|
Việt Nam ngạo nghễ
Mặc Giang
Mai tôi chết, không cần xây nấm
mộ
Đem thi hài gởi lại chốn quê xưa
Để lắng nghe tiếng thương nhớ dư
thừa
Mà khi sống chưa thỏa lòng ước
nguyện
Mai tôi chết, không cần thờ linh
vị
Đem đốt đi, tro bụi rải quê hương
Tro bụi bay trên khắp mọi nẻo
đường
Mà khi sống, đoạn trường đeo
không dứt
Mai tôi chết, trả tôi về đất mẹ
Hồn bay bay đền đáp lại ơn cha
Cha của tôi nhuộm xương máu sơn
hà
Cho mẹ, cho em, cho quê hương
được sống
Mai tôi chết, thả lên đồi lỗi hẹn
Một kiếp này chưa vẹn ước non
sông
Thì kiếp sau sẽ tiếp tục tuôn
dòng
Cho nước chảy ra sông dài biển
rộng
Mai tôi chết, thả lên rừng gió
lộng
Gió mang đi, thét núi khiếp oai
linh
Dãy Trường Sơn ôm ấp trọn bóng
hình
Sóng biển Đông vỗ điệp trùng non
nước
Mai tôi chết, hồn bay tìm chim
Lạc
Mảnh giang san phiêu bạt cánh
chim Hồng
Tìm cội nguồn để lạy Tổ lạy Tông
Đàn cháu con quyết không hề phản
bội
Mai tôi chết, nhưng hồn tôi không
chết
Thịt xương này lưu cốt tủy ông
cha
Anh linh này tô son sắt châu pha
Truyền nối nhau năm ngàn năm văn
hiến
Tôi, chính là anh, là em, là chị
Của những ai cùng huyết thống Việt Nam
Trên tấm thân cùng máu đỏ da vàng
Trang sử Việt hùng thiêng reo kim
cổ
Tất cả chúng ta, cùng Cha cùng Mẹ
Mẹ tay Tiên, Cha gót ngọc mình
Rồng
Hễ đất trời còn có núi có sông
Thì chúng ta còn Việt Nam muôn
thuở
Tất cả chúng ta, cùng Tông cùng
Tổ
Tổ Hùng Vương tọa thị đất Văn
Lang
Vũ trụ kia còn vang động càn khôn
Ta dõng dạc tuyên ngôn : Việt Nam
ngạo nghễ.
Tháng 10 – 2008 |