|
Tôi Mang
Thân Phận Người Mù
Mặc Giang
Brisbane 09-2003
Sáng tác nhằm mục đích kêu gọi giúp đỡ Người Mù tại
Việt Nam
Tôi mang thân phận người mù
Cuộc đời tăm tối âm u
Tôi mang kiếp sống mịt mù
Đất trời khép lại hoang vu
Tôi mang thân phận người mù
Cuộc đời trả lại cho ai
Thân tôi khốn khổ ngục tù
Sáng mờ đâu có hôm mai
Cuộc sống cho ai
Đời chết không hai
Bóng tối âm u, c̣n dài
Ngày tháng bao lăm
C̣n có trăm năm
Ṿ vơ xa xăm, âm thầm
Tôi mang thân phận người mù
Tháng ngày, sáng tối không hai
Cuộc đời đâu của riêng ai
Lần bước đơn côi, miệt mài
Tôi mang thân phận người mù
Cuộc đời khép lại trong tôi
Một ngày là cả thiên thu
Bóng tối âm u, ngục tù
Tôi mang thân phận người mù
Ngày dài đêm ngắn âm u cũng là
Người mù đếm những xót xa
Đêm dài ngày ngắn cũng là bóng đêm
Ai đem phủ kín khung rèm?
Nào ai hiểu được bực thềm hoang vu?
Thời gian đếm những mịt mù
Một ngày cũng thế, thiên thu khác ǵ!
Lần ṃ từng bước tôi đi
Ṃ trong bóng tối biết ǵ thời gian
Lần ṃ từng bước bẽ bàng
Làm sao biết được nhân gian thế nào?
Lần ṃ từng bước thấp cao
Thân c̣n không thấy, thấy nào thế nhân?
Lần ṃ phận lấy thương thân
Làm sao biết được phương gần phương xa
Nghe tiếng Cha, biết vậy mà!
Nghe tiếng Mẹ, Mẹ ấy à, Mẹ ơi!
Bóng h́nh nào thấy trong đời
Dung nhan nào biết ngô khôi đê hèn!
Rà qua, soát lại làm quen
Nhấp nhô, tḥ thơm, hom hem, nhô lồi
Đếm trong trí nhớ lần hồi
Góc h́nh, khía cạnh mà lôi ra dùng
Ở đời muôn sự vô cùng
Người mù mường tượng chung chung khác ǵ?
Ở đời muôn loại li ti
Người mù mường tượng biết chi vẽ vời?
Người đời màu sắc muôn lời
Người mù đen đỏ tăm hơi một màu
Người đời nh́n rộng thấy sâu
Người mù một khối ưu sầu đắng cay
Người đời tối sáng đêm ngày
Người mù một khối mà xoay nhân t́nh
Người đời thành bại nhục vinh
Người mù một khối, một ḿnh, một thân
Lắng nghe cát bụi phong trần
Lắng nghe thế thái phù vân đổi dời
Lắng nghe thiên hạ vui chơi
Lắng nghe tê tái cho đời thêm đau
Lắng nghe đổi sắc thay màu
Mà nghe giọt lệ chưa lau đă sần
Người mù từng bước theo chân
Từng sa hụt hẫng khỏi tầm vói tay
Người mù lần bước đọa đày
Mà vui, mà khóc, mà lay, mà cười
Người mù nào có héo tươi!
Héo tươi chi nữa phận người tối tăm
Ba mươi nào khác ngày Rằm
Ba vạn sáu cũng âm thầm, ai hay???
Người mù không có đêm ngày
Chỉ nghe, chỉ đón, chỉ chầy, chỉ trông
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Người mù quờ quạng mà không bốn mùa
Trả đời bóng dáng hơn thua
Tôi mang tăm tối để lùa thương đau
Trả đời cuộc sống sang giàu
Tôi mang mờ mịt mà lau phong trần
Trả đời cát bụi phù vân
Tôi mang thăm thẳm đánh vầng trăng soi
Trả đời đắp vẽ tô bồi
Tôi mang cô quạnh đứng ngồi một bên
Trả đời trời đất mông mênh
Tôi mang hải giác núp rèm thiên nhai
Trả đời sáng tối hôm mai
Tôi xin mang hết ngày dài tháng năm
Tôi đi, tôi đứng, tôi nằm
Tôi nghe tiếng nói xa xăm đáy hồn
Nghe từng tiếng nói nỉ non
Vọng vang nho nhỏ, soi hồn gọi ai???
Tôi nghe tháng rộng năm dài
Không h́nh, không bóng, không phai, không mờ
Tôi nghe trong mộng trong mơ
Đời không sáng tối, dật dờ bóng đêm
Tôi nghe bóng dáng nhớ quên
Phong sương mấy lớp khép thềm hoang vu
Ai ơi, thế giới người mù!
Một thu, hơn nữa, thiên thu cũng là
Ai ơi, bóng tối dần qua!
Ngày qua đêm lại cũng là bóng đêm
Tôi xin bóng tối im ĺm
Tôi xin nhân thế đừng thêm mù ḷa!!!
Cuộc đời là lá là hoa
Xin nhân gian, chớ dại khờ tối tăm
Đẹp không ánh sáng trăng rằm!
C̣n không bóng tối xa xăm mịt mờ?
Cuộc đời ai mộng ai mơ?
C̣n tôi thân phận mù mờ thiên thu!! |