|
Tây Tạng Giá Băng
Mặc Giang
Đưa đôi tay chống điên cuồng
nghiệt ngă
Dùng tấm thân đỡ bạo lực tham tàn
Bởi bá quyền bao truyền kiếp dă
man
Làm đất nước, người dân tôi, khốn
nạn
Da thịt nào không nát, trước lằn
tên mũi đạn
Máu xương nào không rơi, giữa
khói lửa tan hoang
Nào quân đội, nào vũ khí, xe tăng
Bắn xối xả, lớp lớp người ngă gục
Tiếng đàn bà, trẻ em, khóc la ơi
ới
Tiếng thanh niên, nam nữ, rên rỉ
ph́ phèo
Kẻ nằm im, trên vũng máu, cong
queo
Kẻ thảng thốt, giật bắn ḿnh,
tung tóe
Tiếng bé thơ, lượn ḅ quanh, mẹ
mẹ
Tiếng trẻ thơ, rờ thân xác, cha
cha
Trông lạnh lùng, vắng ngắc, tựa
hồn ma
Đàn con dại, giữa hung tàn bạo
lực
Rừng núi hoang vu, điệp trùng Hy
Mă
Cha mẹ đâu rồi, một cơi tuyết
băng
Chết tre, bỏ lại mầm măng
Tấm thân côi cút, khó khăn muôn
bề
C̣n chi, mà nói vỗ về
C̣n chi, mà nói năo nề đắng cay
Nâng đôi tay, đỡ khung trời sụp
đổ
Níu đôi chân, dẫm vùng đất tiêu
sơ
Trời nghiêng, con trẻ dại khờ
Đất nghiêng, con trẻ bơ vơ một
ḿnh
Đâu phải chỉ riêng em
Đâu phải chỉ riêng chị
Đâu phải chỉ riêng anh
Cả quê hương, trơ lá trụi cành
Cả dân tộc, triền miên thống khổ
Hơn năm mươi năm, không c̣n lời
than thở
Nửa thế kỷ trôi qua, thế giới
cũng bó tay
Kẻ xâm lăng, quyết một mực xéo
dày
Quyết đồng hóa triệt tiêu tên Tây
Tạng
Hơn năm mươi năm, hơn một triệu
người nằm xuống
Hơn nửa thế kỷ, từng đợt dân lành
xương thịt nát tan
Đất nước này, gánh chịu bao thảm
khốc, kinh hoàng
Dân tộc này, hứng lấy bao tang
thương, tủi nhục
Máu đă đổ rồi em
Máu đă rồi rồi chị
Máu đă đổ rồi anh
Hỡi thế giới hôm nay, có nghe
tiếng thất thanh
Hỡi nhân loại hôm nay, có nghe
tiếng trầm thống
Cái bộ mặt bá chủ, bá quyền Trung
Cộng
Cái bộ mặt nước lớn, nước mạnh
Hán Tàu
Làm cho người dân Tây Tạng ch́m
sâu
Làm cho đất nước Tây Tạng xóa sổ
???
Máu đă đổ xuống
Người đă ngă gục
Niềm đau tủi nhục
Thống thiết đọa đày
Rừng Hy Mă tuyết trắng mù bay
Người Tây Tạng mịt mờ băng giá
!!!
Tháng 03 – 2008 |