|
Hồn non nước
Mặc Giang
Ta đi từ Nam ra Bắc
Ta đi từ Bắc vô Nam
Đâu đâu cũng cẩm tú giang san
Đâu đâu cũng quê hương gấm vóc
Ghềnh thác đổ trên núi rừng Bản
Giốc
Ải Nam Quan, cửa ngõ của biên
thùy
Một ngàn năm Phương Bắc, vẫn còn
ghi
Nhắc cháu con đời đời không quên
lãng
Thăm Cổ Loa, nghe tâm hồn xao
xuyến
Nhìn lâu đài nền cũ, bóng tịch
dương
Nhớ Văn Lang của Đức Tổ Hùng
Vương
Đất Phong Châu mờ mờ loang dấu
tích
Về Hà Nội với sắc màu thanh lịch
Thoáng đâu đây ba mươi sáu phố
phường
Chân bước đi mà lòng dạ vấn vương
Nhớ Thăng Long kinh qua bao thời
đại
Vượt Sông Gianh ta đi vào Bến Hải
Sóng vỗ bờ xây xát mảnh hồn đau
Những tang thương chưa vá hết
biển dâu
Những vết tích còn hằn sâu tam
thể
Đến Cố Đô, trầm buồn đeo nỗi nhớ
Cầu Trường Tiền nhịp khúc gợn
Hương Giang
Để Kinh Kỳ trầm mặc với thời gian
Lý tình tang, hò Nam Ai không dứt
Vào Sài Gòn, đèn muôn màu sáng
rực
Nét lung linh mờ ảo nhớ Đô Thành
Đèn sáng trưng vẫn nhấp nháy sao
đêm
Hoàng hôn xuống, sương sa sa thấm
lạnh
Vào Miền Nam, cò bay như rủ cánh
Chưa giáp vòng vùng châu thổ Cửu
Long
Lúa cũng vàng nhưng trời bớt xanh
trong
Bởi rộng quá giữa viễn đông hòn
ngọc
Mũi Cà Mau, điểm cuối cùng chữ
“S”
Sóng vỗ bờ, ôm ấp Đảo Hòn xa
Phú Quốc, Côn Lôn, Hoàng Sa, Trường Sa
Vô số Đảo, dọc biển Đông nước Việt
Anh có biết
Chị có biết
Và em có biết
Dân Việt Nam, dòng dõi của Tiên Rồng
Đất Việt Nam, đất nước của Vua Hùng
Ta bước đi, nghe tiếng gọi kêu chung
Hồn non nước muôn ngàn năm sống mãi
Đẹp lung linh tận biên thùy quan ải
Ngát thanh thiên cả đồng nội châu thành
Ngào ngạt bay khắp biển rộng trời xanh
Hồn non nước Việt Nam cao quý quá.
Tháng 10 – 2008 |