|
Mục Lục
****
Người dân quê đất mới
Tôi là một người câm
Tôi là một người điếc
Tôi là một người
khùng
Cành không điểm nụ,
trổ bông mỉm cười
Thơ tôi
40 năm, nhớ Ngài
Quảng Đức
Tôi là người đạp xích
lô
Tôi đâu có nói tôi
làm thơ
Cho hay tỉnh mộng đêm
dài
Em bé không biết nói
***
Người Dân Quê Đất Mới
Mặc Giang * Tháng 03 - 2004.
Từ giă quê hương đi t́m đất sống
Giă biệt xóm làng, nơi cắt rốn chôn
nhau
Đi đến thật xa núi thẳm rừng sâu
Đôi tay trắng vẽ khung trời gian khổ
Rừng núi hoang vu, mồ hôi đă đổ
Nước mắt tuôn theo mưa nắng dăi dầu
Đốn cây, phá rừng, cuốc bẩm, cày sâu
Dựng vách dựng phên xây mái nhà nho
nhỏ
Năm tháng dần qua, phong trần mới có
Lúa, bắp, ḿ, lang, rau, cải, bí, bầu
Sơn lam chướng khí bạc đăi biển dâu
Biến sỏi đá thành gạo cơm, ăn mặc
Mười năm, hai mươi năm, dày công khổ
nhọc
Cơ ngơi, sự nghiệp, gian khó mới tạm
nên
Vườn trà, cà phê bung sức vươn lên
Xoài, mít, vải, điều sum suê trĩu
trái
Từng vụ, từng mùa thi công gặt hái
Từng bước thời gian cuộc sống yên
lành
Ngày từng ngày, lao khổ vẫn vờn quanh
Tay nhổ, tay trồng, tay vun, tay vén
Vào bước tương lai có nhiều hứa hẹn
Chỉ mong sao cho mưa nắng thuận ḥa
Vùng sâu vùng xa cây trái đơm hoa
Chung sức sống đẫm cần lao quê mẹ
Gối mộng rừng khuya giật ḿnh nói khẽ
Quăng đường qua, sỏi đá cũng ghê gai
Bước phong sương, ṃn sức lực dặm dài
Đời lam lũ, người dân quê đất mới.
Tôi Là Một Người Câm
Mặc Giang * Tháng 03 - 2004.
Tôi là một người câm
Câm từ trong bụng mẹ
Câm mới khi ra đời
Câm đến ngày khôn lớn
Câm ơi hỡi là câm
Tôi là một người câm
Câm từ thuở chào đời
Câm khi bập bẹ nói
Lớn lên và trôi nổi
Câm sao vẫn c̣n câm
Tôi là một người câm
Nói năng chỉ lầm bầm
Hết ê a rồi á
Ai người trong thiên hạ
Sao hiểu được người câm
V́ câm nên nói lầm bầm
Nói bao nhiêu nữa v́ câm nói ǵ
Người câm dù có nói chi
Ai nghe có biết nói ǵ mà nghe
Trông tôi sao ngộ quá hè
Nh́n người ta nói, không nghe, mỉm
cười
Tưởng tôi giữ tiếng giữ lời
Người ta lại mến con người của tôi
Đến khi họ biết tôi rồi
Người câm mang nỗi thiệt tḥi biết
bao
Dù cho có nói thế nào
Người ta không thể làm sao hiểu ḿnh
Nói năng hay cứ lặng thinh
Người ta không thể hiểu ḿnh muốn sao
Không nghe, nói được thế nào
Biết không nói được làm sao bây giờ
Tôi buồn ngẫm nghĩ vẩn vơ
Nhiều khi tính chuyện dại khờ riêng
tôi
Tính đi tính lại rồi thôi
Cam thân cam phận và tôi cam ḷng
Trời đong nước mắt lưng tṛng
Đất đong ấm ức chất chồng lên nhau
Đêm dài thức trọn canh thâu
Người câm thức trọn một bầu tâm tư
Sự đời thật lắm dễ ngươi
Đă câm mà lại có người luyến thương
Ông tơ kết mối tơ vương
Bà nguyệt se chỉ vẽ đường nên duyên
Vợ chồng cùng hội cùng thuyền
Chỉ tay ra dấu nỗi niềm cũng xong
Rồi con rồi cái long tong
Cùng câm cùng lặng cùng tṛng lên
nhau
Mới hay cùng kéo khổ đau
Mới hay cùng chở một tàu thương thân
Mới hay cái nợ phong trần
Mới hay cái nợ phù vân thế t́nh
Riêng tôi đă khổ riêng ḿnh
Rồi chồng rồi vợ hết ḿnh tới con
Ḍng sông cay đắng bồ ḥn
Đắm ch́m bi lụy vuông tṛn oan gia
Câm chi câm cả một nhà
Đeo mang nghiệp dĩ mới ra nỗi này
Người câm khổ lắm ai hay !!!
Tôi Là Một Người Điếc
Mặc Giang * Tháng 03 - 2004.
Tôi là một người điếc
Người ta có nói ǵ
Tôi cũng đâu có biết
Người ta có nói ǵ
Tôi cũng đâu có nghe
Tôi là một người điếc
Có ai nói cái ǵ
Tôi cũng kêu tiếng hă
Có ai hỏi điều ǵ
Tôi cũng đáp tiếng ha
Ha cái ǵ mà ha
Hă cái ǵ mà hă
Người điếc tôi đâu lạ
Có nghe được cái chi
Sự đời cũng đến cũng đi
Cũng ăn cũng mặc riêng th́ cái nghe
Lỗ tai mở giống như che
Ráng ha ráng hă có nghe được nào
Dù cho có nói làm sao
Tôi nghe không được kêu gào làm chi
Dù cho có nói làm chi
Tôi nghe không được cái ǵ làm sao
Họ nói trời cao cao
Tôi nói ừ, thấp thấp
Họ nói đời bầm dập
Tôi nói ừ, không sao
Điếc mà nghe được thế nào
Điếc rồi khổ lắm ai nào có hay
Người ta nói hết một ngày
Tôi nghe tôi nói tối nay về nhà
Người ta nói chuyện gần xa
Tôi nghe tôi nói cửa nhà của tôi
Người ta kể chuyện đất trời
Tôi nghe tôi nói chè xôi mua về
Người ta nói tiếng khen chê
Tôi nghe tôi nói ước thề ǵ đâu
Hai lỗ tai, vọng không âm, chẳng động
Một cái nghe, vang không tiếng, chẳng
lay
Điếc năm điếc tháng điếc ngày
Điếc từ thuở nhỏ đến nay vẫn c̣n
Tôi là một người điếc
Thấy người cười, tôi cười
Thấy người vui, tôi vui
Tôi cũng chưa biết tiếng con người ra
sao nữa
Người ta nói chi rứa
Tôi nói chi như ri
Điếc tôi nào có nghe ǵ
Thương thay người điếc ai v́ có nghe
!!!
Tôi Là Một Người Khùng
Mặc Giang * Tháng 03 - 2004.
Tôi là một người khùng
Đất trời bao lớn
Đâu phải không dung
Một túi trên vai, tôi đi đủ chỗ
Nhân thế chợt nh́n, thấy tôi khốn khổ
Nhưng riêng tôi, đâu có khổ ǵ đâu
Nay th́ ngủ dưới gầm cầu
Mai th́ ghế đá, kê đầu công viên
Mốt th́ xó chợ không tiền
Kia th́ góc phố ai liền ban cho
Nhà ga nằm quắp co ro
Bến xe một băi kḥ kḥ như tiên
Tôi là một người khùng
Suốt ngày lững thững
Miệng nói lai rai
Nói măi nói hoài
Ai nghe đâu biết
Có khi tôi chụp lấy vầng trăng, giữa
làn sóng biếc
Có khi tôi bắt một v́ sao, xa tít
lưng trời
Đưa hồn lên đỉnh chơi vơi
Thần tiên mở cửa đón mời tôi đi
Đến cung trăng ai v́ chú Cuội
Chị Hằng ơi, lủi thủi ở đâu
Đưa tay tôi bắt nhịp cầu
Để cho chú Cuội hết sầu tháng năm
Tôi là một người khùng
Đời người dài ngắn
C̣n có bao lăm
Trăng sáng đêm rằm
Ai nh́n trăng khuyết
Túi rách gối đầu, lay bóng nguyệt
Thân tàn kê mộng, gọi đêm thâu
Tôi nghe thanh vắng ch́m sâu
Hồn ai nhắn gởi dạ sầu kỷ canh
Tôi nghe gió thoảng trong lành
Những hồn khuất bóng vây quanh chơi
cùng
Tôi là một người khùng
Nghe được hai tiếng nói
Tiếng nói của con người
Và tiếng nói của loài ma
Quẳng đi một gánh không nhà
Quảy đi một túi đâu là của tôi
Hồn tôi đă gởi lên trời
Thân tôi c̣n gởi cho người nhân gian
Phó thác một đời không năm tháng
Bỏ đi một kiếp sống lang thang
Tôi là một người khùng
Khi vui tôi muốn khóc
Khi buồn tôi chẳng than
Bước chân nhẹ gót ca vang
Gởi trăng cho gió gởi ngàn thiên thu
Hỏi trong thăm thẳm mịt mù
C̣n không kiếp sống âm u người khùng
Khùng ơi khùng hỡi là khùng !!!
Cành Không Điểm Nụ,
Trổ Bông Mỉm Cười
Mặc Giang * Tháng 03 - 2004.
Trèo lên trên đỉnh chơi vơi
Lắng nghe gió gọi muôn lời vi vu
T́m trong tận cơi mịt mù
Lắng nghe cát bụi ngàn thu rợn hồn
T́m từ dấu tích hồng hoang
Bao nhiêu h́nh bóng có c̣n ǵ đâu
Vẽ chi vạn cơi tinh cầu
Có không diệu thể ch́m sâu muôn trùng
Khởi đi từ điểm vô cùng
Rờ lên dấu ngọc mịt mùng ngàn xa
Khởi đi từ cơi ta bà
Sống trong huyễn mộng, đi qua tuyệt
h́nh
Bảo rằng diệu hữu chân linh
Khác chi vạn thể tử sinh muôn loài
Thôi đừng nói những xa xôi
Vẽ chi ảnh tượng lở bồi mênh mông
Ta nghe tiếng gọi ḍng sông
Bên bờ rêu cũ, chẳng trông ta về
Ta về, xa lạ muôn bề
Nh́n trông một thoáng, ta ĺa, ra đi
Nói rằng tử biệt sinh ly
Mỗi một sinh tử, bước đi vô cùng
Đêm mờ gối mộng cây rung
Vô thỉ không nghĩa, vô chung ích ǵ
Đi t́m nguyên vẹn : mê si
Có ǵ nguyên vẹn mà đi kiếm tầm
Tầng không bay lượn cánh
chim
Chim bay qua khỏi, dấu t́m c̣n đâu
Nghe từ vụn vỡ biển dâu
Bờ lau cát trắng vẽ đầu chân mây
Bên hồ bóng nguyệt lung lay
Nương làn sóng biếc đưa tay lên ngàn
Ánh trăng cũng ánh trăng
vàng
Ngàn năm xưa, giống chi ngàn năm sau
Dù cho hiển hiện một màu
Một màu chẳng có muôn màu chẳng không
Ô hay, cát bụi mây hồng
Cành không điểm nụ, trổ bông mỉm cười
!!!
Thơ Tôi
Mặc Giang * Tháng 03 - 2004.
Thơ tôi trang trải chẳng ai xem
Gió lộng mang đi rải xuống thềm
Tan tác bụi mờ sương giá lạnh
Lắng nghe giọt đắng nhỏ về đêm
Thơ tôi một gánh bước hàng rong
Thiên hạ khen chê đừng có ḥng
Khản tiếng, gọi hồn thơ, rát cổ
Tiếng thơ bay bổng chẳng cân đong
Thơ tôi thẩn quá chẳng ai coi
Đem chất lên xe bán chợ trời
Thơ ngủ gục đầu, thôi ế ẩm
Giật ḿnh nh́n ngắm những xa xôi
Thơ tôi đem gởi ở trên non
Non bảo rằng non hết chỗ c̣n
Cách mấy ngọn đồi bên núi cả
Rừng già núp bóng cội cây non
Thơ tôi một gánh thả trôi sông
Bèo giạt lan xa, nổi giữa ḍng
Sóng gợn ướt ḿnh, lăn sóng nước
Ḍng thơ tuôn chảy khắp mênh mông
Tôi vớt thơ lên rải dọc đường
Sợi thơ óng ánh rọi tà dương
Hoàng hôn góp nhặt thơ tôi lại
Để sót mấy vầng hạt ngấn sương
Thơ tôi không bán cũng không mua
Tôi rải lên không ngọn gió lùa
Bay khắp trên ngàn, sao đắm lụy
Ngân hà xao xuyến, tiếc hơn thua
Thơ thẩn v́ ai khách vấn vương
Hỏi thơ ǵ đó, ấy thơ đường
Bốn câu bảy chữ âm gieo vận
Kim cổ thi nhau dệt mộng đường
40 Năm, Nhớ Ngài Quảng Đức
Mặc Giang * tháng 10-2003
Ngược ḍng thời gian bốn mươi năm
Một vị Thầy vị pháp thiêu thân
Ngọn lửa thiêng vượt chín tầng
Vũ trụ đất trời rung chuyển
Tâm tư biến thành khói quyện
Hạnh nguyện kết tụ đài sen
Tâm lực chuyển hóa thành đèn
Sáng soi muôn ngàn tăm tối
Bốn biển, Năm châu thức dậy
Hướng nh́n Phật Giáo Việt Nam
Ngợi ca Một Cánh Hoa Đàm
Tựu thành Quả Tim Bồ Tát
Từ đây, Quê hương, Đạo pháp
Từ đây, đất nước, ḷng dân
Qui tụ mọi thành phần
Hát bài ca Dân Tộc
Hát bài ca Thống Nhất
Rợp màu cờ ngũ sắc
Phật Giáo Việt Nam
Ngài mang hạnh nguyện, đốt ngọn lửa
thiêng
Lửa thiêng bừng cháy, sáng tỏa đài
sen
Ngài vẫn chắp tay, nhắm mắt, ngồi yên
Chúng con sụp lạy, cúi đầu !
Hồn đau lặng câm, nín thở !
Vọng vang kinh kệ nhiệm mầu
Việt Nam lặng khóc, ch́m sâu
Muôn phương khắp hướng, Năm châu nức
ḷng
Ngài về Thánh Đức thong dong
Cho Việt Nam thoát khỏi ṿng trầm mê
Lửa thiêng sưởi ấm bốn bề
Từ bi thắm đượm t́nh quê đậm đà
Đạo mầu rũ sạch phong ba
Phật Giáo ḥa nhuận ngôi nhà Việt Nam
Một bức h́nh, ảnh tượng bốn mươi năm
!
Một trái tim, ảnh tượng của Pháp thân
!
Bóng tối thâm u, lộ chiếu trăng vàng
Màn đêm khép lại, cho vừng đông ló
dạng !
Phật Giáo Việt Nam, hai ngàn năm tỏa
rạng
Dân tộc Việt Nam, năm ngàn năm huy
hoàng
Đạo mầu tỏa bóng từ quang
Việt Nam – Phật Giáo sắt son muôn đời
!!!
Tôi Là Người Đạp Xích Lô
Mặc Giang * tháng 03-2004
Tôi là người đạp xích lô
Mời anh, mời chị, mời cô đi cùng
Xích lô tôi chạy khắp vùng
Người dân phố thị thường dùng xích lô
Ngày ngày mấy cuốc mệt phờ
Bao cơm gạo có, bao mồ hôi đong
Dù cho một cuốc mấy đồng
Xích lô tôi đạp lưng c̣ng đuôi tôm
Dù cho khách trả thiệt hơn
Từng đồng tôi đạp có c̣n hơn không
Đường bằng, đường dốc, đường
giồng
Cong lưng tôi đạp mấy đồng ai hay
Có khi đạp suốt một ngày
Mà không có khách, một ngày thiếu ăn
Có khi rút cổ nặng hoằng
Khách c̣n réo gọi, muốn oằn lưng tôm
Mới mờ sáng, đă lôm khôm
Trời đen như mực, tối om chưa về
Xích lô tôi cũng một nghề
Quanh năm suốt tháng mỏi mê thân tàn
Tôi đâu có dám bỏ ngang
Gạo cơm đâu có mà mang về nhà
Một đồng vào, một đồng ra
Được đâu hết đó, cửa nhà có chi
Cả đời tôi cứ chạy đi
Vỏ xe mấy lớp c̣n ghi dọc đường
Đường nầy ghi dấu phong sương
Đường kia để nét phố phường dấu yêu
Đường nầy tịch tịnh cô liêu
Đường kia c̣n kéo bóng chiều chờ ai
Đường nầy ghi nỗi đọa đày
Đường kia, thở vắn than dài, ô hô
Mời anh, mời chị, mời cô
Cần đi đâu đó, xích lô tôi này
Ngày qua rồi lại qua ngày
Xích lô tôi đạp tháng ngày chở ai
“Thức khuya mới biết đêm dài”
Canh tàn mới biết bóng dài tàn canh
Xích lô từ thuở đầu xanh
Đến nay bạc trắng, tṛng trành xích
lô
Xích lô ơi hỡi xích lô !!!
Tôi Đâu Có Nói Tôi Làm Thơ
Mặc Giang * Tháng 3 – 2004
Tôi đâu có nói tôi làm thơ
Nét đẹp tràn sông, ư ngập bờ
Sóng nước lăn tăn ch́m cá lặn
Mây bay ngơ ngẩn nổi chim sa
Ư thơ đâu có để làm thơ
Thơ thẩn ǵ đâu thơ thẩn thờ
Ḍng nước trong veo ḥa ư vị
Cung đàn trổi nhịp gọi là thơ
Tôi nói trong tôi tự tiếng ḷng
Cho em bé nhỏ những chờ mong
Cho người lớn tuổi thôi sầu mộng
Nhân thế ươm mơ dệt nụ hồng
Tôi viết những ḍng chữ mến thương
Cho em đôi nét để lên đường
Cho người lữ thứ về quê cũ
Nh́n những phai tàn, có vấn vương
Tôi viết cho ai vững bước đi
Đă đi, đừng có nói năng ǵ
Miễn sao trên bước đường đi ấy
Lan rộng tiếng từ, tỏa tiếng bi
Tôi viết cho đời bớt khổ đau
Đừng gây ai oán tạo ưu sầu
Đừng mang cay đắng xây phiền lụy
Mà kết hương thơm đượm sắc màu
Bài thơ tôi viết gợi yêu thương
Mở cửa cảm thông mọi nẻo đường
Xoa dịu vạn sầu đeo thế kỷ
T́nh người vun vén, lấp tang thương
Bài thơ tôi viết gởi cho em
Hướng nẻo thuyền đời bước vươn lên
Ước vọng biến thành điều hiện thực
Ngày mai tươi sáng đón chờ em
Tôi biết viết ǵ cho chị đây
Heo may ngọn gió động niềm tây
Lá vàng gợn sắc màu tim tím
C̣n có lá xanh, chị có hay
Tôi viết những lời gởi đến anh
Núi cao biển rộng sức tung hoành
Vá trời đội đá phi sinh lực
Đánh đổi gian nan việc mới thành
Tôi viết gởi về mẹ dấu yêu
Nắng mưa mẹ đă khổ đau nhiều
Cho con của mẹ đường đi tới
Mẹ hỡi, c̣n không cuối bóng chiều
Và tôi xin viết gởi cho cha
Bếp lửa nhà tranh dưới mái nhà
Bên cội cây già nghiêng đáy nước
Con c̣n nhớ măi bóng h́nh cha
Tôi viết cho ai, cho mọi người
Đau buồn buông bỏ, tạo xinh tươi
Hoang tàn lấp lại, xây cao đẹp
Thân thiện ḥa vang, nở nụ cười
Những lời tôi viết bảo là thơ
Thơ đến thơ đi thơ thẫn thờ
Thơ gác đầu non nh́n bóng nguyệt
Thơ nằm góc biển ngắm trăng mơ.
Cho Hay Tỉnh Mộng Đêm Dài
Mặc Giang * Tháng 03 - 2004.
Đưa tay nắm bắt tầng không
Tầng không nằm gọn trong ḷng bàn tay
Đưa tay nắm bắt tháng ngày
Thời gian hết đợi tháng ngày hết
trông
Đi về thăm hỏi mùa đông
Giá băng đâu mất bếp hồng ấm êm
Mùa thu c̣n ngủ bên thềm
Rụng rơi lá úa đâm chồi lá non
Ve sầu vào hạ nỉ non
Tiếng kêu réo rắt mỏi ṃn v́ ai
Hoa cười điểm nụ cành mai
Mùa xuân trước mặt kéo dài bao lâu
Đêm về gơ cửa canh thâu
Màn đêm e ấp gối đầu b́nh minh
Nắng lên vạn vật vươn ḿnh
Hoàng hôn đứng đợi cuối ghềnh xa đưa
Mây mù giăng lối đan mưa
Giọt mưa ngưng đọng để chừa mai sau
Tóc xanh óng mượt mái đầu
Có vài gốc trắng nằm sâu tế bào
Lắng nghe từ giấc chiêm bao
Tâm tư nằng nặng thuở nào chưa quên
Lắng nghe từ nỗi buồn tênh
Niềm vui hé mở bên thềm chờ trông
Lắng nghe từ tiếng thinh
không
C̣n kia tiếng vọng cuối ḍng ngân xa
Thời gian bóng dáng chưa qua
Không gian đă điểm âm ba ngày về
Mai kia c̣n có cơn mê
Ngày xưa sót lại lời thề đầu non
Đường đi chưa mở lối ṃn
Đường về đă hiện nụ son điểm hồng
Đăng tŕnh mấy bước thong
dong
Quy tŕnh đứng đợi chớ mong chi nào
Ba sinh mấy ngọn sóng đào
B́nh sinh lướt gió để vào mênh mông
Ngày mai biển trở về sông
Non quay về núi, cội trông về nguồn
Đêm dài vang vọng tiếng
chuông
Tiếng chuông vang vọng tỉnh hồn chờ
ai
Cho hay tỉnh mộng đêm dài.
Em bé không biết nói
Mặc Giang * Tháng 04 - 2004.
Ngày xưa em c̣n nhỏ
Khi mới sinh ra đời
Em bé nào cũng khóc
Em cũng khóc chào đời
Thời gian dần tháng tuổi
Bọn trẻ nói ê a
Em cũng bập bẹ nói
A á á à a
Rồi những em bé khác
Khi tập nói ba ba
Khi tập nói má má
Em chỉ nói ê a
Lớn lên vài ba tuổi
Em cũng chỉ mấy lời
Mẹ cha chờ ṃn mỏi
Sao chậm nói con tôi
Mẹ cha những lo thầm
Sao con không chịu nói
Dù t́m muôn cách hỏi
Em cũng chỉ á a
Ông, không lẽ con ḿnh
Coi chừng nó bị câm
Bà đừng hay nói gỡ
Câm cái ǵ mà câm
Khi lớn lên chồng ngồng
Em chỉ ngó chỉ nh́n
Trung thành hai tiếng nói
Hai tiếng nói ê a
Sao con vậy hở ba
Sao con vậy hở má
Đến nay đă lớn rồi
Cũng chỉ có ê a
Đời biết bao thứ chuyện
Em chẳng nói nên lời
Biết làm sao mà nói
Dù người ta có hỏi
Đâu nghe mà nói được
Biết mà chẳng thành lời
Thật là điều vô phước
Em nói em hiểu thôi
Tuổi đời ngày một nhiều
Em chỉ nói bấy nhiêu
Hết ê a lại á
Và ôm nỗi buồn hiu
Ôi thân phận người câm
Em chỉ nói lầm bầm
Không ai nghe hiểu nổi
Hiểu sao được người câm
Cuộc đời muôn vạn lối
Em có miệng không lời
Dù em không có nói
Nhưng ao ước cuộc đời
Đừng thêm những người câm
Riêng đời em tăm tối
Xin đừng ai han hỏi
Câm ơi hỡi là câm !!! |