|
01.
Người sung sướng chắc gì hơn ta được ! – 487
–
02.
Cõi mộng cuộc đời – 488 –
03.
Ai giúp ngươi cho được ! – 489 –
04.
Vui lên đi ! – 490 –
05.
Dòng thời gian ghê gớm thiệt ! – 491 –
06.
Biển trần đập giũa trôi lăn – 492 –
07.
Chàng dũng sĩ ngày xưa . . . – 493 –
08.
Xin chắp tay ! – 494 –
09.
Xin đứng nghĩ ! – 495 –
10.
Sao không ngừng tay lại ! – 496 –
11.
Thơ thẩn gì mà còn mơ với mộng ! – 497 –
12.
Mỉm cười, tôi vẫn là tôi ! – 498 –
13.
Đừng đòi hỏi các em nhiều quá ! – 499 –
14.
Xoay quả địa cầu – 500 –
*****
Người
sung sướng chắc gì hơn ta được !
Tháng 9 – 2005
Đừng trách
chi, cuộc đời là thế đó
Nếu thanh
cao, còn gì nghĩa cuộc đời
Phải nổi
trôi, cho thấm những đầy vơi
Phải phong
trần, cho đượm mùi gió bụi
Đừng trách
chi, một kiếp người ngắn ngủi
Nếu bình
yên, không uổng lắm hay sao
Không biển
khơi, làm sao biết ba đào
Không hầm
hố, cần chi đường bằng phẳng
Đừng trách
chi, cuộc đời sao cay đắng
Nếu không
mùi, có vô vị lắm không
Ta phải đón
cái buốt của mùa đông
Ta phải
nhận cái nồng trong nắng hạ
Đừng trách
chi, tình người sao kỳ lạ
Một bức
tranh phải đủ sắc đủ màu
Đã làm
người phải thấm nghĩa thương đau
Mới hiểu
được cõi trần gian lao khổ
Trăng vẫn
đẹp, dù trăng ngà mấy độ
Hoa vẫn
tươi, dù từ đá đơm bông
Ta nhận
chân tất cả có hơn không
Người sung
sướng chắc gì hơn ta được !
*****
Cõi mộng
cuộc đời
Tháng 9 - 2005
Lặng yên,
nhìn lại cuộc đời
Hoàng hôn
nghiêng bóng chơi vơi giữa dòng
Cội già ra vẻ thong dong
Mà sao ẩn
nét bên song u hoài
Xa mờ vén bức mành soi
Mai kia rồi
sẽ lẻ loi một mình
Diễm huyền mở cửa lung linh
Bờ đê hớt
hãi bờ kinh rợn hồn
Ráng chiều kéo chậm hoàng hôn
Mà sao con
đẩy dập dồn đưa mau
Chân mây mặt nước rầu rầu
Điểm canh
gõ nhịp canh thâu đã về
Dù cho như một cơn mê
Nhưng khi
giã biệt ê chề làm sao
Lỡ đi, biết đến nơi nào
Còn thua
những giấc chiêm bao chập chờn
Chiêm bao còn mộng bao lơn
Cõi về lạnh
ngắt trống trơn cõi về
Xuân xanh còn kéo lê thê
Lá vàng
rung rẩy đã kề sát bên
Bàng hoàng, xin gởi lãng quên
Mà sao cứ
nhớ, đêm đêm giật mình
Trơ vơ, chiếc bóng soi hình
Ai ai cũng
thế, thì mình thế thôi
Mới hay cõi mộng cuộc đời !
*****
Ai
giúp ngươi cho được ?
Tháng 9 – 2005
Ai bảo
ngươi chui ra
Trên thế
giới ta bà
Để rồi than
đau khổ
Ai bảo
ngươi chúi cổ
Vào thời
đại nhiểu nhương
Để rồi than
ly loạn
Ai bảo
ngươi tính toán
Giữa bãi
biển nương dâu
Để rồi kêu
tang hải
Ai bảo
ngươi qua ải
Của ngưỡng
cửa diêm phù
Lại than
đời trần thế
Ai bảo
ngươi vào bể
Giữa sóng
vỗ muôn trùng
Rồi trông
bờ thăm thẳm
Ai bảo
ngươi chìm đắm
Trong thế
thái nhân tình
Rồi hận đời
đen bạc
Ai bảo
ngươi lưu lạc
Không biết
nẻo quay về
Tìm đâu ra
nguồn cội
Trong sáng
và tăm tối
Cũng tại
chính ngươi thôi
Đừng trách
cứ lôi thôi
Ai giúp
ngươi cho được ?
*****
Vui
lên đi !
Tháng 9 – 2005
Vui
lên đi, cuộc đời sẽ đổi mới
Mỉm môi
cười chớm nở vạn tin yêu
Những mầm
non vươn nụ cuối tiêu điều
Dòng nhựa
sống len qua bờ khô héo
Vui lên đi,
cuộc đời sẽ có nẻo
Khúc quanh
co sẽ có lối mở ra
Khi đã cùng
trong tận điểm trầm kha
Ép chân
tường vượt mình băng bức phá
Vui lên đi,
cuộc đời sẽ khác lạ
Nụ tầm xuân
ươm hạt hạ, thu, đông
Nét xinh
tươi từ sỏi đá đơm bông
Giữa hoang
dại tựu thành hoa mới quí
Vui lên đi,
cuộc đời sẽ ý vị
Những tinh
khôi xô đẩy mọi chán chường
Mở mắt nhìn
để còn thấy yêu thương
Sống hướng
thượng giữa biển trần phù thế
Vui lên đi,
sông dài ra cửa bể
Lướt thuyền
đời reo sóng vỗ đại dương
Trong mênh
mông, đâu có chỗ cùng đường
Trời đất
rộng, thu mình chi ngõ hẹp
Vui lên đi,
mỗi niềm vui ý đẹp
Một ngày
qua, một ngày lại, mới tinh
Cuối từng
đêm sẵn hiện ánh bình minh
Nếu biết
sống, cuộc đời luôn tươi đẹp !
*****
Dòng
thời gian ghê gớm thiệt !
Tháng 9 - 2005
Dòng
thời gian đập giũa ghê gớm thiệt
Khi thời
gian đã tuần tự đi qua
Bất cứ việc
gì rồi cũng tiêu ma
Chứ đừng
nói cái già xua cái trẻ
Từ vạn vật,
cũng bào mòn, sứt mẻ
Đến ngọc
ngà, cũng tàn tạ, hư hao
Thân con
người, đâu có nghĩa chi nào
Nhất là lúc
đã xế chiều xuống dốc
Kiếp trăm
năm chia ra nhiều điểm mốc
Thuở còn
thơ cho đến lúc đôi mươi
Mảnh hồn
nhiên treo miệng thắm môi cười
Bức trong
trắng phơi mành vô tư lự
Ba mươi năm
kế tiếp, bôn ba đủ thứ
Để chen vai
sánh bước giữa cuộc đời
Dù thế nào,
rồi đời cũng chơi vơi
Khi đứng
tuổi là bắt đầu khựng lại
Nghiêng
bóng xế chiều về buông đi mãi
Qua lục
thập lại đến thất lai hy
Những hăng
say, xốc vát đã từ ly
Cực chẳng
đã chứ chẳng gì ham muốn
Vươn lên
bát, là cái già đã luống
Đeo lão
làng lụ khụ thở hết hơi
Mang lẩm ca
lẩm cẩm khổ chi đời
Leo tới cửu,
xẫu mình trông đại thọ
Trông lú
lẫn và sống hờ, cho có
Gốc tàn khô,
cây đổ, lá trơ cành
Dòng thời
gian ngẫm lại, trôi thật nhanh
Thế là hết,
một đời ba vạn sáu !
*****
Biển
trần đập giũa trôi lăn !
Tháng 9 - 2005
Khi
chưa có gì, tấm lòng còn trong sạch
Mắt dễ nhìn
những vết bẩn thế trần
Xem công
danh, tụ tán tợ phù vân
Xem phú quí,
bềnh bồng như mây nổi
Khi chưa có
gì, tâm ý còn chói lọi
Biết tiểu
nhân quân tử trong cuộc đời
Biết đôi bờ
đen trắng vỗ đãi bôi
Và thầm nhủ
tranh đua chi cho khổ
Khi chưa có
gì, tâm hồn còn bừng nở
Biết khiêm
cung, tôn trọng đức, nhân, từ
Vì cuộc đời
chưa bị đục làm hư
Chia, phân,
lượng thế nào là phải phải
Khi đã có
gì, thuyền đời xoay, bẻ lái
Tấm lòng
trong, trần thế phủ lên màu
Tâm ý trắng,
luôn xáo trộn vàng thau
Tâm hồn
sáng, khuất ngăn dần tăm tối
Khi đã có
gì, bã công danh lầy lội
Bã phú quí,
trây trét ngập bùn nhơ
Những đảo
điên luôn quay lộn vật vờ
Những thật
thà, hiền lương bay đâu mất
Chưa có gì,
đã có gì, nguy thật
Cái trục
quay, không còn độ chỉnh hình
Đừng trách
người, mà hãy trách lấy mình
Người
nghiêng ngửa thì mình cũng bầm giập
Khi chưa có
gì, thánh hiền còn ẩn nấp
Khi đã có
gì, hiền thánh trốn biệt tăm
Biển trần
đập giũa trôi lăn !
*****
Chàng
dũng sĩ ngày xưa …
Tháng 9 - 2005
Chàng dũng
sĩ ngày xưa khi xuống núi
Để cứu đời
bằng cái kính chiếu yêu
Đi tới đâu,
ma quỉ hiện quá nhiều
Cứ cứu mãi
cứu hoài, không chấm dứt
Càng lâu
ngày, chàng đâm ra ngờ vựt
Người nhân
gian trông đẹp đẽ bề ngoài
Nhưng bên
trong, kỳ ngộ quá đi thôi
Nếu như thế,
mắt trần làm sao biết
Nói và làm,
cả một trời cách biệt
Ngoài và
trong, xa vạn lý không lường
Thì làm sao
tránh oan trái đau thương
Tranh giã
huyễn cùng thi nhau sơn phết
Kính chiếu
yêu, rọi soi từng tì vết
Đưa phớt
qua, sự thật hiện nguyên hình
Nên lòng
chàng ngất ngưởng bã tôn vinh
Lòng khấp
khởi tự hào và mãn nguyện
Một ngày
kia, chàng quay về một chuyến
Hai cửa
tùng, cánh khép, mở không ra
Những ngày
xưa, cửa tự mở kia mà
Nay dùng
sức, vẫn không sao mở được
Chàng vô
cùng kinh ngạc
Xuống dòng
suối cam tuyền
Từ cái kính
thiêng liêng
Chàng trở
thành ma quỉ
Cõi hồng
trần, sao oan khiên thế nhĩ
Tưởng cứu
đời, bị đời cứu mất tiêu
Chàng giật
mình, vội thốt lên tiếng kêu
Bỡi chiếu
nhân, nhưng bẵng quên chiếu kỷ !!!
*****
Xin
chắp tay
Tháng 9 - 2005
“Xin
chắp tay, cho bồ câu trắng hiện”
Đừng gây
chi, đổ nát đã nhiều rồi
Tranh
chấp chi, rồi cũng tàn hại thôi
Người
hiểu biết, nặng lời, đã quá lắm
Xin chắp
tay, cho trời yên, biển lặng
Nông nỗi
chi, gây sóng gió tơi bời
Bạo tàn
chi, gieo tang tóc khắp nơi
Người
trần gian, đã trăm chiều khốn khổ
Xin chắp
tay, cho tình người nở rộ
Hờn căm
chi, đối trả những oán thù
Chinh
chiến chi, cho khói lửa mịt mù
Dùng da
thịt để làm bia bom đạn
Xin chắp
tay, cho cuồng si khô cạn
Mở tấm
lòng hàn gắn những tiếc thương
Mở từ
tâm chiếu rọi mọi nẻo đường
Và thổn
thức trong tiếng kêu đồng loại
Xin chắp
tay, xua tan đi bóng tối
Người
với người thắp sáng vạn tin yêu
Tay nắm
tay, dang rộng khắp nhiễu điều
Treo giá
gương trùm năm châu bổn biển
Xin chắp
tay, cùng hoan ca vang tiếng
An bình
ơi, nhân thế mãi ngóng trông
Tình
thương ơi, nhân thế mãi ước mong
Hãy xuất
hiện và trở thành chân thực
Xin chắp
tay, và ngồi yên, chấm dứt
Xin chắp
tay làm đẹp thế gian nầy
Xin chắp
tay, hoa nở mọi bàn tay
Cho
người người ngát hương, hòa điệu sống.
*****
Xin
đừng nghĩ …
Tháng 9 - 2005
Xin đừng
nghĩ, người làm thơ là dệt mơ với mộng
Đứng giữa
trời mà nói chuyện trăng sao
Dưới vực
thẳm mà nói chuyện non cao
Rách mồng
tơi mà treo mành phú quí
Xin đừng
nghĩ, người làm thơ là yêu kiều ủy mỵ
Ru hồn
người, triều sóng vỗ du dương
Đan tâm
tình hong nắng rải tơ vương
Ôm thơ thẩn
rải tràn bờ lãng mạn
Xin đừng
nghĩ, người làm thơ là “rượu bầu” chưa cạn
“Đưa hồn
say về tận cuối trời quên”
Bèo nổi
trôi trên sóng nước lênh đênh
Manh chiếu
rách nằm ru bên mành gió
Xin đừng
nghĩ, người làm thơ là hồn bay gác trọ
Nói vu vơ,
bỏ ngõ giữa khung trời
Sống mơ hồ,
đeo viễn vọng xa xôi
Vì thất thế
nên treo đài danh vọng
Một câu
thơ, mà còn hơn triều sóng
Một ngòi
bút, mà hơn cả trống chiêng
Một ngòi
lông, mà quách đổ thành nghiêng
Một câu
nói, mà dung thông kim cổ
Kìa, thu
vàng mấy độ
Kìa, xuân
trổ mấy mùa
Kìa, hạ
nắng gió lùa
Kìa, đông
tàn giá lạnh
Một lời
thơ, trăng sao còn lấp lánh
Một câu
thơ, rừng núi khép âm u
Một ý thơ,
rung động cả thiên thu
Ai có hiểu,
và ai không có hiểu !!!
*****
Sao
không ngừng tay lại !
Tháng 9 - 2005
Ai có
xem Chiến Tranh Và Hòa Bình
Ai có
xem Cuộc Sống Người Tù Binh
Ai có
xem, cùng Cuốn Theo Chiều Gió
Từ
thượng cổ, yên ngựa tung bốn vó
Đến
đương thời, bấm nút, khói mù bay
Vách đổ,
thành nghiêng, núi lở, đá cày
Mùi
thắng bại phơi tro tàn vinh nhục
Người
tiến tới, bao nhiêu người ngã gục
Người
tháo lui, bao tan nát đoạn trường
Thịt
xương nào mờ cát bụi vương vương
Tự cổ
kim, chiến chinh dây dưa mãi
Nhân
loại có mấy màu da tê tái
Đen,
trắng, vàng, ngâm nâu, đỏ, xác xơ
Loang
lở, nát tan, cờ lại thượng cờ
Đến hôm
nay vẫn chưa bình yên được
Từ chiến
tranh xa xưa, đến chiến tranh qui ước
Từ vũ
khí thô sơ, đến vũ khí tinh vi
Chinh
chiến đi qua, để lại được gì
Hiện đại
vẫn răn đe, và thi đua phòng thủ
Cuốn
Theo Chiều Gió, đã mấy lần chưa đủ
Thắng
binh, Tù binh, biết bao thuở chưa xong
Chiến
Tranh – Hoa Bình, hai đầu gánh long bong
Hỡi nhân
loại, sao không ngừng tay lại !
*****
Thơ thẩn gì,
mà còn mơ với mộng !
Tháng 9 - 2005
Có người
nói, sao không làm gì hết
Nhân tai
thiên tai, xáo trộn đẫn đờ
Vật đổi sao
dời, hoang dại xác xơ
Thơ thẩn
gì, mà còn mơ với mộng
Người phải
tốn thời gian, đi chưa hết trời cao đất rộng
Tôi phóng
một cái nhìn, vần vũ cả trăng sao
Người phải
tốn gian nan, đi chưa tới đâu nào
Tôi vạch
một lằn chữ, không đâu còn ngằn mé
Từ đêm dài
quạnh quẽ
Tôi thấu
tận canh thâu
Từ bãi biển
nương dâu
Tôi lột
trần tang hải
Vút một
cái, đã đến đầu quan ải
Búng cái
vèo, về tới tận thành đô
Mảnh nát
tan, còn đan kín, điểm tô
Đời vụn vỡ,
còn leo đồi hy vọng
Từ xà bần
chất đống
Biết cái gì
phải làm
Từ gỗ đá
nạm, chàm
Mới thành
tranh bất tuyệt
Tôi đã thấy
trăng tròn ngay lúc khuyết
Tôi đã nhìn
sông nước tự mạch nguồn
Tôi rong
thuyền, và nhẹ lái, tay buông
Khắp bốn
biển, sông hồ, luôn có mặt
Cuộc đời
trong khoảnh khắc
Gói trọn
một câu thơ
Trần thế
vốn như mơ
Hỏi ai
không sống mộng
Một vầng
thơ bay bổng
Xin đánh
thức mọi người
Tử sinh còn
đó nụ cười
Hoa khô còn
đó, đẹp tươi treo cành
Thong dong
mây trắng trời xanh !
*****
Mỉm
cười, tôi vẫn là tôi !
Tháng 9 - 2005
Tôi muốn
làm một em bé thơ
Để ai
muốn làm gì thì làm
Tôi muốn
làm một kẻ dại khờ
Thì cuộc
đời ra sao cũng được
Tôi muốn
làm một bong bóng nước
Chưa kịp
trôi thì đã vỡ toang
Tôi muốn
làm một vạch kẽ lan man
Chưa tựu
thành làn sương mỏng mảnh
Tôi muốn
làm một sợi tơ óng ánh
Sẽ biến
mất trong nắng chói chang
Tôi muốn
làm một điểm nhỏ hợp tan
Để không
vương mỗi lần tan hợp
Dù có
phân kỳ mấy lớp
Hội tụ,
tôi vẫn là tôi
Dù có
chia nhỏ, cắt rời
Đom đóm
vờn bay đại thể
Cho dù
là thô hay tế
Còn tôi,
tất cả vô cùng
Cho dù
vô thỉ vô chung
Không
tôi, hư vô đóng cửa
Mỉm
cười, tôi vẫn là tôi !
*****
Đừng đòi hỏi
các em nhiều quá !
Tháng 9 – 2005
Đừng đặt
lên vai các em quá nặng
Thế hệ
chúng ta, đã gánh vác bao nhiêu
Non một
thế kỷ, còn đổ nát tiêu điều
Lại phải
trả bằng máu xương, da thịt
Đừng
trùm phủ, thời các em xa tít
Chính
chúng ta, chưa rõ thấu nguồn cơn
Khói lửa
tan, mà lòng dạ căm hờn
Thù,
không thù, bàn cân mòn trí não
Đừng bắt
buộc các em đường độc đạo
Chính
chúng ta, nhiều ngõ ngách tối tăm
Cả thế
kỷ, còn nát ruột tơ tằm
Thời
gian tới, mà cứ ôm dĩ vãng
Đừng đòi
hỏi các em phải xứng đáng
Chính
chúng ta còn hổ mặt Tổ Tông
Nhuộm
sắc màu tàn tạ khắp non sông
Của tiền
nhân đã dày công xây dựng
Đừng đè
lên các em luôn đứng vững
Chính
chúng ta biết bao lúc ngửa nghiêng
Gió xoay
chiều, bão táp cuốn triền miên
Biển nào
yên khi triều dâng dậy sóng
Chỉ mong
các em ươm mơ hy vọng
Học quá
khứ để xây dựng tương lai
Học ngày
nay để xây dựng ngày mai
Nếu có
thương chúng tôi, đừng quá nhiều trách cứ
Chỉ mong
các em ươm mơ tình tự
Biết noi
gương những cái đáng noi gương
Biết
nâng niu và gìn giữ quê hương
Vết xe
đổ đi qua, đừng xéo dày tiếp tục
Thời đại
chúng tôi, quá nhiều uẩn khúc
Chỉ mong
sao thời đại của các em
Trong
sáng hơn trên đường rộng thênh thênh
Để đừng
trả những gì như chúng tôi đã trả !
*****
Xoay
quả địa cầu
Tháng 9 – 2005
Xoay quả
đia cầu
Nhìn thấy
mọi quốc gia trên trái đất
Có những
nơi văn minh
Có những
nơi nghèo nhất
Dù có
thương mà không đọng nhiều ray rức
Nhưng khi
nhìn hình Chữ S
Tâm hồn tôi
bỗng chùn lại, xuyến xao
Mảnh đất
cong cong, có gì đó vậy nào
Mà trong
tôi, nghe bồn chồn chi lạ
Những buồn
vui lẫn lộn không thể tả
Những nỗi
niềm đan kín thấm lòng đau
Mở mắt nhìn
những tưởng như chiêm bao
Mấy mươi
năm, một khung trời thăm thẳm
Tôi trầm
ngâm vắng lặng
Mảnh hình
cong đất nước của tôi ơi
Từ thị
thành cho đến những vùng hẻo lánh xa xôi
Tôi luôn để
ý những gì xảy ra, từ Nam tới Bắc
Có những
điều, tôi nghe sao quá quắt
Có những
điều, tôi cảm thấy thương thương
Vì dù sao,
cũng là của quê hương
Của mọi nỗi
niềm, lâng lâng từng cảm xúc
Sông ơi,
sông mấy khúc
Nước ơi,
nước mấy bờ
Ước ơi,
ước có mơ
Trông
ơi, trông có đợi
Những mến
thương, rung rung từng khắc khoải
Những dấu
yêu, khơi động đắp vơi đầy
Bao nhiêu
năm, không một lúc nào khuây
Bỡi quê
hương của tôi là tất cả. |