|
01.
Trái cây Bốn Mùa – 439
02.
Muôn chim ca hát – 440
03.
Gia cầm va hoang dã – 441
04.
Cá nước mặn nước ngọt – 442
05.
Mái tranh nghèo xa xưa ấy ! – 443
06.
Đời chim, vỗ cánh tầm không – 444
07.
Đi đâu cũng nhớ trở về ! – 445
08.
Trăm năm một kiếp con người - 446
********
Trái Cây bốn mùa
Tháng 07—2005
Đưa tay nâng trái MÃNG CẦU
DỪA,
ĐIỀU, ĐU ĐỦ, dãi dầu cũng cam
Dư Xài (XOÀI) thì cố gắng làm
Thơm
thơm có MÍT, thanh đàm có LÊ
KI-MA vàng óe CÔ CHÊ
THANH
LONG, VÚ SỮA, ước thề mai sau
Se tơ, phải nải BUỒNG CAU
NA
thêm BUỒNG CHUỐI, giỏ trầu xách tay
SẦU RIÊNG, MĂNG CỤT rung cây
Lay
lay CHÙM RUỘT, hây hây TRÁI HỒNG
CHANH, ME, TÁO, KHẾ chua không
CHÔM
CHÔM, VẢI, NHÃN, đầy nong, đầy quày
TRÂM, SIM, BƠ, MẬN còn đây
Rổ
lưng CỐC, LỰU, rổ đầy BOÒNG BOONG
XOÀI CÁT, XÁ LỊ nghe giòn
ĐÀO
TIÊN nghe ngọt, BỒ HÒN nghe đau
SIA-RI bên dãy TRÁI DÂU
Hàng
hai NHO TÍM, hàng đầu NHO XANH
BƯỞI ngon, từng múi nghe thanh
QUÍT
ngon từng tép, trong lành CAM Tươi
Đếm đi, một chục thành mười
Nhanh
tay, vui miệng, mỉm cười mười hai
Mời nhau, nếm thử, lai rai
Bê
thêm DƯA HẤU, lại nài DƯA GANG
Nào BẦU nào BÍ ngập tràn
KHỔ
HOA, CÀ, MƯỚP, dọc ngang mấy hàng
KHÓM-THOM thoang thoảng bay sang
CHUỐI
Chiên thơm phứt, BẮP Rang thơm lừng
Dùng dằng thêm nữa, thôi đừng
Mua
lương, bán hậu, để chừng mai sau
Cây ngon trái ngọt đủ màu
Quanh
năm suốt tháng chớ đâu một ngày
Sống sao cho trọn vui vầy
Người
kia cũng nhớ người nầy cũng trông
Bốn mùa cây trái đơm bông
Bốn
mùa cây trái trỗ bông bốn mùa !
**********
Muôn Chim ca hát
Tháng 07—2005
“CON CÒ, CON VẠC, CON NÔNG
Sao mầy giậm
lúa nhà ông hỡi cò ?”
Ba
con sao hỏi riêng cò
Không đồng
đều thế, đau cò không ông ?
“Con Cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa
chồng nước mắt nỉ non !”
Đêm khuya CON QUỐC gọi hồn
CHIM HẠC cất
cánh, CHIM HỒNG bay bay
“Chiều chiều ÉN liệng truông mây”
CHÈ VÔI, SE
SẺ lạc bầy nghe đau
Cầu cho trắng hiện BỒ CÂU
Chiến tranh
chấm dứt, bẻ đầu thù căm
LE
LE, VỊT NƯỚC, lăng xăng
QUẠ kêu nam
đáo, đừng băng bắc bình
Một đôi CÔNG, PHỤNG xinh xinh
YẾN, OANH
hai sắc khoe mình cầm ca
HỌA MI bên cạnh SƠN CA
CHIM ƯNG,
CHIM Ó hắt ra nặt mùi
CHIM CÚT, ĐÀ ĐIỂU cụt đuôi
Thương không
CHIM CHÍCH dám khui CÚ MÈO
Kêu gì CHÈO BẺO, CHÈO BEO
Kêu như SÁO,
KÉT, học theo chứ gì
CHIM QUYÊN ai nỡ chia ly
ĐẠI BÀN rũ
cánh bỏ đi sao đành
Lại còn CHIM CỎ, CHIM TRANH
Còn CHIM BÓI
NƯỚC đậu cành thùy dương
Đẹp không hai cánh UYÊN ƯƠNG
Đừng đem
treo mộng nghê thường hợp tan
“Chim khôn hót tiếng rảnh rang
Người khôn
ăn nói dịu dàng dễ nghe”
Nghe vè nghe vẻ nghe ve
Nghe chim ca
hót kéo bè cầm ca
La
là la lả la la
CHIM MUÔNG
hòa khúc âm ba vang lừng
Cùng reo khúc nhạc tưng bừng
Cùng reo
tiếng hát vang lừng chim ca.
**********
Gia cầm và dã thú
Tháng 07—2005
“CON GÀ, CON VỊT chắt chiu
Mấy đời ‘CON
CHÓ’ nâng niu ‘CON MÈO’”
Vài ba CON ỤT ỊT đeo
Chỉ chừng
ngần ấy leo nheo, lào xào
CON BÒ cày ruộng đồng cao
CON TRÂU
đồng thấp ào ào bương đi
Đường trường đã có NGỰA phi
VOI mang vác
nặng có gì cần mang
LẠC ĐÀ sa mạc mênh mang
DÊ, TRỪU đầy
dẫy lang thang giữa trời
Đu
cây, bầy KHỈ vui chơi
Rừng khuya
VƯỢN hú, những lời ghê gai
Núi kia SƯ TỬ thượng đài
Núi nầy MÃNH
HỔ anh tài sơn lâm
CÁO, CHỒN lủi thủi âm thầm
Còn kia GẤU,
SÓI lầm bầm kêu vang
HƯƠU, NAI ngơ ngác thu vàng
Rừng khua lá
thấp giậm tàn lá bay
CON MANG, CON NGỖNG loay hoay
NGỰA RẰNG,
TRÂU NƯỚC cũng dày trần lao
HƯƠU CAO CỔ quá là cao
Chia cho RÙA,
BỌ, NHIẾM cào xù lông
Còn con TÊ GIÁC tồng ngồng
Còn TRĂN,
còn RẮN uốn vòng xoáy ngang
HEO RỪNG một lũ một đàn
Coi chừng
HEO MỘT bẽ bàng lắm nghe
CHUỘT ĐỒNG, CHUỘT NHẮC ai dè
CHUỘT NHÀ,
CHUỘT CỐNG kéo bè quá tay
CÀO CÀO, CHÂU CHẤU đêm ngày
VE SẦU, DẾ
NHUỖI lạc bầy kêu la
KỲ
NHÔNG cản mũi KỲ ĐÀ
CÙ LẦN lủi
thủi, SÓC ta lẹ làng
Gia cầm, thú vật hai đàng
Một đàng
hiền thục, một đàng đi hoang
Có
loài tuyệt chủng không còn
Có loài khan
hiếm bảo tồn mai sau
Vì
mang thú tính hại nhau
Còn người
nhân tính biết đau đỡ đần
Khác nhau ở chỗ tánh nhân
Trần gian
một cõi cũng lần lựa ai !
************
Cá
nước mặn - nước ngọt
Tháng 07—2005
Thương không con CÁ LÒNG TONG
Thương không
Con Tép trôi dòng lan man
Lửng lơ, lơ lửng CÁ VÀNG
Từ sông ra
biển dọc ngang giữa trời
CÁ
HEO, CÁ MẬP, CÁ VOI
Sóng cao
biển thấp trùng khơi sá gì
CÁ
NGỪ, CÁ NỤC, CÁ PHI
CÁ HỒNG ửng
chói, đen kì CÁ THU
CÁ
ĐUỐI, CÁ NƯỢT, lu bù
CÁ MÒI, CÁ
MÚ, lù đù sao khôn
Vượt qua biển mặn lên cồn
Thăm vùng
nước ngọt ra hồn gì không
CÁ
ĐỒNG, CÁ RUỘNG, CÁ SÔNG
CÁ AO, CÁ
LẠCH, long rong ven bờ
CÁ
TRÊ, CÁ LÓC, CÁ RÔ
CÁ SẶC, CÁ
BỐNG, CÁ DỒ, ố ô
CÁ
TRẮNG, CÁ LUỐI, ra vô
CÁ CHẠCH, CÁ
DIẾT bên bờ ruộng nương
CÁ
NGỰA phi bổng đường đường
CÁ CHÉP ghi
lại, CÁ RỒNG lền khên
Nước lớn theo nước đi lên
Nước ròng đi
xuống, bỏ quên trên đồng
Nước ngọt là cá ruộng, sông
Nước mặn là
cá giữa dòng biển khơi
Mặn—ngọt cho thắm cuộc đời
Đến khi hết
thắm cuộc chơi lỡ làng
Đem con bỏ chợ phũ phàng
Nước còn cá
sống nước tan cá tàn
Một thời ngang dọc dọc ngang
Đến khi nước
hết, đơ man, há mồm
Chết không có một nắp hòm
Nằm queo gắp,
giẽ, xác hồn tiêu diêu
Còn đâu bơi lội yêu kiều
Nhởn nhơ đã
mất, lạc phiêu cá vàng.
*************
Mái tranh nghèo xa xưa ấy !
Tháng 07—2005
Mẹ sinh ra
một lũ con mấy đứa
Trên quê
nghèo ấp ủ tuổi còn thơ
Miếng cơm
rau, dưa muối dẫu xác xơ
Vẫn đùm bọc
cho đến ngày khôn lớn
Mái tranh
nghèo vẫn ngày ngày khói gợn
Ruộng nương
nghèo vẫn mấy khoảnh khô cằn
Vá làm sao
cho hết những khó khăn
Nên đã bỏ đi,
nơi nầy nơi nọ
Theo thời
gian, đứa có chồng có vợ
Nợ phu thê,
rồi cháu cháu con con
Mẹ già dần
trên mảnh cũ héo hon
Ngày qua
ngày, ngóng nhìn ra đầu ngõ
Nhìn thì
nhìn, để rồi thương rồi nhớ
Biết lâu lâu
mới có đứa về thăm
Đứa ở xa,
giỏi lắm một đôi năm
Đứa ở gần
mới lân la lui tới
Đã biết vậy
nhưng nhiều khi cũng nói
Nhớ lâu lâu
về thăm mẹ nghe con
Nếu một mai
sức của mẹ không còn
Lỡ có gì thì
làm sao nhắm mắt
Của gian khó
trên đường dài nghèo ngặt
Mấy mụn con
đành cũng phải chia ly
Cả một đời,
đâu còn lại được gì
Chỉ một mái
tranh nghèo xa xưa ấy.
************
Chim bay vỗ
cánh tầm không
Tháng 07—2005
Con chim nho
nhỏ bay qua
Bay đi qua
rồi biến mất
Đảo quanh
ngóng nhìn quay quất
Trống không
một khoảng lưng trời
Này con chim
nhỏ kia ơi
Bay đi làm
sao tìm lại
Hình còn xa
rời mãi mãi
Bóng sao
biết ngõ mà tìm
Nhưng mà
thật có con chim
Mới vừa bay
qua đó chứ
Ngập ngừng
phút giây do dự
Nên bèn vói
hỏi không gian
Đường đi có
nhớ bên đàng
Con chim vừa
bay qua đó
Không chút
thì thầm nho nhỏ
Lại bèn hỏi
bóng thời gian
Chỉ nghe một
nỗi mênh mang
Giữa trời
trống không lộng gió
Dẫu rằng đời
như quán trọ
Vẫn còn
thương tiếc bóng chim
Vỗ bay một
cách im lìm
Không đâu
còn lưu dấu tích
Bơ vơ tìm về
cô tịch
Mênh mông tổ
ấm chim đâu
Xanh xanh
bát ngát một màu
Cuối chiều
hoàng hôn tim tím
Lan man bụi
mờ khói quyện
Chim bay vỗ
cánh tầm không.
***********
Đi đâu cũng nhớ trở về !
Tháng 07—2005
Thong dong
trời xanh mây trắng
Trời xanh
mây trắng thong dong
Óng vàng rải
nhẹ nắng hong
Bướm bay
vườn rau đón gió
Một đàn trẻ
thơ nho nhỏ
Kéo nhau
chạy giỡn bông đùa
Tù tì khi
được khi thua
Dỗi hờn nhìn
nhau phúng phính
Nắng chiều
đi về cuối đỉnh
Ráng chiều
đổ bóng hoàng hôn
Khép dần một
nẻo cô thôn
Đi vào hương
thơm đồng nội
Ánh trăng
nhô dần le lói
Kéo về nhè
nhẹ thôn trang
Câu hò tiếng
hát vang vang
Từng mái
tranh nghèo khói quyện
Hương quê
ươm tình lưu luyến
Thơm mùi
đồng lúa trỗ bông
Thơ ngây như
bé mục đồng
Tương lân
như sông với bến
Kéo nhau kẻ
đi người đến
Như từng mùa
lúa đơm bông
Ngày kia cắt
lúa bỏ đồng
Đất còn ươm
ươm gốc rạ
Vậy mà còn
đây tất cả
Bàn bạc như
những đêm đông
Xa rồi vẫn
nhớ vẫn trông
Quê nghèo
thơm thơm đất mẹ
Bảo nhau thì
thầm khe khẽ
Đi đâu cũng
nhớ trở về.
*********
-
Trăm năm một kiếp
con người !
-
-
Tháng 07—2005
Trăm năm một kiếp con người
Nào ai hiểu
hết khóc cười thế nhân
“Đã mang lấy nghiệp vào thân”
Làm người
phải biết phong trần lắm nghe
Một năm, bú, ngủ, quo que
Hai năm, bò,
đứng, khóc nhè quá tay
Ba
năm, nũng nịu suốt ngày
Bốn năm,
quậy, phá, mặt này nhớp nhơ
Năm năm, bập bẹ i tờ
Sáu năm, tập
đọc u ơ vỡ lòng
Bảy năm, chạy, giỡn, chơi rong
Tám năm, bắt
bướm, nhảy vòng, đu dây
Chín năm, bè bạn vui vầy
Mười năm học
hỏi, nay nầy, mai kia
Mười một, hơi lớn rồi kìa
Mười hai,
tập bước lên rìa cấp hai
Mười ba, rón rén tương lai
Mười bốn,
nhổ gót, tóc mai ước thề
Mười lăm, dệt mộng trong mê
Mười sáu,
trăng tỏa đi về mến thương
Mười bảy, ngắm ảnh, soi gương
Mười tám, từ
giã mái trường cấp ba
Mười chín, cất bước lân la
Hai mươi,
thổi mộng trên đà thần tiên
Hăm mốt, hơi biết truân chuyên
Hăm hai, hơi
nếm những miền sơn khê
Hăm ba, rẽ lối đường về
Hăm bốn,
sóng nước con đê bến đò
Hăm lăm, từng bước âu lo
Hăm sáu,
phải sống sao cho đàng hoàng
Hăm bảy, lần lửa tân toan
Hăm tám, bớt
tiếng cười giòn ngày xưa
Hăm chín, giảm bớt dây dưa
Ba mươi, nhi
lập, có chưa với đời
Ba
mốt, hơi lắm đầy vơi
Ba hai,
thuyền đã buông lơi mái chèo
Ba
ba, mặt nước eo sèo
Ba bốn, càng
thấm cánh bèo hợp tan
Ba
lăm, tiếng hát còn vang
Ba sáu, khẽ
gảy cung đàn hòa ca
Ba
bảy, giảm thói kiêu sa
Ba tám, nên
học mặn mà, trầm tư
Ba
chín, thuyền đã lắt lư
Bốn mươi,
đứng tuổi, hơi dư nửa đời ?
Bốn mốt, giảm bớt ăn chơi
Bốn hai,
càng biết giữ lời giữ thân
Bốn ba, đã mấy phong trần
Bốn bốn, vân
cẩu phù vân đã nhiều
Bốn lăm, trân quí, tin yêu
Bốn sáu, gìn
giữ những điều giá gương
Bốn bảy, mấy bước đường trường
Bốn tám, đã
phủ phong sương mấy lần
Bốn chín, bảo trọng, ân cần
Năm mươi,
tuổi đã nhọc thân sức tàn
Năm mốt,
xuống dốc đèo ngang
Năm hai, lối
ngược, không can đảm nhiều
Năm ba, đồi núi nguyên siêu
Năm bốn, hố
thẳm, tiêu điều giá băng
Năm lăm, leo đỉnh diễm hằng
Năm sáu,
xuống biển, buồm căng cánh buồm
Năm bảy, gát mái chiều hôm
Năm tám, lối
ngõ đầu thôn, đi về
Năm chín, tàn những cơn mê
Sáu mươi,
tuổi đã ê chề trần gian
Sáu mốt, ngán ngẫm dọc ngang
Sáu hai, gát
lại bên đàng ngày mai
Sáu ba, nhỏ giọt một hai
Sáu bốn, qua
những đêm dài ngấn sương
Sáu lăm, giã biệt muôn phương
Sáu sáu, tìm
lại quê hương của mình
Sáu bảy, dõi bóng theo hình
Sáu tám,
trên nẻo về dinh đã gần
Sáu chín, dừng lại bước chân
Bảy mươi
tuổi đã, thế trần cổ lai
Bảy mốt, đã bước lên ngai
Bảy hai,
không lão, thì ai bây giờ
Bảy ba, mắt yếu tai lờ
Bảy bốn,
thân thể xác xơ, điêu tàn
Bảy lăm, hết những cưu mang
Bảy sáu,
giảm thiểu, không màng những chi
Bảy bảy, đô cổ kinh kỳ
Bảy tám, nào
muốn những gì nữa đâu
Bảy chín, nhìn nước qua cầu
Tám mươi
tuổi hạc, da mồi, tóc sương
Tám mốt, hết tỏ, hết tường
Tám hai, lú
lẫn, dọc đường bỏ quên
Tám ba, lẩn thẩn hom hem
Tám bốn, còn
biết kèm nhèm là may
Tám lăm, Ông ở nơi đây ?
Tám sáu, Bà
ở chỗ nầy, phải không ?
Tám bảy, rã rợi thân còng
Tám tám, lẩy
bẩy còn mong chi nào
Tám chín, tay thấp, chân cao
Chín mươi,
đại thọ, dễ nào mấy ai ?
Chín mốt, may được lai rai
Chín hai,
phong tước trên đài lão nhân
Chín ba, như áng phù vân
Chín bốn,
nhẹ hững như chân không còn
Chín lăm, vuông sắp thành tròn
Chín sáu, gỗ
đá vẫn còn trơ trơ
Chín bảy, thôi một giấc mơ
Chín tám,
xoáy nước cuốn cờ buông trôi
Chín chín, quá một cuộc đời
Trăm năm,
thế kỷ, hết lời thế nhân
Trả đời lại gánh phong trần
Trả đời lại
cuộc hồng trần phù sinh
Buông tay, nhắm mắt, riêng mình
Trăm năm
cuộc thế, bóng hình trăm năm ! |