|
01.
Bảo vệ trái đất, hay tái tạo thuở hồng hoang
! (427)
02.
Tuổi thơ, em học đánh vần (428)
03.
Nhớ thương Ngày Về – 429
04.
Tiễn biệt lối đi về ! - 430
05.
Một túi hành trang ! – 431
06.
Mơ màng cùng Thần Ngủ ! – 432
07.
Hư Vô, một nắm trong tay ! – 433
08.
Đưa tay mở cửa trần gian – 434
09.
Vỗ về sông bến cũ ! – 435
10.
Vợ chồng quê - 438
*******
Bảo vệ trái
đất,
hay tái tạo
thuở hồng hoang ?
Tháng 07—2005
Ngày 4 tháng
7 năm hai ngàn lẻ năm
Phi thuyền
thám hiểm của cơ quan không gian NASA
Nhân kỷ niệm
Quốc khánh của hiệp chủng quốc Hoa Kỳ
Đã thực hiện
một công việc lịch sử ly kỳ
Là bắn một
tiểu phi lao vào sao chổi
Sức va chạm
nổ tung mấy lần vang dội
Tiếng nổ hơn
bốn ngàn ký thuốc nổ TNT
Ánh sáng lóe
lên sáu lần hơn ánh sao chổi chớp lòe
Cát bụi bay
phát một luồng mù mịt
Các nhà khoa
học vô cùng tha thiết
Báo tin mừng
cho nhân loại hôm nay
Sức con
người với khối óc và bàn tay
Bắn sao chổi,
để tìm sự phát sinh của thái dương và sự sống
Sự thành
công này dẫn tới sự đề phòng và dự chống
Một thiên
thạch nào đó, rớt và lao vào trái đất chúng ta
Dù tỷ lệ rất
thấp, nhưng đã nhiều lần diễn ra
Vài chục
triệu năm
Vài trăm
triệu năm
Theo khoa
học và thiên văn
Đã từng gây
cho địa cầu nhiều lần hủy diệt
Thiên thạch
lao vào bất cứ lúc nào không biết
Sức công phá
và tàn hại sẽ vô ngần
Sẽ gấp trăm
lần
Sẽ gấp ngàn
lần
Trận động
đất sóng thần năm hai ngàn lẻ tư
Làm mười hai
quốc gia Nam Á ngất ngư
Hai trăm
ngàn người vùi thây, sự sống đâu còn ý nghĩa
Nếu thiên
thạch rớt trên vành đại địa
Gấp triệu
lần bom nguyên tử tại Nhật Bản vào thế chiến thứ hai
Nếu thiên
thạch rớt trên năm đại dương nối dài
Ngọn sóng
phát cao hàng ngàn mét,
Hàng vài
trăm mét,
Và còn cả
trăm mét
Sẽ băng băng
cho tới tận cùng trái đất
Vạn vật, sự
sống, con người :
tìm ra đâu
gọi là còn, mất
Biển cả, đồi
núi, đất liền :
còn gì đâu
gọi là một hành tinh sống của thái dương
Mà tất cả sẽ
tan biến không lường
Nát bấy, và
cuồn cuộn như máy quay sinh tố
Rồi hàng tỷ
năm sau
Rồi hàng
triệu năm sau
Mầm sống và
phôi sinh mới có cơ phát căn
Phôi thai và
hình thành như thời hồng hoang tiền sử
Biến cố bắn
vào sao chổi,
Khoa học,
thiên văn có thể chế ngự
Đưa con
thuyền vũ trụ vào không gian
Làm con mắt
dõi soi hằng hà thiên thể ngút ngàn
Và hằng hà
thiên thạch theo quĩ đạo vòng quanh trái đất
Nếu một
thiên thạch đi vào gần nhất
Thì phi
thuyền sẽ phóng những nguyên tử, phi tiêu
Làm nổ tung,
hay làm cho quĩ đạo lệch chiều
Đi vào vũ
trụ uyên nguyên
Bảo vệ trái
đất bình yên
Chứ không bị
hủy diệt
Và bắt đầu
thời kỳ hồng hoang tái tạo !!!
**********
Tuổi
thơ em học đánh vần
Tháng 07—2005
Tuổi thơ em học đánh vần
Tấm gương
kim cổ lựa lần mà soi
Đánh
vần hai chữ đầu đời
Đã mang
huyết thống giống nòi Rồng Tiên
Đánh
vần hai chữ Ba Miền
Bắc Nam,
Trung giữa, nối liền non sông
Đánh
vần hai chữ Lạc Hồng
Trường Sơn
cha nhớ, Biển Đông mẹ chờ
Một
năm bia đá cũng mờ
Ngàn năm bia
miệng trơ trơ không mòn
Dặn
lòng luôn giữ sắc son
Làm gì, đừng
để nước non ố màu
Tình
sâu nghĩa nặng mới đau
Một con ngựa
bịnh cả tàu không ăn
Sai
lầm, tội lỗi : ăn năn
Đừng quăng
ra biển, cũng lăn vô bờ
Ai
mà không có tuổi thơ
Sao trong
trắng quá, như tờ trinh nguyên
Cái
bè danh lợi đảo điên
Bọt trôi
sông biển, bèo miền tào khê
Chắp
tay, xin cúi đầu về
Lỗi thẹn
sông núi, lỗi thề Tổ Tông
Trở
về với nước Biển Đông
Trở về với
núi cao ngần Trường Sơn
Ao
nhà dù đục vẫn hơn
Cội nguồn
đâu có dỗi hờn nghe em !!!
********
Nhớ
thương Ngày về ...
Thơ nhạc * Tháng 07—2005
Ngày về, cho lúa đồng xanh
Cho bông lúa
chín thơm lành tình quê
Ngày
về, cho bến bên đê
Cho thuyền
xuôi mái vỗ về bên sông
Ngày
về, cho ước chờ mong
Bao năm xa
xứ nhớ trông vơi đầy
Xóm
làng in bóng còn đây
Đường quê in
dấu, bờ cây in màu
Quê
nghèo cắt rốn chôn nhau
Đất cằn sỏi
đá bên bàu ruộng nương
Bao
năm xa cách đoạn trường
Tình vương
vương vấn nghĩa vương vương sầu
Quê
nghèo, trắng mấy mùa cau ?
Nhà tranh
mưa nắng, mấy màu phong sương ?
Ngày
về, nhặt bóng tơ vương
Tơ tằm rút
mãi, tư lường hồn ai
Ngày
về, góp nhặt phôi phai
Đem hong
nhung nhớ, phơi đài xa xôi
Ngày
về, thăm thẳm lên ngôi
Tình quê héo
hắt, gởi đồi thê lương
Ngày
về, cho thắm tình thương
Cho người lữ
thứ, nhớ thương ngày về !!!
***********
Tiễn biệt lối đi về !
Tháng 07—2005
Càn khôn vạn
đại
Trời đất
mênh mông
Ta mới quanh
đi quẩn lại mấy vòng
Chưa thõa
mãn đã tiêu ma một kiếp
Mau lên đi,
chứ nếu không, chẳng kịp
Thời gian
trôi, không kéo lại được đâu
Thế cho nên
mới có câu
Cái gì qua
là sẽ mất
Không nên
ngại được, thất
Không nên e
bại, thành
Vững sống an
lành
Suy tư chín
chắn
Khi mưa khi
nắng
Khi gió khi
sương
Đó là những
đổi thay, biến hoại, bình thường
Ta nhận rõ
tận tường, đừng sợ sệt
Chỉ một việc
đầu tiên, và chấm hết
Đời ngắn dài,
nhưng có nghĩa, biết không
Không nên
bàn, lý luận những lông bông
Sống lây lất,
lêu bêu, vô tích sự
Đến cửa
sinh, thì đi bằng cửa tử
Lẽ tự nhiên
trong mộng huyễn diêm phù
Đánh điểm
son thả vào cõi thiên thu
Vạch một nét
trên hành trình rêu phủ
Đem chưng
vào trong tủ
Của băng giá
ngàn năm
Rúng động
đống tro tàn
Đã từ lâu rũ
mục
Thời gian
đến có lúc
Thời gian đi
có chừng
Dù trăm năm
cũng bỏ lại sau lưng
Dù một
thoáng, chỉ con đường bước tới
Ta chào mi
đứng vẫy
Tiễn biệt
lối đi về !
***********
Một
túi hành trang !
Tháng 07—2005
Tôi xếp lại
hành trang, rồi cất bước
Một thời
qua, xin bỏ lại sau lưng
Tôi bước đi
để về với vô cùng
Còn tất cả,
xin trả về quá khứ
Tôi chỉ mang
một nỗi niềm tình tự
Gói đơn sơ
trong một túi hành trang
Mọi vào ra
tôi cứ bước lang thang
Vậy mà nó
đeo tôi từ vô thỉ
Túi hành
trang không có gì kỳ bí
Không hình
hài và chẳng nặng cân đong
Tôi xài hoài,
nó vẫn vậy, không lưng
Mà thật lạ,
càng xài càng đầy nhóc
Hễ có đất,
là cỏ cây đâm lộc
Hễ có nước,
là hoa lá đâm chồi
Như túi hành
trang bé nhỏ của tôi
Vẫn còn đó
trong vô cùng vô tận
Chính vì thế
nên động lòng trắc ẩn
Động mối từ
thôi thúc nẻo tâm tư
Nên đã mang
nhiều kiếp vẫn chưa dư
Huống chi
chỉ một lần thân cát bụi
Núi kia, xin
trả về cho núi
Sông kia,
xin trả về cho sông
Đầu đội trời,
chân đạp đất, như không
Nhưng đâu
đâu cũng hiện hình sông núi
Phong trần,
xin trả lại cát bụi
Biển dâu,
xin trả lại bờ lau
Nhưng đến
đâu, cũng gợn thấy sắc màu
Thương kiếp
sống trên bước đường sinh tử
Gói hành
trang, xin vo tròn một chữ
Một chữ vô
nhưng còn đó vô cùng
Nên tôi đi
trong hiện hữu muôn trùng
Và cát bụi
cũng nhìn tôi ngán ngẫm !
**********
Mơ màng cùng
Thần Ngủ !
Tháng 07—2005
Tôi nhắm mắt
mơ màng cùng Thần Ngủ
Trốn ở đâu,
ông hãy hiện mau về
Để cùng nhau
đi vào giấc ngủ nghê
Tôi nằm yên
chờ ông quay trở lại
Dõi xa xôi
tìm lên ngàn quan ải
Rồi lại tìm
xuống đáy vực thâm sâu
Khép bờ mi
nặng trình trịch mái đầu
Ông vẫn biến
biệt tăm không ló dạng
Mới ngày nào
tri kỷ như đôi bạn
Rủ nhau đi
từng giấc ngủ êm đềm
Biết bao
phen nếu có lỡ ngủ quên
Ông cũng để
tôi yên, không đánh thức
Những ngày
xưa, ông thường hay chầu chực
Việc chưa
xong, ông cũng dụ, ngủ đi
Vậy mà nay,
ông biệt mất âm ty
Hay đi lạc
không biết đường về lại
Ông tệ quá,
bắt tôi phải chờ mãi
Mắt trơ trơ
trắng dã những đêm thâu
Đầu lăn quay
vụn vỡ mấy tinh cầu
Ông đi mất
làm sao tôi ngủ được
Khi nào về
hãy cho tôi biết truớc
Lỡ giật mình
tôi đuổi cổ thì sao
Giữa đêm
khuya đâu biết là đứa nào
Ông ú ớ,
đừng, đừng, ta Thần Ngủ
Quá mệt đi,
đúng là ông Thần Ngủ
Trông bơ phờ,
mặt mũi mắt kèm nhem
Hãy im re,
đừng cựa quậy, mau lên
Kẻo đi nữa
thì khổ đời khốn kiếp !!!
***********
Hư Vô, một
nắm trong tay !
Tháng 07—2005
Đưa
tay mở cửa hư vô
Thử xem nơi
đó, cơ hồ ra sao
Nhỡ
khi đã bước chân vào
Biến đi đâu
mất chẳng sao mà lần
Biết
bao biện thuyết giải phân
Biết bao bút
mực cũng ngần thế thôi
Sinh
thời tạm có trong đời
Tử thời biền
biệt chơi vơi muôn trùng
Bảo
rằng bản thể vô cùng !
Bảo rằng về
với thủy chung thường hằng !
Không thêm không bớt, tịch băng
Cũng như
diệp lạc qui căn, tuyệt hình !
Khi
cần thì mới hiện sinh
Lâu năm nín
thở, vặn mình chui ra
Chui
ra, giỡn mặt ta bà
Nói năng ba
chuyện căn nhà trần gian
Đến
khi quẳng gánh bên đàng
Dày cơn gió
bụi, bẽ bàng chui vô
Thật
không, hay cũng mơ hồ !
Như đem ánh
nguyệt thảy hồ lung linh !
Ô
kìa, chỉ bóng, hỏi mình
Bóng kia
biến mất, hỏi mình là ai ?
Bảo
rằng, thật có cũng sai
Bảo rằng
không có, lưỡi dài quá thay !
Bảo
rằng, có ! tự mảy may
Bảo rằng,
không ! thế gian này cũng không
Ô
kìa, một lỗ chơn lông
Càn khôn vũ
trụ, nhét xong, chưa đầy
Nhìn
xem, như một áng mây
Hỏi chi lơ
lửng bay bay mây ngàn
Nhìn
xem, một cõi không gian
Hỏi chi
huyễn tượng bức màn hư vô
Muốn
vô, thì cứ chui vô
Muốn ra, thì
cứ đội mồ chui ra
Hư
vô, dễ dãi thế à !
Hèn chi lại
bảo căn nhà xưa nay
Hư
vô, một nắm trong tay !
************
Đưa tay mở
cửa trần gian !
Tháng 07—2005
Đưa
tay mở cửa trần gian
Để ta dạo
bước trên đàng ta chơi
Tử
sinh có sẵn trong đời
Bức tranh
phù thế vẽ vời phù sinh
Không đi, cũng chẳng thiệt mình
Có đi, cũng
chẳng tội tình riêng ai
Trần
gian bỏ ngõ không cài
Cứ đi từng
đoạn miệt mài tử sinh
Tội
chi, không bước đăng trình
Người ta đi
hết, một mình đơn cô
Tội
chi, khép cửa hư vô
Người ta đi
khắp hải hồ có sao
Có
mình, cũng chẳng tơ hào
Không mình,
cũng chẳng mất nào cho ai
Nên
ta bước ngắn bước dài
Trần gian
bước xuống, tuyền đài bước lên
Đất
trời rộng quá thênh thênh
Cuối sông
nước chảy, đầu ghềnh thác reo
Tử
sinh, chiếc lá đưa vèo
Gởi thân
quán trọ cánh bèo hợp tan
Không cười, cũng có tiếng vang
Có cười,
cũng chỉ tiếng đàn rung dây
Nay
thì dạo gót bên nầy
Mai thì cất
bước vui vầy bên kia
Để
nghe những tiếng chia lìa
Để nghe
những tiếng đầm đìa tóc tang
Khi
nào đóng cửa trần gian
Thì ta chấm
dứt trên đàng ta đi
Vui
lên, người hỡi buồn chi
Ghé chơi cho
phỉ có gì mà đau
Xưa
nay cũng chỉ một màu !!!
*************
Vỗ về sông
bến cũ !
Tháng 07—2005
Xin đừng
trách người đi sao đi mãi
Vì xa xôi
cuốn hút nẻo đường dài
Ở sau lưng
còn có những nhạt phai
Bao hình ảnh
chưa hoen mờ dấu vết
Xin đừng
trách người đi sao biệt tích
Ươm tơ tằm
còn kéo mãi tơ vương
Dù hằn lên
những vết cắt đoạn trường
Dâu có bạc,
tơ tằm nào quên kén
Xin đừng
trách người đi sao không hẹn
Đường dốc
đồi heo hút đỉnh sơn khê
Nước trơ trơ
non nào có lỗi thề
Nhìn những
mảnh tang thương treo tuế nguyệt
Xin đừng
trách người đi sao cách biệt
Con nước
trôi nên phải cuốn qua cầu
Nước đôi bờ
mặt nước dẫu chìm sâu
Vẫn tơi tấp
giữa đôi bờ mấp mé
Xin đừng
trách người đi sao lặng lẽ
Nghẽn mạch
tim không nói được nên lời
Nhưng nhìn
nhau ta sẽ hiểu nhau thôi
Chống tay
chèo ngã mình trên sóng bạc
Nước róc
rách cùng thầm reo tiếng hát
Sóng vỗ bờ
cùng cất tiếng đầy vơi
Có mặt nhau
trong một khoảng cuộc đời
Bèo trôi dạt
người đi người ở lại
Có ở đi, mới
biết những tồn tại
Có ở đi, mới
biết những hằng mơ
Nước gặp cồn
nên cuốn xoáy đôi bờ
Khi qua rồi
vỗ về sông bến cũ.
***
Vợ chồng quê
Tháng 07—2005
“Trên đồng cạn, dưới đồng sâu
Chồng cày,
vợ cấy, con trâu đi bừa”
Vợ
làm lao khổ vừa vừa
Để chồng
gồng gánh sức thừa nam nhi
Vợ
còn nhà cửa nữa chi
Còn cơm còn
nước mấy khi an nhàn
Còn
bao thứ nữa gian nan
Hai quê một
cảnh còn mang vác nhiều
Cho
nên sức lực tiêu điều
Chứ đâu gót
ngọc đem thêu cành vàng
Chưa
chồng một nửa lầm than
Có chồng hai
nửa lại càng đắng cay
Chồng nên cơ cảm nỗi này
Dù mòn sức
lực dù dày trần lao
Dù
cho khổ ải chẳng sao
Dù cho cực
nhọc, nệ nào phải không
Lại
mang cái tiếng đàn ông
Phải là trụ
cột, phải công chống chèo
Vì
nhà vì cửa, phải trèo
Vì con vì
vợ, phải đèo gian truân
Công
lao gian khó đèo bồng
Chia cay xẻ
đắng chung lưng hiệp đầu
“Trên đồng cạn, dưới đồng sâu
Chồng cày,
vợ cấy, con trâu đi bừa”
Của
chồng, công vợ, cũng vừa
Chồng gồng
vợ gánh, chớ chừa cho ai
Một
mai, mai một, một mai
Đắng cay,
cay đắng, miệt mài, ấm no. |