|
01.
Sắc thắm muôn hoa (417)
02.
Sông nước Việt Nam (418)
03.
Ngày trở về
04.
Lá rụng về cội
05.
Hãy nói dùm cho
06.
Giọt nước mắt !
07.
Đường vào khổ ải !
08.
Nẻo đến thiên thai !
09.
Trời mưa làm ngập không gian
10.
Thương cho kiếp lạc đà ! (426)
***
Sắc thắm
muôn hoa
Tháng 07—2005
HƯỚNG DƯƠNG khoe ánh thái
dương
QUỲNH HƯƠNG
nhoẻn nụ đêm sương rực màu
HOA
SEN nở rộ dưới bàu
Lại chen HOA
SÚNG, trắng màu HOA CAU
HOA
TRÂM, HOA CÚC bên ao
BÔNG TRANG,
BÔNG SỨ, TRÚC ĐÀO trước sân
TY
GÔN khoe sắc cẩm vân
TƯƠNG VI,
CẨM CHƯỚNG biết lần lựa ai
MAI
VÀNG xuân thắm vàng mai
HUỲNH ANH
nào sánh HOA LÀI thanh lương
Đêm
về có DẠ LÝ HƯƠNG
Còn HOA
TRINH NỮ bên đường ươm mơ
TRẠNG NGUYÊN, VẠN THỌ rực cờ
Trên bờ
PHƯỢNG VĨ, dưới bờ HOA LAU
NGỌC
LAN hoàng bạch khoe màu
HOA HỒNG đa
sắc biết đâu mà tìm
Còn
kia màu tím HOA SIM
Màu thanh
HOA LÝ, màu chìm HOA NGÂU
HOA
LAN đủ loại đủ màu
Non nghiêng
bóng nước rầu rầu ngẩn ngơ
Chim
sa rũ cánh bơ phờ
Cá chìm lẳng
lặng đẫn đờ vây, man
Trăng mờ nhạt ánh trăng vàng
Sao mờ buồn
tỏa lang thang phương trời
Hoa
nào có ý lạ đời
Bỡi hoa muôn
sắc tuyệt vời thế thôi
Bông
hoa là của đất trời
Ngắm hoa là
của ai người biết hoa
Hoa
cười còn để cười hoa
Hoa cười còn
để kết tòa thiên thư !
***
Sông
nước Việt Nam
Tháng 07—2005
CẦU TRE lắt lẻo cứ đi
CẦU KIỀU
khúc khuỷu có chi ngại ngùng
CẦU
ĐÔI hai ngả đi chung
CẦU NGANG
nối ngược KỲ CÙNG về xuôi
Hà
Nội văn vật một thời
LONG BIÊN
biền biệt ngậm ngùi vấn vương
Người đi, xin gởi SÔNG THƯƠNG
Người về,
xin gởi HIỀN LƯƠNG bên nầy
SÔNG
HỒNG mờ khói bụi bay
THÁI BÌNH
muôn thuở dựng xây cơ đồ
SÔNG
ĐÀ, SÔNG MÃ, SÔNG LÔ
SÔNG GIANH,
BẾN HẢI xương khô chất chồng
BẠCH
ĐẰNG dậy sóng Biển Đông
SÔNG GẦM,
SÔNG CHẢY nhớ trông vơi đầy
SÔNG
CON, SÔNG CẢ còn đây
HÁT GIANG
song Nhị niềm tây lạnh lùng
Bao
thời oanh liệt soi chung
Bao thời đẫm
máu anh hùng xưa nay
SÔNG
HƯƠNG mái đẩy chậm tay
TRƯỜNG TIỀN
sáu nhịp còn cay nỗi niềm
THU
BỒN gợn bóng lam tuyền
ĐÀ RẰNG uốn
khúc giữa miền sơn khê
Ai
về BẾN NGHÉ thì về
Ai về Đất Đỏ
ai về ĐỒNG NAI
SÀI
GÒN hoa lệ dấu hài
THỊ NGHÈ,
BẾN LỨC, kề vai Sài Gòn
CHỮ
Y qua bến VÂN ĐỒN
Băng cầu MỸ
THUẬN, vượt cồn xuôi Nam
SÔNG
TIỀN, SÔNG HẬU xanh lam
CỬU LONG
chín khúc bao hàm Miền Tây
Muốn
đi VÀM CỎ bên nầy
Muốn vào bên
đó tỏ bày Cà Mau
Bắc
Nam Trung vẫn một màu
Năm ngàn năm
vẫn trước sau một lòng
Cùng
đi liền núi liền sông
Bắc cầu liền
nhịp bắc sông liền bờ
Cùng
đi gìn giữ điểm tô
Muôn năm bền
vững cơ đồ Việt Nam.
***
Ngày trở về
Tháng 07—2005
Ngày trở về
tôi lặng yên không nói
Mắt buồn
buồn, nhìn, ngó thật xa xôi
Ngó trước
sau, ngó quanh quất một hồi
Rồi đảo mắt
xa dần ra đầu ngõ
Nhìn thăm
thẳm, thấy gì không trong đó
Lại ngó vào
nơi một chái ba gian
Ngước lên
trên, xin thắp ba nén nhang
Quyền quyện
khói lòng vòng bay nhè nhẹ
Tôi ngừng
lại trên tấm hình của mẹ
Rồi ngừng
lại trên tấm hình của cha
Nhìn những
người thân, quyến thuộc gần xa
Mới còn đây
mà đã ngồi lên đó
Tôi nhìn
xuống, đàn cháu con nho nhỏ
Gọi là nhỏ
nhưng thật sự lớn nhiều
Có đứa đang
một tay ẵm, tay dìu
Còn nhỏ nữa,
vừa gái trai lúc nhúc
Ngày trở về,
tôi tìm lại từng chút
Còn những gì
trong tất cả đổi thay
Để nâng niu
từng cái nhỏ mảy may
Như hun hút
những xa mờ đất mẹ
Tôi nhắm mắt
rồi thì thầm khe khẽ
Ngày trở về
tìm quá khứ đã xa
Tiếng đàn
xưa đã tắt hết âm ba
Hình dung
lắm mới cơ hồ cộng hưởng
Chỉ thế thôi
nhưng vô cùng sung sướng
Tôi đã đi
trên quê mẹ đây rồi
Ngày trở về
xin trả lại xa xôi
Nhưng tro
lạnh đã bập bùng bếp lửa.
***
Lá rụng về cội
Tháng 07—2005
Đây là vùng
đất nào
Mà sao người
nằm đó
Tôi cúi nhìn
cho rõ
Tên, lạ quá
đi thôi
Tôi bỗng
nghe những cảm xúc bồi hồi
Rồi lần lượt
tôi tìm thăm khắp chốn
Đi một mình
tôi cũng hơi ớn ớn
Bước vào
thăm nhưng họ cứ nằm im
Có người
buồn ánh mắt như lim dim
Lông dựng
đứng, tôi nghe sao lành lạnh
Sau khi đọc
danh tánh
Tôi biết họ
giống mình
Trông qua
những tấm hình
Lại buồn
thương man mác
Có những chỗ
nằm chung nhau một dạt
Có những nơi
xen kẽ với người ta
Đi tới đâu
cũng thấy thế vậy mà
Nếu nơi đó
có người mình đang sống
Gió hiu hiu
vang vọng
Người lớn
nhỏ nằm yên
Nếu có những
linh thiêng
Xin cho tôi
được biết
Họ tình thân
nói thiệt
Đã nằm đây,
không phải đất của mình
Sống điêu
tàn mà chết cũng điêu linh
Gởi xứ người
chớ xứ mình xa lắm
Sống, đã âm
thầm, mang nặng
Chết, lại
chôn ké, mang đau
Bỡi tấm thân
đã trôi dạt bờ dâu
Nên dong
ruổi khắp năm châu bốn biển
Thân tạm gởi
cho bụi mờ hư huyễn
Hồn phiêu
diêu tìm lại với cửu huyền
Trái đất
tròn nên gặp được Tổ Tiên
Nhớ cháu
con, lâu lâu thăm một chuyến
Thác là một
chuyện
Gởi là một
phương
Nơi đó quê
hương
Lá rụng về
cội !
***
Hãy nói dùm cho
Tháng 07—2005
Hãy nói dùm
cho, những con người thầm lặng
Sống bình
thường trong mọi chốn trần gian
Dù đủ ăn hay
vất vả lầm than
Vẫn chịu
đựng trước thế thời muôn ngả
Hãy nói dùm
cho, những con người dân giả
Mới sinh ra
đã thua thiệt đầu đời
Khi lớn lên
bương chải khắp nơi nơi
Vẫn thấp
thỏi trước gò cao, đồi núi
Hãy nói dùm
cho, những con người lầm lũi
Hiến cho đời
bằng sức lực cần lao
Việc khó
khăn cũng chẳng nệ chút nào
Ai có biết
cảm ơn, chứ không đòi phải nhớ
Hãy nói dùm
cho, những con người bé nhỏ
Sống hiền
hòa dù khổ ải trần ai
Đổ gian lao
trong cố gắng miệt mài
Vì cuộc đời
và miếng cơm manh áo
Hãy nói dùm
cho, những con người không gian xảo
Chỉ mong sao
cuộc sống được an lành
Không hơn
thua đòi hỏi những lợi danh
Không đếm
xỉa đến quyền uy tranh đoạt
Hãy nói dùm
cho, những con người không ton hót
Sống thật
chân nên ăn nói thật thà
Không biết
dùng đến miệng lưỡi chua ngoa
Trước mặt,
sau lưng đãi bôi, rẻ rúng
Dụng nhân
như dụng mộc, chứ đừng nên lợi dụng
Trọng thể
như trọng thân, chứ đừng trọng riêng mình
Đừng chỉ vì
những cặn bã nhục vinh
Vì danh vọng
mà lương tâm coi nhẹ
Nói và làm
được cho nhau đi nhé
Thì cuộc đời
sẽ an ổn biết bao
Người với
người sẽ quí trọng thanh cao
Cho nhân
loại mỗi ngày thêm tốt đẹp.
***
Giọt
nước mắt !
Tháng 07—2005
Giọt nước
mắt cho lệ đầy nhẹ bớt
Đừng để chi
nỗi u uẩn dâng tràn
Đừng để chi
nỗi ấm ức căng ngang
Sẽ đột phá
những đắp be loang lổ
Giọt nước
mắt cho sầu bi sụp đổ
Để cuộc đời
còn lối thoát thảnh thơi
Cho nụ cười
còn gắn trên làn môi
Sẽ đâm thủng
sức ép dồn ứ đọng
Giọt nước
mắt cho bờ mi mềm mỏng
Vãi thương
đau sẽ tan biến ưu phiền
Gieo cảm
thông sẽ nhẹ bớt oan khiên
Không biết
rung thì tình người khô cứng
Giọt nước
mắt xoi thành trì chịu đựng
Sẽ xói mòn
những ngõ ngách thương đau
Sẽ vơi đi
những cảnh luống ưu sầu
Là con người
đừng đọa đày quá lắm
Giọt nước
mắt, cõi cằn nào không thấm
Lệ lưng
tròng sỏi đá nhũn tro than
Nước mắt kia
là cay đắng ngập tràn
Là niềm đau
của nguồn cơn thống thiết
Đừng bó rọ
trong cùm gông thua thiệt
Đừng dửng
dưng đến vô cảm vô tình
Ai cứ khổ,
miễn không động tới mình
Là con người,
chứ phải nào băng giá
Và cho dẫu
có phải là băng giá
Sức nóng lên
băng giá cũng chảy tan
Dù có mang
chiếc áo giáp bẽ bàng
Giọt nước
mắt sẽ làm tiêu tất cả.
*********
Đường vào
khổ ải !
Tháng 07—2005
Mỗi cảm nghĩ
là tương duyên nối kết
Mỗi nỗi buồn
là một vũng đau thương
Mỗi bâng
khuâng là một hốc thê lương
Mỗi sân hận
là một rừng lao khổ
Mỗi lầm lỗi
là khoảng sâu chống đỡ
Mỗi dại khờ
là bài học chết thân
Mỗi ngu ngơ
là trả giá mấy lần
Mỗi si mê là
sụp hầm mấy bậc
Mỗi ích kỷ
là buột đời chật vật
Mỗi tỵ hiềm
là giăng lưới bủa vây
Mỗi hơn thua
là lặn lội bùn lầy
Mỗi ganh
ghét là tình thân đánh mất
Mỗi buông
thả là lao đầu phóng dật
Mỗi hờn căm
là dẫm nát từ tâm
Mỗi thất
nhân là đóng cửa ngậm câm
Mỗi thất đức
là giam cầm cô độc
Mỗi thối chí
là mở đường gai góc
Mỗi lừng
khừng là vắt vảnh lưng đèo
Mỗi ngang
ngược là giồng dốc kéo theo
Mỗi tật đố
là chúi đầu hố thẳm
Đường tuy
dài nhưng khởi từng điểm chấm
Nẻo xuống
lên do kẻ quyết lòng đi
Đã phóng lao
đừng có khóc than chi
Chỉ thoát
khỏi khi hồi tâm tỉnh ngộ !
************
Nẻo đến
thiên thai !
Tháng 07—2005
Mỗi nụ cười
là một liều thuốc bổ
Mỗi niềm vui
là thoát khỏi thương đau
Mỗi hân hoan
là quẳng gánh lo âu
Mỗi hỷ lạc
là đốt rừng phiền nộ
Mỗi từ tâm
là lên đường cứu khổ
Mỗi thong
dong là về bến thanh lương
Mỗi thân
thiện là mở cửa tình thương
Mỗi xoa dịu
là gắn hàn đổ vỡ
Mỗi tán thán
là rừng hoa chớm nở
Mỗi thứ tha
là dứt sạch gông xiềng
Mỗi không
cầu là chận đứng oan khiên
Mỗi không
vọng là hết đường ràng buột
Mỗi học hỏi
là mở trang sáng suốt
Mỗi khiêm
cung là tâm lượng thánh nhân
Mỗi bao dung
là trượng phu dự phần
Mỗi soi xét
là đốt đèn quân tử
Mỗi không
tham là lợi danh chế ngự
Mỗi không
sân là thù hận đóng khung
Mỗi không si
là tăm tối cáo chung
Dẹp tiểu lộ
bước lên đường đại lộ
Hãy cứu khổ
cho đời thôi đau khổ
Hãy ban vui
cho nhân thế mỉm cười
Góp tin yêu
cho sáng tỏa tình người
Mang chân
thiện cho trần gian tươi đẹp.
****
Trời mưa làm
ngập không gian
Tháng 07—2005
Trời
mưa làm ngập không gian
Vì lâu nước
đọng trên ngàn rụng rơi
Mưa
to gió lớn tơi bời
Làm cho ngập
cả sông ngòi vũng nông
Mưa
cho ngập ruộng ngập đồng
Ngập tràn
lên phố ngập chồng lên cao
Mưa
cho đổ nát hư hao
Đá tuông đất
lở dâng trào bùn nhơ
Khi
mưa trút nước tĩnh bơ
Khi im thin
thít, trời trơ đất trồng
Dù
cho nhân thế cầu mong
Vẫn năng
nắng gắt, vẫn ngong ngóng chờ
Dù
cho nhân thế ước mơ
Vẫn han hạn
hán, vẫn khô cháy chày
Làm
cho chết cỏ chết cây
Mùa màn chết
cháy, mộng gầy chết non
Khi
mưa, mưa dập mưa dồn
Mưa xối mưa
xả mưa còn đổ mưa
Mưa
sáng mưa tối mưa trưa
Mưa dây não
ruột mưa dưa não lòng
Mưa
gầm mưa thét mưa giông
Mưa bay mưa
bụi mưa ròng còn mưa
Mưa
ơi mưa hỡi là mưa !!!
***
Thương cho
kiếp lạc đà !
Tháng 07—2005
Bầy lạc đà
trầm mình trên sa mạc
Dẫm bước đi
thở khói giữa mịt mù
Cát bụi bay
cuồn cuộn cuốn âm u
Trời hực lửa
mênh mông lồng lộng nắng
Bầy lạc đà
bước lù lù yên lặng
Trông xa mờ
vẫn bước tới, về đâu
Ngày tàn dần
rồi lại đến đêm thâu
Dáng mệt mỏi
dừng chân bờ cát lạnh
Mặt trời
lên, cát vàng loang óng ánh
Bầy lạc đà
tiếp tục kéo nhau đi
Bụng tong
teo đâu còn có được gì
Miệng nhả
khói thân hong khô cách thủy
Cũng một đời
nhưng sao nhiều khổ lụy
Bỡi vì mang
thân phận kiếp lạc đà
Lại đeo mang
vượt sa mạc ngàn xa
Không uống
ăn nhiều ngày dù nắng cháy
Vốn sinh ra
làm một loài như vậy
Biết làm sao
một kiếp sẽ phải sinh
Phải đeo
mang và trả giá thân mình
Dưới thế
gian nên thế trần phải chịu
Bầy lạc đà
vẫn kéo đi tiu nghỉu
Sa mạc ơi,
có nhìn thấy cho không
Sức nóng ơi,
nóng chi nữa nực nồng
Dù thú vật
nhưng đày chi quá nỗi
Vài lời nhắn
gởi
Lạc đà mình
ơi
Cứ ráng lên,
cho hết một cuộc đời
Chỉ mong sao
đất trời đừng rộng quá
Nóng ít hơn
cho mát dạ
Nước gần hơn
cho đẹp lòng
Cây cỏ xanh
đỡ hoài mong
Mang vác nhẹ
đời bớt khổ. |