|
01.
Tôi đi mãi trên hành trình bất diệt !
(407)
02.
Nghe rừng khua gió núi ! (408)
03.
Đôi vành khô ứ đọng ! (409)
04.
Mai nầy biết ru !
(410)
05.
Em còn nhiều diễm phúc ! (411)
06.
Xóm nhỏ làng quê (412)
07.
Em là người bất hạnh ! (413)
08.
Rau cỏ bốn mùa (414)
09.
Giữa muôn ngàn miên viễn (415)
10.
Tình non nghĩa nước (416)
***
Tôi đi mãi,
trên hành trình bất diệt !
Tháng 06—2005
Nếu bảo chết
là trở về cát bụi
Hỏi suối
vàng còn có chỗ để dung
Mà xưa nay
nhào vô đó tới cùng
Nhét một đống thì làm sao thở nổi
Cõi trần
gian dù gian trần khá đủ
Tôi vẫn rong
cho nát mộng ba sinh
Giữa thênh
thang sao không bước đăng trình
Tội tình chi
phải nằm im thiêm thiếp
Mượn cát bụi
tôi đi trong muôn kiếp
Để nhìn chơi
cùng cát bụi phù du
Đứng yên chi
cho rong phủ mịt mù
Hình không
nhận vẽ chi trong vô tướng
Nói cõi nào
cũng chỉ là huyễn tượng
Đứng cõi này,
nói cõi khác, lạ không
Tôi đứng đây,
cho cõi hữu là không
Thì cõi vô,
lấy gì mà làm có
Còn nếu bảo,
vào trần gian chi khổ
Tránh trần
gian, như thế có khổ không
Bám vào vô,
nói chi nữa lông bông
Thà bám hữu,
muôn hình bao thú vị
Hai nguyên
tác vẽ lên đường bất nhị
Bỏ cái nầy,
tìm cái khác, cũng vậy thôi
Cho nên tôi
vẫn tự tại riêng tôi
Rong cho phỉ,
cõi nào tôi cũng mặc
Sao trời vụt
tắt
Vẽ ánh thiều
quang
Tôi có đây,
cả một cõi trần gian
Đi đi mãi,
trên hành trình bất diệt !
***********
Nghe rừng
khua gió núi
Tháng 06—2005
Đừng đánh đổ,
quãng đường dài quá lắm
Đánh đổ ai,
đánh đổ cả chính mình
Mười năm rồi,
khi trông lại thất kinh
Hai mươi năm
nữa, còn chi để nói
Có buồn
không, con nai vàng bên bờ suối
Có buồn
không, con vượn hú giữa rừng khuya
Trong âm u,
còn hậm hực phân chia
Trăng đã gát
cuối đầu non hóc núi
Người đã đi
vào thiên thu buồn tủi
Người cội
cằn ngồi trơ gốc rung cây
Người phất
cờ khi đã nắm trong tay
Cùng cố thủ
leo lên đồi chí tử
Lưỡng hổ
tranh hùng, nhứt sanh nhứt tử
Đa cáo tranh
phong, đại náo đại thương
Anh nào cũng
tranh, khí thế đường đường
Mang bào ảnh,
phết phù du vân cẩu
Rồi bỏ nhau
đi, ai tình ai tội
Rồi bỏ nhau
đi, ai tội ai tình
Đày biển dâu
cho nát bã nhục vinh
Đọa thương
hải cho tang điền ứ đọng
Đã mười năm,
đến cuối đồi hy vọng
Hai mươi năm,
chưa ra khỏi đường hầm
Khi buông
tay, mang ân hận ngậm câm
Gốc nhìn cội,
trông đầu trơ tóc bạc
Vô tình nghe
tiếng vạc
Cất tiếng
hót kêu đêm
Nhắm mắt ngó
xuống thềm
Tàn một đời
ê ẩm
Anh hùng tận
khi anh hùng đã thấm
Chỉ trượng
phu mới biết chỗ dừng chân
Gát lại mái
phong trần
Thả vèo cơn
gió bụi
Ta đứng lại
nghe rừng khua gió núi
Tiếng đêm
khuya vẫn gào thét canh trường
Tiếng tự
tình reo trên khắp quê hương
Giọt nước
mắt đọng đôi bờ thăm thẳm !
**********
Mai nầy biết ru !
Tháng 06—2005
Mai nầy cất bước ra đi
Thời gian
còn nhớ những gì đã qua
Mai
nầy cất bước đi xa
Không gian
còn dính dấu nhòa đã vương
Phù
sinh gối mộng nghê thường
Bụi mờ đan
kín trên đường thế nhân
Còn
chăng đôi nét phong trần
Mờ mờ nhân
ảnh phù vân cuối trời
Cuộc
đời dù có trong đời
Biển khơi dù
có trùng khơi mấy bờ
Rồi
ra như một cơn mơ
Bừng con mắt
dậy vật vờ đêm khuya
Dòng
sông mấy khúc chia lìa
Nhịp cầu mấy
nhịp đi—về vô thinh
Còn
đâu chiếc bóng vương hình
Thuyền du
mấy bến phù sinh mấy lần
Mai
nầy gởi lại phù vân
Gió sương
nhòa nhạt phong trần bụi bay
Mai
nầy gởi gió heo may
Phất phơ
chiếc lá tỏ bày bèo mây
Khi
chưa đến lúc mai nầy
Đến khi tới
lúc mai nầy biết ru !!!
***
Em
còn nhiều diễm phúc !
Tháng 06—2005
Em nên nhớ,
em còn nhiều diễm phúc
Em được mang
một kiếp sống con người
Trong khổ
đau em còn có vui tươi
Em còn có
tiếng cười trong tiếng khóc
Em còn có
cha, như nhà có nóc
Em còn có mẹ,
như chuối ba hương
Có anh chị
em trong mái ấm tình thương
Và có được
một thân hình nguyên vẹn
Vào tương
lai, em còn nhiều ước hẹn
Được chở che
giữa sóng gió cuộc đời
Dù trần gian
có nhiều lúc chơi vơi
Em còn có
bóng từ thân nương tựa
Ở ngoài kia,
với lứa tuổi như em, cùng trang lứa
Dù lớn hơn
hay dù có nhỏ hơn
Biết bao
người không có gì hết, trống trơn
Cho đến cả
một người thân, không có
Họ vẫn sống
dưới vòm trời nho nhỏ
Đốt đèn mờ
soi thân phận hẩm hiu
Đốt đơn côi
tìm ngõ tối cô liêu
Để an ủi
giữa dòng đời mắt lệ
Ở ngoài kia,
biết bao người như thế
Dừng tâm tư
để nghe cõi nhân gian
Những khổ
đau chồng oan nghiệt ngập tràn
Thì đời em
vẫn còn nhiều may mắn
Ở ngoài kia,
biết bao người ngậm cay bên bờ đắng
Biết bao
người nếm lụy dưới vực sâu
Dầu vẫn dai,
dai hơn nữa, dãi dầu
Đau vẫn khổ,
khổ hơn mùi đau khổ
Thật diễm
phúc cho cuộc đời em đó
Đừng than
van đừng trách cứ nghe chưa
Vào những hè
em mới nóng buổi trưa
Sao không
thấy những người trong sa mạc !
***
Xóm
nhỏ làng quê
Tháng 06—2005
Những con
đường đất quanh quanh
Chạy dài
làng quê xóm nhỏ
Óng vàng sợi
nắng long lanh
Bướm bay vờn
quanh trước ngõ
Dân quê hai
buổi ra đồng
Hai mùa mưa
nắng ngóng trông
Thơm thơm
vương mùi lúa mạ
Gió sương
tay cấy tay trồng
Cơm chiều
nhả khói mái tranh
Sau vườn ra
hái nấu canh
Cùng nhau
quây quần lớn nhỏ
Đơn sơ đánh
bữa ngon lành
Đêm trăng
tắm mát dòng sông
Áo phơi
trước ngọn gió lồng
Cùng reo câu
hò tiếng hát
Khuya về bỏ
lại bến không
Làng quê xóm
nhỏ hữu tình
Nam thanh nữ
tú xinh xinh
Cho ta lớn
lên từ đó
Quê hương
cuộc sống của mình
Ra đi ai
không nhung nhớ
Trở về ai
chẳng chờ mong
Hương quê
còn đây muôn thuở
Chạnh lòng
nhớ những đêm đông.
***
Em là người
bất hạnh ?
Tháng 06—2005
Em đừng nghĩ
em là người bất hạnh
Em sinh ra
thua thiệt giữa cuộc đời
Rồi cứ ôm
những thổn thức đầy vơi
Và cứ sống
lan man nhiều mặc cảm
Em đừng nghĩ
đời em sao buồn thảm
Luôn tự ti
tủi thẹn, chẳng bằng ai
Thỉnh thoảng
buông những tiếng nói thở dài
Và đôi lúc
than thầm cho thân phận
Đừng trách
cứ em ơi, đừng phẫn hận
Được như em
đã diễm phúc lắm rồi
Hãy nhìn kia
biết bao kẻ trong đời
Còn khổ sở
hơn em nhiều lắm
Trong cuộc
đời có sạch nhơ bùn cặn
Hãy nhìn lên
nhìn xuống rồi nhìn ngang
Soi rọi đi,
em sẽ thấy bình an
Bỡi em chưa
đến tận cùng khốn khổ
Em có khổ
mới thương đời đau khổ
Em có đau
mới thương thế khổ đau
Cõi trần ai
sao tránh bãi ưu sầu
Em còn đỡ,
đâu phải người bất hạnh
Người ta khổ,
cả cuộc đời gồng gánh
Cả cuộc đời
ướt đẫm giọt mồ hôi
Đeo gian nan
trèo lên dốc xuống đồi
Vào nhân thế
nên thế trần phải thế
Sóng trùng
dương cửa bể
Thuyền trơ
mạn xác xơ
Ngày đêm khổ
ải bơ phờ
Tháng năm
đày đọa dại khờ thế nhân
Trần thân
cho thấm phong trần
Đắng cay cho
thấm lựa lần nghe em
Riêng em còn
những ấm êm
Thấy không
băng giá giữa thềm hoang vu
Em đâu đến
nỗi mịt mù
Thấy không
chiếc lá tiếng thu gợn hồn !
********
Rau cỏ bốn
mùa
Tháng 06—2005
Ra
đi hái lá RAU MƠ
RAU CAY hết
đắng đợi chờ ấm êm
Ra
vườn hái lá RAU DỀN
RAU SAM đã
lớn dưới thềm trổ bông
Lên
rừng hái lá DIÊU BÔNG
Vào bên bờ
suối LÁ HỒNG ửng son
Lại
còn RAU MÁ xanh non
Bên sông RAU
ĐẮNG bên cồn RAU THƠM
Xuống ao hái lá RAU OM
Bước lên
hàng dậu mấy chòm LÁ GIANG
Ngoài giồng mấy đọt RAU LANG
Lại thêm BÒ
NGÓT bên giàn KHỔ HOA
RAU
RĂM, RAU MUỐNG, BẠC HÀ
Vài bông SO
ĐŨA, HOA CÀ thơm hương
Lại
còn Giàn BÍ đầu đường
Giàn BẦU
trước ngõ, Mướp HƯƠNG sau hè
Ngắt
thêm mấy đọt LÁ ME
NHÃN LỒNG
giăng mắc kết bè MỒNG TƠI
RAU
ĐAY, RAU DIẾP nơi nơi
TÍA TÔ, RAU
HÚNG, CẢI TRỜI bay bay
CẢI
XANH, XÀ LÁCH bên này
RAU DIỀU
dưới ruộng, RAU TRAI trên bờ
Đầy
vườn rau cỏ nên thơ
Còn bao rau
cỏ xanh lơ ba miền
Có
tên, nghe kể biết liền
Có tên bản
xứ từng miền chịu thua
Cỏ
rau đều có bốn mùa
Có tiền mua
chợ, không, mua ngoài đồng
Dù
ngon, dù dở, cũng xong
Đói ăn khát
uống no lòng thì thôi
Quê
mình đẹp lắm ai ơi
Cơm ngon
canh ngọt đời đời ấm no.
***********
Giữa muôn
ngàn miên viễn
Tháng 06—2005
Một hạt bụi
dính trên vành đại địa
Một hạt cát
rớt xuống biển mênh mông
Một giọt
nước rơi xuống giữa dòng sông
Đời tôi đó,
có nghĩa gì đâu tá
Tôi sinh ra
giữa rừng người xa lạ
Tôi lớn lên
giữa trời đất bao la
Chỗ nương
thân cứ tạm gọi là nhà
Rồi vùng vẫy
giữa thác ghềnh sóng lũ
Những gặp gỡ
đã bao lần hội tụ
Những chia
tay đã bao lúc ly tan
Rồi bước đi
theo con đẩy thời gian
Để lăn lóc
một đời người mệt mỏi
Hạt bụi kia
còn dính, chưa lìa khỏi
Hạt cát kia
còn đeo, chưa thõng buông
Nên thân tôi
chưa trôi dạt về nguồn
Vẫn tiếp tục
hành trình chưa chấm dứt
Đi một tới
trăm
Trăm quay về
nhứt
Cát bụi nào
cũng cát bụi tiêu sơ
Và tôi đi
như chung thỉ hằng mơ
Để đánh động
những đêm khuya tỉnh mộng
Cuối trời
nổi mống
Vẽ nét chân
mây
Tiếng vỗ bàn
tay
Rã rời huyễn
tượng
Là hạt cát
tôi chuyển mình thành tướng
Là hạt bụi
tôi chuyển thể tồn sinh
Là giọt nước
như bóng nước in hình
Luôn hiện
hữu giữa muôn ngàn miên viễn.
**********
Tình non
nghĩa nước
Tháng 07—2005
Non
cao cao vút đỉnh cờ
Nước sâu sâu
tận mịt mờ dặm băng
Nước
đi đi mãi lăn tăn
Non đi đi
mãi cánh bằng lên cao
Kinh
bao biến động xôn xao
Mịt mờ dấu
tích xạc xào hồn ai
Thời
gian ngả bóng đường dài
Không gian
khắc lối hoa cài danh nhân
Nước
đi mở nước bao lần
Non đi mở
núi cao ngần núi non
Non
đi nặng nghĩa núi non
Nước đi nặng
nghĩa chờ con nước về
Tình
non mang nặng ước thề
Nghĩa nước
luôn nhớ trở về cùng non
Trăm
năm non cũng nước non
Ngàn năm
nước cũng nước non muôn đời
Tình
non nghĩa nước tuyệt vời
Nghĩa non
tình nước rạng ngời nước non. |