|
01. Đã mòn
ba vạn sáu ! (351)
02. Ta đang
sống nghĩa là ta sẽ chết (352)
03. Nâng tay
ôm giấc ngủ yên (353)
04. Nhìn
bóng đêm ngái ngủ (369)
05. Con chim
nho nhỏ bay quanh lối về (400)
06. Một vạch
– Ba thế hệ ! (401)
07. Tình Núi
nghĩa Rừng ! (402)
08. Tình
Biển nghĩa Sông ! (403)
09. Mưa –
Nắng tranh biện ! (404)
10. Ngày –
Đêm tâm sự ! (405)
11. Hữu
không hữu, khác gì không diệu hữu ! (406)
***
Đã
mòn ba vạn sáu !
Mặc Giang * Tháng 6—2005
Đường còn
dài sao bước chân đã mỏi
Ý còn nhiều
nhưng lực đã tiêu ma
Nhuộm gió
sương đã tàn tạ phong ba
Thuyền xơ
mạn đã làm trơ sóng bạc
Dừng chân
lại cùng ta nghe tiếng hát
Trời nghiêng
nghiêng đổ bóng xế nương chiều
Đường trần
gian vỗ tiếng gõ cô liêu
Người lữ thứ
trơ vơ nhìn gió bụi
Bóng cây cả
cõi cằn bên bờ suối
Bóng cây non
đội nắng gối rừng thưa
Chốn hoang
vu vang vọng gió xa đưa
Mòn cát bụi
trên bước đường du thủ
Bỗng thức
giấc khua rừng khuya ngái ngủ
Chợt vương
vai động gió thổi đêm dài
Xoa bàn tay
nắn bóp đôi bờ vai
Chai với đá
giũa mòn bao sinh lực
Đường xuống
dốc dọ bước đi từng mức
Bỏ sau lưng
thời vượt núi băng ngàn
Thật vô tình
hỡi cái đập thời gian
Là xương
thịt làm sao không xây xát
Ta ngồi đây
trên đồi cao gió mát
Ánh tà dương
nghiêng bóng đổ vương dài
Góp rong rêu
vẽ lại tấm hình hài
Nhặt xơ xác
ghi dọc đường gió bụi
Nghiêng
nghiêng vách núi
Ngả bóng
rừng khuya
Dừng bước
chân ngẫm nghĩ phút chia lìa
Nhanh quá
nhĩ, đã mòn ba vạn sáu !!!
***
Ta đang sống, nghĩa là ta sẽ chết !
Mặc Giang * Tháng 6—2005
Ta đang sống
nghĩa là ta đang chết
Mỗi ngày qua
là chết mất một ngày
Mỗi chiều
qua là bóng ngả về tây
Cuộc đời ta
đang dần dần ngắn lại
Trong tự thể
đột sinh và đột thải
Những huyết
cầu hồng bạch xô xát nhau
Những kháng
sinh đối kháng kịch ê đầu
Một thành
lũy phủ che bao khí độc
Ở bên ngoài
đối diện nhiều hiểm hóc
Mọi sắc trần
trơ trụi bãi phù sa
Mọi khổ vui
náo động tựa chớp lòa
Để công phá
một trận đồ tử thủ
Thời xuân
trẻ dễ dàng trong phòng ngự
Lúc già nua
dù có mấy viện binh
Nhưng cổ
thành đã tàn lực, rung rinh
Chẳng mấy
chốc, đầu hàng vô điều kiện
Ta đang sống
là lâm vào trận tuyến
Không tấn
công, chỉ củng cố dự phòng
Một thời
gian rồi cũng phải đi đong
Ta đang sống
nghĩa là ta sẽ chết.
************
Nâng tay ôm
giấc ngủ yên
Mặc Giang * Tháng 6—2005
(Viết cho
những ai đang mang bịnh mất ngủ !)
Nâng tay ôm giấc ngủ yên
Bỏ quên gió
bụi ưu phiền phía sau
Núi mơ
kê giấc mộng đào
Suối tiên
róc rách lạc vào hư vô
Phập
phồng hơi thở nhấp nhô
Ngũ thân rã
phách cơ hồ lìa xa
Trên đầu
khối óc nổ hoa
Góc phòng
nghiêng ngửa một tòa đảo điên
Còn
nguyên đến cả ưu phiền
Còn nguyên
một giấc ngủ yên chưa về
Chập
chờn nửa tỉnh nửa mê
Nửa ôm giấc
mộng nửa kê gối đầu
Lặng
nhìn gác cửa đêm thâu
Hai con mắt
xót đỏ ngầu trắng canh
Cho xin
giấc ngủ yên lành
Trơ vơ một
cõi ngó quanh đêm dài.
Nhìn
bóng đêm ngái ngủ !
Tháng 5—2005
Đêm không
ngủ, một đêm dài đằng đẵng
Từng tiếng
đêm rơi rụng, rớt chìm sâu
Thoáng đi
qua và ghi lại trong đầu
Nghe mồn một
từng tiếng đêm chầm chậm
Tiếng đồng
hồ gõ từng giây, chìm lắng
Tiếng thú
đêm kêu từng chặp, buông lơi
Tiếng động
cơ vang mất hút tăm hơi
Tiếng gió
vọng lan xa reo lồng lộng
Tiếng lá
khua, nghe rung rinh lay động
Tiếng dế kêu,
nghe ủ dột mùi sương
Tiếng quốc
kêu, nghe não nuột đêm trường
Và nghe cả
tiếng canh thâu cô tịch
Từng tiếng
đêm, rơi rơi không cùng đích
Từng tiếng
đêm, réo rắt khởi vô chừng
Rồi từ từ im
bặt giữa thinh không
Mọi động
tĩnh lọc qua dòng tri giác
Nghe man mác
lững lờ trôi man mác
Từng tiếng
đêm gõ nhịp gác đêm trường
Đêm dần đi
không để nét vấn vương
Mỗi một vật
kết tương trong giới hạn
Mở khối óc
chìm sâu vào tản mạn
Đọc tâm tư
cho ngôn ý cạn lời
Rồi đuối dần
theo sức lực tàn hơi
Ta thức
trắng nhìn bóng đêm ngái ngủ !
***
Con
chim nho nhỏ bay quanh lối về
Mặc Giang * Tháng 6—2005
Con chim nho nhỏ bay ngang
Bay đi đâu
đó trên đàng về đâu
Con chim
đang đứng bên cầu
Núi cao cao
thẳm, thác sâu sâu mờ
Con chim
nho nhỏ bơ vơ
Bóng bay qua
khỏi tình cờ vắt vai
Thương
chim vỗ cánh đường dài
Dặm băng có
mỏi nắng phai bụi hồng
Này chim
nho nhỏ chiều đông
Đứng co co
lạnh, buồn trông trông gì
Này
chim bay lượn xuân thì
Cho hoa ướm
nhụy đến kỳ trổ bông
Này chim
vào hạ oi nồng
Cho hương
đượm vị cho lông đượm màu
Này chim
thu lá rụng mau
Có thương
cành lá có đau úa vàng
Này con
chim nhỏ bay ngang
Bay qua đồng
nội trên đàng về dinh
Cho ta
nhắn gởi với mình
Chim mang
dùm bóng theo hình cho ta
Bay
ngang về tới quê nhà
Để hình trên
bóng đậm đà tình quê
Nương
đôi cánh vỗ bay về
Bay ngang
ruộng lúa bay về đồng xanh
Hương
thơm cỏ nội trong lành
Con chim nho
nhỏ bay quanh lối về
Hót lên
tiếng líu lo hề
Hò lên tiếng
hát bay về đồng sâu
Chim bay
về đến nơi đâu
Dừng chân
trên khúc nhịp cầu quê hương.
************
Một vạch—ba
thế hệ !
Tháng 06—2005
Tôi gặp anh
lang thang trên đồi núi
Tôi gặp chị
buồn buồn cạnh dòng sông
Tôi gặp em
vọc đất giữa ruộng đồng
Xin ghi lại
những điều khi han hỏi
Anh ở đó từ
một thời lửa khói
Xương thịt
tan vào lòng đất ven rừng
Hương hồn
bay giữa đồi núi chập chùng
Để thổn thức
theo chiều dài lịch sử
Chị ở đó bên
dòng sông bến cũ
Tình tơ
vương theo nghĩa nước đong đầy
Mở niềm
chung khép lại nỗi niềm tây
Để ôm ấp nụ
hồng trong giá lạnh
Thế còn em
làm gì trên đồng vắng
Cái tuổi thơ,
em có làm gì đâu
Em đang chơi
cùng bọn trẻ chăn trâu
Bỗng biến
mất một chiều buồn quê mẹ
Anh, chị,
em, mỗi người thầm nói khẽ
Và gặp nhau
trong cửa ngõ tâm hồn
Tôi ngồi đây
nghe lòng dạ bồn chồn
Xin thương
tiếc cho những người đã mất
Thấy thương
anh như niềm đau của đất
Thấy thương
chị như tình nước nhớ sông
Thấy thương
em như lúa mạ nhớ đồng
Theo dòng
chuyển mỗi một thời kinh dị
Thắp nén
hương xin nguyện cầu huyền bí
Anh, chị, em
xin hòa quyện hồn thiêng
Nối đường
dài từ lịch sử tổ tiên
Cho chúng
tôi, và đàn em thế hệ.
*************
Tình núi
nghĩa rừng !
Tháng 06—2005
Rừng
già gạn hỏi núi non
Đã bao nhiêu
tuổi mà còn xuân xanh
Núi
rằng lạ thật không anh
Nào đâu có
tuổi mà xanh với già
Còn
anh sao gọi rừng già
Vì trơ gốc
cội mặn mà gió sương
Núi
nghe cơ cảm xót thương
Nghiêng
nghiêng bóng núi vương vương cạnh rừng
Núi
cao rừng thấp chập chùng
Lung linh kỳ
bí điệp trùng xa xa
Núi
non bên cạnh rừng già
Rừng reo gió
hú la đà đầu non
Thời
gian dù có hao mòn
Núi rừng
muôn thuở vẫn còn thiên thu.
*********
Tình biển
nghĩa sông !
Tháng 06—2005
Nghĩa sông tình biển mênh mông
Sông đi ra
biển, biển bồng ra khơi
Sông
đi từ giữa núi đồi
Xuyên qua
rừng nội trụt trồi cao nguyên
Đi
dần xuống tới trung nguyên
Băng qua ao
lạch đến miền hạ lưu
Ruộng cao đồng thấp, gò, u
Đi ra cho
đến cửa ngù mới thôi
Sông
đi cùng biển rong chơi
Năm châu bốn
biển trong đời mấy ai
Mới
hay biển rộng sông dài
Tình sông
nghĩa biển nào phai sắc màu
Nước
sông ra biển về đâu
Bốc thành
hơi nước lại thâu về nguồn
Mây
ngàn đẫm hạt mưa tuông
Khi to khi
nhỏ khi vuông khi tròn
Thành con nước chảy dập dồn
Qua ghềnh
qua thác qua cồn qua sông
Sông
sâu cho cạn đáy lòng
Biển sâu cho
cạn tình đong nghĩa đầy
Cho
non cho nước cho mây
Cho mưa cho
gió cho ngày cho đêm
Tình
sông nghĩa biển êm đềm
Nghĩa sông
tình biển càng thêm mặn mà
Hát
lên khúc nhạc câu ca
Sông dài
biển rộng tình ca muôn đời.
***********
Nắng—Mưa
tranh biện !
Tháng 06—2005
Buồn
buồn nắng hỏi thăm mưa
Đi đâu lâu
lắm sao chưa trở về
Mưa
rằng lạc lối sơn khê
Mây còn
giăng mắc lê thê trên ngàn
Đất
trời rộng quá thênh thang
Để ta chận
lại bắt ngang đem về
Còn
anh, sao nắng ủ ê
Nắng thiêu,
nắng đốt mỏi mê điêu tàn
Nắng
nồng, nắng cháy, chói chan
Nắng hực đổ
lửa, nắng tàn bạo canh
Nắng
nghe nổi trận tam bành
Liền phang
một mạch, liền banh một lèo
Còn
anh, khi tịt, hết xeo
Khi mưa mưa
đổ, eo sèo còn mưa
Mưa
sáng mưa tối mưa trưa
Mưa ngày
chưa đã mưa bừa qua đêm
Mưa
dầm, sỏi đá cũng mềm
Mưa dề lũ
lụt chền ền ra kia
Mưa
cho nước đổ đầm đìa
Mưa đi thúi
đất, mưa “dìa” thúi cây
Hai
anh đang gắt gỏng gây
Thôi đừng
nói nữa, thế nầy được không
Nắng
rằng, chẳng phải tại ông
Mưa rằng,
không lẽ chẳng ông, tại bà
Này
này, hãy bỏ chuyện qua
Sao cho
chừng mực vậy mà nắng mưa
Nắng
mưa biết đủ biết vừa
Đừng đem
trút hết để chừa mai sau
Nắng
mưa đừng có đâu mâu
Đừng đem
trút hết trên đầu trần gian
Nắng
sao cho đẹp nắng vàng
Mưa sao tí
tách mưa mang nước về
Hai
mùa mưa nắng đề huề
Đã không
trách nắng nào hề trách mưa
Nắng
mưa hòa thuận nghe chưa
Cùng thương
nhân thế cho vừa lòng ai.
****************
Ngày—Đêm tâm
sự !
Tháng 06—2005
Buồn
buồn ngày hỏi thăm đêm
Sao đêm u
tối kèm nhem thế này
Này
này, nói thiệt anh hay
Tại anh sáng
quắt cả ngày phát rêm
Nên
tôi mang lại êm đềm
Khép trong
cánh tối ngủ êm cho đời
Chớ
tôi sáng nữa thì thôi
Người trong
nhân thế chịu đời sao yên
Còn
bao sinh vật về đêm
Suốt ngày
nằm ngủ chẳng thèm cựa đâu
Ngày
đêm gối tựa kê đầu
Làm nhịp
sáng tối bắt cầu lại qua
Đêm
đêm thắp giãi ngân hà
Ngày ngày
soi bóng bóng tà tà dương
Đêm
ru giấc mộng nghê thường
Ngày ru giấc
điệp trên đường về đâu
Có
ngày chầm chậm qua mau
Có đêm chầm
chậm canh thâu đợi chờ
Vầng
đông mở cửa tinh mơ
Hết đêm ngày
đến, thời giờ khắc ghi
Ngày
ngày tuần tự qua đi
Đêm đêm lại
đến có chi đâu nào
Cho
đêm những giấc chiêm bao
Cho ngày dậy
nắng đẹp bao nắng vàng
Đêm
ngày mở cửa nhân gian
Cùng reo
nhân thế trên đàng phù sinh
Sáng
đi tối đến an bình
Cho đêm ngày
trọn như mình với ta.
**********
Hữu không
hữu, khác gì không diệu hữu !
Tháng 06—2005
Tôi là một
con thuyền phiêu du viễn xứ
Mấy mươi năm
chèo chống cõi trần gian
Những đi
qua, đã bỏ lại bên đàng
Những chưa
đến, còn xa mờ vời vợi
Chim rũ cánh
giữa lưng trời đã mỏi
Chiều thấp
dần mà tổ mãi tìm đâu
Trước mặt,
chơi vơi, thăm thẳm một màu
Sau lưng,
mất hút, không nơi điểm tựa
Cõi hữu
thinh, mọi nẻo đường mở cửa
Cõi vô thinh,
không một lối gợn hình
Sống như mơ
còn mộng ảo lung linh
Thà mượn
huyễn vẽ vời tranh gió bụi
Bám vào đó
để phiêu du một cõi
Vẫn còn hơn
buông thả chốn mịt mù
Dù bảo rằng
trở về với thiên thu
Để sống với
tánh linh không dấu vết
Hữu là giả,
vô lại càng rỗng tuếch
Tôi không mơ
để níu lấy thường hằng
Thà tôi làm
cát bụi thả trôi lăn
Đi đi mãi
trên hành trình bất tận
Tôi bám có
dù cho rằng lẩn thẩn
Còn bám
không, cho là có, lạ chưa
Hai danh từ,
hai mệnh thể đẩy đưa
Tôi chọn có,
rong chơi cho phỉ sức
Thuyền viễn
xứ nổi khắp cùng đáy vực
Thuyền phiêu
du trôi khắp chốn diêm phù
Tôi không về
trong cõi tịnh thiên thu
Bám cái
không, rồi nằm yên, nín thở
Tôi làm một
con thuyền đi muôn thuở
Cỡi phong
trần góp nhặt bụi phù sinh
Dù cho ai
trong diệu hữu vô hình
Đừng có
trách và nhìn tôi tiếc rẻ
Giữa hữu–vô,
khác nhau một lằn kẽ
Tôi nắm lằn
để kẽ nét mà chơi
Nếu bỏ đi
còn gì nữa trong đời
Hữu không
hữu, khác gì không diệu hữu! |