|
01.
Tôi sẽ ngủ một giấc yên, bất động !
02.
Không thành danh cũng thành nhân, em
nhé !
03.
Phiêu du một ḿnh !
04.
Ḍng lịch sử, xin đừng ai vẩn đục !
05.
Đời là một giấc mộng !
06.
Ngày qua, như một cơn mơ !
07.
Kê đầu gối trăng !
08.
Trả cho người nhân thế !
09.
Trăm năm chi nữa, đón mời thế nhân !
10.
Bao năm đi nữa vẫn c̣n trời quê !
***
Tôi
sẽ ngủ một giấc yên, bất động !
Tháng
04—2005
Tôi
là tôi của một bờ ốc đảo
Mang
âm thầm nói chuyện với riêng tư
Mang
riêng tư đi vào nẻo thiên thu
Để
muôn đời hoang mờ trong sương bạc
Tôi
là tôi của một v́ sao lạc
Bay
lang thang trong vũ trụ vô cùng
Với
ngàn xa đến vạn lư muôn trùng
Để
nh́n ngắm những thiên hà di động
Tôi
là tôi của mây ngàn lồng lộng
Chập
chùng trôi ch́m nổi khắp muôn phương
Giữa
trời cao và cùng tận biên cương
Để
nh́n ngắm không gian mấy tầng chồng chất
Tôi
là tôi của gió bay lất phất
Khung
trời nào cũng đều đă đi qua
Khi
nhanh nhanh khi chầm chậm la đà
Vương
vương nhẹ mọi bóng h́nh trước mặt
Tôi
là tôi của âm ba tích tắc
Vượt
vô cùng đột phá mọi âm thanh
Đến
và đi trong một thoáng thật nhanh
Sẽ có
mặt nơi nơi cần biến hiện
Tôi
là tôi của suối nguồn sông biển
Bến
nước nào cũng dẫn đến bờ sông
Con
sông nào cũng nước cuốn theo ḍng
Ra
biển cả cân bằng trời cao biển rộng
Tôi
là tôi của tử sinh sự sống
Mang
h́nh hài cùng giă huyễn đi hoang
Bỡi
v́ thân cát bụi chẳng hao ṃn
Khi
vũ trụ c̣n hằng hà thiên thể
Tôi
là tôi của kệch thô vi tế
Nên
đời tôi sẽ hiện hữu vô cùng
Khi
càn khôn khép lại cửa thỉ chung
Tôi
sẽ ngủ một giấc yên, bất động !
***********
Không
thành danh cũng thành nhân em nhé !
Tháng 5—2005
Người
em nhỏ, đang làm ǵ, đứng đó
Sao
buồn buồn, dáng tư lự, đăm chiêu
Hay
nh́n đời giữa gió tấp muôn chiều
Cái
tuổi trẻ của em, nhiều ái ngại
Đời
là cuộc trường chinh ngàn quan ải
Sống
là cuộc phiêu hành vạn chông gai
Ai
cũng như ai, rồi cứ thế, miệt mài
Và
mỗi kẻ, một cuộc đời, tiến bước
V́
lớn hơn em, nên tôi đi trước
V́
nhỏ hơn tôi, em sẽ đi sau
Cùng
nhân gian nhưng sẽ chẳng giống nhau
Vốn
đă khác bỡi mỗi người một vẻ
Đă
bước đi, phải đôi lần vấp té
Vấp
té rồi, th́ lại phải đứng lên
Đừng
sợ lo, mà nằm đó, ngủ quên
Đời,
phải biết thành công nhờ thất bại
Em cứ
giữ con thuyền và vững lái
Nước
muôn sông, đời muôn nẻo, để đi
Sống
trong đời đừng có ái ngại chi
Em cứ
sống, rồi ra, em sẽ biết
Em cứ
sống như ḷng em đă quyết
Cứ
bước đi rồi sẽ đến, em ơi
Khi
đă mang một kiếp sống con người
Không
thành danh cũng thành nhân, em nhé !
***
Phiêu du một ḿnh !
Tháng
5—2005
Vén
chân mây đi trên thềm vũ trụ
Vén
bát ngàn rẽ lối đến thiên thai
Tôi
t́m tôi theo lối cũ dấu hài
Vẫn
nguyên vẹn như ngày xa xưa ấy
H́nh
theo bóng dưới vầng trăng chiếu rọi
Bóng
theo h́nh trên mọi nẻo đường đi
Tôi
đưa tay mở cánh cửa huyền vi
Mỗi
lần mở là một lần đổi mới
Vạch
không gian mỗi một tầng đi tới
Vạch
thời gian mỗi một lớp trước sau
Nh́n
thoáng qua từng dấu mốc điểm màu
Ghi
những nét mỗi khi tôi có mặt
Tôi
là ai giữa xa mờ huyễn hoặc
Ai là
tôi đă có tự xưa nay
Có năm có tháng có ngày
Có
thời gian, có những rày với mai
Trông qua có vắn có dài
Có
không gian, có hóa đài lân tinh
Đêm đêm thức giấc giật ḿnh
Vỡ
toang mộng mị bóng h́nh phiêu du.
***
Ḍng lịch sử, xin
đừng ai, vẩn đục !!!
Viết về cảnh Tổ Chức
Quan Hệ Quốc Tế Kết Hôn giữa Đài Loan và Việt
Nam
Tháng
5—2005
Tôi không nghĩ rằng,
đó là sự thật
Nhưng oái ăm, đó là
sự thật, em ơi !
Khi trông qua, quả ô
nhục cuộc đời
Khi xem lại, thời
nay, không hiểu nổi
Em cứ sống đàng hoàng,
ai dám nói
Bỡi cớ sao, em phó
thác, trôi bờ
Em đi lấy chồng,
nhưng thật không ngờ
Như một món đồ, đổi
đi, đổi lại
Họ bỉ, tưởng vợ ra
sao, chứ vợ như em, họ đâu có đoái !
Họ bôi, tưởng gái ra
sao, chứ gái như em, họ đâu có hoài !
Họ mách, nếu chê đổi
lại, chọn một đứa khác, chỉ có thế thôi !
Họ xé, trả tiền tôi
lại, vợ ǵ mà vợ, không thèm muốn nữa !
Có vinh dự không em,
mà lấy chồng như rứa !!!
Vậy mà các em sắp lớp,
cho họ chọn tới chọn lui
Cái thể giá con gái,
của em, họ dập họ vùi
Cái thể giá Việt Nam,
bỗng dưng, lên meo lên mốc
Gái thôn trang ném
lên thuyền độc mộc
Phận con nghèo vụt
vào băi hôi tanh
Nhắm mắt làm ngơ, ai
nỡ, ai đành
Chứ đừng dụ là vải
điều vải bọc
Năm ngàn năm văn học
Nền văn hiến lên ngôi
Tưởng cháu con ǵn
giữ đắp bồi
Nhưng nào ngờ thả
sông trôi biển
Hỡi gịng giống Việt
Nam, hồn thiêng khói quyện !
Hỡi quan thứ lê dân,
trây trét bùn nhơ !
Phải quyết đem quét
sạch bụi bờ !
Đừng sỉ nhục quê
hương quá đỗi !
Bùng bùng băo thổi
Cuốn sạch nguồn cơn
Rửa nhục căm hờn
Đừng đày tủi hận
Người con gái Việt
Nam, hăy nêu cao danh phận
Để muôn đời, em vẫn
là con gái Việt Nam
Vẫn đẹp trong như gió
mát trăng rằm
Ḍng lịch sử, xin
đừng ai, vẩn đục !!!
***********
Đời là một giấc mộng
!
Tháng
5—2005
Cuộc đời là từng giấc
mơ tiếp diễn
Từng giấc mơ lần lựa
những giấc mơ
Đến và đi, như gió
tấp vô bờ
Đi và đến, như mây
bay trôi nổi
Khi chưa đến như rừng
chưa mở lối
Khi đang đi như cũ
mới đổi thay
Khi đă qua như khép
lại một ngày
Đời thật đó nhưng
dường như giấc mộng
Mỗi một chuyện, đến
rồi đi, vang vọng
Trôi lang thang mờ
mịt tận ngàn xa
Và thời gian cứ tuần
tự đi qua
Lại cuốn hút cơ hồ
như không thật
Khi nó đă qua đi, là
sẽ mất
Có thể nh́n nhau,
nhưng chẳng giống nhau
Hai khoảng thời gian,
dù chẳng có màu
Nhưng hai mốc th́ làm
sao giống được
Rồi chuyện sau theo
dấu chân chuyện trước
Kéo nhau đi như giấc
mộng đêm dài
Rồi phai mờ tơi tả
những mờ phai
Ta ngồi đó điểm qua
từng giấc mộng
Bóng theo h́nh, h́nh
theo h́nh, theo bóng
Ta nh́n ta, ta ngẫm
nghĩ, riêng ta
Đời đă đi như giấc
mộng đă qua
Đời đang đến như giấc
mơ chưa đến
Bao nhiêu năm, một
cuộc đời, đi—đến
Bấy nhiêu năm, một
giấc mộng, hoại—thành
Ta ngồi đây, nh́n
thực tại trôi nhanh
Rồi nhắm mắt, đời là
một giấc mộng !!!
*************
Ngày qua, như một cơn
mơ !
Tháng
5—2005
Ngày qua, rồi đă
đi đâu
Sao t́m lại được bóng
câu xa mờ
Ngày qua, như một
cơn mơ
Dọc đường trôi nổi
bên bờ bụi bay
Ngày qua, qua măi
ai hay
Rong rêu dĩ văng phủ
dày gió sương
Ngày qua, ngọn cỏ
bên đường
Bước đi bước để bước
vương dấu giày
Ngày qua, chiếc
lá vàng bay
Rụng rơi mấy lá, vàng
bay lá vàng
Ngày qua, mây gởi
lên ngàn
Trăng sao mờ nhạt
lang thang phương trời
Ngày qua, ch́m
nổi chơi vơi
Hoa trôi man mác,
nước trôi hững hờ
Ngày qua, đă mất
bao giờ
Phải chi đừng đến bao
giờ ngày qua
Th́ ta c̣n có bên
ta
Thời gian đừng đến,
ngày qua sao về
Ngày qua, như một
cơn mê
Bỗng choàng thức giấc,
bốn bề đă qua.
***************
Kê
đầu gối trăng !
Tháng
5—2005
Cho tôi t́m lại
ngày qua
Để trông dĩ văng đă
xa đâu rồi
Cho tôi t́m lại
cuộc đời
Những ngày xưa cũ lên
đồi rêu phong
Cho tôi t́m lại
bên ḍng
Thuyền xa bến nước
c̣n mong đôi bờ
Cho tôi t́m lại
giấc mơ
Khi đang ngái ngủ vật
vờ đêm qua
Cho tôi t́m lại
mái nhà
Đường xưa lối ngơ
ngàn xa đi về
Cho tôi t́m lại
ước thề
Những khi nào đó c̣n
chưa toại nguyền
Cho tôi một giấc
ngủ yên
Để quên tất cả giữa
miền hoang vu
Cho tôi t́m lại
thiên thu
Của tôi măi măi mặc
dù chưa qua
Cho tôi t́m giăi
ngân hà
Có v́ tinh tú ngàn xa
chưa về
Tay ôm giấc
điệp mân mê
Vầng trăng nghiêng
bóng nằm kê gối đầu
Canh dài tỉnh
mộng đêm thâu
Vầng trăng c̣n đó kê
đầu gối trăng.
************
Trả
cho người nhân thế !
Tháng
5—2005
Tôi thấy rồi, thời
gian không ngắn ngủi
Khi một ḿnh đối diện
với thời gian
Khi hoàng hôn đă
buông rũ tấm màn
Trong tĩnh mịch trơ
vơ ch́m vũng tối
Tôi thấy cả một khung
trời vẫy gọi
Để ch́m sâu từng vũng
nhớ vũng quên
Khi chung quanh vạn
vật đă ngủ yên
Giữa hai nẻo không
thời xa bất tận
Có thức đêm, mới biết
đêm dài ngắn
Có thức đêm, mới biết
trắng đêm dài
Khi đêm ngày không
hai ngả chia hai
Th́ thời khắc đi qua,
dài biết mấy
Vậy mà sao lại nói
Ba vạn chẳng bao lăm
Có lẽ bỡi cuốn phăng
Giữa ḍng đời trôi
nổi
Nên xưa nay mới gọi
Đời ngắn ngủi vậy mà
Nếu thức trắng mắt ra
Th́ trăm năm, dài lắm
Đêm ơi đêm, đêm c̣n
đâu, dài ngắn
Ngày ơi ngày, ngày
c̣n nghĩa chi đêm
Tôi lặng yên vào thế
giới lăng quên
C̣n trần gian trả cho
người nhân thế !!!
***
Trăm
năm chi nữa, đón mời thế nhân !
Tháng
5—2005
Canh dài nói chuyện đêm thâu
Sao
nghe đến cả tinh cầu lặng yên
Canh dài thời khắc nối liền
Sao
nghe quán trọ giữa miền hoang vu
Một đêm rơi vực thâm u
Ba
đêm lên đỉnh thiên thu riêng ḿnh
Nghe từng âm vọng rung rinh
Nghe
từng làn gió lung linh mịt mờ
Vầng trăng khi tỏ khi mờ
Ngàn
sao xa tít vật vờ ngàn xa
Một đêm, qua nữa chưa qua
Sao
lu chưa tắt, trăng tà chưa vơi
Đêm dài thời khắc rụng rơi
Trăm
năm, thôi nhé ! Cuộc đời quá lâu
Đeo chi đá đă đeo sầu
Qua
chi mấy khúc nhịp cầu lại qua
Sắc màu gợn sắc chưa pha
Châu
c̣n lẫn đá, ngọc ngà chưa trui
Bao đêm, thức trắng, ê người !!!
Trăm
năm chi nữa, đón mời thế nhân !!!
***
Bao năm đi nữa,
Vẫn c̣n trời quê !
Tháng
5—2005
Trời quê, một cơi
xa xưa
Nhớ nhung biết mấy,
chưa vừa là sao
Ra đi, một độ
thuở nào
Thời gian rụng nhớ
vẫn nao nao ḷng
Nhớ con sông nhỏ
cong cong
Nhớ đồng lúa chín
theo ḍng tuổi thơ
Nhớ đ̣ đứng đợi
hai bờ
Người đi người đến lơ
thơ sáng chiều
Nhớ trời quê vắng
cô liêu
Nhớ em bé nhỏ thả
diều kéo dây
Đêm về, bóng tối
khép mây
Trăng sao khép cả
chưa đầy không gian
C̣n không xóm nhỏ
thôn làng
Mái tranh nhả khói
chứa chan đêm ngày
Trời quê cứ thế,
c̣n đây
T́nh quê cứ thế, đến
nay chưa tṛn
Đi—về, bao chuyến
héo hon
Về—đi, bao chuyến,
hao ṃn bờ mi
Đi—về, đưa tiễn
về—đi
Đi về cũng nhớ, về đi
cũng buồn
Ô hay ! uống nước
nhớ nguồn
Ô hay ! cây cội, tṛn
vuông vuông tṛn
Chôn nhau, cắt
rốn, tấm son
Bao nhiêu năm nữa,
vẫn c̣n trời quê ! |