|
01.
Vén lau lách, bên bờ rêu sỏi đá
02.
Này em nhé, cuộc đời là thế đó !
03.
Thân cát bụi cũng tiêu ma một kiếp !
04.
Tôi không vẽ một khung trời thơ mộng
05.
Đời ta, từ đó vậy mà !
06.
Ba mươi năm lịch sử trôi dòng
07.
Ba mươi năm rồi đó !
08.
Dòng thời gian, em có nghe !
09.
Nói thì dễ nhưng làm đâu có dễ !
10.
Nếu một mai có về thăm Quê Mẹ !
11.
Cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng !
Vén lau lách,
bên bờ rêu sỏi đá !
Tháng
02-2005
Vén lau
lách để tìm đường vẽ lối
Vạch
chông gai để dọ dẫm bước đi
Ở phía
trước, cả khung trời mời gọi
Còn lân
la ái ngại để làm gì
Chân
không bước đến ngày tàn cũng mỏi
Tay không
làm cũng yếu lúc già nua
Bóng thời
gian dù âm thầm không nói
Nhưng
rong rêu cát bụi ngọn gió lùa
Kìa sỏi
đá đã phô bày ghềnh láng
Nên đường
đời nào bằng phẳng riêng ai
Cõi phù
thế vốn thiên hình vạn trạng
Nên cuộc
đời phải đối diện chông gai
Mới sinh
ra, đâu hẹn ngày hẹn tháng
Đâu sẵn
vinh quang, phú quí, giàu nghèo
Ai chọn
bọc điều, hũ đường, chĩnh nếp
Chốn cô
cùng, gian khó, để cho ai
Mới sinh
ra, tự riêng mình độc đạo
Nẻo đi về
vẽ theo lối rêu xanh
“Thiện ác
đáo đầu chung hữu báo”
Dù ra sao,
cũng cây cỏ ngậm vành
Có tiểu
nhân mới biết người quân tử
Có thấp
hèn mới rõ mặt trượng phu
Hướng
tương lai, nhìn hôm nay, quá khứ
Muốn
thanh cao thì phải thoát âm u
Đã sinh
ra thì ai ai cũng sống
Đều cùng
chung một kiếp cõi diêm phù
Nhưng
phải sống và cho đời hy vọng
Chứ đừng
đem băng giá rải hoang vu
Vén lau
lách bên bờ rêu sỏi đá
Vạch cho
đời soi rọi những tấm gương
Sống và
chết có nghĩa gì đâu tá
Đều tan
hoang theo khúc nhạc nghê thường.
Này em nhé,
cuộc đời là thế đó !
Tháng
02-2005
Này em
nhé, cuộc đời là thế đó
Chốn trần
gian đâu phải cõi Thiên Đàng
Làm con
người cùng trong kiếp nhân gian
Thì phải
sống làm sao cho ý nghĩa
Này em
nhé, cuộc đời là thế đó
Chốn
dương trần đâu phải cõi Tây Phương
Làm con
người đừng tác tạo đau thương
Mà phải
sống làm sao cho hữu ích
Này em
nhé, cuộc đời là thế đó
Nhưng mỗi
người mỗi khác, ai giống ai
Đừng than
van, đừng trách cứ, thở dài
Mà biết
sống làm sao cho đáng sống
Làm muỗi
mòng ở đầm lầy nước đọng
Làm cá
kình vùng vẫy giữa biển khơi
Làm cánh
chim, bay lượn khắp nơi nơi
Làm giun
dế, vùi thân nơi ngõ tối
Làm vì
sao, cuối lưng trời le lói
Làm vầng
trăng, sáng tỏa mọi nẻo đường
Hoàng hôn
về, nán đợi bóng tà dương
Bình minh
hiện, vừng đông bừng tỏ rạng
Này em
nhé, cuộc đời là thế đó
Cứ an vui
và sống trọn cuộc đời
Bãi phù
sa nên cát lở đất bồi
Dòng tạo
hóa đã bày trò hư huyễn
Này em
nhé, cuộc đời là thế đó
Đã sinh
ra thì chấp nhận, thế thôi
Em ra sao,
băng giá cũng lên ngôi
Em chẳng
ra sao, núi đồi cùng lộng gió
Này em
nhé, cuộc đời là thế đó
Viết cho
tôi, cũng để viết cho em
Rồi mai
kia ta cùng bước xuống thềm
Đời như
thế, và đời như thế đó !!!
Thân cát bụi,
cũng tiêu ma một kiếp !
Tháng
02-2005
Ta đang
sống, nghĩa là ta chưa chết
Sống
chẳng ra chi mà sống thật lạ kỳ
Sống
chẳng nghĩa gì mà sống cái chi chi
Hết đi
đứng, loay hoay, thì lại ăn với ngủ
Mới thức
dậy, còn gật gù, chưa đủ
Muốn đi
nằm, nhưng lại kiếm cái ăn
Chuyện nọ
chuyện kia chưa kịp lăng xăng
Đã phát
mệt lại đòi đi ngủ tiếp
Ngủ như
chết, thần ngủ theo không kịp
Khi thức
ra, mới biết sống nhăn răng
Chưa làm
gì đã nhớ đến cái ăn
Mới ăn
xong lại nằm lăn ra ngủ
Ăn với
ngủ, còn xưa hơn tích cũ
Mấy mươi
năm, vậy mà kén chọn hoài
Vô bữa
trước, đã trả bữa sau thôi
Vậy mà
nghe, cứ đòi ăn đủ thứ
Có những
bữa ních no nê, ứ nự
Thở không
ra, ôm bụng, thật là ngu
Ngày hôm
sau, cái miệng đã chu chu
Từ sáng
giờ, chưa ăn gì, đói phát khùng lên được
Ta mách
trước con người ta mấy nước
Để ai
trông, đừng cảm thấy nực cười
Cái ăn
cái ngủ thật lắm dễ ngươi
Nhưng “ăn
được ngủ được là tiên” mà nị
Ngẫm cuộc
đời, nó sao sao ấy nhĩ
Sống loay
hoay rồi chết chẳng còn chi
Làm năm
ba thứ, ra tích sự gì
Vậy mà
than cái nợ đời đau khổ
Hết ăn—ngủ,
lại nói—cười, hô hố
Chẳng ra
trò trống gì, còn trách móc chê bai
Một ngày
kia khi nhắm mắt buông tay
Thân cát
bụi cũng tiêu ma một kiếp !
Tôi không vẽ
một khung trời thơ mộng !
Tháng
02-2005
Tôi không
vẽ cho em
Một khung
trời thơ mộng
Sự thật
của cuộc đời
Không
bằng phẳng đâu em
Khi như
nước hồ thu
Yên lặng
gió, êm đềm
Khi như
sóng ba đào
Bỗng trào
dâng vùi dập
Khi êm ả
như đường dài thẳng tắp
Khi chông
chênh như hang ổ gập ghềnh
Khi quang
đãng như trời rộng thênh thênh
Khi đen
đúa như quanh co ngõ tối
Ai cũng
có từng con đường đi tới
Tuy cùng
đường nhưng chẳng ai giống ai
Phải vượt
qua, phải đối diện, dài dài
Mỗi thành
bại còn nhờ cơ may mắn
Em sẽ
biết bồ hòn nhiều vị đắng
Em sẽ
hiểu mật đường, ngọt lịm ra sao
Em sẽ
ngạc nhiên, đời gian dối chiêm bao
Em sẽ
nhận chân, những tâm hồn chân thật
Ai nói
trước, đời như thế, trật lất !
Ai bảo
rằng, em như thế, nằm mơ !
Mỗi một
khoảng đời em, dài ngắn, đẫn đờ
Sống với
nó, chưa biết sẽ ra sao
Mà muốn
vượt qua, cơ hồ hết thở
Em sẽ đi,
qua ngưỡng cửa trần ai, gian khổ
Em sẽ đi,
qua những lối nhân gian, đủ màu
Rồi em sẽ
hiểu cuộc đời, càng thấm càng đau
Và em sẽ
thuơng cuộc đời, những gì chưa ước vẹn.
Đời ta, từ
đó, vậy mà !
Tháng
02-2005
Ta xin mở
cửa ngàn xa
Để xem
hình bóng của ta nơi nào
Ta xin
nhặt những hư hao
Để xem
dấu vết hôm nào ở đâu
Ta xin
kết lại nương dâu
Để xem
tan hợp mấy màu hợp tan
Ta xin
vén lớp mây ngàn
Để tìm
sao lạc lang thang cuối trời
Cuộc đời
như những trò chơi
Mà sao
khổ ải cho người trần gian
Cuộc đời
như những âm vang
Mà sao
réo rắt cung đàn thế nhân
Gió sương
mấy lớp phong trần
Biển dâu
mấy lớp phù vân đi về
Ta xin
giải những cơn mê
Để cho
ước hẹn lời thề chưa qua
Ta xin đỡ
bóng trăng ngà
Để cho
ngấn lá la đà đầu sương
Ta xin rũ
bóng nghê thường
Để cho
cuộc sống bình thường mà thôi
Dù ta ở
tận xa xôi
Hay như
tiếng vọng bên đồi hoang vu
Dù ta ở
tận mịt mù
Hay như
tiếng nhạc thiên thu không lời
Dù xong
một kiếp trong đời
Không
xong một kiếp của người trần gian
Dù cho
một tiếng âm vang
Hay không
một tiếng trên đàng ta đi
Rồi ta
chẳng hẹn ước gì
Cuộc đời
muôn hướng ta đi muôn trùng
Khi nào
kết liễu vô chung
Thì ta
kết thúc điểm cùng với ta
Đời ta,
từ đó, vậy mà !
Ba mươi năm,
lịch sử trôi dòng !
Mặc Giang *
Thơ Nhạc * Tháng 02-2005
Ba mươi năm
một kiếp con người
Ba mươi năm
vận nước nổi trôi
Ba mươi năm
đau khổ một đời
Ba mươi năm
không thuở nào nguôi
Ba mươi năm
lịch sử trôi dòng
Ba mươi năm
nào núi nào sông
Ba mươi năm
lòng vẫn dặn lòng
Ba mươi năm
mong vẫn chờ mong
Ba mươi năm
non nước Ba Miền
Ba mươi năm
nghiệt ngã oan khiên
Ba mươi năm
thân thể hao mòn
Ba mươi năm
hổ mặt Tổ Tiên
Ba mươi năm
nào phố nào phường
Ba mươi năm
trên khắp quê hương
Ba mươi năm
bao nỗi đoạn trường
Ba mươi năm
máu lệ tang thương
Ba mươi năm
dòng giống da vàng
Ba mươi năm
tổ quốc Việt Nam
Ba mươi năm
thống khổ điêu tàn
Ba mươi năm
sao vẫn lầm than
Ba mươi năm
nhớ thuở huy hoàng
Ba mươi năm
nhớ thuở bình mông
Ba mươi năm,
rồi đó, vẫn còn
Ba mươi năm,
sao nữa, còn vang.
Ba mươi năm rồi đó !
Mặc
Giang * Tháng 02-2005
Nước trôi
dòng ba mươi năm rồi đó
Mười ngàn,
chín trăm, năm mươi ngày
Còn tính ra
thành phút với thành giây
Quả thật là
quãng đường dài thăm thẳm
Nước trôi
dòng ba mươi năm đằng đẵng
Biết bao đau
thương, nước mắt, đắng cay
Biết bao
chia tan, gian khổ, đọa đày
Khi nhớ lại,
thật hãi hùng, kinh dị
Nước trôi
dòng ba mươi năm rên rỉ
Bao nhiêu
đổi thay, vật đổi, sao dời
Bao nhiêu
điêu tàn, vùi dập, tả tơi
Khi quên
lãng, khi dâng đầy nỗi nhớ
Nước trôi
dòng ba mươi năm loang lở
Theo thời
gian bao biến chuyển mất còn
Núi lên cao,
cao thăm thẳm núi non
Sông xuống
thấp, thấp sâu mờ biển cả
Ba mươi năm,
ba mươi mùa rụng lá
Là bấy nhiêu
mùa hạ trắng, đông tàn
Là bấy nhiêu
mùa xuân nhớ, ly tan
Trăm phương
gởi đàn cháu con nước Việt
Hoàng hôn
xuống, mười ngàn chiều biền biệt
Bóng đêm về,
vây phủ vạn bóng đêm
Lững lờ trôi
vào quá khứ, lãng quên
Sông bến cũ
gát đầu non, gọi nắng.
Dòng thời gian, em có nghe !
Mặc
Giang * Tháng 02-2005
Dòng thời
gian, em có nghe
Ba mươi
năm, như nước chảy qua cầu
Non nước
này, em có nghe
Ba mươi
năm, như bãi biển nương dâu
Non kia,
sương trắng phủ đầu
Nước này,
bạt hếu rầu rầu tang thương
Ba mươi
năm, lắm đoạn trường
Ba mươi
năm, những ngấn sương đêm dài
Dòng thời
gian, em có nghe
Ba mươi
năm, hải giác thiên nhai
Quê hương
mình, em có nghe
Ba mươi
năm, vẫn miệt mài lầm than
Can qua,
lòng dạ nát tan
Bước đi
trên những điêu tàn đắng cay
Non kia,
ai thấu nỗi này
Nước kia,
ai hiểu tỏ bày thiệt hơn
Dòng thời
gian, em có nghe
Ba mươi
năm nước chảy đá mòn
Dân tộc
mình, em có nghe
Ba mươi
năm, vẫn sắc son không sờn
Dù cho
nước chảy đá mòn
Nhưng non
với nước vẫn còn ngàn năm
Dù cho
ruột nát tơ tằm
Nước đi
nhớ nước, non nằm nhớ non
Nước đi
lại chảy về non
Non xanh
đứng đợi chờ con nước về
“Nước non
nặng một lời thề”
Non non
nước nước chưa hề chia xa
Dòng thời
gian, em có nghe
Ba mươi
năm, đất nước ta
Quê hương
mình, em có nghe
Bắc Nam
Trung, vẫn là nhà Việt Nam
Chia lìa,
ai nỡ, sao cam
Chiêu hồn,
lệ sử, xóa tan, sao đành
Ba mươi
năm, thời gian trôi nhanh
Mòn thế
kỷ, đời người, đâu ngắn
Nước đi
mãi vương mùi biển mặn
Non lên
cao thấm vị sơn khê
Nước non
nào có lỗi thề
Nước đi
với nước, non về với non
Nước non
nào có mất còn
Non non,
nước nước sắc son muôn đời.
Nói thì
dễ nhưng làm đâu có dễ !
Mặc
Giang * Tháng 03-2005
Nói và
làm, cả một trời cách biệt
Nói dễ
nghe cũng đã khó lắm rồi
Nói mà
làm được, càng khó nữa, ôi thôi
Nói thì
dễ nhưng làm đâu có dễ !
Như, chí
nam nhi vẫy vùng trong bốn bể
Như, nợ
tang bồng, cùng trời đất dọc ngang
Như, nữ
nhi công dung, ngôn hạnh, đảm đang
Hay, sống
thánh thiện mới là người đạo đức
Mỗi một
điểm làm thước đo lằn mức
Như tấm
gương để ngẫm nghĩ dõi soi
Và đôi
khi cho đến cả cuộc đời
Có những
cái chẳng bao giờ làm được
Chuyện
nào được hãy tận tâm làm trước
Nhưng
trước khi làm, phải lượng thâm sâu
Đừng làm
lấy lệ, hay làm đại cho rồi
Và phó
mặc, tới đâu hay tới đó
Nói và
làm, còn trải nhiều gian khó
Nói được
và làm được, thế mới hay
Đừng nói
suông như gió thoảng mây bay
Không ích
lợi, lại còn mang ảo tưởng
Vườn
thạch thảo, còn có hoa cẩm chướng
Có hướng
dương nhìn theo nắng lịch xinh
Nhưng còn
kia, lặng lẽ một đóa quỳnh
Trông
diễm ảo khi màn đêm buông xuống
Cứ làm đi,
nụ thời gian nở muộn
Vẫn còn
hơn đứng ngó và nói suông
Đá đơm
bông trên mảnh đất không vun
Như số
không vẽ vời hoa trào lộng.
Nếu
một mai có về thăm Quê Mẹ!
Mặc
Giang * Tháng 03-2005
Nếu một
mai có về thăm quê mẹ
Tôi sẽ đi
xem ngõ trước cửa sau
Để nhìn
trông nơi cắt rốn chôn nhau
Những gì
còn và những gì đã mất !
Nếu một
mai có về thăm quê mẹ
Tôi sẽ
thăm những nấm mộ họ hàng
Xin chân
thành khấn nguyện ba nén nhang
Vờn vợn
khói, xa rồi, xa xa mãi !
Nếu một
mai có về thăm quê mẹ
Tôi sẽ đi
thăm ngõ vắng đầu thôn
Để lắng
nghe những âm vọng nỉ non
Còn đọng
lại bên bờ rêu dĩ vãng !
Nếu một
mai có về thăm quê mẹ
Tôi sẽ đi
thăm bến vắng bờ sông
Để nhìn
trông bong bóng nước trôi dòng
Còn vương
vấn bóng hình xưa tích cũ !
Nếu một
mai có về thăm quê mẹ
Nhìn mấy
hàng cau rũ bóng lưa thưa
Ước gì
còn bé nhỏ như ngày xưa
Để không
thấm cuộc đời nhiều tan vỡ !
Thăm quê
mẹ để trông về nỗi nhớ
Và trầm
ngâm trong nỗi nhớ tìm quên
Những
ngày qua, còn gì nữa, thênh thênh !!!
Những hôm
nay, dấu mờ loang cát bụi !!!
“Cây
muốn lặng,
mà gió
chẳng chịu ngừng” !
Mặc
Giang * Tháng 03-2005
Cây muốn
lặng mà gió chẳng chịu ngừng
Không chủ
quan, không thiên vị, lưng chừng
Mà phải
luận thế nào cho phải phải !!!
Câu nói
đó, người ta thường nói mãi
Biết làm
sao phân biệt đúng hay sai
Một khi
nghe những lý luận dong dài
Từ đơn sơ,
ngày càng thêm phức tạp
Cây muốn
lặng đã đến hồi đối đáp
Tiếng đã
thành lời, không thấm không đau
Nói mà
khi cát đá chưa lên màu
Còn ấm ức
bảo rằng cây muốn lặng
Gió hỡi
gió, vì đâu thành gió xoắn
Rồi gió
trốt, gió trôn, gió dọc, gió ngang
Gió tả
tơi, gió vùi dập, bạo tàn
Gió tan
tác đất trời tuông thịnh nộ
Rồi cây
ngã, cây nghiêng, cây sụp, cây đổ
Gió rung
cây, cây rung gió, vì ai ?
Tại cây,
tại gió, hay tại cả hai
Hay bỡi
có cái này, mới sinh ra cái nọ
Cây có
mặt, vươn giữa trời, đẩy gió
Gió trống
không, nhưng khởi động, thành hơi
Cứ thế,
đẩy-đưa-truy-cản-đàn-hồi
Khi chìm
lắng, khi bất thường, hỗn độn
Khi lặng
yên, coi chừng, cơn nguy khốn
Bức ép
nhiều, tạo sức bật, lớn hơn
Biết nhận
nhau, và đối đãi bình thường
Biết
nương nhau, và nhường nhau, tốt nhất
Gió nhè
nhẹ như cung đàn trổi bậc
Cây rung
rung như hoa lá mỉm cười
Cuộc đời
mà được như thế : thật đẹp tươi
Nhân gian
mà được như thế : hòa điệu sống
Cây đu
đưa, nhờ gió kia khởi động
Gió bay
bay, nhờ kẽ lá rung cây
Cõi trần
gian cùng dung chứa đong đầy
Thì nhân
thế sẽ bình yên biết mấy !!! |