|
01.
Bài thơ 14 : Gởi Người Phế Nhân
02.
Bài thơ 15 : Gởi Miền Nước Mặn Đồng Chua
03.
Bài thơ 16 : Gởi Người Ở Vùng Cao
04.
Bài thơ 17 : Gởi Người Mua Bán Ve Chai
05.
Bài thơ 18 : Thăm Chị Bán Hàng Rong
06.
Bài thơ 19 : Thăm Giới Doanh Thương
07.
Bài thơ 20 : Tôi Gởi Thơ Tôi !
08.
Xin chắp tay Cho Hận Thù Chấm Dứt !
09.
Xin chắp tay Cho Ḥa B́nh Trở Lại !
10.
Âm Vang Hồn Tử Sĩ !
Bài Thơ
Mười Bốn :
Gởi Người
Phế Nhân
Tháng 12—2004
Mười
bốn, tôi xin gởi phế nhân
Làm sao như
thế biết sao lần
Tôi xin han
hỏi t́nh chân thật
Chia xẻ
những người không vẹn thân
Người nói
một thời thuở chiến chinh
Đạn bom đă
cướp mất thân h́nh
Quê hương
khói lửa đành cam phận
Cam cả nhân
gian chẳng nhớ ḿnh
Người th́
lại nói lúc thời b́nh
Giá áo túi
cơm, ũi đất, śnh
Tấc đất tấc
vàng ra trái thúi
Nổ đoành một
cái kéo về dinh
Người th́
tàn tật mới ra đời
Cha mẹ trông
qua luống rụng rời
Nhưng đă là
con ươm giọt máu
Nên ươm đến
cả một đời thôi
Người th́
tật bịnh phát sinh ra
Lúc trước
cũng như ai ấy mà
Đâu biết hôm
nay mang bịnh tật
C̣n chi đâu
nữa mà kêu ca
Có người lại
bị bỡi thiên tai
Trần thế cớ
chi chịu khổ dài
Ách nước tai
trời sao tránh khỏi
Đến ai đành
chịu, trách chi ai
Cuộc đời như
thế, hỡ người ơi
Tiếng khóc
lại chen lẫn tiếng cười
Thân thể nào
ai mà biết được
Khi tàn,
đành khổ đến tàn hơi
Ai có thương,
đời sống phế nhân
Trần thân
cho thấu những phong trần
Xót thương
cơ cảm, c̣n thương xót
Cho những
người mang kiếp phế nhân !!!
***************
Bài Thơ Mười Lăm :
Gởi
Miền Nước Mặn Đồng Chua
Tháng 12—2004
Bài mười lăm
gởi miền nước mặn
Quến đất
phèn nhuộm cánh đồng chua
Bờ lau sậy
vành đai lá chắn
Biển mênh
mông sóng gợn gió lùa
Thăm miền
đất nước của quê tôi
Nước mặn
đồng chua thấm mặn môi
Ăn chắt mặc
bền nên chất phác
Sống b́nh
thường chẳng nghĩ xa xôi
Hai bên mây
nước kéo hai bờ
Én liệng c̣
bay cá lững lờ
Đôi nẻo giao
thoa mùi mặn ngọt
Khổ tuy
nhiều đẹp cũng như mơ
Thủy triều
lên xuống mỗi ngày đêm
Khi thấp khi
cao mấp mé thềm
Dấu nước vỗ
bờ, in vách đá
Nước sâu dần,
vách đá chênh vênh
Mây nước
mênh mông giữa đất trời
Bên bờ biển
lộng sóng trùng khơi
Trăng treo
lơ lửng cḥm mây bạc
Sao ngủ lưng
trời sao rụng rơi
Nước mặn
đồng chua ngấm biển dâu
Ra vô cũng
phải bước qua cầu
Ngược xuôi
cũng có thuyền chèo chống
Hai nghiệp
nông ngư đăi dăi dầu
Gởi về miền
đất mặn tôi ơi
Nước ngọt
phèn chua nên lợ lời
Nơi ấy, dân
tôi đành phải sống
Một đời lam
lũ sóng đầy vơi.
Bài Thơ Mười Sáu :
Gởi Người Ở
Vùng Cao
Tháng 12—2004
Bài thơ mười
sáu gởi vùng cao
Đồi thấp núi
cao gió rạt rào
Tiếng nói
vượt trùng reo trong vắt
Rừng khuya
gối mộng ngắm trăng sao
Trăng tṛn
mười sáu lại tṛn trăng
Đồi núi rừng
khuya đón chị hằng
Ca hát bập
bùng reo ánh lửa
Êm đềm vui
sống những đêm trăng
Nhà sàn dong
dỏng cất ven rừng
Vừa mát ban
ngày, pḥng tối bưng
Theo dấu
đánh hơi, loài dă thú
Lâm le đêm
viếng, biết đâu chừng
Dân cư thưa
thớt sống đơn sơ
Sáng quảy
gùi đi, chiều vát ṿ
Điểm hẹn
miền xuôi cùng đổi chác
Ngày ngày cứ
thế chẳng âu lo
Rừng sâu,
gió núi lộng xa xa
Lối nhỏ,
đường đi, nẻo lại qua
Có những
loài hoa bên cỏ dại
Hương thơm,
nhụy thắm, sắc kiêu sa
Người ở trên
cao sống đă lâu
Đă quen rừng
núi lại quen màu
Nh́n trời,
đủ biết mưa hay nắng
Biết thuận
ḥa biết cả thuẫn mâu
Ḷng dạ
thẳng ngay, tâm tánh hiền
Chẳng chua
chẳng ngót chẳng huyên thuyên
Nghĩ sao nói
vậy lời chân thật
Như chim
rừng lảnh lót tự nhiên.
Bài Thơ Mười Bảy :
Thăm Người
Mua Bán Ve Chai
Tháng 12—2004
Gởi thăm
những chị bán ve chai
Buôn bán ra
sao có đủ xài
C̣n có chút
dư, thêm chút để
Ngày qua
ngày lại đến ngày mai
Cứ gọi là
nghề cho dễ coi
Khi buôn
nước mắt bán mồ hôi
Đó đây đi
khắp trong thiên hạ
Có chuyến
c̣n may, chuyến mất toi
Bán buôn đủ
mọi thứ trên đời
Xoong, chảo,
nồi, niêu, chén, bát, môi
Nhôm, bạc,
thau, ch́, đồng, kẽm, sắt
Và thêm lông
vịt nữa, ôi thôi !
Có chuyến đi
gần, có chuyến xa
Xe đ̣, xe
lửa, đến xe tha
Ngắn năm ba
bữa, dài tuần lễ
Khỏe khoắn
ǵ đâu, mệt thấy bà
Có khi kiếm
được, có khi không
Chọn lựa
chẳng cho, họ đổ đồng
Hốt đại đem
về, rồi chất đống
C̣n chi lời
lỗ, vốn đi đoong
Kiếm cơm
kiếm gạo được là may
Có bữa gặp
c̣, phủi trắng tay
Ấm ức về nhà,
buồn thúi ruột
Rồi năm ba
bữa lại đi ngay
Đă bao năm
rồi như thế đó
Tay trắng
hoàn tay, tay trắng tay
Kiếm chác
đôi đồng, tiêu, trả nợ
Ve chai lây
lất, xót thương thay !!!
Bài Thơ Mười Tám :
Thăm Chị Bán
Hàng Rong
Tháng 12—2004
Hỏi thăm
những chị bán hàng rong
Cuộc sống ra
sao, có đỡ không
Buôn bán
những ǵ trong đó chị
Mỗi một ngày,
kiếm được khá không ?
Ngày ngày
gồng gánh bán hàng rong
Những bữa
nhanh tay, đỡ nhọc ḷng
Đỡ bỏ công,
hôm khuya, sớm tối
Nai lưng,
tiền cắt, kiếm đôi đồng
Bán khoai,
bán bắp, bán chè xôi
Bù lại, chế
qua, đủ đắp bồi
Bữa nọ, bữa
kia, thay đổi món
Dần dà,
khách khứa cũng quen thôi
Chị gánh
hàng rong đến cuối đường
Trời c̣n
ngái ngủ mới tinh sương
Bước chân
đon đả, đôi vai gánh
Thêm bớt ḱ
kèo, đổ xót thương
Bán buôn,
kiếm sống, tạm qua ngày
Hết bán rồi,
th́ lại trắng tay
Bán được
ngày nào th́ có sống
C̣n không
bán nữa, phải đong, vay
Cho nên đă
trải mấy năm qua
Cho đến hôm
nay tuổi đă già
Dậy sớm,
thức khuya, đâu nổi nữa
Lâu lâu một
gánh, mệt ui cha
Mua gánh bán
bưng khổ một đời
Khi buông
đ̣n gánh, chẳng c̣n hơi
Đồng vô, mở
cửa, đồng ra sạch
Biết thế,
nhưng làm sao, chị ơi !
Bài Thơ Mười Chín :
Thăm Giới
Doanh Thương
Tháng 12—2004
Bài thơ mười
chín thăm doanh thương
Buôn bán,
đương nhiên, đủ mọi đường
Nhưng sống
có tiền, nhân có hậu
Cho thuyền
đời chở những thanh lương
Nghề nào
cũng trải những chua cay
Khổ trí,
nhọc tâm, xẫm mặt mày
Đổ sức cần
lao, c̣n nặng nhẹ
Nhưng mà cố
sống được, là may
Không buôn,
không bán, chẳng ai cho
Nhưng bán
buôn th́ phải đắn đo
Hơn thiệt,
lỗ lời, sao phải phải
Muốn đa,
tích tiểu, đừng ăn to
Tiếng làm
người chủ, nói, nghe oai
Ai biết nai
lưng đến cơm c̣i
Sớm tối bơ
phờ, không thở nổi
Bạc tiền
công sức, đếm đầy vơi
Người ta đă
nghỉ tự đầu hôm
Ḿnh thở
không ra đến tối ồm
Vừa mới nửa
khuya bừng thức dậy
Lại làm, lại
tính, lại lom khom
Hỏi thăm cho
biết những thâm t́nh
Biết sống ở
đời, biết nhục vinh
Chẳng trọng,
chẳng khinh, chẳng dối trá
Ai ai cũng
khổ, phải riêng ḿnh
Bước ra, có
tiếng thưa ông chủ
Bước vô, chờ
tiếng, để hỏi bà
Đừng để
tiếng đời, khua uế xụ
Biết cho
người và biết cho ta !!!
Bài Thơ
Hai Mươi :
Tôi Gởi
Thơ Tôi !
Tháng 12—2004
Bài hai mươi,
viết gởi thơ tôi
Thăm khắp
trùng dương, thăm núi đồi
Thăm khắp
nơi, hang cùng ngơ hẻm
Gởi cho đời,
và gởi cho tôi
Thơ tôi, đem
gởi ở trên ngàn
Lơ lửng cho
mây kéo lang thang
Thăm thẳm
cho sao mờ lấp lánh
Mênh mang
cho nguyệt tỏa trăng vàng
Thơ tôi, đem
gởi ở trên đồi
Cho núi lên
non để ngó trời
Cho dốc lên
đèo nh́n vũ trụ
Cho không
gian hết những chơi vơi
Thơ tôi, đem
gởi ở trên cao
Để gió lay
lay, lá xạt xào
Để cát bụi
tàn, thôi khởi động
Xuống trần
gian hết những hư hao
Thơ tôi, đem
gởi xuống đầm sâu
Để thấm bùn
nhơ phủ ngập đầu
Để vượt tầng
không vươn khỏi nước
Sợi thơ, vẫn
óng ánh thiên thâu
Thơ tôi, đem
gởi xuống ḍng sông
Dù nổi trôi,
mưa gió dập dồn
Dù có phiêu
bồng ra biển cả
Làm cho thơ,
ư đẹp khơi ḍng
Thơ tôi, đem
gởi xuống nương dâu
Hải biến
điền tang nhuộm sắc màu
Lại có bờ
lau bên cát bụi
Nên hồn thơ
thấm những thương đau
Không đâu,
tôi có gởi đi không
Nếu có th́
thơ chẳng có ḍng
C̣n nếu
không, th́ thơ chẳng có
Nên hồn thơ
cứ măi đi rong !!!
Xin Chắp Tay,
Cho Hận
Thù Chấm Dứt !
Tháng 12—2004
Xin chắp tay,
cho hận thù chấm dứt !
Đừng gieo
chi cái chết đến dân lành
Sống phập
phồng trong cái sống mong manh
Không biết
phút giây nào banh thây ngă gục
Xin chắp tay,
cho bạo tàn thủ thúc !
Đừng gieo
chi những kinh khiếp hăi hùng
Ngấn lệ nào
không ray rứt dây rung
Sao không
động một chút tâm thương hại
Xin chắp tay,
cho khủng bố dừng lại !
Đừng gieo
chi những cái chết vô t́nh
Có làm được
ǵ, đổ nát điêu linh
Một xă hội
lạnh tanh như cơi chết
Xin chắp tay,
cho hờn căm rửa hết !
Hăy lắng
nghe tiếng nói của khóc thương
Hăy lắng
nghe tiếng nói của thê lương
Giữa người
sống và những người nằm xuống
Xin chắp tay,
khơi máu hồng đến muộn !
Vẫn c̣n hơn
máu lạnh phủ tanh hôi
Bao đau
thương, bao thống khổ nhiều rồi
Sao không
thấu những điêu tàn, quạnh quẽ
Xin chắp tay,
dung t́nh cho những kẻ !
Đă rắp tâm
làm cay xé con người
Đă rắp tâm
giết chết những nụ cười
Của trái tim,
của t́nh thương và đồng loại
Mấy chục năm
rồi, c̣n chi để nói
Hận thù nào,
đă mang lại cho ai
Khủng bố nào,
mở cửa được ngày mai
Mà chỉ lẫn
lộn hai đường : là người hay dă thú
Mấy chục năm
rồi, c̣n chi chưa đủ
Khủng bố chỉ
là ác quỷ rữa thối tha
Khủng bố chỉ
là h́nh nộm đội thây ma
Cứ thử hỏi :
Người dân
của các ngươi, có đồng t́nh không đă
Nếu đồng
t́nh, lại càng thêm quái lạ
Nếu không
đồng t́nh, hăy dừng lại ngay đi
Đừng dă tâm
đeo mặt nạ cuồng si
Khi nhân
loại không có ai chấp nhận
Lưng đeo
Thánh lận
Tay toát
thanh gươm
Cú vọ lườm
lườm
Nhe nanh
cuồng bạo
Xin hăy hồi
tâm, bỏ giáo
Chắp tay,
quỳ dưới Thánh Đường
Xá tội, hoàn
lương
Lên đường
phục thiện.
Xin Chắp Tay,
Cho
Ḥa B́nh Trở Lại !
Tháng 12—2004
Xin chắp tay,
cho ḥa b́nh trở lại
Đừng gieo
chi những tranh chấp hận thù
Đừng gieo
chi những tang tóc mịt mù
Đừng hiếp
đáp, gây ra nhiều oan ức
Xin chắp tay,
cho chiến tranh chấm dứt
Cho con
người tránh khỏi cảnh đao binh
Không c̣n
nghe đạn bom, chết chóc, điêu linh
Thắng hay
bại, những tṛ chơi khói lửa
Xin chắp tay,
cho an b́nh mở cửa
Là con người,
ai cũng muốn b́nh an
Chứ không ai,
lại muốn cảnh lầm than
Vậy mà sao
chẳng thời nào có được ?
Xin chắp tay,
cho ḥa chung nguyện ước
Tay đan tay,
cho cuộc sống thái ḥa
Tâm đan tâm,
cho ḷng nở bông hoa
Ánh b́nh
minh xóa đêm mờ tăm tối
Xin chắp tay,
cho t́nh thương mở lối
Cho con
người đồng vọng nói tin yêu
Cho hoàng
hôn c̣n đẹp cảnh những chiều
Cho nhân
loại cùng đắp xây sự sống
Xin chắp tay,
cùng nêu cao ước vọng
Nhân loại từ
nay, sẽ chấm dứt chiến tranh
Thế giới từ
nay, sẽ được sống an lành
Không c̣n
nữa đạn bom, đổ tài nguyên, đua vũ khí
Tài nguyên
đó, xây cho đời ư vị
Đắp những
điêu tàn, vá những đổ nát đau thương
Hàn những vỡ
toang, gắn những tang tóc thê lương
Chinh chiến
xưa nay, khi kết thúc
Để lại biết
bao nhiêu tàn dư tệ hại
Xin chắp tay,
cho t́nh người nối lại
Xin chắp tay,
cho nhân loại gần nhau
Xin chắp tay,
cho thế giới hết thương đau
V́ những
tranh chấp uy quyền
Hay v́ những
bạo tàn thù hận.
Âm
Vang Hồn Tử Sĩ !
Tháng 12—2004
Một buổi
chiều, tôi viếng thăm nghĩa trang quân đội
Từ nghĩa
trang, tôi thấy mặt mũi khắp mọi chiến trường
Từ nghĩa
trang, tôi thấy trên mọi vùng đất quê hương
Nơi đâu cũng
có cảnh chiến chinh
Nơi đâu cũng
có người gục ngă
Một buổi
chiều, tôi vẳng nghe hương hồn tượng đá
Nên biết
được anh, qua h́nh ảnh mộ bia
Từ cuộc
chiến nào, anh đă vội xa ĺa
Bỏ bè bạn,
bỏ những người thân yêu ở lại
Anh ra đi,
v́ một lằn đạn xuyên qua, tê tái
Nên anh đi,
cùng những đồng đội đă hy sinh
Anh đi về
một cơi âm linh
Gát tay súng,
giă từ vũ khí
Từng hàng mộ
bia, quên dần thế kỷ
Bỗng tôi
nghe những âm vọng lạnh lùng
Anh nằm
xuống, đời anh đă cáo chung
Đất ôm thân
anh, một dấu nét rêu mờ chiến sử
Thịt xương
nào, phơi chiến hào, chiến sự
Đạn bom nào,
xuyên nát ruột, nát gan
Anh nằm yên
khi cuộc chiến chưa tàn
Cho đến khi
kết thúc, thêm bao người ngă gục
Nghĩa trang
quân đội !
Tàn tích
chiến tranh !
Ai vinh danh
?
Ai vinh nhục
?
Anh là thân
trai, theo tiếng gọi quê hương
Anh là nam
nhi, theo tiếng gọi lên đường
Tổ quốc lâm
nguy, anh ra đầu chiến tuyến
Cờ bay, khói
quyện
Anh nằm
xuống, cho quê hương, chứ không phải cho ai
Tôi đến thăm
anh, nghe tiếng nói tuyền đài
Hồn tử sĩ vi
vu
Theo hồn
thiêng dân tộc
Thịt da anh,
trả về cho đất
Máu xương
anh, trả lại núi sông
Tôi đến thăm
anh
Một buổi
chiều hè mà sao giống chiều đông
Trong lành
lạnh tâm can
Trong tro
bụi điêu tàn
C̣n lại nét
âm vang, hồn tử sĩ ! |