|
01.
Uốn, tan tác, còn chi uốn nữa !
02.
Hỡi Hai Mùa Mưa Nắng !
03.
Bài thơ thứ 6 : Kéo lại vầng thơ
04.
Bài thơ thứ 7 : Gởi Quê Hương
05.
Bài thơ thứ 8 : Gởi Đồng Quê
06.
Bài thơ thứ 9 : Gởi Vùng Sâu
07.
Bài thơ thứ 10 : Gởi Thị Thành
08.
Bài thơ thứ 11 : Gởi Riêng Nhà
09.
Bài thơ thứ 12 : Thăm lại trường xưa
10.
Bài thơ thứ 13 : Thăm Người Nghèo
11.
Bài thơ thứ 14 : Gởi Người Phế Nhân
***
Uốn, Tan Tác, Còn Chi Uốn Nữa !
Tháng
12—2004
Uốn chữ
nghĩa mòn ba tấc lưỡi
Uốn tình
người đè nén lương tri
Uốn mặc tình
cứ thế mà đi
Uốn dửng
dưng trơ trơ mắt ngó
Uốn bão nổi
bẻ cong đầu gió
Uốn đau
thương hỉ hả tiếng cười
Uốn lương
tâm bêu rếu con người
Uốn trục lợi
bào mòn nhân thế
Uốn nhũng
lạm phì thân chẫm chệ
Uốn của công
đầy túi vinh gia
Uốn huênh
hoang nào cửa nào nhà
Uốn cửa
quyền đắp be bề thế
Uốn danh lợi
tình người không kể
Uốn ô danh
đạp dưới đội trên
Uốn cá mè
cho giống lền khên
Uốn phù
phiếm mặc ai sống chết
Uốn bào ảnh
một đời lê lết
Uốn mặt dày
múa võ giương oai
Uốn hiền
nhân che phủ bên ngoài
Uốn mành
thưa đem che mắt thánh
Uốn máu nóng
biến dần máu lạnh
Uốn trơ gan
che mắt con người
Uốn giã tâm
vẽ phết tốt tươi
Uốn đã hết
một đời chưa đủ
Uốn canh tân
đắp be củ hũ
Uốn lòng
không rỗng đáy sao vừa
Uốn tàn đời
dừng lại hay chưa
Uốn tan tác
còn chi uốn nữa ???
***
Hỡi Hai Mùa Mưa Nắng !
Tháng
12—2004
Mưa chi lắm
cho mưa rơi xơ xác
Nắng chi
nhiều cho nắng đổ điêu tàn
Sao không
hòa cho mưa nắng bình an
Hỡi trời đất
đọa đày chi nông nỗi
Mưa nữa đó,
mưa cuồng phong bão thổi
Mưa dầm dề,
mưa nước đổ mênh mông
Những vùng
cao đã biến mất thành sông
Cho tất cả
ngập chìm trong biển nước
Mưa nữa đó,
mưa ngày đêm, lũ lượt
Nước cuốn
trôi còn gì xoáy nữa đâu
Cho dầu dai
lại đau khổ dãi dầu
Nước lại
trút như nước bè nước lũ
Rồi đến nắng,
nắng bạo tàn, giận dữ
Đốt xanh
tươi, đốt cây cỏ cháy khô
Đốt ruộng
nương, đốt sông lạch, ao hồ
Đốt cho cháy
những cội cằn, nứt nẻ
Nắng nữa đó,
nóng kinh hoàng, đổ lửa
Nắng cho
thiêu đốt, bốc khói, hà hơi
Nắng cho khô
khan, cay nghiệt rã rời
Sao mưa nắng
phũ phàng chi, thế nhĩ !
Mưa ơi mưa,
xin mưa rơi ý vị
Nắng ơi nắng,
xin nắng đổ hoen vàng
Xin thương
cùng cuộc sống của nhân gian
Đừng quá
quắt, bạo tàn, nghe mưa nắng
Mỗi một năm
chỉ hai mùa mưa nắng
Mà năm nào
cũng gieo rắc lầm than
Hết hạn hán
thì lũ lụt kinh hoàng
Xin thử hỏi,
trần gian sao sống nổi ???
***
Bài Thơ Thứ Sáu : Kéo Lại Vầng Thơ
Tháng
12—2004
Tôi viết
tiếp bài thơ thứ sáu
Thất ngôn tứ
tuyệt vắng đã lâu
Đến nay mới
kéo vầng thơ lại
Biết lấy từ
đâu để mở đầu
Biết chữ gì
mà để mở câu
Ý thơ, không
lẽ chảy qua cầu
Tôi xin kiếm
lại vầng thơ đã
Thơ ở đâu
rồi ai biết đâu
Xuôi bước bờ
đê xuống cuối dòng
Sợi thơ theo
nước cuốn, trôi sông
Ý thơ thấm
nước chìm lâu lắm
Tôi vớt lên
bờ đợi nắng hong
Con nước
dùng dằng kéo ý thơ
Sợi dây cột
chặt, quấn ngang bờ
Ê mình, con
nước băng đi mất
Vãi rớt thơ
tôi cách mấy bờ
Cảm ơn nước
nhé giữ thơ tôi
Dù cách
trùng dương khuất núi đồi
Dù có dập
vùi bao sóng nước
Nhưng còn
lại đó vẫn thơ tôi
Mượn bút tôi
xin viết mấy lời
Bài thơ thứ
sáu mở đầu thôi
Viết gì
trong đó chờ xem nhé
Xin tạm biệt
nghe, đừng trách tôi !
***
Bài Thơ Thứ Bảy : Gởi Quê Hương
Tháng
12—2004
Bài thơ thứ
bảy gởi quê hương
Xin nhắc
nhau để nhớ để thương
Trên bước
trường đời muôn vạn nẻo
Nhưng tình
quê ai cũng tơ vương
Đã mở đề rồi,
phải thế không
Thơ tôi gởi
xuống dưới dòng sông
Nên tôi viết
lại hồn sông núi
Sông núi
muôn đời quyện núi sông
Có nước có
sông có núi non
Có hương quê
gấm vóc vuông tròn
Có tình non
nước ngàn năm gọi
Có sử vàng
ghi những sắc son
Quê hương
nay đã được sao rồi
Có khổ nhiều
không hay đỡ thôi
Thổ mộ, dốc
đồi leo nặng nhọc
Vói bàn tay,
nay đắp mai bồi
Hãy vá những
gì còn rách nát
Hãy xoa cho
hết những đau thương
Máu chảy
ruột mềm cây rung cội
Dù sao đi
nữa cũng quê hương
Nhắc đến quê
hương nghe xuyến xao
Ra đi, dù có
ở phương nào
Một khi
nhung nhớ về quê cũ
Là nhớ một
trời, nhớ biết bao !
***
Bài Thơ Thứ Tám : Gởi Đồng Quê
Tháng
12—2004
Bài thơ thứ
tám gởi đồng quê
Đồng thấp
ruộng cao lối ngõ về
Thoang
thoảng hương thơm mùi lúa mạ
Dân quê đầm
ấm vẹn câu thề
Có những cây
cầu nối lối đi
Cầu tre cầu
khỉ hay cầu gì
Lại qua, có
nhớ về nơi ấy
Lỡ bước bên
đường lỡ bước đi
Mùa gặt thôn
trang lắm rộn ràng
Hỡi ai gánh
lúa mới băng ngang
Đường xa có
nặng đôi vai gánh
Quảy bớt dùm
cho một đoạn đàng
Hỏi bác nông
phu có mấy lời
Một đời lam
lũ giọt đầy vơi
Cháu con có
giúp dùm cho bác
Đỡ được chút
nào hay chút thôi
Xin hỏi thăm
em bé mục đồng
Quê nghèo,
em có học hành không
Nhớ xin cha
mẹ cho đi học
Kẻo dốt, mai
nầy, tội biết hông !
Cho tôi nhớ
lại mái lều tranh
Của những
ngày xưa sống đẹp lành
Dù đã xa rồi
tôi vẫn nhớ
Cái thời thơ
ấu, tuổi còn xanh.
***
Bài Thơ Thứ Chín : Gởi Vùng Sâu
Tháng
12—2004
Bài thơ thứ
chín gởi vùng sâu
Cuộc sống
khổ không, thật dãi dầu
Vách lá nhà
tranh xây ọp ẹp
Phong trần
vá đủ, chưa qua đâu
Tay trắng,
sức người tạm dựng nên
Bào mòn lao
khổ dễ nào quên
Đêm ngày cực
nhọc đong đưa mãi
Từng bước
gian truân lắm gập ghềnh
Như thế, hôm
nay đã đỡ rồi
Thời gian
mới đến khổ ôi thôi
Một trời heo
hút đèo heo gió
Dở khóc dở
cười chớ dễ đâu
Lần lượt
phát quang từng khoảnh vườn
Rồi bầu rồi
bí rồi bờ nương
Thêm cây ăn
trái cùng khoai, bắp
Cuộc sống
dần dà thấy cũng thương
Chung nhau
để mở mái trường làng
Gọi lớp tình
thương cho nó sang
Chứ thật,
mấy cô cùng bọn trẻ
Lưa thưa,
bàn ghế chỉ vài hàng
Tôi là người
sống ở vùng sâu
Thời thế đẩy
đưa chớ biết đâu
Khoảnh khoắc
dần qua cây cắm rễ
Mai sau,
thành cắt rốn chôn nhau
Thời tôi hai
thế chẳng phôi pha
Con cháu
ngày mai bớt đậm đà
Mới biết
dòng đời trôi đi mãi
Thì thôi,
non nước cũng non nhà !
***
Bài Thơ Thứ Mười : Gởi Thị Thành
Tháng
12—2004
Bài thơ thứ
mười gởi về đâu
Phố sá công
viên rợp sắc màu
Nên gởi về
thăm nơi chốn ấy
Xa rồi, dĩ
vãng đã chìm sâu
Nhớ những
con đường tôi đã đi
Ngày xưa
quen thuộc chẳng lưu gì
Nhưng khi
đánh mất, ngàn xa gọi
Khi tạ từ
mới thấm biệt ly
Tôi viết vài
dòng thăm phố xưa
Đem thương
gởi nhớ nói sao vừa
Thời gian
thấm thoát trôi đi mãi
Trôi cả ngày
về ai biết chưa
Hôm nay phố
thị ra sao anh
Thay đổi, cố
nhiên, thế đã đành
Nếp sống,
dân tình còn cao đẹp
Hay cây bay
gió, lá bay cành
Còn những em
thơ bên hè phố
Còn chị gánh
gồng bán hàng rong
Còn em bới
rác thòng mũi rỏ
Còn cô mới
lớn bán hồng son
Lại còn lớp
trẻ bọc xanh xao
Núp xó hẻm
đen thổi mộng đào
Ru giấc thần
tiên mờ khói trắng
Khổ thân khổ
nước tính làm sao
Tôi không
bay nhảy những kiêu sa
Đón gió đu
cây phớt lụa là
Mà muốn nhìn
sâu khu ổ chuột
Nhìn bao rác
rưới ngập gần xa
Tôi muốn về
thăm lại phố xưa
Ngồi yên đâu
đó một chiều mưa
Để nghe
quạnh quẽ hồn cô lữ
Lệ sử điêu
tàn gởi giọt mưa.
***
Bài Thơ Mười Một : Gởi Riêng Nhà
Tháng
12—2004
Bài thơ mười
một gởi riêng nhà
Tôi sẽ hỏi
thăm hết cả nhà
Trước hết,
xin hỏi ba hỏi mẹ
Rồi sau, mới
hỏi đến gần xa
Ba đã già
rồi, có khỏe không
Mẹ đeo tuổi
hạc, đá đeo bông
Đến nay ốm
yếu còn chi nữa
Trông được
ngày nào thì cứ trông
Tóc bạc của
ba nhuộm gió sương
Còn kia, tóc
trắng, mẹ sầu thương
Trắng treo
đủng đỉnh chòm mây bạc
Hết cả cuộc
đời, bỡi cháu con
Anh đã làm
gì để thế ba
Quyền huynh
thế phụ ấy là nhà
Anh tay cầm
lái em chèo chống
Mới xứng là
anh của cả nhà
Còn chị làm
gì hỡ chị ơi
Hai vai liễu
yếu gánh hai nơi
Bên này đã
nặng, bên kia nữa
Như mẹ bây
giờ đó, chị ơi !
Và còn em
nữa phải không em
Đừng ỷ làm
em mà ẽm èm
Anh chị đi
đầu nên vất vả
Làm em phải
hiểu mới là em
Còn hàng xóm
nữa còn bà con
Còn ý tương
lân, cho vẹn toàn
Dù có ra sao
ta vẫn nhớ
Ân tình
nghĩa trọng tấm lòng son.
***
Bài Thơ Mười Hai : Thăm lại trường xưa
Tháng 12—2004
Bài mười hai
gởi về trường cũ
Để nhớ ngày
xưa dưới mái trường
Bạn bè khi
ấy còn đâu đó
Trường cũ
đây rồi ai vấn vương
Ai về nhớ
lại mái trường xưa
Hai buổi sớm
chiều dẫu nắng mưa
Nhưng ít mấy
khi ta vắng mặt
Học trò hiếu
học dễ thương chưa
Trường xưa
lối cũ đã đi qua
Ai đứng buồn
trông những xót xa
Năm tháng
tàn phai, mờ dấu tích
Phất phơ
chiếc lá cuốn la đà
Ngày đó, ai
chầm chậm bước đi
Cho ai nhanh
bước cứ đi đi
Và ai, ghi
vết hằng, lưu dấu
Ghi lại
đường đi, ghi những gì
Khi học, có
người hay đến trước
Khi tan, có
người lại về sau
Thời gian cứ
thế trôi đi mãi
Nhưng để
không gian gợn sắc màu
Học xong,
kết thúc, phải chia tay
Thuở ấy, nào ai nghĩ, có ngày
Sẽ đến
trường xưa nhìn lối cũ
Chìm trong
dĩ vãng, thấy hay hay !!!
***
Bài Thơ Mười Ba :
Thăm Người Nghèo
Tháng
12—2004
Bài thứ mười
ba thăm giới nghèo
Cái nghèo
đeo đẳng mãi đeo theo
Tháng năm
thỉnh thoảng chưa qua ngặt
Thì hỏi làm
chi thoát cái nghèo
Vốn nghèo
nên sống chẳng ra chi
Thiếu trước
hụt sau, khổ nó đì
Thẩm thấu
cuộc đời nhiều bất hạnh
Cây sầu dần
lớn với cây bi
Tôi đã nhìn
qua thấy tận tường
Cái nghèo
quay quắt khổ không lường
Nào cha nào
mẹ nào con cháu
Vá víu từng
ngày thật thảm thương
Mái tranh
chừa lỗ, ngó ông trời
Vách lá chừa
khe, đón gió chơi
Cơm cháy
phơi khô, dành nấu cháo
Nhà không
đóng cửa, chẳng ai dời
Tháng năm
lui tới, không ai hỏi
Thấp thỏm
lân la, chẳng ai mời
Đem bán cái
nghèo, không ai gọi
Đem khoe cái
thiếu, chẳng ai chơi
Cái nghèo cứ
thế nó làm reo
Reo suốt một
đời đến mốc meo
Đem ném
chẳng rơi, quăng chẳng rớt
Biết đâu, lỡ
chết, nó còn theo
Xin cảm ơn
ai hiểu phận nghèo
Đời tôi tệ
quá, bạt hơn bèo
Trông qua
ngó lại, còn nghe quải
Khú đế như
miêu, nó vẫn meo !!!
***
Bài Thơ Mười Bốn : Gởi Người Phế Nhân
Tháng
12—2004
Mười bốn,
tôi xin gởi phế nhân
Làm sao như
thế biết sao lần
Tôi xin han
hỏi tình chân thật
Chia xẻ
những người không vẹn thân
Người nói
một thời thuở chiến chinh
Đạn bom đã
cướp mất thân hình
Quê hương
khói lửa đành cam phận
Cam cả nhân
gian chẳng nhớ mình
Người thì
lại nói lúc thời bình
Giá áo túi
cơm, ũi đất, sình
Tấc đất tấc
vàng ra trái thúi
Nổ đoành một
cái kéo về dinh
Người thì
tàn tật mới ra đời
Cha mẹ trông
qua luống rụng rời
Nhưng đã là
con ươm giọt máu
Nên ươm đến
cả một đời thôi
Người thì
tật bịnh phát sinh ra
Lúc trước
cũng như ai ấy mà
Đâu biết hôm
nay mang bịnh tật
Còn chi đâu
nữa mà kêu ca
Có người lại
bị bỡi thiên tai
Trần thế cớ
chi chịu khổ dài
Ách nước tai
trời sao tránh khỏi
Đến ai đành
chịu, trách chi ai
Cuộc đời như
thế, hỡ người ơi
Tiếng khóc
lại chen lẫn tiếng cười
Thân thể nào
ai mà biết được
Khi tàn,
đành khổ đến tàn hơi
Ai có
thương, đời sống phế nhân
Trần thân
cho thấu những phong trần
Xót thương
cơ cảm, còn thương xót
Cho những
người mang kiếp phế nhân !!! |