|
01.
Vương hình Cát Bụi lang thang
02.
Chiếc bóng theo hình
03.
Xóm nhỏ Tình Quê
04.
Tôi là Người Dân Quê Đồn Điền
05.
Tôi là Người Giáo Viên
***
Vương
Hình Cát Bụi Lang Thang
Mặc Giang * tháng 10 – 2004
(Thơ Nhạc)
Ai có biết vì sao
biển động
Bỡi trùng khơi nên
sóng cựa mình
Ai có biết vì sao gió
lộng
Bỡi trời yên không lẽ
lặng thinh
Mưa hỡi mưa sao mưa
nhỏ hạt
Bỡi vì mây chứa nặng
trên ngàn
Những vì sao vì sao
man mác
Bỡi mênh mông nhặt
hết trăng vàng
Thế tại sao đêm về
tăm tối
Bỡi vì ngày nhận nắng
chìm sâu
Thế tại sao đêm còn
le lói
Bỡi vì ngày nhớ bóng
đêm thâu
Ai có lên núi rừng
han hỏi
Sao núi rừng thăm
thẳm thâm u
Núi mơ rừng ngàn đời
ngái ngủ
Nên núi rừng mãi mãi
hoang vu
Thế tại sao lá rơi về
cội
Bỡi gốc già thương
nhớ chồi non
Vậy mà sao còn thay
lá mới
Bỡi lá vàng tàn úa
héo hon
Nước miên man từ
nguồn chảy xuống
Nên làm cho biển rộng
nhớ sông
Núi thương non đeo
đèo đến muộn
Nên phong sương tuế
nguyệt tang bồng
Thế tại sao vương
hình cát bụi
Bỡi rong rêu còn phủ
bên đàng
Mỗi ly tan xa rồi
tiếc nuối
Nên vương hình cát
bụi lang thang.
***
Chiếc
Bóng theo Hình
Mặc Giang * tháng 10 - 2004
Ai đi thơ thẩn bên
đàng
Để cho cơ cảm trăng
vàng dõi soi
Ai đi chiếc bóng đơn
côi
Để cho mình lại lẻ
loi với mình
Ai đi chiếc bóng theo
hình
Để cho đêm vắng nặng
tình về khuya
Bao vì tinh tú ô kìa
Xa mờ lấp lánh để
chia khung trời
Bên bờ cát trắng lở
bồi
Mênh mang sóng vỗ nổi
trôi vô tình
Bên hồ bóng nguyệt
lung linh
Gợn soi đáy nước in
hình lao chao
Lơ thơ mấy ngọn trúc
đào
Phất phơ trước gió
xạc xào hồn ai
Sao Hôm chờ đón Sao
Mai
Để trông đêm vắng đã
dài đến đâu
Ai ngồi tựa bóng đầu
cầu
Để cho mặt nước rầu
rầu tang thương
Đêm dài đẫm ướt mưa
sương
Đường đi đứng lại
trên đường ai đi !!!
***
Xóm
Nhỏ Tình Quê
Mặc Giang * tháng 10 - 2004
“Ai đi cũng nhớ quê
nhà
Nhớ cơm dưa muối nhớ
cà dầm tương”
Ai đi cũng nhớ quê
hương
Nhớ đi ngõ tắt nhớ
đường cái quan
Nhớ tre mấy lũy bên
đàng
Nhớ rau mấy líp nhớ
hàng trúc xinh
Nhớ đồng ruộng lúa
xanh xanh
Nhớ mùa lúa chín rộn
quanh cả làng
Xóm trên xóm dưới họ
hàng
Quê nhà nghèo khó dân
làng có nhau
Nhớ khi no ấm khổ đau
Cả làng nhanh nhẹn
bảo nhau đỡ đần
Quê nghèo xóm nhỏ
tương lân
Nghèo tiền nghèo bạc
tình thân không nghèo
Nhớ lòng đeo dạ đẳng
đeo
Như bầu với bí cùng
leo một giàn
Nhớ dòng sông nhỏ
băng ngang
Mỗi khi nước lớn đò
sang đưa đò
Đêm thanh câu hát
tiếng hò
Làng quê xóm nhỏ ấm
no hữu tình.
***
Tôi
là Người Dân Quê Đồn Điền
Mặc Giang * tháng 10 - 2004
Tôi là người dân quê, trên đồn điền
nho nhỏ
Ngày hai buổi mặn mà sương gió
Mỗi sáng chiều tắm gội nắng mưa
Miếng cơm canh ngon dở cũng vừa
Hoàng hôn xuống ê mình rã rượi
Tay cuốc, tay cày, tay đào, tay xới
Tay xách, tay mang, tay nhổ, tay
trồng
Tay vuốt, tay ve, tay bón, tay phân
Chỉ có hai tay mà tay nào cũng có
Tay bóp trán, đong tháng ngày gian
khó
Tay chai sần, đưa đồng áng dâng cao
Tay bấm đốt, từng mùa, vụ, được nào
Tay chống đỡ, năm này tôi kiếm lại
Tôi là người dân quê, trên đồn điền
nho nhỏ
Sống nghề nông, gian lao đâu ái ngại
Dù tấm thân, sức lực cũng hao mòn
Nhưng hy vọng, từng mùa sẽ thu hoạch
khá hơn
Bù đắp lại những công lao khó nhọc
Ngày từng ngày, từng bữa ăn lây lất
Đêm từng đêm, từng giấc ngủ mê man
Thoáng trông qua, ôi cực khổ vô vàn
Nhưng cứ thế, người dân quê phải sống
Tôi là người dân quê, trên đồn điền
nho nhỏ
Cái vui của tôi là cây quằn cong ngọn
Trái sum suê, đeo vắt khắp mọi cành
Những luống, những giồng, vươn nắng
tươi xanh
Chỉ trông đợi vụ nầy không ế ẩm
Giọt mồ hôi, ngày qua ngày, đã thấm
Nặng gian truân, theo năm tháng, đã
quen
Chỉ mong sao cho thời tiết ấm êm
Đừng nghiệt ngã, đọa đày chi lắm nỗi
Người dân quê một đời cặm cụi
Vợ trông chồng sớm tối đèn khuya
Nhà tôi ơi, lỡ việc chưa về
Con thương cha, ráng công đèn sách
Tôi là người dân quê, trên đồn điền
nho nhỏ
Đời vươn lên, đèo lao ì ạch
Sống cần cù, nhạt nắng sương phai
Chút còn dư, góp nhặt gia tài
Tương lai tới, chờ trông mùa, vụ
Một vá đủ phong trần chưa đủ
Người dân quê còm cõi tháng năm
Mắt cằn sâu lo nghĩ xa xăm
Hỡi đồn điền, đời dân quê tôi đó !!!
***
Tôi là Người Giáo Viên
Mặc Giang * tháng 10 - 2004
Tôi là người giáo viên
Cả cuộc đời gắn liền trường lớp
Cả tâm tư nặng nợ học trò
Giáo án, giáo trình nhuần nhuyễn nhỏ
to
Giảng dạy, truyền trao đã mòn cuống
phổi
Ngày giờ dài, đều đem ra nói
Năm tháng rộng, đều gói cho xong
Nghề giáo viên, chữ nghĩa đèo bồng
Lời văn vẻ, gọi ngành giáo dục
Tôi là người giáo viên
Có phải chăng đó là một nghề thiên
chức
Trân quí tinh hoa nên nhẵn bóng sân
trường
Đẽo ngọc đãi vàng nên mòn bảng phấn
hương
Lương bỗng đâu bằng lương tâm nghiệp
vụ
Bao sách vở đã nát nhàu chưa đủ
Còn chỉnh trang cho cập thế cập thời
Mỗi em học trò là một nét tinh khôi
Nên nhà giáo phải là người tinh tế
Tôi là người giáo viên
Học trò của tôi, nhiều không thể kể
Mỗi một năm, từng lớp mới thay hoài
Còn phần tôi, một lớp cũ dạy thôi
Mọi trang sách đã làu thông từng chữ
Theo thời gian, các em ra trường, tứ
xứ
Tôi ngồi đây, còn đếm lá sân trường
Các em trưởng thành, đi khắp muôn
phương
Tôi ngồi đây, nhớ trò xưa trường cũ
Tôi là người giáo viên
Ngày hai buổi, thầy trò hội tụ
Tháng năm dài, bán cháo tư lương
Mới trông qua, đạo mạo đường đường
Khi nhìn lại, nghèo trơ túi mốc
Nhưng tôi thương mái trường lớp học
Nhưng tôi thương tuổi trẻ học trò
Nên sống nghề xơ xác như mo
Như pho sách treo màn lưới nhện
Tự kim cổ, danh xưng trìu mến
Tiếng yêu thương, hai chữ Thầy Cô
Các em lớn lên, dù làm gì, cũng gọi
học trò
Đời tôi đó, nhà giáo già lụ khụ
Tôi là người giáo viên
Trường xưa lối cũ
Sách vở chưa mòn
Vừa yêu nghề, vừa yêu cả tuổi non
Trao thế hệ niềm tin yêu hy vọng. |