01. Lăn
quay con tạo, huyễn sinh vô cùng
02. Mai
tôi về
03. Trái
đất của ta
04. Tôi là
Một Con Tàu
05. Tôi là
Người Phu Quét Đường
06. Tôi là
Người Phu Khuân Vác
07. Tôi là
Một Người Thợ May
08. Héo
Hon Còn đó, Nụ Cười !
09. Nắng
đổ ngày về
10. Tôi
Người Cạo Mủ Cao Su
11. Tôi là
Người Phu Hầm Mỏ
12. Ta
đứng đó, nhìn ta cùng hư huyễn
13. Tôi đi
mở cửa thềm hoang
14. Tôi đi
mở cửa ngày mai
***
-
Lăn Quay Con Tạo
-
Huyễn Sinh Vô Cùng
- Mặc Giang * tháng 9 -
2004
Từ khi cất bước ra đi
Đến nay nhìn lại, còn
gì trắng tay
Thời gian thấm thoát
phút giây
Cả đời đếm lại, đến
nay còn gì
Sinh ra vốn chẳng có
chi
Từ trong cát bụi
huyền vi tạo thành
Hồng hoang mở khối
tinh anh
Mênh mông huyễn tượng
song hành cùng tôi
Dọc đường an lão lên
ngôi
Phong sương tuyết
nguyệt đỉnh đồi trơ vơ
Cho hay con tạo hững
hờ
Lang thang vạn hữu
trôi bờ tử sinh
Ra đi chỉ có một mình
Trở về cũng chỉ bóng
hình mà thôi
Nhân gian trả lại
cuộc đời
Trần gian trả lại cho
người nhân gian
Lặng thinh im bặt âm
vang
Vọng lên một tiếng vỗ
tan đôi bờ
Bờ này hữu thể tinh
mơ
Bờ kia vô tướng cơ hồ
có không
Ra đi nào núi nào
sông
Trở về nhìn lại núi
sông một mình
Uyên nguyên chiếc
bóng theo hình
Lăn quay con tạo
huyễn sinh vô cùng.
***
Mai
Tôi Về
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Mai tôi về, Mẹ tôi
còn đâu đó
Bóng thời gian, có thấy đứa con xưa
Tuổi đã mòn, đan sợi tóc lưa thưa
Mắt lại lòa, nhìn cội già long gốc
Mai tôi về, Cha tôi
dày khó nhọc
Trông dáng tôi, cũng độc thọ trơ cành
Thăm thẳm đôi bờ, đọng giọt khô quanh
Chấm từng điểm dư đồ, rung lịch sử
Mai tôi về, Anh tôi
nhìn tư lự
Thuyền phiêu du, xơ mạn sóng giang hồ
Nợ tang bồng xô đẩy cửa hư vô
Chí nam nhi vắt lên đèo kim cổ
Mai tôi về, Chị tôi
nhìn ngờ ngợ
Tấm lòng son, mờ sương khói sơn khê
Màu trời xanh, tản mạn chốn xa mờ
Mây đen bạc, phủ bềnh bồng trôi nổi
Mai tôi về, Em tôi
nhìn không nói
Nẻo đường nào, ê ẩm bước chân đi
Một cánh chim, dù không nghĩa là gì
Nhưng tiếng vỗ, vỡ toang trời câm
lặng
Khu vườn xưa, lây lan
tràn rau đắng
Thôn xóm nghèo, ủ dột
mái nhà tranh
Lúa đơm bông, ngậm
sữa ướp tinh anh
Sinh lực cạn, úa tàn
cây trái chín
Mạch lòng đất, vương
suối nguồn bịn rịn
Tẩm làn hơi, nước ẩm
ướt lên non
Non nước ngàn năm,
non nước chẳng mòn
Dù xây xát, qua từng
thời biến động
Mai tôi về, nước in
hình đôi bóng
Một bóng hình, hai mặt, nước dõi soi
Bóng hình này vương
vấn dáng giống nòi
Bóng hình kia lâng
lâng hồn sông núi.
***
Trái
Đất Của Ta
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Trái đất của ta
Một hành tinh xanh gắn trong chùm
dương hệ
Một tinh cầu mang sự sống tự ngàn xưa
Đón ánh mặt trời, xuyên tầng khí
quyển, “lọc, lừa”
Hút vạn vật khỏi ly tâm, đẳng đeo
hình bầu dục
Trái đất của ta
Bao gồm năm châu lục
Bảo bọc, nối liền, cách khoảng năm
đại dương
Thái Bình Dương, Đại Tây Dương
Ấn Độ Dương nối hải trường thênh
thang
Bắc Băng Dương phủ ngút ngàn
Nam Băng Dương, tuyết mênh mang muôn
trùng
Phần tư, châu lục tương dung
Á Châu một dải cách vùng Úc Châu
Phi Châu sa mạc phủ đầu
Âu Châu phồn thịnh Mỹ Châu sang giàu
Da vàng da trắng da màu
Vì tình nhân loại chung nhau sống
cùng
Trái đất của ta
Hiện hữu vô cùng
Muôn vật tương lân nương tựa
Từ ngàn xưa cũng thế
Cho đến hôm nay và đến tận ngàn sau
Sự sống thi nhau
Trên hành tinh xanh, nẩy nở
Trái đất của ta
Một tinh cầu ngàn đời che chở
Xoáy thái dương, cộng hưởng giữa
thiên hà
Xoáy từng vòng theo năm tháng dần qua
Mang bốn mùa đổi thay, nhồi sinh lực
Từ vô thỉ, đã vô cùng,
không dứt
Đến vô chung, lại vô
tận, không tan
Có nghĩa gì bóng dáng
của thời gian
Ta ôm một khối, đẩy,
xô, cùng vũ trụ
Ta chống chỏi giữa
muôn ngàn tinh tú
Ta bão hòa cùng vạn
thể bao la
Để hành tinh xanh là
mãi mãi của ta
Cho vạn vật tương
sinh hòa điệu sống.
***
Tôi Là Một Con Tàu
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Tôi
là một con tàu.
Đi khắp sân ga
Đưa người đi khắp nẻo
sơn hà
Đưa người về tận lòng
phố thị
Tôi
là một con tàu.
Đi khắp sân ga
Đi băng qua truông
Đi băng qua suối
Đi băng qua đèo
Kéo đoàn tàu bắt
ngang núi rừng hùng vĩ
Tôi
là một con tàu.
Rập rềnh, ầm ĩ
Kéo đoàn tàu đi
Từ Nam ra Bắc, từ Bắc
vô Nam
Qua từng Tỉnh, Thành,
sông núi xanh lam
Từng dấu móc, băng
qua, liền ranh giới
Nhà ga đứng đợi
Người đến người đi
Mỗi chuyến đi là một
chuyến tinh kỳ
Tôi phụt khói, lôi
con tàu lao tới
Đường Sài Gòn—Hà Nội
Đường Hà Nội—Sài Gòn
Hai bánh sắt boong
boong
Cho con tàu đi mãi
Tôi
là một con tàu.
Băng từng quan ải
Vách núi nghiêng
nghiêng, tựa dưới chân đèo
Con tàu nghiêng
nghiêng, đeo núi cheo leo
Vút lên cao đất trời
lồng lộng
Thẳm chân đèo biển cả
chìm sâu
Tàu đi ngày tận đêm
thâu
Tàu về còn mấy nhịp
cầu chưa qua
Tàu đi cách mấy sân
ga
Tàu về cách mấy nhịp
xa nhịp gần
Hai đường bánh sắt
đưa chân
Tàu đi đi mãi bao lần
lại qua
Tàu về có nhớ sân ga
Tàu đi lại bỏ sân ga
nữa rồi
Người đi người đứng
người ngồi
Nhà ga tôi đó con tàu
lại qua
Người
đi còn nhớ sân ga
Người
về còn nhớ phương xa phương gần
Tôi
đi dù đã bao lần
Tôi
đi tôi nhớ phương gần phương xa
Tàu
ơi, về với sân ga !
Người
ơi, về với quê nhà dấu yêu !
***
Tôi Là Người
Phu Quét Đường
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Tôi là người phu quét
đường
Quét ngõ hẻm, lề đường
Quét phố xá, công viên
Gom từng cọng lá, ni lông
Để góp một phần cho quê hương thêm
đẹp
Tôi là người phu quét
đường
Quét lối thênh thang, quét về ngõ hẹp
Quét từ thuở nào, cho tới hôm nay
Quét chổi cùn ngày, cho tới ngày mai
Cây rung gió cho bốn mùa rụng lá
Chiều thu tím lá vàng
rơi lã chã
Nắng mòn da hạ cháy
những điêu tàn
Đông se lạnh đan mưa
bắt giăng ngang
Xuân khoe nụ xác hoa
phơi sắc thắm
Tôi là người phu quét
đường
Giẫm từng bước lê đi từng chặng
Những con đường quen thuộc từ lâu
Những trụ đèn cống rãnh nông sâu
Mỗi khúc quanh rẽ mòn lối nhỏ
Cây chổi sần tay một đời gắn bó
Túi rác lưng đầy bỏ xó đeo mang
Từng nhịp thao tác phơn phớt bên đàng
Khua xào xạc, lá rác ê mình, bất động
Ghế đá công viên nằm lèo thổi mộng
Người phu quét đường bóng nắng lọt
khe
Phách đốc kê thành, tay gối, khò khè
Ru giấc điệp như thiên thần quét lá
Tôi là người phu quét
đường
Xuân đến, Thu sang, Đông tàn, nắng Hạ
Cây chổi theo mình, bao rác theo chân
Bốn mùa kè nhau, mưa nắng phong trần
Gom vụn vỡ giữa phố phường hoa mộng
Ngày lại ngày, ai vô tình bỏ đống
Đêm từng đêm, ai ném xả bay bay
Tôi bước qua, nhìn bắt mắt, ra tay
Mở hầu bao, nhét của đời thiên hạ
Phố phường đâu lạ
Vóc dáng phong sương
Người phu quét đường
Lom khom năm tháng
Đã có mặt khi vừng
đông tỏ rạng
Bóng tôi qua, cuốn
hút, khuất xa mờ
Rồi một mai, cũng giờ
đó, như mơ
Tôi xuất hiện và đi
qua, biến mất.
***
Tôi
Là Người Phu Khuân Vác
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Tôi là người phu khuân vác
Trên đôi vai nặng trĩu những nhọc
nhằn
Đẫm giọt mồ hôi lã chã trôi lăn
Nhanh thao tác, đạt chỉ tiêu, thở dốc
Bung đôi tay, tôi nhấc lên cái một
Giẫm đôi chân, tôi bước vững như đồng
Dù vật dụng gì, nặng nhẹ cũng như
không
Bốc, vác, đổi, dời, tồn kho, chất
đống
Tôi là người phu khuân vác
Xí nghiệp, bến cảng, bến xe, cầu cống
Dù nơi nào, tôi chẳng ngại thân tôi
Dùng sức mình tắm mát giọt mồ hôi
Vì ngành nghề, vì miếng cơm manh áo
Gánh gian truân người dân phu khổ não
Đè tấm thân, người khuân vác là tôi
Đời của riêng ai, ai chẳng đua đòi
Miễn sao sống được, sá gì vinh nhục
Tôi là người phu khuân vác
Đường dài thở dốc
Nặng trĩu đôi vai
Bước ngắn bước dài
Bào mòn sinh lực
Nghề nào cũng cực
Đâu phải chuyện chơi
Sống giữa cuộc đời
Ai cho mà có
Sống mà không cắn rứt, hổ thẹn lương
tâm, mới khó !
Sống mà không khinh mạn con người, dè,
bỉ, mới hay !
Khốn cùng, sang trọng, ai bày ?
Ai o quyền quí, ai đày lê dân ?
Trần gian ai cũng có phần
Miền đừng đào hố : cơ bần—thanh cao
Tình người, mới quí chứ sao !
Nghề nào cũng quí ! Thấp—cao làm gì
???
Tôi là người phu khuân vác
Nơi nào cần, cứ gọi
Nơi nào réo, cứ đi
Trả giá, biết bầu, bì
Nếu không, hàng ứ đọng
Ngày hay đêm, sẵn sàng trên bệ phóng
Khuân vác gì, sẽ có mặt, đừng lo
Khỏe thì làm, mệt ngủ khò
Ăn được, ngủ được, trời cho, sung
sướng nhĩ
Tôi là người phu
khuân vác
Cả một cuộc đời
Khuân vác là tôi
Ở đời, nặng nhẹ chi
đời
Có gì vinh nhục, nặng
lời mà chi
Ở đời, nặng nhẹ nhau
chi !!!
***
Tôi Là Một Người Thợ
May
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Tôi
là một người thợ may
Đường kim mũi chỉ đêm
ngày
Siêng năng cần mẫn
khéo tay
Vải cắt nhiều manh,
đan thành chiếc áo
Mũi kim chỉ một đường
độc đạo
Bao áo quần nhiều
kiểu nhiều phương
Phương này cũng biết
bao đường
Phương kia cũng lắm
không lường bao nhiêu
Mũi kim đường chỉ
đáng yêu
Đan thành quần áo
nâng niu cho đời
Tôi
là một người thợ may
Dù ai ở tận nơi nơi
Nói ni ra mẫu mấy lời
là xong
Vải đơm bông còn mong
chi nữa
Ươm tơ tằm lần lữa
chi đâu
Vải kia ai cứ chọn
màu
Nhuộm từ công nghiệp
bền lâu vô cùng
Hai đường sợi chỉ kết
chung
Mũi kim se chỉ chẳng
bung đâu nào
Tôi
là một người thợ may
Dù ai mập ốm thấp cao
Áo quần biết chọn mặc
vào dễ coi
Áo quần chẳng có đãi
bôi
Không biết ăn mặc khó
coi người cười
Trúc xinh trúc mãi
xinh tươi
Ai xinh quần áo cũng
cười xinh xinh
Ai xinh tự thể đẹp
xinh
Áo quần không khoác
đẹp xinh cho mình
Tùy theo vóc dáng
thân hình
Áo quần tăng vẻ cho
mình mà thôi
Tôi
là một người thợ may
Ngày đêm ghế tựa để
ngồi
Đường kim mũi chỉ cho
rồi áo ai
Ngày đêm tôi cứ miệt
mài
Từng đường kim chỉ
một mai sẽ thành
Nào em nào chị nào
anh
Áo quần ai rách, khâu
lành lại cho
Một đồng nại của công
lo
Nhiều đồng, kim chỉ
nhỏ to sẽ nhiều
Đường
kim sợi chỉ đáng yêu
Cho
đời dáng vẻ yêu kiều xưa nay
Ai
thương công khó thợ may
Ai
thương vải dệt đêm ngày hay không
Vải
ơi, còn nhớ đơm bông !
Kén
ơi, còn nhớ tơ hồng giăng giăng
Thợ
may, còn đó tháng năm
Cho
người mặc áo đan tâm mỉm cười
Áo
quần may mặc cho đời
Biết
bao công khó của người thợ may !!!
***
Héo Hon Còn
Đó, Nụ Cười !
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Ai đem nước đổ về
sông
Để cho con nước bềnh
bồng trôi đi
Ai đem lệ đổ bờ mi
Để cho đôi mắt nhiều
khi hoen mờ
Ai đem mộng phủ lên
mơ
Để cho ước vọng vật
vờ trời mây
Ai đem gió để rung
cây
Để cho lá rụng bay
bay tháng ngày
Ai đem đắng đổ vườn
cay
Để cho nhân thế tỏ
bày thiệt hơn
Ai đem ải vắt lên non
Để cho rêu phủ đá mòn
phong sương
Ai gieo cát bụi bên
đường
Để cho mờ mịt tang
thương nỗi này
Ai đem lăn lộn con
quay
Để cho điên đảo đọa
đày trần gian
Ai đem trăng gởi trên
ngàn
Để cho đêm tối bịt
ngang lối về
Ai làm loang lở bờ đê
Để cho non nước lỗi
thề nước non
Một năm xây xát mỏi
mòn
Trăm năm thử hỏi có
còn gì không
Núi kia đứng đó nhìn
sông
Sông kia hun hút, đá
chồng non cao
Đêm đêm tỉnh mộng rì
rào
Ba sinh chìm nổi máu
đào còn tươi
Hương quê còn đó ! Nụ
cười
Tình quê còn đó ! gởi
người Việt Nam
Nỗi lòng đeo đẳng,
không cam
Đan tay vun vén, tay
làm, tay xây
Niềm đông rúng động
niềm tây
Đá vàng, cơ cảm nỗi
nầy tình ta.
***
Nắng Đổ Ngày
Về
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Kén mãi
giăng tơ
Tơ tằm rút
mãi
Nước kéo lên
nguồn
Nước chảy về
sông
Mây trắng
giăng ngang
Mây ửng màu
hồng
Máu chảy về
tim
Máu hồng
chưa cạn
Cầu gập
ghềnh, ta bắt thêm miếng ván
Nẻo chông
chênh, ta lót gạch bên đường
Leo ải, trèo
non, dù có vạn phong sương
Ta vẫn còn
nhau, trên quê hương ta đó
Giông tố
nhiều rồi, ta hãy ngăn đầu gió !
Nước xoáy
nhiều rồi, ta đắp lại bờ đê
Ta với ta,
nào ai lỗi ước thề
Đường muôn
nẻo, nên ta đi ngang dọc
Gió lộng
Trường Sơn
Ngồi trên
đỉnh dốc
Bóng cả cây
cao
Ta thấy cả
quê hương
Giẫm lối mòn
xưa
Ta thấy vạn
con đường
Những con
đường quê hương
Nối dài lịch
sử
Ta kể nhau
nghe, quê hương tình tự
Ta kể nhau
nghe, non nước ngàn năm
Ta nhìn nhau
trong ánh mắt xa xăm
Bông lúa
chín, đưa ta về đồng nội
Trời nghiêng
bóng tối
Nắng đổ ngày
về
Ta bước đi
dọc theo lối bờ đê
Nghe sóng vỗ
rì rào sông bến cũ.
***
Tôi, người
cạo mủ cao su !
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Tôi người cạo mủ cao
su
Màn đêm còn khép, mịt
mù tôi đi
Rừng cao su, chẳng
nói gì
Lần mò từng gốc, tôi
đi lần mò
Một tay lấy mủng,
trút vò
Một tay tôi xắn, sao
cho sắc lằn
Vỏ cây vừa đứt chưa
quăng
Mủ cây trắng đục đã
lăn thành dòng
Một cây như thế là
xong
Tôi đi cây khác giáp
vòng mới thôi
Đèn dầu leo lét rọi
soi
Đến khi trời sáng
thức rồi rừng khuya
Trời lên đứng bóng
tôi về
Một ngày cứ thế, kéo
lê cả đời
Cao su từng giọt đầy
vơi
Nhựa tuôn tuôn mãi
không lời tiếc than
Gia công, chế biến,
muôn ngàn
Muôn hình muôn vẻ
bằng hàng cao su
Tinh, thô, xấu, tốt,
thanh, u
Đủ công đủ dụng trưng
thu cho đời
Cao su cạo mủ, người
ơi
Nhà tôi nho nhỏ bên
đồi hoang sơ
Học hành ba chữ i tờ
Lớn lên cạo mủ đến
giờ chưa lơi
Nghề nào cũng sống
trong đời
Quen nghề cạo mủ thì
thôi cứ làm
Cao su mùi mủ lên
chàm
Nhà tôi ẩm thấp khói
lam ven rừng
Tháng ngày cơm gạo
đầy lưng
Của tiền rỗng đáy,
cầm chừng dần qua
Cao su dính mủ trầm
kha
Rừng su dính nhựa sắc
pha phong trần
Ai đi lên ải Hải Vân
Tôi vào rừng lá lựa
lần trần ai
Cao su mùi mủ chưa
phai
Đời tôi cạo mủ, còn
dài cao su !!!
***
Tôi Là Người Phu Hầm Mỏ
Mặc Giang *
tháng 9 - 2004
Tôi là người phu hầm mỏ
Giữa núi rừng vắng lạnh
Giữa sa mạc hoang vu
Sơn lam chướng khí tỏa khói mịt mù
Thân chống đỡ giữa đất trời vũ trụ
Dã thú, ách tai, phong trần vá đủ
Đoàn dân phu cùng một toán phiêu hành
Mỗi bước đi là một bước mới toanh
Như trái đất mới tựu hình xuất hiện
Tôi là người phu hầm
mỏ
Mỏ sắt, mỏ chì, mỏ than, chưa luyện
Mỏ vàng, mỏ bạc, mỏ thiết, mỏ đồng
Mỏ ngọc, mỏ ngà, mỏ thạch, mỏ nhôm
Mỗi một mỏ, ê mình, rởn gai, kinh dị
Xuyên thủng đường hầm, vang vang
huyền bí
Đá tảng, hòn chồng, đập vỡ choang
choang
Ám khí, oan khiên, độc địa, kinh
hoàng
Tôi vẫn sống và thành công, mở đường
khai phá
Mỗi chuyến đi là một vùng mới lạ
Ngày tháng dài hun hút những hoang vu
Hầm mỏ ơi, tiếng nói của dân phu
Trôi lạc lõng giữa mênh mông man dại
Tôi là người phu hầm
mỏ
Đất phủ đầy người
Mồ hôi nhuễ nhoại
Bụi tấp tràn thân
Đôi mắt hoen mờ
Người phu một đoàn
sống giữa hoang mơ
Như những vết nhỏ
nhoi chấm vành đại địa
Ngày mới đến, còn thoạt nhìn ngắm
nghía
Mỗi chiều về, như hình người dị hợm
man khai
Nếu được quay phim, chiếu ảnh, lên
đài
Chẳng khác những diễn viên chuyện dài
huyền sử
Không, đó là thời đại hôm nay đó chứ
Là những người phu đào mỏ, đào hầm
Ngày cũng như đêm, lầm lũi âm thầm
Để phá vỡ những kho tàng mỏ quặng
Ngậm nuốt bồ hòn để
nghe trái đắng
Đập giũa phong trần
để nếm hy sinh
Trải tang thương mới
xây đắp phồn vinh
Lăn gai góc mới kết
thành nhung lụa.
***
Ta đứng đó,
nhìn ta cùng hư huyễn
Mặc Giang *
tháng 9 - 2004
Kéo hoàng
hôn cho bóng chiều xuống thấp
Đẩy trăng
lên cho trăng vắt lưng trời
Xô sóng về
cho sóng vỗ trùng khơi
Xới đồng
ruộng cho thơm mùi lúa mạ
Gió xào xạc
nghe rừng cây khua lá
Đêm dần
khuya nghe tiếng dế nỉ non
Ta cùng ta
để nói chuyện mất còn
Từng dòng
sống đi qua, cơ hồ mộng mị
Đến là điểm
tới, không ngừng không nghỉ
Đi là điểm
về, không tiếng không vang
Ta ngồi đây,
có phải một gạch ngang
Nối một móc
giữa muôn bề như chứng tích
Ta nói ngươi
nghe đêm dài cô tịch
Đêm từng
đêm, thử hỏi, đó là những đêm nào
Ngày từng
ngày, thử hỏi, một ngày nữa ra sao
Ngươi và ta,
dùng chỗ nào để tựa ???
Dùng thời
gian, bóng hư vô, mở cửa
Dùng không
gian, một điểm sống, tượng hình
Cát bụi đi
về không hữu lung linh
Đứng giữa
mênh mông, đâu là khởi điểm
Nhưng ta có
mặt, nên ta vào chuyện
Câu chuyện
dài, hiện hữu xưa nay
Ngươi và ta,
không một chút mảy may
Nhưng vạn
hữu tồn sinh, nên muôn đời ta có mãi
Giữa hai
bước không thời, vô ngại
Giữa hai cửa
vào ra, không màng
Giữa hai nẻo
đi về, không mang
Ta đứng đó,
nhìn ta cùng hư huyễn.
***
Tôi đi mở
cửa thềm hoang
Mặc Giang *
tháng 9 - 2004
Tôi đi mở
cửa thềm hoang
Tìm trong dĩ
vãng có còn gì không
Nơi này lạnh
ngắt như đồng
Nơi kia
loang lổ chất chồng phong sương
Nơi này
hoang vắng thê lương
Nơi kia rêu
phủ vương vương bụi mờ
Lặng thinh,
một cõi hư vô
Ngậm câm,
một cõi trơ trơ vô tình
Không nghe
một tiếng âm linh
Tâm quang
chưa động cựa mình hồn mê
Sao nghe
“một cõi đi về”
Mênh mông,
trống rỗng, cõi về là đâu
Hay về một
cõi nhiệm mầu
Không thinh
không sắc không màu không vang
Tôi leo lên
thử trên ngàn
Lại càng
huyễn mộng lại càng huyền mơ
Ngàn sao lấp
lánh xa mờ
Ngàn mây
chìm nổi lững lờ bay bay
Tôi về nghĩa
địa loay hoay
Thử nghe âm
phủ giải bày ra sao
Mồ ma lổm
ngổm thấp cao
Không lay
động tĩnh không xao xuyến gì
Ơ hờ tôi
bước ra đi
Vô tình động
cửa huyền vi, giật mình
Trần gian là
cõi sắc hình
Cõi không vô
sắc vọng tình mà chi
Thử vang một
tiếng lên đi
Không vang
tiếng nữa vô vi đã về
Thì ra một
cõi đi về
Khi đi mới
biết cõi về là đâu
Huyền vi,
huyễn thể, nhiệm mầu.
***
Tôi đi mở
cửa Ngày Mai
Mặc Giang *
tháng 9 - 2004
Tôi đi mở
cửa ngày mai
Thử tìm về
cõi vị lai là gì
Trống không,
chẳng có cái chi
Hình chưa
hiện thể, li ti chưa thành
Mờ mờ cát
bụi vờn quanh
Lan lan khói
tỏa tử sanh vẽ hình
Bóng kia,
nghiêng bóng soi hình
Hình kia
nghiêng bóng, vô tình bóng tan
Đường đi
không dấu bên đàng
Nẻo về không
vết mơ màng mà chi
Hồn chưa mở
cửa huyền vi
Chưa vương
cát bụi, cớ chi tựu hình
Mơ hồ vẽ
bóng tánh linh
Hữu hình tìm
cõi vô hình sao xong
Kìa xem nước
chảy dòng sông
Bèo trôi bến
mộng, bọt bồng bến mê
Một mai con
nước trở về
Thử xem bèo
bọt còn mê mộng gì
Sao nghe tử
biệt sinh ly
Sinh đi vô
trụ, tử đi vô thường
Một mai cát
bụi còn vương
Tùy duyên
đối tác, mở đường hiện sinh
Tôi đang
mang một bóng hình
Chưa về cửa
tử, cõi sinh sao về
Đừng đem
mộng phủ lên mê
Đừng đem
biển cả vỗ về ba sinh
Lo chi một
cuộc tử sinh
Ba sinh còn
có, tử sinh nghĩa gì
Tử, là chuẩn
bị để đi
Sinh, là cửa
tử huyền vi tạo thành
Cho hay một
khối tinh anh
Đem treo lơ
lửng trên cành tầm không
Tôi đi, về
với mênh mông !!! |