|
01 Trêu
mình thế nhân 153
02 Đại
Bàng tung cánh gió 154
03 Một
vòng xoáy ngửa nghiêng vầng Nhật Nguyệt 155
04 Tan
biến mãi Bên bờ lau cát bụi 156
05 Tang
tình bao gánh, nợ lần tình tang 157
06 Sông
bến cũ, Mái nhà xưa, ấm—lạnh 158
07 Người
lớn đã giết các em rồi 159
08 Núi
rừng kỳ vĩ của ta ơi ! 160
09 Tôi
viết thơ để lại cho đời 161
10 Máu
chảy về tim, rung lòng nhân thế 162
11 Tôi là
Cô Thôn Nữ 163
Trêu Mình
Thế Nhân
Mặc Giang *
tháng 9 - 2004
Trăm
năm làm kiếp con người
Biển dâu
khéo vẽ khóc cười tang thương
Ngàn
năm mang kiếp gió sương
Rong rêu
khéo phủ bên đường xác xơ
Đầu
ghềnh sóng vỗ ơ hờ
Cuối sông
bèo bọt bơ phờ nhấp nhô
Ngàn
xưa sỏi đá phát lồ
Ngàn sau cát
bụi còn phô lở bồi
Đêm
dài mơ giấc tinh khôi
Giật mình
tỉnh mộng leo đồi điểm không
Lặng
yên vũ trụ mênh mông
Kiếp người
nhẹ tựa lông hồng mảnh treo
Rừng
khuya róc rách suối reo
Núi đồi vọng
tiếng gió vèo xa đưa
Trường giang réo gọi chưa vừa
Biển khơi
dậy sóng hay chưa sông dài
Sống
mà máu nóng đã phai
Chết đi máu
lạnh tuyền đài đem phơi
Uổng
không một kiếp trong đời
Mặt chai mày
đá hết lời nỉ non
Mai
sau đừng hỏi mất còn
Hôm nay có
tiếc lòng son bạc tình
Uổng
không một kiếp phù sinh
Còn thua gỗ
đá trêu mình thế nhân
Trần
gian còn chút đỡ đần
Trơ trơ như
phỗng lựa lần mà tru !!!
Đại Bàng
Tung Cánh Gió
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Tung cánh
gió, nhấc mình xa điểm tựa
Bổng lưng
trời, xé từng khoảng không gian
Vượt mênh
mông, cỡi sóng lướt mây ngàn
Trong bất
tận tôi lù lù lao tới
Trong thân
tôi, biết bao người mong đợi
Đưa người đi,
trông người đến, chưa về
Lời chia tay,
câu hò hẹn, ước thề
Bao hy vọng
ươm mơ, mặn mà, tha thiết
Tôi không
chê cụ già mắt mờ tai điếc
Tôi không
màng cô gái tuổi chớm đôi mươi
Tôi không
khen những ai tươi thắm môi cười
Tôi không
chuộng giàu nghèo, quê mùa, phố thị
Tôi không
nói những lời hoa mỹ
Tôi không
thêu những tiếng hoa khôi
Nhưng ai cần,
cứ bước lên tôi
Tôi sẽ dung
chứa và đưa đi khắp chốn
Thời gian
nào, dù bốn mùa bề bộn
Không gian
nào, dù bốn biển năm châu
Ngày đang
lên hay bóng tối chìm sâu
Tôi cũng
phóng và lao đi khắp cõi
Bụi trần
gian dẫu phủ mờ mệt mỏi
Bụi không
gian dẫu cọ xát sương pha
Sao lung
linh dẫu núp bóng trăng ngà
Mây trên
ngàn dẫu ngăn che đầu gió
Mọi khung
trời, tôi từng đi khắp đó
Mọi vùng đất,
tôi đều đã bay qua
Khắp năm
châu bốn biển là nhà
Cho nhân
loại gần nhau thêm chút nữa.
Một
Vòng Xoáy,
Ngửa nghiêng
Vầng Nhật Nguyệt
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Đêm đã dài
chưa, bao giờ được sáng
Trăng đã
treo mòn mỏi cuối chân trời
Sao vẫn mờ,
lấp lánh tận mù khơi
Ai đã phủ
cho đêm dài đến thế
Trống điểm
canh nhỏ dần, khan tiếng dế
Quốc kêu
sương não nuột, tiếc đêm dài
Ếch, nhái
cũng tàn hơi, tiếng một, tiếng hai
Hổ, sói,
chồn, beo cũng ồ ề mệt ngủ
Nước đã ra
khơi, trở về bến cũ
Lá đã xa cây,
cuốn cội quay nguồn
Tròn thật là
tròn, mà vuông cũng thật là vuông
Vuông lìa
tròn, đâu còn tròn vuông nữa
Vì trông
ngày, nên đêm dài đến rứa !
Nếu không
đêm, ngày có nghĩa gì đâu !
Ai lắng nghe
được tiếng nói tinh cầu
Một vòng
xoáy, ngửa nghiêng vầng nhật nguyệt
Ngày đang
xuống, trăng đầu non dần khuyết
Đêm gần tàn,
nhật đáy biển chưa lên
Gọi những ai
còn say giấc ngủ quên
Hãy tỉnh
mộng, kẻo đêm dài xuống nữa !!!
Tan
Biến Mãi
Bên Bờ Lau
Cát Bụi
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Tôi viết cho
em bài thơ buổi tối
Tôi viết cho
em bóng tối đang về
Em hãy ngủ
đi, đừng có mộng mê
Hãy ngủ một
giấc bình yên, ngày mai lại sáng
Sầu mộng chi
em, ôm đầu bóp trán
Hết đêm rồi,
em có ngủ được đâu
Đêm dù dài,
nhưng ngày sẽ qua mau
Đèn leo lét,
mong dầu khô đừng cạn
Tôi không
ngủ, vì ngủ hoài cũng chán
Mấy mươi năm,
mê ngủ, không thấy sao
Một kiếp con
người, như giấc chiêm bao
Mê ngủ nữa
thì khác nào đã chết
Tôi đã thấy
từ khi em có mặt
Em ngủ say,
tôi thức, cũng khò khè
Thức và ngủ,
hòa nhịp đủ nhau nghe
Tôi sẽ vì
em, kéo màn đêm ủ rũ
Gà gáy muộn,
gọi bình minh ngái ngủ
Biển chìm
sâu, đẩy tia nắng bừng lên
Ngày đang
vươn, em đừng có ngủ quên
Nhanh đi chứ,
kẻo mòn ba vạn sáu
Đừng khuấy
động, nước bùn đen, quện cáu
Từng lớp xen,
từng lớp nén, quến nhau
Bến tang
thương, vùi bao lớp biển dâu
Tan biến mãi
bên bờ lau cát bụi !!!
Tang Tình
Bao Gánh,
Nợ Lần
Tình Tang
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Ai
kêu gió gọi đêm hè
Ngày vừa bớt
nắng chở che oi nồng
Ai
kêu rét buốt mùa đông
Vơi đi giá
lạnh bếp hồng ấm êm
Ai
mang xuân đến bên thềm
Ươm hương
ướm nhụy cánh mềm khép hoa
Ai
chờ thu đến chan hòa
Cho cây thay
lá nhẹ xoa đâm chồi
Bốn
mùa tuần tự thay ngôi
Chuyển trao
sức sống tô bồi trần gian
Cho
mây ngon giấc trên ngàn
Mưa bay lất
phất dọc ngang khắp trời
Cho
sông về với biển khơi
Mênh mang
bến nước đắp bồi phù sa
Cho
trăng sáng tỏa trăng ngà
Soi đường
chỉ lối lại qua đêm dài
Cho
hong giọt nắng sương mai
Mạ non thêm
lá vân đài thêm hương
Làng
quê bén gót phố phường
Không chênh
nghèo khó không lường phồn vinh
Ai
hay từng cuộc tử sinh
Nào ai chọn
lựa riêng mình cho ai
Cuộc
đời ai cũng dùi mài
“Nào ai ‘rẻ
rúng’ của ai làm gì “
Đường
đời nương tựa nhau đi
Ai lui bước
đến ai đi bước về
Cùng
reo nhân thế đề huề
Bước đi còn
để bước về nương thân
Trần
gian bao gánh phong trần
Tang tình
bao gánh nợ lần tình tang.
Sông Bến Cũ,
Mái Nhà Xưa
Ấm - Lạnh
!!!
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Tôi xin đưa
anh về mái nhà xưa bé nhỏ
Tôi xin đưa
em về dòng bến cũ đơn sơ
Dòng nước
trôi đi dù đưa đẩy mấy bờ
Ta vẫn gặp
chút dung tình nguồn cội
Đường dọc
đường ngang vẽ ra muôn lối
Mảnh trường
đời đã đập giũa nát tan
Dòng sông
xưa còn le lói ánh trăng vàng
Dừng chân
lại, ta về nghe, anh nhé !
Em của tôi
vẫn ngậm ngùi nói khẽ
Một quay
lưng, biết sao nữa, cho vừa
Lững lờ trôi,
nhấp nháy ánh sao thưa
Vẫn nuối
tiếc khung trời xa dịu vợi
Tôi nói anh
nghe, một đi sẽ tới
Tôi nói em
nghe, một bước sẽ về
Đỉnh xa mờ
dù có vạn sơn khê
Leo lên đó,
ta reo ngàn gió hú
Cội nguồn
xưa muôn đời luôn an trụ
Nước cam
tuyền rửa sạch mọi nguồn cơn
Một chữ
không, vạn hữu sẽ trống trơn
Một chữ có,
xưa nay chưa mất một
Anh hãy đếm,
ngôi nhà xưa mấy cột !!!
Em hãy xem,
mái cũ đỡ mấy kèo !!!
Bờ nghiêng
nghiêng từng vách lá cheo leo
Chèo chống
lại ngôi nhà xưa ta đó
Em thấp thỏm,
ngóng nhìn bên đầu ngõ
Anh chạnh
lòng, trông đợi nẻo đường đi
Cùng bước
chân, đừng có nói năng gì
Ta sẽ nghe
sóng lòng rơi biển mặn
Tan hết rồi
những niềm đau cay đắng
Cùng dắt
nhau về ngưỡng cửa thương yêu
Cùng lắng
nhau nghe hai tiếng nhiễu điều
Sông bến cũ,
mái nhà xưa, ấm - lạnh !!!
Người Lớn Đã
Giết Các Em Rồi !!!
(Viết để thương tuổi thơ ngã gục
dưới sân trường ở Beslan,
Cộng Hòa Bắc Ossetia, miền Nam nước
Nga). Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Em bé thơ ơi
!!!
Người lớn đã
giết các em rồi
Giữa sân
trường các em ngã gục
Máu nhuộm
sân trường thay bút mực
Xương thịt
tan tành thay bụi phấn tan hoang
Đôi mắt thơ
ngây chưa kịp khóc kinh hoàng
Thân bé bỏng,
nát hai chiều mũi đạn
Em chưa kịp
quay nhìn chúng bạn
Chúng bạn
cũng không còn thời gian thảng thốt nhìn em
Vụt khỏi
vòng tay cha mẹ, đóng thềm
Thầy cô cũng
lọt tròng, núp ngó
Tuổi thơ các
em thành miếng mồi cú vọ
Táng tận
nhân tình, man rợ, lạnh tanh
Súng nổ, đạn
bay, chéo chéo, đoành đoành
Thịt nát,
xương phơi, chất chồng, co quắp
Mới ngày nào
đi học
Em chưa từng
nghe cái gì là con tin
Em chưa từng
nghe cái gì là đấu tranh
Những tàn
bạo, những điên cuồng, dùng tấm thân bé bỏng
Còn đâu nữa,
tuổi mầm non hy vọng
Học hôm nay
để cống hiến những ngày mai
Góp mặt cho
đời và xây dựng tương lai
Nhưng em
viết lên đây :
Tuổi trẻ thơ
ngây
Súng đạn
banh thây
Máu nhuộm
tình người
Sân trường
ngã gục
Trần gian
hay địa ngục
Ác quỷ hay
Thiên Đàng
Xương thịt
nát tan
Ai thù ai
oán
Người lớn
giết chết em rồi
Bằng hai lằn
đạn mệnh danh
Bất nghĩa,
chính nghĩa, cấu xé, tranh giành
Tuổi trẻ của
các em, không cần thứ đó !!!
Nếu là người
lớn, đường đường sáng tỏ
Hận thù có
chỗ
Giết chóc có
nơi
Chưa chắc đã
cam
Đừng có mệnh
danh
Vũ khí, bạo
tàn
Cứ bắn, cứ
giết, rồi đổ tình đổ tội cho ai cũng được ???
Chúng em
chết rồi, chúng em không hận
Nhưng chúng
em hỏi trước
Người lớn có
giỏi thì, trả thân mạng cho chúng em đi !!!
Nếu không
thì, mai sau làm gì, phải có sách, có qui
Chứ đừng man
rợ, bày những trò kinh tởm ???
Có làm được
không, cho chúng em biết sớm
Để hồn chúng
em, còn tan theo cát bụi phiêu bồng
Chứ đừng cho
chúng em là trẻ thơ, đem xương thịt chất chồng
Vùi lấp vội,
nhỏ một chút tiếc thương
Rồi người
lớn của các ngươi tiếp tục bày những trò ghê gớm nữa
!!!
Núi Rừng Kỳ
Vĩ Của Ta Ơi !
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Mơ núi thẳm
gối đầu tỉnh lự
Mộng rừng
sâu thức trắng đêm dài
Hỡi núi rừng
kỳ vĩ của ta ơi
Ta nghe
tiếng oai linh của rừng sâu núi thẳm
Núi vẫn ngủ
bên rừng già giá lạnh
Rừng vẫn yên
bên núi thẳm thâm u
Ngày đã chìm
trong rùng rợn hoang vu
Đêm lại lặng
trong uy nghiêm kỳ bí
Dã thú còn
rón rén từng hồi kinh dị
Hùm thiêng
còn ái ngại thét tiếng gầm vang
Chim muông
vỡ tổ, vụt cánh bàng hoàng
Cùng gào
thét thất thanh như chiến trường sôi động
Dưới vực
thẳm, gió lên cao lồng lộng
Vút đỉnh đồi,
đỡ một ánh sao rơi
Rồi im bặt
không một chút tăm hơi
Rừng khép
nghiêng nghiêng đỉnh đồi gió hú
Bóng cả cây
cao lạnh mình ủ rủ
Đá tảng hòn
chồng dựng vách cheo leo
Thác đổ vang
vang sâu hút chân đèo
Hòa âm sắc
cho núi rừng thêm kỳ vĩ
Nhân thế hãi
hùng cho ta huyền bí
Biết bao lần
dọ dẫm những uy linh
Tính toán,
dự phòng, nín thở, lặng thinh
Biết bao
người đi và bao người không trở lại
Núi cả ta
đây, đâu có gì quái ngại
Rừng thẳm ta
đây, đâu ẩn nét thâm sâu
Bỡi thiên
thu nên núi cả nhiệm mầu
Bỡi ngàn đời
nên rừng sâu hoang dại
Ta vẫn là ta,
núi rừng muôn thuở ấy
Ta vẫn là ta,
rừng núi mãi thanh thiên
Hùng vĩ, uy
linh, mơ mộng, diễm huyền
Nhưng bình
dị, vô tư như nai vàng ngơ ngác !!!
Tôi Viết Thơ
Để Lại Cho Đời !
Mặc Giang * tháng 9 - 2004
Tôi viết thơ
để lại cho đời
Tôi viết thơ
trang trải nơi nơi
Ai đón nhận,
và ai không đón nhận
Sợi thơ cuộn
bềnh bồng, không quấn
Trào tuôn
thành dòng, quyện chảy, mênh mông
Chảy trên
đồi cao, chảy xuống ruộng đồng
Ven cỏ dại,
bên bờ đê thanh vắng
Lên không
trung, đọng thành làn mây trắng
Khuất lưng
trời, lấp lánh những vì sao
Xuống dòng
sông, lăn sóng nước rạt rào
Ra biển cả,
vỗ trùng khơi muôn thuở
Em bé mục
đồng, dừng chân bỡ ngỡ
Cô gái ven
làng, bẽn lẽn ngừng tay
Chim ngẩn
ngơ, rũ cánh thôi bay
Cá lững lờ,
đơ man thôi vẩy
Dòng thời
gian, lặng yên đưa đẩy
Máy huyễn
sinh, ngưng động con thoi
Thơ ngập
biển đông
Thơ vút lên
đồi
Thơ tắm
Trường Sơn
Thơ phơi
đồng nội
Thơ đẩy màn
đêm, xua đi bóng tối
Thơ kéo ngày
lên, đưa ánh sáng về
Thơ ngập
lưng đồi, mấy độ sơn khê
Thơ khép
biển dâu, thay màu tang hải
Thơ nhìn
trần gian nhục vinh, thành bại
Thơ gọi con
người, nối lại tình thương
Thơ gãy cung
đàn, cất tiếng du dương
Rung nhịp
con tim theo làn hơi thở
Thơ tuyệt
tình ca
Thơ lay đầu
gió
Thơ gác mái
chèo, gối tựa dòng sông
Mơ giấc điệp,
ôm trăng vàng lay sóng nước.
Máu
Chảy Về Tim,
Rung
Lòng Nhân Thế
Mặc
Giang * tháng 9 - 2004
Tôi nghe máu
chảy ruột mềm
Tôi nghe máu
chảy về tim
Rung động
khắp cùng châu thể
Kiếp nhân
sinh, không lẽ tạc thù chiếu lệ
Kiếp con
người, không lẽ sống chết thì xong
Nhìn người
đau, ta vẫn cứ dửng dưng
Nhìn người
khổ, ta hững hờ vô cảm
Say quyền
lực, đắp bạo tàn, nhũng lạm
Mị dân tình,
be tham vọng, hư vinh
Ai chết mặc
ai, miễn không đá động tới mình
Chiều rũ
bóng, rừng già ru cỏ dại
Bờ lau lách,
ao tù, reo ếch nhái
Đồng ruộng
hoang, đầm lạch, gọi ễnh ương
Tiếng thạch
sùng chắt lưỡi, tiếc đêm trường
Trong ngõ
tối, “dế mèn phiêu lưu ký”
Vạn vật gườm
nhau, tha hồ đố kỵ
Không lẽ con
người, chui rúc ốc đảo hoang
Bóng thời
gian, sỏi đá cũng bào mòn
Tình nhân
thế, “ngàn cân treo sợi tóc”
Phớt nhân
ảnh, leo đồi cao ì ạch
Phẫn tình
người, lao hố thẳm, vùi sâu
Góp rong rêu
vụn vỡ, bạc mái đầu
Nhồi trái
tim đã sần sùi chai đá
Tiếng thương
yêu con người sao xa lạ
Những trắc
ẩn chân tình, không động mối từ tâm
Kén đã giăng
tơ, xa xót những tơ tằm
Nghe nhịp
thở con tim, ta khẽ gọi
Người và ta,
có nghe lòng người rã rượi
Ta và người,
đừng đày ải người ơi
Mỗi chúng ta,
khi có mặt trong đời
Biết bao
nhiêu tiếng cười trong tiếng khóc
Vì con người,
nếu ta còn nước mắt
Vì nhân
sinh, nếu ta còn chút tư lương
Nước mắt kia
xin nối lại tình thương
Máu chảy về
tim, rung lòng nhân thế !!!
Tôi Là Cô
Thôn Nữ
Mặc
Giang * tháng 9 - 2004
Tôi là cô
thôn nữ
Sinh ra mái
khói lều tranh
Lớn lên
ruộng quắn ngô đồng
Xõa mái tóc
thề, soi bóng bờ sông
Tuổi mới lớn
như màu xanh lá mạ
Tôi là cô
thôn nữ
Một tay xin
đỡ đần cho má
Một tay xin
đỡ đần cho ba
Hết hai tay,
nên hồn trong trắng ước mơ
Con bướm nhỏ
thơ ngây, xin lồng trang sách vở
Tôi là cô
thôn nữ
Bên đầu ngõ
thẹn thùng hoa mắc cỡ
Đường cô
thôn, phe phẩy lá rung cây
Gió từ đông
thổi sang tây
Lá kia xanh
lá hoa nầy thơm hoa
Cửa tây mấy
lớp mấy tòa
Niềm tây mấy
bậc nhẹ thoa nỗi niềm
Tôi là cô
thôn nữ
Ngày mùa
đang tới bước chân êm
Gạo trắng
trăng thanh cối giã mềm
Gánh lúa mềm
vai, vai nặng gánh
Gái quê mộc
mạc sống êm đềm
Tay cày tay
cấy
Tay gặt tay
phơi
Tay ôm bó
lúa
Tay dời bó
bông
Tôi là cô
thôn nữ
Vai mang vai
gánh vai gồng
Cho cô thôn
nữ ruộng đồng thơm hương
Nón, chằm,
sợi chỉ vương vương
Từ vành tới
chốp, bao đường biết không
Trông mùa
cho lúa trổ bông
Trông cho
ruộng chín, trông hồng bếp tranh
Tôi là cô
thôn nữ
Đầu mùa lúa
chín tinh anh
Cuối mùa vun
vén để dành mai sau
Bờ ao mái
tóc xõa đầu
Bên cầu ngọn
nước men cầu chưa qua
Xa gần rồi
lại gần xa
Đường quê
xóm nhỏ nhường xa hóa gần
Nhà tôi có
dậu bao quanh !!! |