|
01.
Tôi là người du thủ, em ơi !
02.
Hoa Đàm, một đóa xinh tươi
03.
Châu viên một đóa Tinh Anh, mỉm cười
04.
Vào cửa tử, tôi t́m về cơi chết
05.
Mang hạnh nguyện, từ đó ta đi (thơ nhạc)
06.
Tôi xin (thơ nhạc)
07.
Vào cửa sinh, tôi đi t́m cơi sống
08.
Tôi bước đi giữa đôi bờ sinh tử
09.
Tiếng gọi thương yêu
10.
Xóa tan những ô nhục
cho Người
Con Gái Việt Nam
11.
Tử sinh cất bước rong chơi
12.
Chú Cuội đánh ghen
***
Tôi Là Người
Du Thủ, Em Ơi !
Mặc Giang *
7 - 2004
Thương ai đó,
như con c̣ng già bỏ tổ
Thương ai
kia, ở trên cao c̣n sợ nước triều dâng
Sao không
vạch từng kẽ phong trần
Như huyễn
tượng th́ c̣n chi cát bụi
Cát bụi nào
đeo tôi, con người du thủ
Gió sương
nào vùi lấp băi phù sa
Cỡi phù vân
t́m lại bóng hồn ma
Nương bèo
bọt viếng thăm trời biển rộng
Đeo ước vọng
leo lên đồi vỡ mộng
Mang không
gian nhồi nhét cơi hư vô
Thương người
điên dẫn dắt kẻ điên rồ
Thương người
mù t́m đường soi bóng tối
Không chỗ
đến th́ cần chi vẽ lối
Không chỗ đi
sao lại hỏi đường về
Sao mơ màng
t́m hiện thật trong mê
Giọt mưa nhỏ
c̣n đâu bong bóng nước
Tôi lặn lội
t́m em muôn kiếp trước
Tôi những
trông, chờ đợi vạn kiếp sau
Em thầm
trách tôi, nét mặt rầu rầu
Nh́n vóc
dáng tôi lang thang phiêu bạt
Tôi thoáng
nh́n em, vô cùng kinh ngạc
Tôi măi t́m
em từ thuở ban sơ
Em không ĺa
tôi từng phút từng giờ
Em ở đó, vậy
mà tôi đi t́m c̣n, mất
Nhận ra rồi,
em tôi ca hát
Nhưng, tôi
là người du thủ, em ơi !!!
***
Hoa Đàm, Một
Đóa Xinh Tươi
Mặc Giang *
7 - 2004
An Cư Kiết
Hạ trụ thân tâm
Giới định
huệ tu, thệ thậm thâm
Phản bổn
hoàn nguyên, tri diện mục
Pháp thân vô
tướng, phổ châu viên
Từ ngày Đức
Phật chế An Cư
Ba tháng mỗi
năm, cứ thế, ừ !
Trường Hạ
tạo thành qui thất chúng
Ngày đêm sáu khắc nguyện đồng tu
Nếp sống
thiền môn tỏa Đạo Vàng
Nguyện cho
Đạo Pháp măi huy hoàng
Nguyện cho
muôn loại thôi đau khổ
Đồng nhiếp
hồi qui, báo Phật Ân
An Cư tu tập
thật nghiêm minh
Tự kiến thân
tâm, độc kiến h́nh
Quy nhất thể,
đồng chơn tự kiến
Hằng sa pháp
giới nhất chi linh
Tử sinh trầm
đắm xưa nay rồi
Lục đạo luân
hồi chỉ thế thôi
Hăy nguyện
bước lên Đường Tứ Thánh
Pháp thân vi
diệu tự tô bồi
Chúng sinh
triền phược lắm người ơi
Ngưỡng cửa
từ bi đẹp tuyệt vời
Hăy nguyện
quay về nương ánh đạo
Hoa Đàm Một
đóa Măi Xinh Tươi
***
Châu Viên
Một Đóa Tinh Anh, Mỉm Cười !
Mặc Giang *
7 - 2004
An Cư
Kiết Hạ,
Đức Phật đă chế từ
xưa đâu có lạ
Tăng Đoàn câu hội,
thất chúng đồng tu
Con đường tu, không
lẽ chỉ tu mù
Tu mà không học th́
làm sao tu được ?
Đường sinh tử đă mang
nhiều uế trược
Nghiệp chúng sinh,
vốn triền phược trầm luân
Mỗi vào ra, đày đọa
biết bao lần
Không tỉnh ngộ, quay
đầu, chi cho khổ !!!
An Cư
Kiết Hạ,
Đức Phật đă chế ra từ
độ
Chuyển pháp luân vi
diệu tại Vườn Nai
Đến hôm nay, hai mươi
sáu thế kỷ dặm dài
Thuyền bát nhă, tam
thừa đăng bỉ ngạn
Ánh
đạo huy hoàng
Muôn
đời tỏa rạng
Đệ tử
hàng hàng
Theo
Bóng Từ Quang
Thượng cầu Phật Đạo
Hạ
hóa cưu mang
Đó
mới là bản hoài của ba đời mười phương Chư Phật
An Cư
Kiết Hạ,
Vạn
vật duy tâm
Vạn
pháp quy nhất
Ta
hỏi người nghe :
Một
là tất cả
Tất
cả là một
Thấu
triệt, nhận chân, cho cùng, cho tột !
Quy
nhất là một
Vậy
th́, Một sẽ đi về đâu ???
Núi
cao gối tựa kê đầu
Cùng
ngưu ḥa thể, kiếm trâu làm ǵ ?
Ánh
trăng đă thấy, hỏi chi !
Nh́n
tay, lại hỏi : đến - đi, gậy nầy !!!
Đạo
mầu, không đó không đây
Pháp
thân tự thể, không nầy không kia
C̣n
không ? Một giọt sương khuya
C̣n
không ? Một tiếng chuông, ĺa điểm canh
An Cư
Kiết Hạ trong lành
Châu
Viên Một Đóa Tinh Anh, Mỉm Cười
***
Vào Cửa Tử,
Tôi T́m Về Cơi Chết !
Mặc Giang *
7 - 2004
Vào cửa tử
tôi t́m về cơi chết
Của chính
tôi từ nhiều kiếp xa xưa
Có thấy ǵ
đâu những nét nhạt nḥa
Mờ dấu tích
trên đồi cây ngọn cỏ
Đi trong
nghĩa trang, chợt nh́n nấm mộ
Nắp quan tài
vỡ một lỗ tan hoang
Nh́n vào
trong, tôi rún rẩy bàng hoàng
Một đầu lâu
với đống xương khô vụn vỡ
Vắng ngắt,
lạnh tanh, cơ hồ man rợ
Lắng tai
nghe không một tiếng th́ thầm
Dơi mắt nh́n,
hun hút lặng câm
Hài cốt đó
mà hồn đâu khuất bóng
Trên chiếc
lá, giọt sương khuya c̣n đọng
Ánh nắng lên
làm tan biến vô t́nh
Sương sa nào
c̣n óng ánh lung linh
Đêm xuống
lạnh tôi thấy ḿnh ướt áo
Ôm mông lung
suốt đêm dài diễm ảo
Ngấn sương
này có phải của đêm qua
Độ ẩm bừng
lên khẽ bảo thế à !
Tôi không
hỏi sợ sương mờ ngấn lệ
Quay gót trở
về bên ngôi cổ mộ
Tấm mộ bia
đă biến mất họ tên
Trên cành
cây có một cánh chim khuyên
Cất tiếng
gọi hồi luân, nh́n tôi đó
Tôi muốn hỏi
chim đôi lời cho rơ
Chim buồn
đáp rằng việc đó không xong
Một kiếp này
thôi chồng chất nặng hoằng
Mang hai
kiếp th́ làm sao trọn được
Nấm mộ kia,
một thời nào kiếp trước
Nắm xương
tàn c̣n sót lại phôi phai
Tôi chưa kịp
buông lên tiếng thở dài
Chim vỗ cánh
nh́n tôi, bay đi mất
Bước trần
gian đợi chờ nhiều cung bậc
Giă từ nghe,
nấm mộ của tôi xưa
Cuộc tử sinh
c̣n chơi măi chưa vừa
Tôi tiếp tục
hành tŕnh trong ba cơi.
***
Mang Hạnh
Nguyền,
Từ Đó Ta Đi
Thơ nhạc * Mặc Giang * 7 - 2004
Mùa Hạ nào
rồi cũng đi qua
Tôi bước
chân theo bóng Tăng Già
Xiểng dương
lời Đức Phật Thích Ca
Mười ngày tu
xin bước lên thuyền
Nương giáo
từ cắt đứt vạn duyên
Cho cuộc đời
hết khổ triền miên
Mười ngày tu
xin bước lên đường
Đưa cuộc đời
về với yêu thương
Đưa muôn
loài về bến thanh lương
Bước nhân
sinh ta đă vào đời
Biển trần
gian ch́m đắm chơi vơi
Đạo cứu đời
tỏa khắp nơi nơi
Mùa Hạ nào
nương bóng Từ Bi
Nhận chân
đời rồi chẳng ra chi
Mang hạnh
nguyền từ đó ta đi
Ta bước đi
Ánh Đạo huy hoàng
Cho nhân
gian nhuận bóng Từ Quang
Cho muôn
loài thoát khỏi lầm than
Ta bước đi
Ánh Đạo an b́nh
Đạo Từ Bi
hóa độ chúng sinh
Đưa thuyền
từ cứu độ hàm linh
Ta bước đi
giải thoát cho người
Ta bước đi
giải thoát cho đời
Cho Đạo Mầu
thấm nhuận nơi nơi.
***
Tôi Xin
Thơ nhạc *
Mặc Giang * 7 - 2004
Tôi xin
nương Đức Phật Thích Ca
mang ánh
sáng soi đường tăm tối
Tôi xin
nương Đức Phật Di Đà
phóng quang
từ cứu độ hàm linh
Tôi xin
nương Đức Phật Dược Sư
xây diệu
thân muôn loài sắc tướng
Tôi xin
nương Phật Mẫu Chuẩn Đề
làm mẹ hiền
bốn loại chúng sinh
Tôi xin
nương Bồ Tát Quán Âm
lắng tai
nghe ai người trầm thống
Tôi xin
nương Bồ Tát Đại Thế
đem đuốc tuệ
phá vạn lầm mê
Tôi xin
nương Văn Thù Sư Lợi
đem gươm
thiêng phá tà quy chánh
Tôi xin
nương Bồ Tát Phổ Hiền
đem bi
nguyền ǵn giữ Pháp Vương
Tôi xin
nương theo Ngài Hộ Pháp
v́ đạo mầu
trùng quang chấn tích
Tôi xin
nương theo Ngài Tiêu Diện
khuyên răn
người bảo vệ thiền môn
Tôi xin
nương Bồ Tát Giám Trai
giữ già lam
thanh quy thánh khiết
Tôi xin chờ
Đức Phật Di Lặc
chắp tay
nguyền Pháp Hội tương lai.
Phật Pháp
Thân quê nhà ta đó
Đạo cứu đời
vời vợi thanh lương
Chân diệu
hữu ai ai cũng có
Đạo v́ đời
truyền khắp muôn phương.
Phật Pháp
Thân quê nhà ta đó
Đạo cứu đời
vời vợi thanh lương
Chân diệu
hữu ai ai cũng có
Đạo v́ đời
truyền khắp muôn phương.
***
Vào Cửa
Sinh, Tôi Đi T́m Cơi Sống
* Mặc Giang
* 7 - 2004
Vào cửa sinh tôi đi
t́m cơi sống
Của chính tôi rồi sẽ
đi về đâu
Qua những thềm hoang
sách vở phủ đầu
Tắt nghẽn đó, không
t́m ra lối thoát
Lên núi cao, núi vẫn
cao chót vót
Vào rừng sâu, cây vẫn
ngủ rừng già
Ra băi biển, sóng vẫn
gầm từng đợt phong ba
Đứng giữa trời, vũ
trụ vẫn bao la bất tận
Giữa sống chết, tôi
trầm ngâm tự vấn
Chỉ khác nhau một hơi
thở vào ra
Sống và chết, oan
khiên nghiệt ngă thế à !
Sống tự quyết, mà
chết không t́m ra manh mối
C̣n sống đây, tôi vẽ
ra nhiều phương nhiều lối
Chuyện hôm nay, cho
tới chuyện những ngày mai
Chuyện năm năm, mười
năm, hay hơn nữa, c̣n dài
Từng bước sẽ diễn ra
khi thời gian sẽ tới
Nhưng nếu tôi chết
ngay, khi tử thần đă gọi
Nơi chốn nào sẽ là
chỗ tôi đi
Bao sách vở như rừng
mơ, không cụ thể được ǵ
C̣n kinh nghiệm như
rễ má, khoanh tay bất lực
Ai cũng bảo, của ta,
cái ǵ cũng nhứt
Ai cũng nghe, chết đi,
một cơi đi về
Nhưng đi về đâu, vời
vợi lê thê
Sao người sống trông
hoài mà chẳng biết
C̣n người chết th́ ra
đi biền biệt
Nắm một cái ǵ, nói
thiệt cho nghe
Có tiếng vơng đưa kẽo
kẹt sau hè
Vơng không c̣n đưa,
tiếng có nghe không nhĩ !
Và cứ thế, vẽ ra muôn
ngàn huyền bí
Tiếng vơng lại đưa
kẽo kẹt sau hè
Động hiện lên rồi,
tiếng lại được nghe
Tĩnh, im bặt, đâu c̣n
nghe tiếng nữa
Sắc thân và cát bụi,
vô tri, cũng rứa
Khi linh tri đă xuất
khỏi h́nh hài
Bỏ lại sau lưng,
buông xả hai vai
Tử là điểm ngừng mà
sinh là tinh ba xuất phát
Linh tri đó, ứng tùy
một thân khác
Chiêu cảm cùng vạn
hữu khứ lai
Khi đă đi, dù không
phải là hai
Nhưng khi đến, là hai
chứ không phải một
Như một bản trường ca
tương tục âm thanh nhiều nốt
Từng nốt cung đàn
hằng vĩnh triền miên
Chết là một dấu để
sống nối liền
Cho hai nhịp tử sinh,
đi và đi măi măi.
***
-
Tôi Bước
Đi Giữa Đôi Bờ Sinh Tử
-
- *
Mặc Giang * 7 - 2004
Tôi bước đi giữa đôi
bờ sinh tử
Nh́n sự sinh bừng sức
sống vươn lên
Nh́n sự tử đi vào thế
giới lăng quên
Giữa sinh tử cách
nhau ḍng sông ly biệt
Ḍng sông đó nghe âm
vang thi thiết
Bên này bờ là sự sống
bay xa
Bên kia bờ là thế
giới của những hồn ma
Kư với quy găy nhịp,
ngh́n trùng xa cách
Khi ḍng sinh đă bắt
đầu chuyển mạch
Th́ ḍng tử đă mở ra
một cơi đi về
Tôi bước đi giữa đôi
ḍng sinh tử lê thê
Bao nhiêu người đang
sống và bao nhiêu người đă chết
Khi cơi sinh hiện ra
thêm một vệt
Th́ cơi tử lại trống
mất một ô
Một hồn đơn đă thoát
khỏi nấm mồ
Lạc lơng vào cơi
sinh, thêm một người xuất hiện
Giữa tử sinh, có sợi
dây vô h́nh kỳ diễm
Như bản trường ca
sinh tử vô cùng
Ḍng tử sinh vô thỉ
vô chung
Từng cá thể, tựu
thành những âm ba bất tận
Tôi thấy rồi em, cung
đàn ḥa vận
Tôi nghe rồi em,
tiếng nói nhiệm mầu
Biển động tử sinh vi
diệu thâm sâu
Mỗi sống chết như
từng cơn sóng vỗ
Để tôi thấy em từ
ngàn xưa hiển lộ
Để tôi thấy người sẽ
khuất tận ngàn sau
Mang thương yêu để
thấm những niềm đau
Mờ mắt lệ để thăm
ḍng sinh tử
Tôi và em leo lên đồi
tĩnh lự
Tôi và người bước
xuống cơi trần gian
Tiếc ly tan sinh tử
giữa đôi đàng
Trao chân thiện trên
nhịp cầu giao cảm
Sỏi đá đă ṃn bên bờ
tiết đọng
Cát bụi đă trơ từng
mảnh h́nh hài
Tôi lang thang gom
góp những nhạt phai
Kết thành bản t́nh ca
đôi bờ sinh tử
Tôi đứng đó, ngàn năm
lưu giữ
Trao cho ai mang
tiếng nói chào đời
Trao cho người về một
cơi chơi vơi
Kỷ vật tử sinh trôi
bờ sinh tử.
***
-
Tiếng
Gọi Thương Yêu
- *
Mặc Giang * 7 - 2004
Gom cát bụi
bên bờ rêu giá lạnh
Góp hoang
tàn bên bờ đá rêu xanh
Để lắng nghe
từng giọt lệ long lanh
Rơi xuống
biển trần gian nhiều gai góc
Ai đă vẽ ra
tranh thêu gấm ngọc
Ai đă đan
tâm dày xéo điêu tàn
Cùng sống
trong đời một cơi trần gian
Sao không
xây t́nh thương và sự sống
Mang tâm từ,
xóa tan đi biến động
Mang tâm bi,
trang trải những thương yêu
Sống vị tha
dù có khổ đau nhiều
C̣n hơn đắp
một nấm mồ vị kỷ
Thương cho
những ai thành tâm thiện ư
Thương cho
những ai dạ sói ḷng lang
Biển đục phù
sinh loang lổ hoang tàn
Gieo chi nữa
những sắc màu hoen ố
Kiếp nhân
sinh đă mang nhiều đau khổ
Kiếp con
người đă lắm nỗi tang thương
Thà làm cỏ
cây xanh ngát bên đường
Hơn hoa mỹ
thêu thùa bên bờ lau gió bụi
Trong bóng
đen, tội t́nh chi lầm lũi
Giữa khung
trời, tỏa rạng ánh thiều quang
Sống thanh
thiên như gió mát trăng ngàn
Cho đêm tối
bừng hỏa châu tỏa sáng
Nguồn mạch
thương yêu khơi đầu suối cạn
Cho nước
trong lành tưới mát đồng xanh
Ngát tỏa mùi
hương, nét ngọc tinh anh
Cho vạn vật
nhân sinh, ḥa điệu sống
***
-
Xóa Tan
Những Ô Nhục
-
Cho
Người Con Gái Việt Nam
-
Mặc Giang * 8-2004
- (Viết
cho những ai dă tâm đă, đang và sẽ tác tạo
- cho
người con gái Việt Nam lấy chồng mang tên ngoại
quốc).
Người con
gái Việt Nam, trên quê hương kiều diễm mộng mơ
Dù các em ở
thị thành hay ở chốn thôn quê
Dù các em có
học cao, hay mới học qua mấy lớp i tờ
Dù các em có
đài các trâm anh, hay chất phác ngu ngơ
Các em vẫn
là cháu con của Mẹ Âu Cơ nước Việt
Ngụi con
gái Việt Nam, trên quê hương đượm t́nh tha thiết
Đượm nghĩa
ân như lúa chín thơm hương, thơm ngát ruộng đồng
Đượm ân t́nh
như suối nhỏ băng đèo, về với ḍng sông
Như chim Lạc
chậm bay, chờ cánh chim Hồng
Tâm đức đó,
đă cho em thành người con gái Việt Nam muôn thuở
Tôi nghe rồi
em !
Nhũng bức
xúc đă trào dâng từ độ
Khi các em
ra đi, dù có theo tiếng gọi là ǵ
Khi các em
lên đường, dù có đánh đổi thứ chi
Theo trào
lưu hay theo thuở theo th́
Hay học làm
sang, lấy chồng vài quốc gia, mang tên ngoại quốc
Tôi nghe rồi
em !
Trái đắng bồ
ḥn, phết đường phết mật
Đến với
người ta, các em tan nát, ră rời
Họ vùi dập
các em, c̣n hơn bèo giạt hoa trôi
Họ nhục mạ
các em, c̣n hơn con ở học đ̣i
Đó là chưa
nói tới, họ bán các em cho chợ đời phù phiếm
Tôi nghe rồi
em !
Phẫn nộ tâm
tư, bao nhiêu là chuyện
Họ bảo rằng,
người con gái Việt Nam chỉ đáng vài trăm
Nếu có nhích
hơn, th́ đáng giá vài ngàn
Chỉ bấy
nhiêu thôi, th́ hạ cám thượng vàng
C̣n tuổi
tác, dung nhan, th́ dẫy đầy, tha hồ chọn lựa
Các em đă
phó thác rồi, c̣n chi nói nữa
Tấm thân cô,
làm sao thoát khỏi nanh sói miệng hùm
Mới lớn lên,
bỏ cửa bỏ nhà, bỏ chị bỏ em, ném vào chỗ khốn cùng
Họ nhồi nhét
các em rơi vào hố thẳm đường hầm
Các em nh́n,
không ai thấy !!!
Các em nói,
không ai nghe !!!
Các em khóc,
nhưng c̣n đâu nước mắt !!!
Đă lọt vào
tay người ta rồi, c̣n ǵ gọi là trả giá quá đắt
Đă thành món
đồ vật của người ta rồi, c̣n ǵ giá với cả nữa đâu
Chỉ tội cho
các em, v́ mẹ v́ cha, v́ ai, hay v́ vụn dại trong
đầu
Không thương
không cảm, mà liều thân, c̣n tệ hơn nước chảy qua
cầu
Nhắm mắt đưa
chân, mà chưa biết đường biết lối
“Ao nhà” dù
đục, vẫn thanh hơn “đầm ngoại”
Quê ḿnh, dù
nghèo nhưng cho sạch, dù rách nhưng cho thơm
Dù miếng dưa
miếng muối, hay ngô khoai độn với miếng cơm
Nhưng không
bán rẻ lương tâm và
làm nhục
người con gái Việt Nam, em nhé !
Cố nhiên,
tôi nói trước để tránh đi những điều biếm nhẽ !
Tôi chỉ nói
cho những cô gái Việt Nam trong cảnh ngộ mà thôi
Chứ không đá
động tới những ai, mang chân thật, diễm phúc “leo
đồi”
Quyền sống
và đời riêng, nào ai xúc phạm
Tôi viết cho
những ai, đang vùi đầu thân phận
Tôi viết cho
những ai, đang tủi nhục oán hờn
Tôi viết cho
những ai, đang tê tỉ khóc thầm
Và viết cho
những ai, đang ngấm nghé, chưa sa vào mê hồn trận
Chuông tỉnh
đầu hôm
Chuông ngân
sáng sớm
Hăy nghe đi
người
Hăy nghe đi
em
Nghe nữa đi
em
Hỡi những
người con gái Việt Nam
Các em là
những người con của đất nước Tiên Rồng
Các em là
nhũng người con gái Việt Nam da vàng
Đừng để ai
sỉ nhục, và đừng để ai xâm phạm !!!
***
Tử Sinh Cất Bước Rong Chơi
Mặc Giang * 8-2004
Tôi
đă thấy em từ khi mới ra đời
Tôi
đă thấy em từ khi biết khóc biết cười
Em có
mặt cùng tôi khắp mọi nơi nơi
Em
luôn ở cùng tôi, nhưng không bao giờ lên tiếng
Tôi
đă lớn lên, bươn chải qua nhiều biến chuyển
Bước
phiêu du, đă đập giũa tôi trên khắp dặm trường
Em
nh́n tôi như một người lăng tử đáng thương
Em
thấy tôi đi, nhưng không hề oán trách
Em có
biết không ?
Cuộc
đời đưa đẩy tôi qua nhiều ngơ ngách
Phong
trần vùi dập tôi bao nẻo chông gai
Hầm
hố, đắng cay, góc cạnh, dùi mài
Thực
nghiệm thêm cho “cơi diêm phù nhiễm thể “
Để đề
tác những trận đồ, phương kế
Để dự
pḥng những sơ hở, thâm u
Để
chằng thêm cho lưới khổ ải mịt mù
Để
chịt thêm cho dây trần ai oan nghiệt
Mỗi
con người, thêm một nét tang thương c̣n khuyết
Mỗi
sinh vật, thêm một điểm bèo bọt chưa thành
Cho
bức tranh vân cẩu xoáy trục lộn quanh
Nhiều
tầng lớp dọc ngang, mấy ai bứt phá
Tôi
thấy rồi em, có chi đâu lạ
Tự
con người bày vẽ mà thôi
Tự
chính tôi ngưng, động, tô, bồi
Chứ
không ai có quyền, và không ai quyết đoán
Vậy
mà xưa nay vào tù ra khám
Cửa
ngục kia, không một xích gông cùm
Do
tṛ đời bày những cuộc chơi chung
Mỗi
kẻ bày một tṛ và không hề ngán ngẫm
Chỉ
tới lúc cơ hồ đă thấm
Chỉ
tới khi đuối sức tàn hơi
Trách
cho nhau và hận cả cuộc đời
Hay
phó thác, gục đầu trước bước tường duyên kiếp
Sóng
vỗ trường giang ba thời chuyển tiếp
Người
đẩy ta xô, khởi động phong ba
Xuống
lên, xuôi ngược, lại qua
V́
người một lẽ, v́ ta với ḿnh
Giẫm
cho nát cơi tử sinh
Đạp
cho nát cơi hư vinh diêm phù
Gót
tiên phớt nhẹ thiên thu
Cỡi
qua biển đục mây mù trần gian
Đưa
tay nhấc phiếm cung đàn
Ngân
lên một tiếng vang vang đất trời
Tử
sinh cất bước rong chơi.
***
Chú Cuội đánh ghen !
Mặc Giang * 8-2004
Ngắm
trăng ngắm cả chị Hằng
Nào
hay Chú Cuội cằn nhằn bỏ đi
Chị
Hằng ngắm chút cớ chi
Nào
hay Chú Cuội lẫy v́ cung trăng
Cây
đa đứng đó nặng oằn
Bơ vơ
một cơi chị Hằng buồn trông
Cây
đa một gốc trống không
Chị
Hằng ngóng đợi, chờ mong Chú về
Trăm
năm chẳng lỗi ước thề
Ngàn
năm chẳng bội hoa kề tóc mai
Hương
xưa t́nh đă vương dài
Thoáng xưa chắp cánh vân đài dặm băng
Trăng
tṛn mười sáu tṛn trăng
Nhân
gian mời đón chị Hằng đi chơi
Một
ḿnh trăng dơi lẻ loi
Nào
đâu có chị sánh đôi đi nào
Ô
hay, chị ở trên cao
Cùng
bên Chú Cuội dễ nào cách xa
Trăng
ơi, trắng mấy trăng ngà
Để
cho tuyết nguyệt nở hoa đầu cành
Chị
Hằng hằng mấy xuân xanh
Xanh
xuân mấy độ chớ dành ai đâu
Đêm
dài ngồi ngắm canh thâu
Ô hay
Chú Cuội kê đầu gối trăng
Đêm
trăng c̣n đó chị Hằng
Không
trăng Chú biết chị Hằng đi đâu
Vương
vương trái chín ưu sầu
Ngẩn
ngơ Chú Cuội cớ đâu chị Hằng
Chị
Hằng c̣n đó đêm trăng
Chú
đi kiếm chị, chờ trăng đón về
Cây
đa một bóng sum suê
Chị
cùng Chú Cuội đề huề tháng năm. |