|
01.
Biết đến bao giờ
02.
Cuốn thả bờ lau
03.
Chiếc bóng hợp tan
04.
Vỗ cánh phương đài
05.
Xuân Hoa bốn mùa
06.
Thông điệp sống
07.
Lại viết cho em
08.
Sỏi đá kêu đau
09.
Biết mấy dòng sông
10.
Tiếng chim gọi hồn
Biết
đến bao giờ
Tháng 4 – 2008
Biết đến bao giờ thăm
cố hương
Tình quê ai cũng lắm
tơ vương
Khi xa mới thấm tình
quê gọi
Trái chín rụng rơi,
úng đoạn trường
Bếp lửa nhà tranh
dưới mái nhà
Một phương cô quạnh
nhớ quê cha
Chín chiều hiu hắt
thương quê mẹ
Lữ khách đong đời
những xót xa
Nhịp cầu mấy khúc
bước ly tan
Gãy nhịp thê lương
luống bẽ bàng
Cách biệt đôi bờ nghe
sóng vỗ
Dòng sông vắng bóng
chiếc đò ngang
Biết bao giờ trở lại
thăm quê
Ai đứng chờ mong lối
ngõ về
Mẹ dõi mắt mờ phơ tóc
bạc
Cha sâu mắt thẳm
trắng sơn khê
Biết bao giờ trở lại
quê xưa
Rũ bóng thời gian
nhung nhớ thừa
Năm tháng chìm sâu
đeo đẳng mãi
Đêm nằm gối mộng tới
hay chưa
Quê nhà còn đó biết
bao giờ
Lữ khách đường xa
bước trở về
Chân bước lê thê khua
sỏi đá
Bờ cây trái chín vẫn
ươm mơ.
Cuốn
thả bờ lau
Tháng 4 – 2008
Đem cuốn bờ lau thả
bến sông
Lửng lơ nước cuốn nổi
bềnh bồng
Trôi đi mấy nẻo chìm
mây nước
Xây xát vô bờ đau đớn
không
Đem vũ bụi trần thả
gió sương
Bay bay vùi dập tấp
muôn phương
Hợp tan tan hợp đua
nhau mãi
Réo rắt trầm kha thấu
đoạn trường
Đem vãi phù vân khắp
đó đây
Phong trần khô héo
đến chân mây
Tang thương tàn úa
tận dâu biển
Thấm thía trần ai
kiếp đọa đày
Gian truân ai cũng
khổ đau mà
Sao nhẫn tâm nhau mãi
thế a
Hay phủ trần gian dày
gió bụi
Phù sinh
kham nhẫn mới ta bà
Thế thì có
cắn rứt lương tâm
Có xót
lòng hai tiếng nghĩa nhân
Hay đã leo
đài, lao cứ phóng
Đẳng đeo
bảo ảnh, đắp hư danh
Nên nhớ,
cuộc đời dẫu bách niên
Sống sao
cho phải, chẳng ưu phiền
Không gieo
ai oán, đeo sầu khổ
Dạo gót
thần tiên bước vĩnh nhiên.
Chiếc bóng hợp tan
Tháng 4
– 2008
Hợp tan
cũng thể chiêm bao
Tan hợp
cũng thể bờ lao đầu ghềnh
Trùng khơi
sóng vỗ lênh đênh
Hoang vu
gió lộng mông mênh núi rừng
Trần gian vốn đã vô
cùng
Hợp tan một thoáng
điểm chung nhất thời
Ngẫm đi để thấm trong
đời
Xưa nay biết đã bao
rồi phải không
Nhìn trông một bến
ven sông
Đò ngang đưa khách
theo dòng đến đi
Bờ sông còn đó thầm
thì
Con đê hai lối xanh
rì cỏ non
Người đi người đến
dập dồn
Để cho sỏi đá nghe
hồn biết đau
Một mai nước
chảy qua cầu
Nước đi đi
mãi sắc màu thời gian
Chỉ còn
chiếc bóng đò ngang
Đẳng đeo
bến cũ hai hàng gió reo
Hợp tan
phút chốc đưa vèo
Tan hợp
dốc núi giữa đèo hoang mơ
Đưa tay
nắm bắt hư vô
Hợp tan
chiếc bóng mịt mờ thế thôi.
Vỗ cánh phương đài
Tháng 4
– 2008
Con chim nho nhỏ bay
ngang
Bay đi đâu đó giữa
ngàn mây truông
Mênh mông gió táp mưa
nguồn
Xát xây đôi cánh hao
mòn thời gian
Bay đi bỏ lại bên
đàng
Dấu mờ khép nụ lan
man ngõ về
Bay đi mấy nẻo sơn
khê
Dòng sông mấy khúc vỗ
về sóng reo
Bay qua đồi dốc cheo
leo
Vẽ chân bến cát đẳng
đeo dấu hình
Nơi nào tổ ấm về dinh
Mà bay bay mãi thương
tình hở chim
Ngày lên tím nụ cành
sim
Đêm về rũ bóng im lìm
canh thâu
Mai kia còn đứng bên
cầu
Xòe đôi cánh vỗ sắc
màu tơ vương
Chim bay gió nắng mưa
sương
Khung trời viễn mộng
tư lường hồn ai
Đường bay cuối nẻo
còn dài
Hư vô khép cánh
phương đài thiên thư.
Xuân
bốn mùa
Tháng 4 – 2008
Xuân chưa đến, bởi
đông dài rét buốt
Khép nụ hoa xếp lá
trải đông băng
Mỉm cười, trông xuân
diễm ảo xa xăm
Ta thách đố thử đông
dài lạnh giá
Xuân chưa đến, bởi hạ
nồng oi ả
Xếp cành khô, ve réo
gọi, kêu sầu
Mỉm cười trông, xuân
nhân thế bao lâu
Ta thách đố, thử hạ
nồng mấy độ
Xuân chưa đến, bởi
thu tàn chín nụ
Lá vàng rơi tan tác
bụi nắng mưa
Mỉm cười, trông thu
tím đã vừa chưa
Ta thách đố, thử thu
buồn mấy nẻo
Mỗi mùa đến, xuân
chưa hề khô héo
Khi đúng thời, xuân
thổi mộng ru bông
Bởi trần gian, vốn ôm
ấp hoài mong
Nên không nhận, hương
thơm xuân tự thể
Xuân có sẵn trong bốn
mùa như thế
Không đông tàn, hạ
trắng với thu phong
Không sầu vương lệ đá
kiếm diêu bông
Ôm vọng tưởng tìm đâu
bong bóng nước
Xuân bốn mùa nở trên
ngàn diễm phúc
Vượt thời gian, ươm
hương sắc trong lành
Vượt không gian, mỉm
nụ mới tinh anh
Xuân tự thể trong hồn
ai biết sống.
Thông Điệp Sống
Tháng 4 – 2008
Ta đã từng nghe biết
bao nhiêu Thông điệp
Chứa chất, biết bao
nhiêu nghĩa lý tuyệt vời
Chuyên chở, biết bao
nhiêu hướng nẻo thuyền đời
Diễn đạt đủ mọi ngôn
từ cao siêu tuyệt mỹ
Những Thông điệp đời
- đạo, băng băng thế kỷ
Của những chính giáo,
chính nhân, chính khách tài tình
Của những quốc gia,
dân tộc, chậm tiến, văn minh
Năm từng năm, trải
dài, không sao đếm xuể
Khi nghe qua, cảm
kích, rưng rưng ngấn lệ
Khi nghe qua, hãnh
diện, lâng lâng ngẩng đầu
Nhưng hỏi rằng, dừng
lại được bao lâu
Trong khoảnh khắc,
như bóng câu qua cửa sổ
Bao nghĩa lý đem treo
trước gió
Bao nghĩa nhân phóng
vút đầu lao
Nên nhân loại tràn
ngập ba đào
Và thế giới gập ghình
dậy sóng
Thông điệp ban, nhưng
Thông điệp không biết sống
Trong tâm tư vẫn đầy
ắp mây mù
Trong tâm hồn vẫn
bóng tối âm u
Chiếc bánh vẽ phết tô
đầy loang lổ
Nhân loại, không bao
giờ hết khổ
Nhân sinh, không
thoát khỏi cơ cùng
Trời đất rộng, nhưng
không đủ bao dung
Bởi con người đóng
khung nhiều cửa hẹp
Ta nghe rồi em, biết
bao nhiêu Thông điệp
Ta nghe rồi anh, biết
bao nhiêu ngôn từ
Dù chất đầy đến cả
cõi thái hư
Thông điệp sống chỉ
khi nào biết sống.
Lại
viết cho em
Dành cho đàn em hôm nay và mai sau
Tháng 4 – 2008
Viết cho em thật tình
quá khó
Tôi với em cách nhau
thế hệ
Mái đầu bạc với mái
đầu xanh
Như cây già khô gốc
trơ cành
Với cây non đang ươm
mơ nhựa sống
Cùng loanh quanh giữa
đất trời cao rộng
Không gian nào chia
sẻ thinh âm
Thời gian nào dành
chỗ cảm thông
Cái hiện tại giao
tương nhiều lằn mức
Hai bản trường ca,
khác ca từ, giai khúc
Bảy cung đàn không
đồng điệu âm vang
Mặc dù cũng tích tịch
tình tang
Tang tang tích tịch
nhưng làm sao hợp tấu
Ta hãy vén lên bức
màn sân khấu
Sân khấu của trường
đời và sân khấu của trần gian
Hãy nhìn xem những
tuồng diễn băng ngang
Ta thấy được cái gì
từ trong đó
Từng tiết mục đi qua
như thế
Mỗi hiển bày tuần tự
trước sau
Mỗi chương trình liên
tiếp nối nhau
Không gián đoạn những
phút giây bỏ trống
Họ diễn xuất từ hồng
hoang huyễn mộng
Qua thời kỳ, đến
đương đại hôm nay
Kể cả nhiều vọng cảnh
tương lai
Vẫn lôi cuốn dù ai ai
thưởng thức
Từ nơi đó, mở ra dấu
ngoặc
Em là em,
mà ta vẫn là ta
Hãy nhìn
cái cây kia, là lá là hoa
Đâu có cái
nào giống cái nào em nhĩ
Chỉ cần
hiểu được, đó là tri kỷ
Chỉ cần
nhận nhau, đó là tri âm
Đừng đòi
hỏi và nhất quyết khăng khăng
Bèo bọt sẽ
tan hoang trên đầu gió
Em hãy nhìn bàn tay
em đó
Năm ngón tay trên một
bàn tay
Có ngón dài ngón ngắn
Có ngón nhỏ ngón to
Có ngón tay vuốt tóc
Có ngón tay chải đầu
Có ngón tay kim khâu
Có ngón tay đan chỉ
Vẫn là năm ngón tay
trên một bàn tay
Và nhìn kia, con chim
nhỏ bay bay
Ôi đẹp quá, giữa trời
xanh mây trắng.
Sỏi
đá kêu đau
Tháng 4 – 2008
Ai có nghe sỏi đá kêu
đau
Ai có nghe cát bụi
khổ sầu
Ngay cả bãi biển
nương dâu
Nát tơ vương nên mịt
mờ sương khói
Biển mải miết ngàn
khơi réo gọi
Núi sơn khê trùng
điệp hoang vu
Rừng thê lương ngậm
trắng sương mù
Hố thăm thẳm đèo heo
hút gió
Bởi bào ảnh hư hao
mệt mỏi
Bởi bọt bèo chìm nổi
lan man
Phong trần
đập dũa nát tan
Rong rêu
phủ lấp trên đàng phù sinh
Nước cuốn
xoáy gập ghình biển sóng
Bãi cát
vàng phơi trắng bờ lau
Núi kia thi thiết bạt
đầu
Non kia nghiệt ngã
sắc màu thời gian
Hèn chi sỏi đá kêu
vang
Phơi sương cát bụi
tan hoang bên đường
Ai có nghe sỏi đá kêu
đau
Ai có nghe cát bụi
khổ sầu
Sơn khê mới bạc mái
đầu
Phong trần mới thấm
biển dâu tư lường
Cát bụi vương vương
Mịt mờ sương khói
Sỏi đá nát mình
Ngậm đắng bờ lau
Ai không nghe cát bụi
khổ sầu
Ai không nghe sỏi đá
kêu đau.
Biết
mấy dòng sông
Tháng 4 – 2008
Sông Hồng Hà mềm môi
biển mặn
Sông Thái Bình thẳng
tắp ra khơi
Sông Cửu Long hòa
vang chín khúc
Sông Đồng Nai đẹp lắm
ai ơi
Dòng Hương giang một
thương hai nhớ
Dòng Hà Thanh chín bỏ
làm mười
Dòng Đà Rằng, mô tê
chi rứa
Dòng Hậu - Tiền, hai
ngả không nguôi
Nhớ thuở nào Sông
Gianh, Nhật Lệ
Nhớ thuở nào Bến Hải,
Hiền Lương
Chân bước đi, rung
hồn lệ đá
Chân bước về, lòng dạ
vương vương
Nhớ chuyện xưa bên
dòng Sông Trẹm
Nhớ chuyện xưa một
bến Bạch Đằng
Lá rung cây, bờ lau
cát trắng
Nước rì rào, sóng vỗ
vầng trăng
Trong cuộc đời, ai
không uống nước
Giữa trường đời, ai
chẳng qua sông
Nhịp cầu khua, vọng
vang mấy khúc
Hai đầu cầu, biết mấy
dòng sông.
Tiếng chim gọi hồn
Tháng 4 – 2008
Nhớ xưa, một con chim
Lạc
Nhớ xưa, một cánh
chim Hồng
Xây tổ Trường Sơn -
biển Thái
Văn Lang
non nước khơi dòng
Nhớ xưa,
cha Rồng cỡi nước
Nhớ xưa,
mẹ sống non Tiên
Lương
duyên đẹp tình nguyện ước
Tựu thành
một bọc trăm con
Đã từ,
ngàn năm văn hiến
Muôn đời
hoa trái đơm bông
Quê hương
giang sơn gấm vóc
Việt Nam
rực sáng trời đông
Việt Nam,
quê hương yêu dấu
Dựng cờ,
quốc tổ Hùng Vương
Nam nhi,
nữ kiệt tiếp nối
Phương phi
oanh liệt đường đường
Tiếng chim, Nam Quan
cửa ải
Tiếng chim, cuối mũi
Cà Mau
Kêu vang khắp Trung
Nam Bắc
Tìm nhau, vạn lý nhịp
cầu
Nơi đây, cội nguồn
đất Mẹ
Nơi đây, một cõi quê
Cha
Tiếng chim Lạc Hồng
muôn thuở
Gọi hồn quốc quốc gia
gia. |