|
01.
Đừng hỏi ngày mai - 2 -
02.
Hoa vũ trụ
03.
Người Già dễ quên ?
04.
Có những con đường
05.
Thấm đau lòng mẹ
06.
Mẹ chờ con
07.
Nhớ lại chùa xưa
08.
Quê hương đâu của riêng ai
09.
Quê hương chỉ một
10.
Mở cửa thiên thai
Đừng
hỏi ngày mai
Tháng 4 – 2008
Đừng hỏi
ngày mai ta thế nào
Còn trời
còn đất còn trăng sao
Còn sông
còn núi còn non nước
Ta mãi còn
nhau chẳng trước sau
Đừng hỏi
ngày mai ta ở đâu
Hư vô vần
vũ vạn tinh cầu
Tử sinh
trổi nhịp muôn dòng chuyển
Ta vẫn là
ta thật nhiệm mầu
Đừng hỏi
ngày mai ta có không
Hôm nay
một đóa điểm tâm hồng
Ngày qua
một nụ tinh nguyên nữa
Thì đến
ngàn sau nói chẳng cùng
Đừng hỏi
ngày mai ta mất còn
Dù cho nước
chảy đá hao mòn
Dù cho vật
đổi sao dời mãi
Ta vẫn là
ta tuyệt sắt son
Thế thì đừng
có hỏi ngày mai
Cứ sống như
nhiên đừng đoái hoài
Tự tại
rong đời cùng trụ vũ
Hỏi chi
quá khứ với tương lai.
Hoa vũ trụ
Tháng 4 – 2008
Hoa vũ trụ
nở muôn ngàn tinh thể
Nở hằng sa
vô số vạn tinh cầu
Xoay vô
cùng ngàn xưa đến ngàn sau
Từ vô thỉ
đến vô chung miên viễn
Hoa vũ trụ
nở muôn ngàn vạn hữu
Bao hình
hài vóc dáng của sinh linh
Bao kệch
thô vi tế thật tài tình
Rồi kết
nối lưu truyền sinh sôi mãi
Hoa vũ trụ
nở muôn ngàn sinh thái
Sống vô
cùng trong nhiễm thể sinh môi
Dù thời
gian có vật đổi sao dời
Vẫn sinh
tồn giữa mọi dòng biến chuyển
Hoa vũ trụ
nở muôn ngàn kinh tuyến
Với muôn
ngàn vĩ tuyến kết hư vô
Đồi núi,
biển sông, đồng ruộng, ao hồ
Trời đất,
trăng sao, ngân hà, thiên thể
Hoa vũ trụ
nở muôn ngàn dương hệ
Mỗi thái
dương cuốn hút bảo hòa nhau
Có ngày đêm
sáng tối vút con tàu
Đi đi mãi
trên vành hoa vũ trụ
Hoa vũ trụ
đẹp vô cùng tuyệt thế
Tạo muôn
loài rồi tự nở sinh sôi
Tạo muôn
vật rồi tự biến đắp bồi
Sống sống
mãi trên vành hoa vũ trụ.
Người Già dễ quên ?
Tháng 4 – 2008
Ai nói rằng
già dễ chóng quên
Đừng nghe
như thế vội mừng nghen
Cái không
muốn nhớ nên lơ đảng
Cái muốn
nhớ rồi đâu có quên
Tôi nói lạ
tai nghe có kỳ
Này này
ngồi đó chớ đừng đi
Ngoáy hai
lỗ nhĩ nghe già kể
Từ cổ tới
kim chẳng sót gì
Già kể
huyên thuyên sáng tới chiều
Ai người
muốn biết chớ kêu rêu
Liên u bất
tận cơm canh lạnh
Chỉ mới sơ
sơ chưa có nhiều
Kể từ thuở
nhỏ bé tèo teo
Đến lúc
lớn lên vạn dốc đèo
Đến lúc
chiều tàn phơi tóc trắng
Chuyện dài
lũ khũ nhớ trong veo
Thỉnh thoảng
ghé vô thăm viếng già
Có thăm
cũng chỉ viếng qua loa
Nếu ai
chịu khó ngồi han hỏi
Sớm tối
chiều hôm chưa hết mà
Phải thế
hay không quí cụ già
Tôi không
mạo phạm đó đâu nha
Già thì có
chuyện già mà lại
Chứa đựng
một đời dễ lắm a.
Có
những con đường
Tháng 4 – 2008
Có những con đường
bên lối đi
Sương sa ngậm cỏ gọi
thầm thì
Bờ rêu thấm lạnh mờ
gương gió
Vẫn đẹp như mơ chẳng
mất gì
Có những con đường
nhớ lối đi
Thời gian dù có đổi
thay gì
Mỗi khi gợi nhớ về
nơi ấy
Là nhớ đường về cả
lối đi
Có những con đường đã
bước qua
Phong sương tuế
nguyệt chẳng phai nhòa
Phố phường đâu đó hay
đồng nội
Vẫn khắc như in nụ
điểm hoa
Có những con đường
giữa núi sông
Ta nghe máu nóng điểm
tâm hồng
Lung linh lệ sử tràn
non nước
Tột đỉnh Trường Sơn
thấu Biển Đông
Có những con đường rũ
mắt mơ
Ta nghe thăm thẳm nhớ
nhung về
Nỗi niềm cô đọng trời
quê cũ
Như có gì, chưa vẹn
ước thề
Có những con đường
tưởng đã quên
Thời gian vùi lấp
cuối khung thềm
Nhưng khi ký ức vừa
quay lại
Vụt hiện tức thì vẫn
mới tinh
Ai ai cũng có những
con đường
Đã trải một đời đi
khắp phương
Nhưng hỏi đường nào
yêu quý nhất
Con đường yêu quý
nhất, quê hương.
Thấm
đau lòng mẹ
Tháng 4 – 2008
Thấm đau lòng mẹ đã
nhiều rồi
Mấy chục năm trường
ly cách trôi
Năm tháng dài ra mờ
khóe mắt
Giọt cằn khô héo vẫn
còn rơi
Thấm đau lòng mẹ biết
bao nhiêu
Mái khói nhà tranh
biết mấy chiều
Hết chín lại quay về
đếm một
Biệt tăm bóng dáng
đứa con yêu
Mẹ đã chờ con đến héo
hon
Sắt còn hoen rỉ đá
còn mòn
Huống chi kiệt sức
đèo cơ thể
Nguyệt khuyết trăng
tàn ngả núi non
Mẹ đã chờ con cạn nhớ
thương
Đêm đêm thấm lạnh đẫm
mùi sương
Canh tàn heo hút se
lòng mẹ
Nhoi nhói con tim
thắt đoạn trường
Nói thế, để con biết
mẹ hiền
Biển đông còn thiếu
sóng oan khiên
Sông sâu còn thiếu
dòng ly biệt
Lòng mẹ thương con,
thấu hậu tiền
Nước mắt bao giờ cũng
chảy xuôi
Mấy khi chảy ngược,
mới lạ đời
Dù con thương mẹ bao
nhiêu nữa
May được một muôn,
quý lắm rồi
Một mai,
lỡ mẹ có ra sao
Sống chết
biết đâu, hãy nhớ nào
Mai mốt
con về, ra Ái Tử
Đôi bờ
sóng vỗ, hứng mưa ngâu.
Mẹ chờ con
Tháng 4 – 2008
Mẹ đã chờ
con thuở mới đi
Thời gian
mỏi mắt bóng từ ly
Nhà tranh bếp lửa tro
than lạnh
Ngưỡng cửa mòn trông
biết nói gì
Mẹ đã chờ con thuở
mới xa
Con đi, như thiếu chi
trong nhà
Vườn sau ngõ trước
buồn hiu hắt
Rau cỏ cơm canh bớt
đậm đà
Mẹ đã chờ con thuở
tóc xanh
Mà nay mái trắng phủ
tơ mành
Tuổi già sức yếu chân
tay mỏi
Mẹ sợ dầu khô bấc lửa
tàn
Chờ con, mòn mỏi mái
tranh nghèo
Mưa gió bốn mùa cố
đẳng đeo
Một nắng hai sương
chùn tuổi tác
Biết đâu lỡ sụp cuối
chân đèo
Chờ con, mẹ đã đẫm
mùi sương
Tiếng nhớ vờn quanh
với tiếng thương
Thăm thẳm hai bờ đôi
mắt ướt
Đêm đêm còn đếm mấy
canh trường
Cuối nẻo, mẹ đành
nhắm mắt thôi
Con đau chỉ một, mẹ
đau mười
Đã xa núm ruột, còn
xa nữa
Trái chín rụng rơi,
chín cả người
Mẹ đi, không có trách
gì đâu
Mưa gió phong sương
nhuộm thẳm màu
Ái Tử buông dòng khua
sóng vỗ
Một mai
con đến, ngó nương dâu.
Nhớ lại chùa xưa
Tháng 4 – 2008
Chùa tôi
nho nhỏ giữa thôn làng
Chuông mõ
kệ kinh hòa nhịp vang
Mỗi sớm
mồi chiều dân chúng gọi
Cùng nhau hướng thiện
sống an nhàn
Chùa tôi nho nhỏ giữa
làng quê
Khách lữ lại qua lối
ngõ về
Dưới bóng Cha Lành
reo ánh đạo
Chùa nghèo nhưng quả
thật Tào Khê
Chùa tôi sau một lũy
tre xanh
Phía trước đầm sen nở
trắng xanh
Bên cạnh mấy hàng cây
phượng vĩ
Sau lưng mấy dãy trúc
bao quanh
Chùa tôi đạm bạc sống
thanh bần
Dưa muối tương chao
rũ nghiệp trần
Rau cỏ bốn mùa tiêu
chướng khí
Nâu sồng áo vải tỏa
từ ân
Chùa tôi chuông sớm
tối, ngân vang
Vách lá kèo cây chứa
Phật vàng
Phảng phất trầm hương
quyền quyện khói
Con đường Tứ Thánh
rộng thênh thang
Chùa tôi bát nhã
chuyển thanh lương
Giáo lý ba rừng rạng
pháp vương
Sinh tử đôi bờ tan
biển khổ
Bình thùy cam lộ nước
cành dương
Quê
hương đâu của riêng ai
Tháng 4 – 2008
Quê hương đâu phải
của riêng ai
Đừng có đắp be lâu cổ
đài
Nền móng chênh vênh
tường vách bể
Tự nhiên đổ ụp chóng
hay chầy
Quê hương đâu phải
của riêng ai
Đừng ải người dân
kiếp đọa đày
Chuyên chính đeo đầu
lao phóng tới
Một mai chỏng gọng
chớ kêu ai
Sinh ra, nơi đó đã
quê hương
Cắt rốn, chôn nhau,
thấm máu xương
Cốt nhục tình thâm
nhiều thế hệ
Ai ai cũng phải biết
tư lường
Sinh ra, nơi đó đã
quê nhà
Tiếng quốc vọng vang
với tiếng gia
Máu đỏ da vàng chung
huyết thống
Rạng soi
sử sách nước non nhà
Thời thế,
đương nhiên phải trải qua
Thế thời,
gìn giữ của ông cha
Không ai
nhuộm úa đau lòng nước
Bảo bọc
thắm tô đắp ngọc ngà
Quê hương
ta đó, đẹp xinh xinh
Chân bước
nhau đi non nước mình
Điệp khúc
ca vang dòng giống Việt
Truyền lưu
thế hệ thật kiên trinh.
Quê hương chỉ một
Tháng 4 – 2008
Quê hương
chỉ một nhớ nghe em
Dù Bắc Nam Trung chỉ
một dòng
Cha Lạc, mẹ Âu đồng
một bọc
Biển Đông, núi Thái
đứng chờ trông
Quê hương chỉ một nhớ
nghe anh
Văn hiến ngàn năm
rạng sử xanh
Tiên Tổ mở nước, con
giữ nước
Truyền trao thế hệ
giống hùng anh
Nam thanh, nữ kiệt
nước non nhà
Chữ “S” dư đồ dệt gấm
hoa
Nét sử huy hoàng thêu
dấu ngọc
Núi sông một dãi đó,
sơn hà
Việt Nam Dân tộc,
giống Rồng Tiên
Sừng sững trời Nam
quá vĩnh nhiên
Lẫm liệt đường đường
non nước Việt
Hồn thiêng sông núi
quyện thanh thiên
Quê hương chỉ một nhớ
nghe em
Khắp Bắc Trung Nam
vạn nẻo đường
Thôn dã phố phường
đồng mở hội
Dân tình chan chứa
sống yêu thương
Quê hương chỉ một nhớ
nghe anh
Khí phách hiên ngang
vốn tỏ tường
Sóng vỗ trùng dương
reo biển Thái
Thành đồng vách núi
lộng Trường Sơn.
Mở
cửa thiên thai
Tháng 4 – 2008
Nếu không đau làm sao
biết khổ
Nếu không vui làm sao
biết cười
Thế tại sao dập vùi,
đánh đổ
Không biết nghe tiếng
nói tình người
Nếu không cam thì ai
cộng khổ
Nếu không hội thì ai
đồng thuyền
Thế tại sao phong
trần nghiêng ngửa
Không biết nhìn thống
thiết triền miên
Nếu không son thì đâu
có sắt
Nếu không vuông thì
đâu có tròn
Thế tại sao trăng mờ
hiu hắt
Ngàn sao đêm
le lói héo hon
Nếu không
cay làm sao biết đắng
Nếu không
đục làm sao biết trong
Hãy hoài
mong trời yên biển lặng
Nghe con tim máu chảy
khơi dòng
Trong trần gian không
còn chữ nếu
Thì nhân gian êm ấm
chan hòa
Trong cuộc đời không
còn chữ nếu
Thì người người chân
lý đơm hoa
Thế tạo sao phong
trần nghiệt ngã
Bởi phù vân bóng tối
đêm dài
Khi triệt tiêu mây mù
nhân ngã
Sẽ lên đường mở cửa
thiên thai. |