|
Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - 95
(Từ bài số 941 đến số 950)
-
T́m tiếng lặng
thinh 941
-
Ai bảo em lặng
thinh 942
-
T́m em từ thuở 943
-
Đừng hỏi chi
em 944
-
Đỉnh uyên
nguyên 945
-
Tuyệt thế Em
Tôi 946
-
Vượt thoát không
thờ 947
-
Kết ṿng hư vô 948
-
Mơ,…! 949
-
Sao ơi, Trăng mờ
! 950
T́m
tiếng lặng thinh
Tháng 02 – 2008
Ta t́m kiếm tận cùng
đường của ư
Ta dơi soi cùng tận nẻo
lượng suy
Nhưng sao em vẫn không
nói năng ǵ
Không lên tiếng, dù
một lời nho nhỏ
Ta t́m em, dặm trường
ngàn sương gió
Cát bụi mờ tàn tạ kiếp
ba sinh
Em ở đâu, không hiện rơ bóng
h́nh
Trông mộng ảo như ba
hồi kinh dị
Nhớ lại thuở, ra đi từ vô thỉ
Em với ta cùng nhịp
bước đăng tŕnh
Ta nh́n em thật tuyệt
tác nguyên trinh
Nay không thể h́nh dung
ra nguyên vẹn
Ta giữ trọn, chưa một
lần lỗi hẹn
Nhưng đến nay vẫn chưa
vẹn câu thề
Đường tử sinh, rẽ muôn
lối lê thê
H́nh bóng cũ mịt mờ đeo
băng giá
Có khi, ngồi yên như
tượng đá
Có khi, tịch lắng tựa
hư vô
T́m em, đến đay nghiến
dại khờ
Em đứng đó, mà sao vời
vợi quá
Đường tử sinh, nhũn tàn
bao cát đá
Nẻo hồi luân, ṃn mấy
lớp đến đi
Ta t́m em muốn kiếp cho
đến khi
Nhận chân được, tiếng
lặng thinh, không nói.
Ai
bảo em lặng thinh
Tháng 02 – 2008
Ai bảo em lặng thinh
Tháng ngày qua ṃn mỏi
Dù bờ trông bến đợi
Bóng dáng vẫn xa mờ
Ai bảo em lặng thinh
Không bao giờ lên tiếng
Dù thời gian hóa chuyển
Cây cỏ ngả màu bông
Ai bảo em lặng thinh
Ta hồi luân muôn kiếp
T́m em bao thi thiết
Sương trắng phủ trơ vơ
Giă từ ḍng suối nhỏ
Trôi bốn biển hồi luân
Mưa nắng đăi phong trần
Tử sinh ṃn ba cơi
Ra đi từ khởi thủy
Em không một lời chào
Đến nay biệt trăng sao
Em chưa lên tiếng nói
Ai bảo em lặng thinh
Ta nẻo đường sinh tử
T́m em niềm cô lữ
Rêu phủ ngập lối về
Ai bảo em lặng thinh
Ta đông dài buốt giá
Châu thân ṃn cát đá
Lạc dấu căn nhà xưa.
T́m
em từ thuở
Tháng 02 – 2008
T́m em từ thuở ban sơ
Đến nay em vẫn mịt mờ
lặng thinh
T́m em h́nh bóng nguyên
trinh
Đến nay em vẫn lung
linh xa mờ
Cuộc đời như một giấc
mơ
Ch́m trong mộng mị
trôi bờ tử sinh
Ra đi từ độ đăng tŕnh
Phiêu du quán trọ một
ḿnh thế thôi
T́m em băng giá lên
ngôi
Mờ trong sương lạnh thả đồi
mênh mông
T́m em rét buốt mùa
đông
Khô khan hạ nắng lạnh
lùng lá thu
Xa xa bạc trắng mây mù
Bức tranh phù thế
thiên thu rợn hồn
Thuyền trôi gác mái
chiều hôm
Bềnh bồng sóng vỗ dập
dồn xa đưa
Sao mờ lấp lánh lưa
thưa
Ngàn xa khuất nẻo vẫn
chưa hiện h́nh
Đâu rồi mặt mũi nguyên
trinh
Đâu rồi nguyên vẹn bóng
h́nh xưa nay.
Đừng
hỏi chi em !
Tháng 02 – 2008
Đừng hỏi chi em, ngày
mai rồi sao nữa
Ta c̣n nhau, từ ngày
đó đến bây giờ
Hằng diễm muôn đời, đẹp
tựa như mơ
Đẹp nhất trong những
bức tranh trần thế
Đừng hỏi chi em, ngày
mai rồi sao nữa
Ta c̣n nhau, từ ngày
đó đến hôm nay
Như thuở ban sơ, không
một đổi thay
Đến măi ngàn sau, vô
cùng biên tế
Đường trần gian qua
khỏi
Đường nhân thế băng
tiêu
Ta vẫn nguyên trinh, tự
thể yêu kiều
Bóng dáng diễm hằng,
khởi từ vô thủy
Tự đầu nguồn thiện mỹ
Cuối góc biển tinh mơ
Điểm hồng tâm, xuyên
khắp hư vô
Vương cát bụi, chuyển
thân phù thế
Giữa thinh không, vọng
lời khe khẽ
Nhạn lưng trời, vỗ
cánh bay xa
Có nghĩa ǵ, một cơi ta
bà
Một điểm son, hằng diễm
tinh ba
Thân bào ảnh, băng qua
thô tế
Ta với ḿnh, nương bóng
tùy duyên
Chân bước đi, trên khắp
mọi miền
Một điểm son, hằng diễm
vô biên.
Đỉnh
uyên nguyên
Tháng 02 – 2008
Lặng yên một thoáng
mênh mông
Hư vô trùng trùng biến
chuyển
Ngàn sao ngân hà xao
xuyến
Ta là ǵ một kiếp phù sinh
Lặng yên trầm lắng đêm
đen
Hoang vu đất trời ngưng
đọng
Vạn hữu nổi trôi ảo
vọng
Ta là ǵ chiếc bóng
lung linh
Vào ra muôn kiếp tử
sinh
Nguyên sơ c̣n đó bóng
h́nh
Đi qua bến bờ không sắc
Diễm hằng muôn thuở
tánh linh
Chiều về trên đỉnh
uyên nguyên
Thiên thư chắp cánh
diễm huyền
Bụi mờ bay bay sương
trắng
Thinh âm tịch lắng vô
biên
Ta là ai, có mặt thuở nào
Khi hồng hoang chuyển
mạch sơ khai
Khi vũ trụ khởi nguồn
vô thỉ
Uyên nguyên hiện hữu
đến hôm nay.
Tuyệt thế Em tôi
Tháng 02 – 2008
Tôi đă thấy em từ vô lượng
kiếp
Em vẫn bên tôi như
bóng với h́nh
Qua h́nh hài, bóng dáng
phù sinh
Em bên tôi, không bao
giờ lên tiếng
Tôi đă thấy em, khi
hồng hoang vừa chuyển
Cấu tạo thành vạn hữu,
hư vô
Có mặt nhau từ đó đến
giờ
Đi đi khắp giữa muôn
trùng biên tế
Em và tôi, qua h́nh hài
sắc thể
Tôi và em, qua cát bụi
hoại thành
Vẫn đẹp như mơ, tuyệt
thế tinh anh
Bóng dáng trinh nguyên,
không ṃn sương gió
Em và tôi, ngàn xưa như thế đó
Tôi và em, nguyên vẹn
đến mai sau
Bèo bọt nổi trôi, qua
mấy nhịp cầu
Gối mộng đêm mơ, trăng
ngàn mây nước
Tôi đă thấy em, từ
muôn ngàn kiếp trước
Tôi vẫn thấy em, đến
muôn vạn kiếp sau
Đâu ngại phong trần,
băi biển nương dâu
Vào sinh tử, đốt đèn
soi bóng tối
Cho dù đầu non góc biển
Cho dù chưa vẽ lối đường
Ta đi đi, trên bờ bến
thanh lương
Em tôi, tuyệt thế vô cùng.
Vượt
thoát không thời
Tháng 02 - 2008
Cao cho lắm cũng ngại
ngùng núi cả
Thấp lè tè cũng ngán
ngẫm vực sâu
Bước trung dung nào e
úng cơ cầu
Thế mới thấm, khôn chết,
dại chết, biết sống
Đeo hoang tưởng leo lên
đồi ảo vọng
Mang phù du trèo trên
vách cheo leo
Rồi than van, sao lên
dốc xuống đèo
Sợ hụt hẫng giữa ngả ba
hố thẳm
Đầu trí trá phập phồng
phơi tóc trắng
Óc đa mưu bức phá động
thần kinh
Cho đến khi cơi thọ lá trơ cành
Ngồi ủ rũ gốc tàn khô xơ xác
Thấp, thấp quá, đến tội
t́nh ngơ ngốc
Nói thế nào, làm vậy,
vẫn chưa xong
Rồi thấp tha thấp thỏm,
ước mong
Cơm sét bụng, không rầy
la, đă quư
Bước trung dung, một
cuộc đời ư vị
Không trèo cao, không
té thấp, ngửa nghiêng
Không đẳng đeo những
nghiệt ngă ưu phiền
Không nhân ngă cảnh phù vân
gió thoảng
Trên bờ cát, xây chi
đài phù phiếm
Giữa đầm lầy, dựng chi
bă hư danh
Hăy nh́n kia, mây trắng
trời xanh
Thanh thoát quá, vượt
không thời miên viễn.
Kết
ṿng hư vô
Tháng 02 – 2008
Kết ṿng bất tận hư vô
Điệp trùng huyễn ảo mịt
mờ xưa nay
Năm năm tháng tháng
ngày ngày
Vẽ tranh sáng tối lăn
quay vô cùng
Thỉ, là điểm khởi mông
lung
Chung, là chỗ tận,
đóng khung nơi nào
Có – không đổ xuống hư hao
Cuộc đời như thể chiêm
bao khác ǵ
Sống, thời tan hợp phân
ly
Chết, thời nắm cỏ xanh
ŕ thiên thu
Con đường sinh tử mịt
mù
Sống thời có đó, chết
thời lạnh băng
Đêm đêm vắt vảnh ánh
trăng
Ngày ngày vàng vọt vầng
dương hiện h́nh
Rồi nào trời đất mông
mênh
Núi cao rừng thấp biển
xanh sông dài
Rồi nào nghiệt ngă ách
tai
Điêu linh thống khổ
đọa đày trầm kha
Rồi nào thời thế can
qua
Biết bao năo nuột căn
nhà trần gian
Con người lắm những lầm
than
Vạn vật lại lắm bẽ
bàng xót thương
Cuộc đời muôn vạn nẻo
đường
Bước đi một khoảng khôn
lường gian truân
Phong trần cho nát
phong trần
Có thân cho nát tấm
thân mới là
Ô hô, những chữ Ta bà
Thiên đường, địa ngục,
qua phà cho xong
Khung trời một bọc cong
cong
Bụi bay cát lở kết ṿng
hư vô.
Mơ
… !
Tháng 02 – 2008
Trăng mơ, lơ lửng lưng
trời
Đêm đêm gối mộng chơi
vơi một ḿnh
Sao mơ, lấp lánh lung
linh
Đêm đêm nhấp nháy đẹp
t́nh ngàn sao
Gió mơ, thổi mộng ŕ rào
Thoảng hơi mát nhẹ xạc
xào lan xa
Sương mơ, hạt trắng
châu pha
Kết thành bức lụa la đà
cỏ cây
Núi mơ, gối mộng ngàn
mây
Đỉnh cao đồi thấp tháng
ngày thâm u
Rừng mơ, kéo măi hoang
vu
Uy linh kỳ bí, thiên
thu lạnh lùng
Biển mơ, sóng vỗ chập
chùng
Thùy dương xanh ngát,
điệp trùng ra khơi
Sông mơ, len giữa núi
đồi
Xuyên qua đồng nội, đi
vào biển xa
Lá mơ, lất phất la đà
Bốn mùa thay lá mượt mà xanh
cây
Hoa mơ, điểm nụ nương
lay
Ngập ngừng cánh khép,
hây hây sắc màu
Cầu mơ, nối những biển
dâu
Nhặc, khoan, mấy khúc,
đừng xô hai bờ
Bến mơ, một mái nên thơ
Thuyền mơ, thấp thoáng
trông chờ gần xa
Gối mơ, tỉnh mộng chưa
qua
Nâng niu giấc điệp, mặn
mà đêm mơ.
Sao
ơi, Trăng mờ !
Tháng 02 – 2008
Trăng mờ, khuất nẻo mây
ngàn
Sao, c̣n lấp lánh lang
thang làm ǵ
Núi non trùng điệp xanh
ŕ
Rừng thưa lởm chởm tiếc
v́ cây non
Tâm can chưa thỏa sắt
son
Tiếng trùng dương gọi
dập dồn xa đưa
Trời th́ nghiêng nắng
đổ mưa
Đất th́ trồi trụt nên
chưa an ḷng
T́nh người tráo đấu cân đong
Làm sao sự sống không
tṛng trầm kha
Phóng lao cái quốc cái
gia
Cái cửa rệu ră cái nhà điêu
linh
Leo đài ảo vọng hư
vinh
Cây cầu găy nhịp, gập
gh́nh khó đi
Tâm tư, khối óc đen ś
Lương tâm tro bụi,
lương tri nhũn tàn
Không t́nh, cũng vướng
cũng mang
Không tội, cũng gánh
cũng quàng nhiêu khê
Tan hoang đổ xuống ê
chề
Tối tăm cuốn hút lê
thê mịt mờ
Hèn chi bến đợi sông
chờ
Sao ngàn le lói, trăng
mơ đêm sầu
Bao năm, rồi cũng ch́m
sâu
Nh́n ra, một mái trắng
đầu, chưa xong
Bao năm, rồi cũng xoáy
tṛng
Nh́n ra, một đống ḅng
bong, rối bời
Trăng mờ thổn thức, Sao
ơi !!! |