|
Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - 94
(Từ bài số 931 đến số 940)
-
Một mái tình
quê 931
-
Một mái quê
nhà 932
-
Biết bao giờ 933
-
Hai thế hệ 934
-
Đừng hỏi ngày mai
- 1 - 935
-
Một mảnh trăng
mờ 936
-
Sông nhỏ bên
làng 937
-
Đâu những ngày
xưa 938
-
Chuyến xe vô
thường 939
-
Nhà xưa ta đó 940
Một
mái tình quê
Tháng 02 – 2008
Thương em cấy lúa đồng
sâu
Thương anh cày trên
đồng cạn
Quê nghèo một sương hai
nắng
Chờ mùa lúa mới đơm
bông
Đồng vàng rải nhẹ nắng
hong
Oi nồng bờ tre ngóng
gió
Nón nghiêng đôi vai nho
nhỏ
Tóc thề sợi ngắn bay
bay
Thương em nắng rám da
gầy
Thương anh vụ mùa lam
lũ
Hương lành tình quê ấp ủ
Đói nghèo dịu ngọt cơm
canh
Chim reo lảnh lót trên
cành
Giọng hò xa đưa tiếng
hát
Gió quê hương bay ngào
ngạt
Đêm về múc nước ánh
trăng
Thương em nhỏ giọt ướt
khăn
Thương anh mồ hôi trắng
áo
Thơm thơm ngô đồng lúa
gạo
Thoảng mùi bông cỏ mạ non
Chiều về đuổi bóng
hoàng hôn
Ngày lên hừng đông đón
nắng
Quê nghèo tình sâu
nghĩa nặng
Ấm êm một mái cuộc đời.
Một
mái quê nhà
Tháng 02 – 2008
Quê nhà một mái xa xưa
Mà sao thấm lạnh gió lùa đêm
đông
Quê nhà một mái ước
mong
Mà sao sáng sớm đem
hong nắng chiều
Tìm trong ký ức nâng
niu
Từng trang kỷ niệm đã
nhiều phôi pha
Vầng trăng vắt vảnh ngà ngà
Huống chi sao nhỏ xa
xa cuối trời
Đường dài đã lắm chơi
vơi
Bờ lau cát trắng trùng
khơi sóng cồn
Lặng tìm một nẻo cô
thôn
Khác chi chiếc bóng
hoàng hôn hiện về
Độc hành mỏi bước lê
thê
Từng cơn ấm lạnh vỗ về bên
sông
Nghe thơm thoang thoảng
hương đồng
Nghe mùi lúa mới chờ
trông cơm chiều
Ơ hờ cuối ngõ tịch liêu
Quê nhà một mái yêu
kiều chìm sâu
Xanh xanh, nước biếc
một màu
Xa xa, chiếc bóng con
tàu biệt ly
Đôi bờ mỏi mắt vành mi
Quê nhà một mái còn gì,
mai sau.
Biết
bao giờ
Tháng 02 – 2008
Biết bao giờ trời yên
biển lặng
Thời gian qua nghiệt
ngã quá nhiều rồi
Đau khổ, tang thương,
đổ nát, tơi bời
Cát đá còn rã rời
huống chi cây cỏ
Biết bao giờ không còn
trời nghiêng đất ngửa
Nhân loại bình an, và
vạn vật bớt điêu linh
Bớt tối tăm và chào
đón bình minh
Vá đắp lại hoang tàn,
ươm sự sống
Biết bao giờ thành thật
tin yêu hy vọng
Kết đài hoa tay bắt
miệng cười
Máu nóng luân lưu,
người với con người
Chứ nào phải gỗ đá,
sắt chì pha máu lạnh
Mưa dầm kia, có khi sẽ tạnh
Bão táp kia, có lúc sẽ yên
Vậy mà con người mãi
mãi đảo điên
Thù hận, chiến tranh,
đấu đá, gầm gừ trên bệ phóng
Lương tri ngủ trong căn
nhà hực nóng
Lương tâm tàn trong hầm
lửa sục sôi
Bóng dã nhân đeo mặt nạ lên
ngôi
Bãi chính trường, làm
tình người ũng thối
Cái nhân tâm thui chột
trong bóng tối
Cái nhẫn tâm ngự trị tử cấm
thành
Cái lợi danh tột đỉnh
tận trời xanh
Rồi ngạo nghễ huênh
hoang, ai chịu được
Tâm thánh đức một
trượng, dạ quỉ ma mười thước
Ma quỉ nào cũng chỉ là quỉ ma
Núp bóng tối, làm hùng
hổ ba hoa
Ra ánh sáng, sẽ tiêu
tan tất cả.
Hai
thế hệ
Tháng 02 – 2008
Tuổi trẻ các em diễm
phúc nhiều
Văn minh vật chất vượt
băng tiêu
Điểm tô tâm tánh rèn
nhân đức
Sẽ có cuộc đời tựa gấm
thêu
Thế hệ các em ít đắng
cay
Không cay khói lửa
đắng ngô khoai
Học hành đứng đắn, đừng
sa ngã
Sự sống ươm mơ dệt lối
hài
Thế hệ chúng tôi không
thế đâu
Cái thời nghiêng ngửa
tựa nương dâu
Tai trời ách nước hơn
triều sóng
Vây bủa trầm kha, phủ
ngập đầu
Thế hệ chúng tôi lắm
nhiểu nhương
Đỏ xanh nhem nhuốt vẽ
trăm đường
Đến nay kèn cựa chưa
qua khỏi
Đau buốt tâm can, thấu
tủy xương
Mong mỏi thật nhiều
tuổi các em
Đường đi rộng mở, lối
thênh thênh
Không đeo đá tảng trèo
trên cát
Đừng phủ rong rêu, ngủ
dưới thềm
Thế hệ các em biết mỉm
cười
Nụ cười rạng rỡ thật
là tươi
Không gian ma mị, ngoa
tâm ý
Tình tự thương yêu thật
tánh người
Đừng
hỏi ngày mai
Tháng 02 - 2008
Đừng hỏi ngày mai sẽ
tới đâu
Hôm nay tận lực mọi cơ cầu
Suy tư hành động thật
sâu sắc
Nhân đã gieo trồng, quả đến
sau
Đừng hỏi ngày mai những
ước mơ
Hôm nay không phí mất
ngày giờ
Thời gian qua khỏi
không tìm lại
Sung rụng đúng tầm, hẳn
ngủ mơ
Đừng hỏi ngày mai những
bại thành
Ngọc ngà chỉ có ở tinh
anh
Kim ngân bền chí mài
son sắt
E ngại làm gì khúc ngõ quanh
Đừng hỏi ngày mai có
đến không
Ra tay chăm bón gốc hoa
hồng
Lo chi lao nhọc nhiều
gai góc
Lá chớm chồi non, nụ kết
bông
Nói một, nhờ dùm, xin
hiểu hai
Người khôn không nói
những dong dài
Cuộc đời há biết ai
khôn dại
Tự trả lời đi, thế mới
hay
Thế thì chẳng ngại
những ngày mai
Nghĩ chín chắn rồi,
phải bắt tay
Có khác nào như đinh
đóng cột
Một đường thẳng tắp đến
tương lai.
Một
mảnh trăng mờ
Tháng 02 – 2008
Vầng trăng một mảnh
chênh vênh
Dõi soi chiếc bóng lênh
đênh cuối trời
Xa xa núi kéo lưng đồi
Mênh mông sóng vỗ biển
khơi mịt mờ
Ra đi từ đó đến giờ
Đêm đêm tỉnh mộng trăng
mờ giăng giăng
Hồ yên, cá lặn ngậm tăm
Trơ vơ một mảnh thắp
vành trăng soi
Đường về, còn lắm xa
xôi
Đường đi, cô đọng đắng
môi khô cười
Mười đà đã đủ một mươi
Trăm đà thấm thía mười
mươi những là
Xa thì, quả thật là xa
Gần thì, thử hỏi trùng
ba mấy bờ
Bụi lau bến cát ơ hờ
Dòng sông ly khách lững
lờ trôi đi
Vơi đầy cạn mấy bờ mi
Giọt khô còn đọng thầm
thì bao phen
Thâu canh le lói bên
đèn
Buồn trông đổ xuống
dưới thềm trơ vơ
Ngàn mây loáng bạc mịt
mờ
Vầng trăng một mảnh
cuối bờ cô liêu.
Sông
nhỏ bên làng
Tháng 02 – 2008
Quê nghèo một mái
thương thương
Bên dòng sông nhỏ, bên
nương ruộng đồng
Tuổi thơ một lũ chơi
rong
Sớm hong nắng sớm,
chiều hong nắng chiều
Đêm về còn cất tiếng
kêu
Ra sông tắm ánh trăng
thêu cát vàng
Hát cười rộn rã hòa
vang
Quê nghèo cũng có
thiên đàng tuổi thơ
Ê a mấy chữ i tờ
Đèn dầu xuôi ngược hằng
giờ chưa thông
Sáng ngày lại vội chơi
rong
Hoàng hôn buông phủ
tối om chưa về
Tuổi thơ trọn vẹn ước
thề
Cái gì đã hứa không hề lãng
quên
Khắp từ xóm dưới xóm
trên
Hè nhau một tiếng thênh
thênh mở đường
Vậy mà nguồn cội quê hương
Lớn lên mới biết khôn
lường tình quê
Khi xa mới ước mong về
Đường xa cách trở não
nề ruột đau
Gian truân, càng thấm
nương dâu
Phong trần, càng nhớ
hương cau quê mùa
Cái quay, búng sẵn hơn
thua
Ôi thương nhớ thuở quê
mùa mái tranh
Bốn mùa lui tới loanh
quanh
Mạ non, lúa chín, trúc
xanh, tre vàng
Một trời cô đọng mênh
mang
Dòng sông nho nhỏ thôn
làng tôi ơi !!!
Đâu
những ngày xưa
Tháng 02 – 2008
Ta trở về, thăm làng
quê xóm nhỏ
Con đường xưa, lối cũ,
khác đi nhiều
Những dấu mờ trong kỷ niệm
nâng niu
Nay như lạc giữa một
trời xa lạ
Ta vẫn thấy mạ non đeo
gốc rạ
Ta vẫn nghe thoang
thoảng lúa thơm bông
Nhìn xa xa, cát vẫn
trắng bên sông
Khói vờn vợn trên mái
tranh nghèo khó
Những xưa cũ, cố hình
dung cho rõ
Vẫn lờ mờ, khác lạ,
kiếm không ra
Mấy mươi năm mưa nắng
phủ trầm kha
Mớ ký ức, nhện giăng
giăng màn gió
Không chấp nhận, chiều
tà thương bóng xế
Chấp nhận thì, đêm
xuống tiếc hoàng hôn
Cho đến nay, chưa thỏa
mãn tâm hồn
Nhưng chối bỏ, nghĩa là ta
mất hết
Rồi ngẫm nghĩ, kìa sao
dời vật đổi
Sóng rì rào bãi biển
tỏa nương dâu
Sông nước trôi, lặng lẽ chảy
qua cầu
Bèo phiêu dạt, bềnh
bồng chìm mây nước
Mấy mươi năm, trăng mờ,
treo đỉnh dốc
Bóng thời gian, sao ngủ,
gác đầu non
Thì huống chi, đường về nẻo
cô thôn
Còn đâu nữa bóng hình
xưa lối cũ
Mấy mươi năm, ngay
chính ta cũng thế
So sánh xưa, nay đã
khác xa nhiều
Bước lang thang bên
ghềnh đá rong rêu
Bụi gió đưa giọt sương
khô đọng lá.
Chuyến xe vô thường
Tháng 02 – 2008
Ai đi chuyến xe vô
thường dong ruổi
Trên nẻo đường sinh tử rước
điêu linh
Của những ai lặn hụp
bước đăng trình
Biển trầm luân vẫy vùng
trong thống khổ
Ai đi chuyến xe vô
thường khắp chốn
Dù đầu non, góc biển,
cuối chân trời
Đón những ai lạc lối
đứng chơi vơi
Đường vô tận giữa mịt
mờ sương gió
Ai đi chuyến xe vô
thường đây đó
Vượt trầm kha trên vạn
nẻo ta bà
Đón những ai mòn dấu lệ
châu pha
Đeo cô quạnh leo đỉnh
đồi băng giá
Ai đi chuyến xe vô
thường nghiệt ngã
Vào hư vô, một hạt bụi
chưa tan
Chưa có đâu là lối dọc đường
ngang
Đưa đón khách phiêu
bồng dòng sinh tử
Ôi chuyến xe vô thường
Bao hình hài sắc tướng
Bao vóc dáng phôi pha
Dù ngã nhân nghiệp
vướng
Ai cũng từng đi qua
Ôi chiếc xe vô thường
Trải ba đường thống
thiết
Qua sáu nẻo trầm luân
Nắng mưa tàn sương gió
Hư ảo nát phù vân
Trên chuyến xe vô
thường
Dong ruổi cõi sầu
thương
Đón đưa người lữ khách
Về bờ bến thanh lương.
Nhà
xưa ta đó
Tháng 02 – 2008
Tiếng chuông ngân, đêm
dài, vang tỉnh thức
Ánh châu pha, bóng tối,
khép âm u
Mạch thông thương, mở
lối, thoát ao tù
Căn nhà lửa không còn
thui vạn hữu
Tiếng sấm dậy, đất trời
vang lồng lộng
Tiếng triều dâng, bốn
biển thét trùng dương
Cửa từ bi rộng mở, khép đau
thương
Đường giải thoát thênh
thang, chìm sinh tử
Địa ngục, từ nay bỏ ngõ
Thiên Đường, không một
nấc thang
Đưa tay nâng đóa ưu đàm
Liên hoa sen vàng thơm
ngát
Nhân gian hòa reo tiếng
hát
Trần thế trổi khúc ca
vang
Từ nay, bóng tối xóa
tan
Bình minh vừng đông,
tỏa sáng
Chiều về, không lo
chạng vạng
Đêm về, không ngại
hoàng hôn
Xa mờ dấu ngọc điểm
son
Tro than ửng hồng bếp
lửa
Đây rồi, đường xưa lối
cũ
Ngân vang một cõi đi về
Không còn vạn lý sơn
khê
Ngàn trùng mây bay réo
gió
Đây rồi, đầu thôn lối
ngõ
Đã từ bao thuở chia xa
Đến nay, hết những la
đà
Mỉm cười, nhà xưa ta đó. |