|
Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - 92
(Từ bài số 911 đến số 920)
-
Mở cửa tình
thương 911
-
Chân thân bất
tuyệt 912
-
Gõ tiếng Diệt –
Sinh 913
-
Bảo châu như
ý 914
-
Kết một đài
sen 915
-
Tâm
như bất thối 916
-
Dòng sông nhân
ái 917
-
Tàn cát bụi 918
-
Trái tim biết
thở 919
-
Chuyện Hai Dòng
Sông 920
Mở cửa tình thương
Tháng 12 – 2007
Nghe gì không em hỡi
Hoa cỏ ngậm mùi sương
Nghe gì không anh hỡi
Sỏi đá gọi bên đường
Long lanh từng tia nắng
Reo ấm áp ngày về
Đêm đêm chìm thanh vắng
Reo vạn lý sơn khê
Vang đồi cao gió hát
Liên điệp khúc vấn
vương
Lan sông sâu biển rộng
Đâu không bến tình
thương
Chuông ngân dài tỉnh
thức
Tiếng thanh thoát trong
lành
Không còn đâu lằn mức
Như mây trắng trời xanh
Ca vang đồi thế kỷ
Vượt ranh giới biên
cương
Nở rừng hoa thiên lý
Tỏa ngát ngát muôn
phương
Hướng đi muôn vạn lối
Hướng đến muôn vạn
đường
Nhân sinh đừng khắc
khoải
Hãy mở cửa tình thương
Không sầu muộn vương
vương.
Chân thân bất tuyệt
Tháng 12 – 2007
Sương đêm không ướt áo
Mưa gió phớt đầu trần
Như một áng phù vân
Bay giữa ngàn mây biếc
Ta ngồi đây, ai biết
Vốn hiện hữu ngàn xưa
Đến mãi mãi ngàn sau
Chân thân còn nguyên
vẹn
Ra đi không ước hẹn
Sao khắc khoải chia lìa
Ô kìa, ánh sao khuya
Đêm đêm đâu có mất
Giữa ngàn mây xanh ngát
Thuyền ai đậu bên đê
Sông bến cũ vỗ về
Dòng sông xưa nguyên
vẹn
Trường giang sông nước
ấy
Vẫn sông nước muôn đời
Nghe tiếng nói không
lời
Là thanh âm bất diệt
Kìa chân thân bất tuyệt
Ta muôn thuở tồn sinh.
Gõ tiếng Diệt - Sinh
Tháng 12 – 2007
Qua dòng sông sinh diệt
Ta gõ tiếng diệt sinh
Nhận chân được bóng
hình
Đã từ vô lượng kiếp
Ta lên đường đi tiếp
Cho đến tận hôm nay
Mãi mãi đến ngày mai
Ưu đàm hoa bát ngát
Từ vô thỉ không khác
Đến vô chung không màng
Đường thánh đức thênh
thang
Ánh đạo vàng rạng rỡ
Giữa rừng hoang hoa nở
Ngàn cây lá xanh tươi
Sương ngậm cỏ reo cười
Trùng trùng muôn vạn
hữu
Qua vĩ tuyến Thành -
Trụ
Qua kinh tuyến Hoại – Không
Nhẹ hơn áng mây hồng
Treo giữa thềm hư ảo
Qua dòng sông sinh diệt
Nhìn bóng dáng diệt
sinh
Ta, tự thể nguyên trinh
Em cùng ta hiện hữu.
Bảo châu như ý
Tháng 12 – 2007
Giữa rừng hoang hiu hắt
Ta nằm nghe tiếng khóc
Của muôn loại nhiểu
nhương
Khắp ba nẻo sáu đường
Ban từ ân tế độ
Chúng sinh còn đau khổ
Ta mạnh bước lên đường
Chúng sinh chưa tỏ
tường
Ta móc hầu bao lớn
Đeo phong trần một gánh
Quảy một túi trên vai
Nhìn sinh tử không hai
Vẫn là sông là núi
Nhìn sâu vào ba cõi
Như gió thoảng mây bay
Kiếp sinh linh đọa đày
Nghe rồi mau tỉnh ngộ
Hoa từ bi nở rộ
Hoa chân lý đơm bông
Hoa pháp giới rỗng
không
Đó là hoa tự tánh
Xưa nay trầm luân mãi
Bởi mê giác hai đường
Mở rộng, thỏng tay
buông
Mất hai đầu chung - thỉ
Kìa bảo châu như ý
Ta cất bước ra đi.
Kết một đài sen
Tháng 12 – 2007
Một ngày mai em nhé
Ta sẽ nói em nghe
Nhìn sông nước đây này
Nghe gì không sóng vỗ
Dừng tâm tư, bỏ ngõ
Cái gì vỗ, nói đi
Mở miệng, nện ba hèo
Ngậm câm, khư ba trượng
Nhìn thêm kia, lá phướng
Phất phơ trước gió
lồng
Hỏi có gió hay không
Gió lộng hay phướng
lộng
Và nhìn đây, nắm tuyết
Cái gì đóng tuyết băng
Mỉm cười, không nói
năng
Như nụ hoa hàm tiếu
Hoa cười, ai có hiểu
Em cười, em hiểu hoa
Là đã kết nên tòa
Nở đài sen bát ngát.
Tâm như bất thối
Tháng 12 – 2007
Đời có chi là khổ
Ta cứ sống an lành
Như mây trắng trời xanh
Thong dong bay cùng
khắp
Dù cội già gai góc
Dù hoa lá xinh tươi
Ta vẫn cứ mỉm cười
Giữa đồi cao gió hát
Mang nguồn tâm của ý
Gởi hương nội cỏ đồng
Cho hoa lá đơm bông
Đến bờ lau sỏi đá
Có, thì có tất cả
Không, vốn đã là không
Nhìn pháp giới rỗng
không
Băng ngang dòng sinh
diệt
Giữa muôn trùng biền
biệt
Thật ra chẳng hai bờ
Lật bức ảnh mịt mờ
Chắp tay hoa mầu nhiệm
Nhìn cái huyễn, không
huyễn
Đã dứt sạch huyễn rồi
Thỏng tay buông, thảnh
thơi
Trụ tâm như bất thối.
Dòng sông nhân ái
Tháng 02 – 2008
Kéo đại dương, cho biển
khơi nhỏ lại
Xếp trùng khơi, để thu
hẹp hai bờ
Đưa bàn tay bắt một
nhịp nên thơ
Cây cầu đã nối liền
muôn giới tuyến
Biến cát đá thành ngọc
ngà kim xuyến
Đốt bụi tro thành một
khối lửa hồng
Trổ chông gai điểm nụ lá đơm
bông
Xóa góc cạnh kết vòng
tròn đan kín
Đường tung kia, đến vô
cùng, mất hút
Đường hoành kia, đến vô
tận, không còn
Đem hư hao đổ vào cõi
càn khôn
Không thêm bớt giữa
muôn trùng biến hiện
Có nghĩa gì nửa tinh
cầu góc biển
Thắp tâm như, hiện thực
tự lòng ta
Thắp tâm hoa, rung động
cả thiên hà
Đừng đeo đẳng phù trầm
xua bóng tối
Bởi vì sao, nên mù mờ
le lói
Bởi lụn tàn, nên đom
đóm đêm đen
Tỉnh mộng chưa, hay mớ
ngủ, lãng quên
Lại mộng mị ôm hoang
đường mê sảng
Biển khơi kia, trùng
trùng nhưng có hạn
Đại dương kia, mênh
mông nhưng có bờ
Còn tâm ta, trùm khắp
cả hư vô
Sao rút cổ thập thò
trong ốc đảo
Hoa tận mỹ, thơm hương
bờ thạch thảo
Đá đơm bông, cát trắng
lộng trùng dương
Trao tin yêu, tràn ngập
bến tình thương
Cùng tắm mát trên dòng
sông nhân ái.
Tàn cát bụi
Tháng 02 – 2008
Tiếng quốc quốc điểm
canh trong thanh vắng
Tiếng vạc buồn rỉ rả
vọng đêm sương
Tiếng ếch nhái hòa tấu
giữa ruộng nương
Tiếng hổ rống rền rền
khua mé núi
Nước róc rách nỉ non
bên bờ suối
Sóng rì rào vụn vỡ thả trôi
sông
Muôn vì sao nhấp nháy
ngóng sao Hôm
Sao Mai ẩn vì đêm dài
chưa sáng
Ba mươi năm, tam thập
đeo bến cát
Bảy mươi năm, thất thập
cổ lai hề
Thế kỷ là bao, thế hệ sao
hè
Trăm năm hĩ, phong trần
trêu tuế nguyệt
Đông không lạnh mà giá
băng hơn tuyết
Hạ không nồng mà oi
bức hơn than
Thu tím chi khô héo cả điêu
tàn
Xuân đoản hậu, xếp cánh
sầu chín nụ
Thuyền ai đó, gác mái
chèo bến cũ
Khách mỏi mòn ngóng đợi
chuyến đò ngang
Núi non kia mờ sương
khói giang san
Sông biển này phủ
trùng dương vợn sóng
Bảy mươi năm, cuối
đỉnh đồi đổ dốc
Ba mươi năm, chập chững
gánh phiêu bồng
Hố thâm sâu, vùi lấp,
thế là xong
Nhân thế hỡi, phù sinh
tàn cát bụi
Ba mươi năm, bóng thời
gian đánh đổi
Bảy mươi năm, thất thập
cổ lai hy
Hoàng tuyền kia, ôi
bóng tối đen sì
Bãi tha ma, lạnh lùng
rong rêu phủ
Hư vô mờ sương khói
Khép cánh cửa hoang vu
Rồi cũng trả thiên thu
Nghĩa gì đày nhân ngã.
Trái tim biết thở
Tháng 02 – 2008
Hát nữa đi anh, tiếng
tự tình muôn thuở
Hát nữa đi em, lời chan
chứa tin yêu
Tiếng hát quê hương,
sắc gấm hoa thêu
Bao thời đại trải dài
dòng lịch sử
Năm ngàn năm, đan thanh
tròn nét chữ
Giống Lạc Hồng, son sắt
vẹn hùng anh
Trời xanh xanh, trang
sử cũng xanh xanh
Đất rộng mở, giang sơn
tràn gấm vóc
Hát nữa đi anh, từ Nam
Quan, Bản Giốc
Hát nữa đi em, thắm
đượm đến Cà Mau
Bản hùng ca tự ngàn xưa đến
mãi mai sau
Hà Nội, Huế, Sài Gòn,
khắp ba miền đất nước
Bản trường ca, đời sau
qua thuở trước
Trổi điệp khúc, hai
tiếng gọi Việt Nam
Quê hương này, đất nước
này, là của Việt Nam
Tình tự này, giang sơn
này, da vàng máu đỏ
Hát nữa đi em, cho trái
tim biết thở
Hát nữa đi anh, cho máu
thấm thịt thau
Ta hát nhau nghe, trọn
vẹn con tàu
Reo khắp nẻo đường quê hương
rực sáng
Không còn nữa, đông dài
giá lạnh
Không còn nữa, hạ nắng
chói chan
Không còn nữa, thu tím
điêu tàn
Cho xuân thắm bốn mùa
lộng gió
Tiếng tình tự trao nhau
như thế đó
Vẹn câu thề trang trải
vạn tin yêu
Là người Việt Nam, gìn
giữ, nâng niu
Quét tất cả mọi sắc màu
xanh đỏ.
Chuyện Hai Dòng Sông
Tháng 02 – 2008
Nước sông Gianh vẫn thì
thầm muôn thuở
Sông Bến Hải vẫn đập
vỗ đôi bờ
Máu lệ nào xào xạc mảnh
tàn khô
Hồn tử sĩ lung linh mờ rêu
phủ
Suối vàng kia, em ơi,
yên giấc ngủ
Hoàng tuyền đây, anh
hỡi, thấm thịt da
Nghe nao nao tiếng quốc
quốc, gia gia
Sương gió lạnh xa đưa
miền băng giá
Tôi đứng lặng nhìn anh
mờ bia đá
Tôi chạnh lòng nhìn em,
mắt long lanh
Thắp nén hương, nghe
thấm thía ngọn ngành
Hồn sông núi, lâng lâng
niềm thổn thức
Trường Sơn tỏa chiều
tàn loang khói bạc
Biển Đông vang đêm
xuống khuất hoàng hôn
Tim lặng câm, nghe se
thắt dập dồn
Hai dòng sông chôn vùi
bao xương máu
Nước róc rách, đôi bờ
khua sông núi
Sóng rì rào, đập vỗ đẩy
bờ xa
Anh nằm kia, chìm dĩ
vãng phôi pha
Em ngủ đó, tóc sương
bay bụi gió
Ánh mắt em nhìn tôi,
rồi bỏ ngỏ
Đôi mắt anh, thoáng
hiện nét đăm chiêu
Thương nhau nghe, nói
sao nữa, chi nhiều
Ai không thấm đoạn
đành cơn dâu biển
Sông Gianh kia trầm
ngâm không lên tiếng
Bến Hải đây nghèn nghẹn
nói không lời
Thương tiếc em, yên
giấc ngủ ngàn thu
Thương tiếc anh, Trường
Sơn mờ biển Thái. |