|
Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - 91
(Từ bài số 901 đến số 910)
-
Một cuộc tao phùng 901
-
Thương về Yến
Phi 902
-
Một cõi mênh mông 903
-
Đốt tâm nguyền 904
-
Nhớ Thiều Nguyên 905
-
Nhớ về Huyền Trân 906
-
Núp bóng sân chùa 907
-
Khôn nhà dại chợ 908
-
Cái nỗi Ta Bà 909
-
Trường giang mặc
tử 910
Một Cuộc Tao Phùng
Tháng 12 – 2007
Tôi đến đây, đất thần
kinh cổ kính
Thăm cố đô, chỉ một
túi trên vai
Phương trời xa đã muôn
vạn dặm dài
Tôi vẫn bước giữa ngàn
trùng thiên lý
Con đường nào, là
đường về của ý
Con đường nào, khơi
động những nguồn cơn
Cùng bước đi nhìn vết
tích hao mòn
Nghe xào xạc lâng lâng
hồn sông núi
Cuộc nhân thế, mộng sầu
rung trái chín
Đeo đỉnh đầu, một mái
trắng bụi bay
Thoáng tâm tư lành lạnh
gió heo may
Đêm thao thức sao mờ
trông bóng nguyệt
Trong tối tăm, chỉ
mong vành trăng khuyết
Vắt lưng trời le lói
ánh ngàn rơi
Vẫn lóe lên chút loáng
bạc tuyệt vời
Kinh đô đã trầm buồn
vơi thế kỷ
Trường Tiền hỡi, có
buồn không Bến Ngự
Nam Giao ơi, ai hát
khúc tình tang
Lá me bay, còn rơi rụng
bên đàng
Dòng Hương Giang, câu
hò chưa ước vẹn
Thuyền ai đó, hãy dừng
chân một chuyến
Ghé vô bờ, khách đợi
bến sông xưa
Rồi một mai trời
nghiêng nắng đổ mưa
Đất kinh kỳ trầm buồn
bao cổ kính.
Thương về Yến Phi
Tháng 12 – 2007
Yến
Phi em hỡi đâu rồi
Ai nghe tiếng nói tiếng
cười Yến Phi
Mầm
non đang độ xuân thì
Hiến thân Đạo Pháp cũng
vì lầm mê
Trải
qua sóng gió nhiêu khê
Còn đây, một mái ước
thề nghe em
Dù
cho ai nhớ ai quên
Nhưng em còn đó, bên
thềm thùy dương
Dù
cho gió bụi mù sương
Nhưng em còn đó, bên
đường nhớ ghi
Yến
Phi, em hỡi Yến Phi
Thì thầm biển nhớ cũng
vì tên em
Ráng
chiều đỡ bóng hoàng hôn
Màn đêm buông xuống vẫn
còn trăng soi
Xa
xa gió gọi lưng đồi
Trùng khơi sóng vỗ ngỏ lời
mến thương
Yến
Phi còn đó bên đường
Bờ lau cát trắng thùy
dương nhớ người.
Một cõi mênh mông
Tháng 12 – 2007
Mộng hải hồ, trùng khơi
sóng vỗ
Nghe chạnh lòng, một
cõi mênh mông
Vi
vu gió gọi ngàn thông
Mai sau rêu phủ thả
dòng hoang sơ
Kìa
ai đứng đó trơ vơ
Núi cao biển rộng sóng
xô xạc xào
Quê
người văn vật giương cao
Quê mình vá đắp bọt bèo
ngửa nghiêng
Quê
người phố xá công viên
Quê mình trăng ngủ, sao
đêm mịt mờ
Quê
người phố thị rợp cờ
Quê mình èo uột dại khờ hồn đau
Quê
người sắc thắm thêm màu
Quê mình đêm tối, canh
thâu chưa tàn
Quê
người phố thị thênh thang
Quê mình trúc ngã bên
hàng tre xanh
Quê
người thư thả an lành
Quê mình nặng trĩu treo
mành ngàn cân
Quê
người ngất ngưởng cao ngần
Quê mình cúi mặt cơ cần đắng
cay
Quê
người đêm cũng như ngày
Quê mình chưa sáng đã
dày hoàng hôn
Nhìn
trông nước nước non non
Gia gia quốc quốc gọi
hồn ai nghe !
Đốt tâm nguyền
Tháng 12 – 2007
Sao lại gọi truyền
đăng tục diệm
Sao lại gọi kế thế
truyền thừa
Trước Bảo Tháp nghe
lòng xao xuyến
Đốt tâm nguyền ra sức
dựng xây
Không làm gì ô danh cổ đức
Không làm gì hoen ố
thiền môn
Tăng Ni hỡi tin yêu dấn
bước
Tay đan tay gìn giữ
sắt son
Một đảnh lễ dặn lòng
ghi nhớ
Tấm thân này không bội
ân sư
Có như thế mới nên đảnh
lễ
Nếu không thì bẩn áo
Như Lai
Nâu sồng một mảnh đeo
vai
Đạo - đời, hai gánh
đường dài dặm soi
Nếu không, uổng phí
một đời
Lại đem sương bạc mà phơi
nắng chiều
Thà không khoác áo nâu
sồng
Chứ không làm nhơ
chiếc áo
Thà không Thích Tử đeo
dòng
Chứ không nương nhờ
cơm cháo
Thân mang, tay xách,
vai gồng
Tâm tư tôi luyện nức
lòng chưa thôi.
Nhớ Thiều Nguyên
Tháng 12 – 2007
Thiều
Nguyên, thế núi lưng đồi
Quang Huyền, đại thụ
một đời độc cư
Trăm
năm một kiếp gần dư
Sử vàng rạng nét tư nghì đan
thanh
Tịch
liêu bóng cả buông mành
Mấy vòng kềm tỏa đoạn đành
ruột đau
Đến
đây, da thấm thịt thau
Phong sương tuế nguyệt,
sắc màu thời gian
Đến
đây, một mảnh quan san
Thiều Nguyên trầm mịch,
mây ngàn bay bay
Đến
đây, chưa thỏa lòng này
Đôi bờ mi đọng, cay cay
giọt nồng
Xích
xiềng phù thế đeo gông
Nhân danh, giả tướng,
tréo tròng trần lao
Trùng
dương, bọt sóng ba đào
Trường Sơn, gió bụi xạc
xào bờ lau
Tang
thương vùi lấp biển dâu
Dòng sông cách trở
nhịp cầu lại qua
Thiều
Nguyên, đứng ngó xa xa
Vị non, vị nước, vị gia
khắc lòng
Nhìn
thôi, thỏa chút hoài mong
Sương đêm thấm lạnh,
chờ hong nắng chiều
Hoàng
hôn rải bóng cô liêu
Thiều Nguyên, ôi ! nhớ
thương nhiều Thiều Nguyên.
Nhớ về Huyền Trân
Tháng 12 – 2007
Viếng thăm Đền Huyền
Trân Công Chúa
Nhớ Châu Ô, Châu Lý, xa
xưa
Báo ân cha, nâng khăn
sửa túi
Báo ân nhà, một thuở
can qua
Nhìn sắc thể cành vàng
lá ngọc
Ngẫm nhớ câu, cây quế
giữa rừng
Núi thăm thẳm đèo heo
hút gió
Thắp sao mờ, đếm nỗi
chung – riêng
Phận nữ nhi, đem thân
mở nước
Lại kết giao hai mối an
hòa
Bắc nhịp cầu xuyên Nam
thẳng tắp
Vững sơn hà, dễ được
thế ư
Thắp nén hương dâng lên
Công Chúa
Hiển thánh linh phưởng
phất đâu đây
Người sống với sử vàng
muôn thuở
Tên Huyền Trân mãi mãi
không phai
Thật xứng danh anh thư
nước Việt
Thật xứng danh công
chúa nhà Trần
Vì việc lớn băng qua
tiểu tiết
Áng mây nào, ai vẽ phù
vân
Bồng Nga đeo mảnh tơ
hồng
Phong sương tuế nguyệt
non sông nước nầy
Hoàng hôn gác mái bờ
tây
Thuyền du biển lộng hoa
lay trăng ngàn
Trùng dương sóng vỗ
mênh mang
Còn đây dấu nét son
vàng Huyền Trân.
Núp bóng sân chùa
Tháng 11 – 2007
Hỡi
ai núp bóng sân chùa
Nâu sồng, áo vải có
thừa hay không
Đừng
đem quẳng gánh dòng sông
Khác chi bèo bọt bềnh
bồng trôi đi
Đạo
tâm, đạo lực, vô nghì
Ngược dòng sinh tử có chi
ngại ngần
Sao
đem phủ lớp phong trần
Kìa xem cát bụi phù
vân khác gì
Dọc
đường sỏi đá ai vì
Chông gai ai gánh, ai
vì cho ai
Thương
không áo ngắn lưng dài
Co đầu rút cổ leo đài
rong rêu
Xưa
nay, rác rưới lều bều
Bức tranh nhân ảnh còn
trêu lòng người
Hô
hô, mắt nhắm, miệng cười
Miễn đeo hoang tưởng
cuộc đời của ta
Bôi
son, phết gấm lụa là
Ỡm ờ câm ngọng, núp nhà
Như Lai
Tung
hê, thưa Cụ, thưa Ngài
Một mai rớt xuống tuyền
đài khóc thương
Ngoài
đời đã lắm ma vương
Trong đạo không thiếu
những phường ác ma
Lại
than nghiệt ngã ta bà
Dấn thân phụng sự mới
là trượng phu !
“Khôn nhà, dại chợ”
Tháng 12 – 2007
Nhớ
câu “dại chợ khôn nhà”
Ra đường khép nép, về
nhà huênh hoang
Dẫm
đi trên những lối mòn
Thau chì lổm ngổm, vàng
son lụn tàn
Miễn
sao ai gánh ai mang
Đừng ai đục đẽo ngai
vàng của tôi
Chỗ
tôi, không thể ai ngồi
Ô dù o bế, kệ tôi, mắc
gì
Điểm
trang cốt cách phương phi
Cân đai, áo mão làm vì dễ coi
Tiền
hô, hậu ủng, leo ngôi
Thưa Ngài, thưa cụ, co
vòi, khép re
Ra
đường, mắt nhắm, tai be
Về nhà, vênh váo làm
Nghè trượng phu
Tép
tôm rút cổ ao tù
Tường thành cố hủ che
dù đóng khung
Thượng
tôn, hạ đạp bung xung
Trung ngôn, nghịch nhĩ,
lùng bùng mang tai
Chua
ngoa, thở vắn than dài
Không ai, bị ép bị nài
mà thôi
Cái
màng chè chuối nếp xôi
Đã quá cũ rích, mà lôi
ra hoài
Khôn
nhà, dại chợ, một đời !
Cái nỗi Ta Bà
Tháng 12 – 2007
“Dò
sông dò biển dễ dò
Nào ai lấy thước mà đo
lòng người”
“Ở
sao cho vừa lòng người
Ở rộng người cười, ở
hẹp người chê”
Đi
vào tận chốn sơn khê
Còn nghe những nỗi ê chề trần
gian
Huống
chi giữa chợ giữa đàng
Cái chuyện thiên hạ
ngập tràn đường đi
Chuyện
hay chuyện đẹp nói chi
Chuyện xấu chuyện gỡ
cấp kỳ lan nhanh
Ô
hay, miệng thế không phanh
Luận bàn, đàm tiếu
loanh quanh tỏ bày
Cù
nhây cám trấu cối xay
Cù nhưa thóc gạo suốt
ngày chưa xong
Thời
giờ để trống uổng không
Ngồi lê đôi mách đỡ
buồn chưa yên
Lân
la, nhổm dậy đi liền
Có khi cao hứng mà
quên về nhà
Nhân
thời nhân thế kêu ca
Xót thay cái nỗi ta bà
đáng thương
Khen
ai gạn lọc tinh tường
Không mang rác rưới,
không vương sình lầy
Khen
ai nói thiệt lời ngay
Không thêm không bớt,
đẹp thay cuộc đời
Khi
cần, mới nói đôi lời
Khi không, chẳng nói
những lời bung xung
Cần
chi, quét sạch lá rừng
Cần chi, khuyên gió,
gió đừng rung cây !!!
Trường giang mặc tử
Tháng 12 – 2007
Cam tuyền bên bờ suối
Trang trải đức thanh
lương
Gieo cam lộ cành dương
Giữa trần ai thống khổ
Mưa nguồn xanh cây lá
Pháp nhũ thấm ân sâu
Hạnh phúc và khổ đau
Hai con đường đố kỵ
Nhưng biết nhìn thật kỹ
Vốn là một không hai
Khi tỉnh giấc mê dài
Muôn sông ra đại hải
Nhân sinh đừng ái ngại
Hãy nhìn kia rùa mù
Đừng sống mãi ao tù
Đeo gông cùm nghiệt ngã
Dẫm đi trên sỏi đá
Bước qua mọi chông gai
Đâu không có hoa cài
Trên đường muôn vạn lối
Ta nằm yên đánh giấc
Rung động cả thiên thu
Sóng biếc vỗ đôi bờ
Sông trường giang mặc
tử. |