|
(Từ
bài số 881 đến số 890)
-
Sao
lại khóc tôi !
-
Thảm
trạng xây cầu Cần Thơ
-
Lại
thương về Miền Trung !
-
Châu
sa thành gia bảo !
-
Ai
chưa từng biết khóc ?
-
Nghề
nào cũng lắm công phu
-
Cơ cầu
chi ai ?
-
Bao
giờ thoát khổ ?
-
Người
dân quê thống khổ !
-
Nhớ
mãi nghe em !
Sao lại khóc tôi !
Tháng 10 – 2007
Tôi chưa chết, mà
sao em lại khóc ?
Tôi còn đây, mà sao
anh tiếc thương ?
Cuộc đời tôi, đi
chưa hết nẻo đường
Mỗi tan hợp, hợp tan
Đó là lẽ thường tình
nhân thế
Tôi có làm gì đâu,
sao cho rằng quá ác
Tôi có làm gì đâu,
sao cho rằng quá tay
Tôi chỉ có một đôi
chân
Một đôi tay
Một tâm tư
Một tấm lòng
Chưa trọn vẹn những
gì tôi mong muốn
Khi nào kết thúc,
đỉnh đồi hy vọng
Khi nào tràn đầy, hố
thẳm nát tan
Tôi sẽ đứng sững
trên đường ngang
Nhìn lối dọc, khép
hoành tung một kiếp
Vì thế, xin em đừng
có khóc
Vì thế, xin anh đừng
xót xa
Cõi ta bà, tôi dẫm
nát trầm kha
Đi đi mãi trên hành
trình chưa hết
Tôi sẽ nghỉ, mỗi khi
thấm mệt
Tôi sẽ đi, khi chút
sức chưa tàn
Em hãy mỉm cười, hòa
khúc âm vang !
Anh hãy vui lên,
cùng tôi anh nhé !
Thảm trạng Xây Cầu Cần Thơ
Cảm thương
cho những gia đình đồng bào nạn nhân
bị thương
vong, bị thương tích bởi tai nạn lao động
trong công
trình xây dựng Cây Cầu Cần Thơ
vào ngày
26-9-2007.
Viết lúc
7.30pm đêm 18-10-07 trên chuyến bay.
Mặc Giang
Khi cầu chưa bắc, mẹ
tôi gian khổ, nhưng không có chết !
Khi cầu chưa xây,
cha tôi trầm thống, nhưng không banh thây !
Khi cầu chưa bắc,
chồng tôi, đâu có rữa mục thế này !
Khi cầu chưa xây,
con tôi, đâu có dập vùi tan nát !
Lòng đau, dạ xót,
ruột cào, gan thắt
Nhà ngã, cửa nghiêng,
vách đổ, cột xiêu
Hứng cho tràn cả
tiêu điều
Chịu cho ngập cả cô
liêu cơ cùng
Đất trời sao nỡ
chẳng dung
Thảm thương man dại
cùng chung thế này
Mấy trăm năm qua phà
không chết
Mấy mươi năm cha, mẹ,
chồng, con
Khổ đau, nhưng vẫn
vuông tròn
Gian truân, nhưng
vẫn ghe xuồng ngược xuôi
Hò đưa câu nói tiếng
cười
Đôi bờ mấp mé chở
người dân tôi
Còn hôm nay
Chưa kịp vui, bớt
mong bớt mỏi
Chưa kịp cười, bớt
đợi bớt trông
Để nhìn cầu bắc qua
sông
Đi về thẳng tắp đẹp
lòng Miền Nam
Đã dày nát cả tơ tằm
Còn chi để nói, biết
cam sao đành
Nỗi này vì ai ?
Nỗi này do ai ?
Đau ngất trời mây !
Mắt héo khô gầy !
Nỗi này tại người ?
Nỗi này tại tôi ?
Điều tra, giải thích
?
Có nghĩa gì đâu ?
Sông nước Tiền Giang
Sông nước Hậu Giang
Cần Thơ ơi, nước
chảy đôi bờ
Khi lớn khi ròng,
oan hồn bơ vơ
Cây cầu Cần Thơ
Mai kia mốt nọ, xây
dựng thành hình
Xe cộ ào ào, mây
nước xạc xào
Nghiệt ngã thuở nào,
ai còn nhớ không ?
Tôi sẽ đứng bên cầu,
nhìn dòng người lui tới
Tôi sẽ đứng bên cầu,
nhìn dòng người lại qua
Ghi dấu nhạt nhòa,
dĩ vãng dần xa
Da thịt tôi này,
nước mắt Cần Thơ !!!
Lại Thương Về Miền Trung
Cảm thương
trận lũ lụt vào tháng 10-2007
lại gây
chết chóc và đổ nát các tỉnh Ninh Bình, Thanh Hóa,
Nghệ An, Hà
Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên,
Quảng Nam,
Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Nha Trang
thuộc vùng
đất Miền Trung nghiệt ngã, và đang mưa lớn,
đe dọa Sài
Gòn, Miền Nam ?
Viết lúc
8pm đêm 18-10-07 trên chuyến bay.
Mặc Giang
Miền Trung ơi, thiên
tai chi nhiều thế !
Hết hạn hán khô cằn
Đến bão lụt trào
dâng
Người dân tôi đã tan
nát phong trần
Lại gánh chịu khi
trời long đất lở
Khi nắng, thì nắng
như đổ lửa
Khi mưa, thì mưa như
trời thủng mất chân mây
Để trút những bạo
tàn, man dại, đọa đày
Xuống trên đầu trên
cổ người dân Miền Trung cay đắng
Mỗi một năm lại đến
Còn gì là tay trắng
!!!
Có năm ập vài lần
Còn gì là manh áo
chén cơm !!!
Chan nước mắt !
Ngậm khổ đau !
Nuốt bồ hòn !
Manh chiếu rách
Đắp ông trời
Trăng sao khóc gió
!!!
Nước, như vỡ tận
nguồn, nước tuôn, nước lũ
Gió, như nộ xung
thiên, gió vập, gió vùi
Sóng, như động thủy
cung, sóng phủ, sóng quay
Phá xơ xác đất Miền
Trung nghiệt ngã
Lúa, ngã gục trên
đầu xanh lá mạ
Mộng, thúi tàn khi
hạt giống chưa ươm
Mái nhà tranh, xéo
gió, rách tươm
Dân quê nghèo, khóc
khô nước mắt
Nhiều khi, cũng muốn
cắt lìa : nơi chôn nhau cắt rốn
Nhiều khi, cũng muốn
đành đoạn : xa mồ mả ông cha
Nhưng đi đâu, thiệt
tình, áo quần, chỉ mấy mảnh dính da
Nói đừng cười, chứ
bạc với tiền, không một xu dính túi
Tủi, có gì để mà
buồn tủi
Đau, có gì để mà
buồn đau
Khố rách, đã từ khi
mới sinh ra, mở mắt chào đời
Mo cau, đã từ khi
mủng dừa sứt mẻ, vét lu, húp nước
Tiết tháo, cúi đỡ
cõi còm, thui chột
Hào khí, lom khom xơ
xác, khô gầy
Chai sần mấy lớp,
đeo tay
Khẳng khiu mấy lớp,
đọa đày bước chân
Đầu trần, chống chõi
phong trần
Thân trần háp nắng,
héo dần tấm thân
Sương sa, lạnh buốt
cơ bần
Gió táp, se thắt mấy
lần thịt thau
Khổ đau, chồng chất
mái đầu
Bù xù tóc trắng, rầu
rầu bụi bay
Trắng tay, trắng cả
hai tay
Xoa qua bóp lại,
không ngày nào nguôi
Miền Trung, quê của
tôi ơi
Gian truân đầy ắp,
ai người biết không ???
Vậy mà :
Mỗi một năm, thiên
tai chi rứa
Mỗi một năm, nghiệt
ngã chi ri
Còn chi, mà nói mô
tê
Còn chi, mà nói răng
ri, nữa hè
Chén cơm manh áo, ai
nghe
Chiếu mền tơi tả,
sao che đất trời
Miền Trung, ơi hỡi
quê tôi
Hòa trong nước mắt,
khóc cười Miền Trung !!!
Mặc Giang
Tháng 10 –
2007
Châu sa thành gia bảo !
Tháng 11 – 2007
Khi sinh ra, vốn
mang dòng suối lệ
Tẩm hơi sương chan
chứa mọi nỗi niềm
Mỗi một người có một
dòng suối riêng
Chảy để thấm đời
mình trong nhân thế
Mạch ẩm ướt nằm ẩn
sâu lặng lẽ
Ngấm cõi lòng, và
thẩm thấu con tim
Nếu giọt lệ mà khô
cứng, ngậm câm
Thì con người trơ
trơ hơn gỗ đá
Chín tâm tư, mới
lưng tròng lệ đổ
Nhũn tâm hồn, mới
động mạch châu sa
Cứ chảy đi, ôi hạnh
phúc lắm mà
Vì trái tim bồi hồi
nghe sự sống
Thật dễ thương, nhìn
bờ sông gợn sóng
Thật dễ mến, nhìn bờ
suối vo tròn
Không biết khóc, là
sống không tâm hồn
Không nước mắt, là
chôn đời khô cứng
Đừng phụ bạc tắt
nguồn cơn sinh động
Đừng bẽ bàng dìm
suối lệ vực sâu
Tiếng nói của con
tim, và tiếng nói của cái đầu
Hai cái đó thường
đôi co nghiệt ngã
Giọt thì thầm lung
linh hồn sỏi đá
Để ngắm nhìn nước
mắt chảy mà chơi
Chảy băng ngang
từng mạch sống cuộc đời
Đừng lấn át bởi lằn
ranh lý trí
Đặt lý trí đứng trên
cầu sông Vị
Bắc một nhịp qua
suối lệ chìm khe
Khi con tim rung
động mạch lắng nghe
Ôi đẹp quá, châu sa
thành gia bảo.
Ai chưa từng biết khóc ?
Tháng 11 – 2007
Khi sắt đá thì mặt
lạnh như tiền
Khi nhũn mềm, cũng
méo xẹo như ai
Thế mới biết, khóc,
quả thực anh tài
Đánh ngã gục anh thư,
trượng phu, quân tử
Khi cõi lòng đã chín
mùi tình tự
Khi tâm hồn đã ủ dột
xót xa
Thì bờ mi đã mở mạch
châu pha
Nguồn suối lệ cuộn
dòng reo tức tưởi
Khi lẫm liệt, hơn
gió rừng thét núi
Khi dọc ngang, hơn
hồng thủy sóng triều
Nhưng có khi vào
quán trọ cô liêu
Ôm lủi thủi giọt khô
đau mắt xót
Bất luận, bậc cái
thế anh hùng đảm lược
Bất luận, bậc tướng
lãnh thống chế sa trường
Bất luận, bậc dân
giả chơn chất bình thường
Nước mắt chảy, cũng
kẻm nhẻm, kèm nhem, thút thít
Đâu phải riêng chốn
hồng trần ô trược
Ngay thánh nhân đã
vượt thoát siêu phàm
Không biết khóc,
khác nào gỗ đá, thạch nham
Tiếng lòng không
biết nghe, tình người đâu có vẹn
Trời, dù là khoảng
trống mênh mông, còn mưa đổ
Đất, dù là gồ ghề,
lồi lõm, còn nứt khe
Huống chi con người,
có sẵn hai lòng khe
Mạch không động,
khác nào như đã chết
Khóc, mới sinh ra,
đó là sự thật
Khóc, thấm niềm đau,
mới là con người
Khóc, đã nằm sẵn
trong tiếng cười
Hỡi nhân thế, ai
chưa từng biết khóc ???
Nghề nào cũng lắm công phu
Tháng 11 - 2007
Nghề nào cũng
lắm công phu
Muốn cho đến đích,
lu bù trần ai
Nghề nào cũng
lắm chông gai
Muốn cho tuyệt đỉnh,
miệt mài trầm kha
Đôi tay chống
chõi sần da
Đôi chân dẫm bước
đẫy đà lao linh
Không nghề,
cũng lắm tội tình
Có nghề, cũng lắm
cực hình, chưa xong
Ở đời, không
lẽ long bong
Vai u ai gánh, lưng
còng ai mang
Chỉ riêng cái
uống cái ăn
Biết bao công sức
khó khăn mới thành
Huống chi nên
phận nên danh
Não lòng chồng chất
tròng trành lên ngôi
Vùi đầu đeo đá
leo đồi
Nước mắt xói đất,
mồi hôi xói bờ
Vùi cổ xơ xác
tàn khô
Tháng năm ì ạch,
ngày giờ hết hơi
Nghề nào cũng
nhọc một đời
Thời gian ngoảnh lại
da mồi tóc sương
Nghề nào cũng
lắm tai ương
Dừng chân thở dốc
nát đường xót xa
Lò cừ nung nấu
ta bà
Chiếc xe nhân thế
qua phà trần gian
Mong ai thấu
hiểu cơ mang
Đừng trơ mắt ếch bẽ
bàng thế nhân.
Cơ cầu chi ai !
Viết thêm 1
bài cho cảnh lũ lụt cuối năm 2007,
hoành hành
và tàn phá hơn mười mấy tỉnh Miền Trung.
Tháng 11 –
2007
Lụt, đang hoành hành
Thanh Hóa !
Lụt, đang càn quét
Nghệ An !
Lụt, đang tàn phá
Ninh Bình !
Lụt, đâu có tha Hà
Tĩnh !
Còn Quảng Bình, cũng
ngập tràn, chấn động !
Còn Quảng Trị, cũng
nghiêng ngửa, điêu linh !
Quảng Nam - Đà Nẵng,
hứng chịu cực hình !
Thừa Thiên - Huế,
lặn chìm trong biển nước !
Tỉnh Quảng Ngãi, tơi
bời chất ngất !
Tỉnh Bình Định, ập
phủ tan hoang !
Tỉnh Phú Yên, hớt
hãi kinh hoàng !
Nha Trang – Khánh
Hòa, còn gì là thùy dương cát trắng !!!
Ôi, vùng đất Miền
Trung nhỏ hẹp, người đông
Khi nắng, thì nắng
như đổ lửa
Ôi, vùng đất Miền
Trung hứng biển, đỡ núi
Khi mưa, thì mưa dập
gió vùi
Làm tiêu điều quê
nghèo chơn chất của tôi ơi
Lòng quặn thắt, nơi
chôn nhau cắt rốn
Đâu cần đánh dấu, là
trận lụt lịch sử
Đâu cần đánh dấu, là
trận lụt lớn nhất của mấy mươi năm
Có năm nào, người
dân tôi, không chùn xuống nặng oằn
Núi còn lở !
Đèo còn nghiêng !
Đất còn sạt !
Đá còn quay !
Đường còn trụt !
Thành còn lay !
Nói chi đến :
Cửa nhà !
Miếng cơm !
Manh áo !
Ân có nặng, mới càng
thêm áo não
Nghĩa có sâu, mới
càng thấm niềm đau
Người vô can, cũng
chia sẻ một bầu
Huống chi, nói đến
chữ đồng bào ruột thịt
Xin cảm ơn ai, dẫu,
“lòng có nhiều nhưng của ít”
Xin cảm ơn ai, dẫu,
“lá rách làm khổ lá lành”
Qua từng cơn
Người dân tôi ngó
quanh :
Ngậm đắng !
Nuốt cay !
Ôm đầu !
Bó gối !
Hỡi thiên địa, nếu
có bạo tàn thì ùn ùn bão thổi
Hỡi trời đất, nếu có
nhẫn tâm thì chấn động càn khôn
Làm cho một trận tan
tành, vẫn còn hơn
Chứ năm từng năm,
đừng đáo lui đáo tới
Thà chấp nhận một
phen, rồi tô bồi, chống đỡ
Thà hứng chịu một
trận, rồi vá đắp, dựng xây
Chứ chưa kịp ngóc
đầu, ngồi dậy, đứng lên
Lại ập phủ, cư không
an, lấy gì mà lạc nghiệp
Dân Miền Trung cay
đắng, lại chồng thêm oan nghiệt
Dẫm đất ngó ông trời,
sao ông nhẫn quá tay
Ở trên cao, sao ông
không thấy nỗi này
Tận chốn thiên đình,
chẳng lẽ ăn không ngồi rồi
Nổi tánh thiên lôi,
bày những trò hành hạ
Người dân Miền Trung
ơi !
Hỡi thời thế, thế
thời là thế
Nhưng một lòng một
dạ trung kiên
Dù cho nghiệt ngã,
oan khiên
Tương thân tương ái,
hậu tiền có nhau
Dù cho bạc hếu mái
đầu
Nhìn ngang xẻ dọc,
cơ cầu chi ai
Dù cho ập phủ thiên
tai
Nghĩa nhân đức trọng
hoa cài Miền Trung.
Bao giờ thoát khổ !
Viết để
chia sẻ những mảnh đời bất hạnh,
đã nghèo
khổ lại còn hạn hán từng năm
và lũ lụt
mỗi năm, lại đang ập phủ não nề !
Tháng 11 – 2007
Cái nghèo khổ, thì
làm sao no lưng ấm cật ?
Cái cơ cùng, thì làm
sao thoát khỏi mốc meo ?
Ôi những tiếng eo
kèo
Ngất đồi cao gió hú
Cái khổ nghèo, vốn
đã mang từ thuở
Mới sinh ra, vừa mở
mắt chào đời
Đến lớn lên, dù vài
chục, mấy mươi
Càng gồng gánh, càng
chất chồng nặng trĩu
Bởi cha mẹ tôi, cũng
đã từng nghèo khổ
Một mái nhà tranh,
chừa lỗ ngó ông trời
Cơm hẩm độn khoai,
từng bữa thở hết hơi
Đồng cạn đồng sâu,
đất cằn phơi sỏi đá
Cả cuộc đời tôi,
cũng chạy bương tơi tả
Suốt mấy mươi năm,
cũng vật lộn muôn bề
Nhưng không làm sao
thoát nổi cảnh ê chề
Lại còn vợ chồng, và
một đàn con nheo nhóc
Nói rằng khóc, thật
sự, tôi đâu còn nước mắt
Nó đã khô trong dãi
nắng mưa dầu
Nó đã chìm trong cạn
đáy thâm sâu
Đày lao nhọc, tấm
thân tôi tàn tạ
Lưng còng xuống, đeo
trầm kha vất vả
Chân khẳng khiu, lội
sỏi đá chông gai
Đầu bạc phơ phủ một
mái hoa cài
Dáng ủ rũ, xác xơ
bồng tóc trắng
Mùa hạn hán, da thẫm
màu, đỡ nắng
Mùa lũ lụt, thân còm
cõi, chống mưa
Nhà trống trơn,
không của cải dư thừa
Lửa hết cháy, nước
hết trôi một cái gì được nữa
Tôi dốt nát, trường
làng ê a ba chữ
Các con tôi, chưa
qua khỏi tiểu học gần nhà
Mỗi khi nghe học phí,
sách vở, lòng dạ xót xa
Thì làm sao bò lên,
mà gọi là trình độ
Mảnh ruộng với khu
vườn, chỉ một khoanh, bó rọ
Con cái kết phu thê,
chia cái gì mà chia
Nên cũng như tôi,
bương chải đủ thứ nghề
Nhưng cuộc sống vắt
đèo heo hút gió
Ôi thân phận, cái
nghèo đeo cái khổ
Ôi cô cùng, cái khó
bó cái khôn
Tôi ao ước, sao cho
được khá hơn
Nhưng số không, biết
làm sao mà ao ước ???
Người dân quê thống khổ !
Viết lúc
6am 15-11-07, để thương cảnh hơn mười mấy Tỉnh Miền
Trung
đã bị tràn
ngập và tàn phá bởi 5 trận lũ lụt vào năm nay
(2007),
cơ chừng
chưa thoát khỏi !
Tháng 11 – 2007
Tôi thấy rồi em
Nước tràn bờ lênh
láng
Tôi nghe rồi em
Cả biển nước mênh
mông
Nước nuốt mất ruộng
đồng
Nước cuốn trôi phố
thị
Kia, người mẹ, tay
bồng tay bế
Nọ, cụ già, túi rách
đeo vai
Đó, con thơ, nước
mắt lăn dài
Đây, vợ hiền, khóc
chồng tang trắng
Đeo một mớ bùi nhùi,
di tản lên nơi cao, ngậm đắng
Mang một mớ tạp nham,
bỏ của cải thoát thân, nuốt cay
Khốn cùng, đã trắng
hai tay
Lại càng tay trắng,
đọa đày trầm kha
Vách phên, tạm gọi
là nhà
Cuốn trôi sạch bách,
cửa nhà còn chi
Gia tài, cơm gạo hẩm
thiu
Quăng vào biển nước,
tiêu điều xác xơ
Chút cứu trợ, dăm ba
gói mì, với vài “lon”, húp cháo
Chút lòng vàng,
tiếng an tiếng ủi, riêng thân phận đói nghèo
Từ nay, mang cả mốc
meo
Tay gồng tay gánh
leo trèo sơn khê
Để nghe, cạn nỗi ê
chề
Một đời gian khổ,
bốn bề bủa giăng
Không còn cái uống
cái ăn
Lấy đâu, mà để học
hành, hỡ con
Hàng rong, mua bán
cõi còm
Nghèo nàn xơ xác, ai
thèm ngó đâu
Cuộc đời, khốn khó
ngập đầu
Dại khôn – khôn dại,
xỏ xâu mang về
Dân nhà quê, vốn đã
quê mùa từ nhỏ
Ít học hành, vốn
không biết nói biết năn
Nên lấm la lấm lét,
sợ người ta cười, biết răng
Làm, biết làm mô tê,
sợ người ta chê, khổ rứa
Cả nhà, ủm thủm
trong căn lều, không cửa
Gia đình, chật vật
dưới vách lá, không cài
Bữa ăn, vợ chồng con
cái ngồi che lại, lỡ con mắt của ai
Nhìn vào thấy, đã
nhục nhằn, lại còn thêm xấu hổ
Trời ơi, cao lồng
lộng, sao không thèm ngó
Đất ơi, rộng thênh
thang, sao chẳng chỗ dung
Trên trần gian, đâu
là chỗ khốn cùng
Hãy cứ thử đem ra mà
so sánh
Tôi nghe rồi em,
Biết làm sao cơn ấm
lạnh ???
Tôi nghe rồi em,
Biết làm sao nỗi cơ
hàn
Vậy mà, hết hạn hán
đến lũ lụt hàng năm
Ai có hiểu người dân
quê thống khổ !!!
Nhớ mãi nghe em !
Tấm lòng luôn hiện
hữu
Mắt thương nhìn cuộc
đời
Chúng sanh khắp nơi
nơi
Mang từ tâm tế độ
Vào trần gian đau
khổ
Nghe tiếng nói kêu
thương
Vào thế giới nhiểu
nhương
Nghe tiếng kêu trầm
thống
Tạo niềm tin, sức
sống
Cho hy vọng, thăng
hoa
Ban tịnh thủy cam lồ
Thuyền thanh lương
dong ruổi
Nhẹ nhàng như bờ
suối
Thanh thản như dòng
sông
Khắp pháp giới mênh
mông
Thênh thang đường Tứ
Thánh
Đi đầu nguồn cuối
ngọn
Dạo vô thỉ vô chung
Ta có mặt vô cùng
Em ơi, đừng ái ngại
Bước lên ngàn quan
ải
Thoát vô hạn biên
cương
Ta đi khắp nẻo đường
Lòng an nhiên bất
động
Nhìn kia, nước và
sóng
Sóng với nước lung
linh
Em vẫn nét băng
trinh
Ta vẫn tròn tánh thể
Giữa đôi bờ sinh tử
Nào có nghĩa tử sinh
Ta nguyên vẹn bóng
hình
Em tinh anh muôn
thuở
Nghe không, từ tiếng
gọi
Luôn nhớ mãi nghe em
! |