|
(Từ
bài số 841 đến số 850)
-
Đường
lên Tứ Thánh
-
Khuyến
tĩnh tu
-
Điểm
nụ không hoa
-
Hoa
Rộng Lượng
-
Hoa
Dấn Thân
-
Hoa Thân Thiện
-
Hoa
Nhân Ái
-
Hoa
Nhân Sinh
-
Hoa
T́nh Thương
-
Thỏa
tâm nguyền
Lên
đường Tứ Thánh
Tháng 9 – 2007
Đường Tứ Thánh trên
hành tŕnh giải thoát
Lối chúng sanh lầm
lạc hướng trầm mê
Vậy từ nay, ta quyết
chí đi về
Đă từ lâu luân hồi
trong sáu nẻo
Đeo khổ ải qua cầu
tre lắt lẻo
Mang nghiệp nhân qua
cầu váng đóng đinh
Đă từ lâu lặn hụp
măi, quên ḿnh
Nay tỉnh ngộ nguyện
lên đường giải thoát
Ngồi trên đỉnh Linh
Sơn cao chót vót
Mới thất kinh chốn
thống khổ A Tỳ
Bởi đắm ch́m biển ái
dục mê si
Trôi lăn măi trong
đêm dài tăm tối
Quyết ra khỏi lối
ṃn ba cơi
Không loay hoay lặn
hụp sáu đường
Trầm mê đội bóng
nghê thường
Lạc loài muôn kiếp
nhiểu nhương ta bà
Xương chồng nặng băi
tha ma
Tiếc chi nghĩa địa
la đà vấn vương
H́nh hài cát bụi
ngân sương
Bèo đau hội tụ, bọt
thương phân kỳ
Mắt mờ suối lệ chia
ly
Hợp trên sông khổ,
tan đi biển sầu
Lại qua ṃn mấy nhịp
cầu
Vẽ tô nhân ảnh mấy
màu trần ai
Phương đài bỏ ngỏ
then cài
Tiếc thay cuộc lữ
miệt mài phiêu du
Quyết thoát khỏi
ngục tù trong muôn kiếp
Đẳng đeo chi lao lư
vạn xích xiềng
Mê vọng t́nh, si
vọng niệm triền miên
Hăy phủi sạch tro
tàn ngôi nhà lửa
Mau quay lại, đừng
nay lần mai lữa
Hỡi sinh linh trầm
thống biết bao rồi
Một quay đầu là đoạn
tận ngay thôi
Bờ mê - ngộ, không
lằn ranh biên giới
Đường Tứ Thánh,
nguyện một ḷng đi tới
Gần hay xa, đừng có
hỏi chi nhiều
Hướng bảo thành đă
có sẵn hoa tiêu
Về quê cũ, cứ thong
dong rảo bước.
Khuyến Tĩnh Tu
Tháng 9 – 2007
Nhân sinh hỡi, quyết
một ḷng tu tập
Nẻo trầm luân đă lặn
hụp nhiều rồi
Con đường xa từ muôn
kiếp lạc loài
Giọt nước mắt ngập
tràn hơn biển khổ
Nước ưu phiền chảy
đầy hồ Than Thở
Bụi phù sa vùi dập
băi Ly Tan
Đèo nhiêu khê sầu
muộn núi Chứa Chan
Sóng ái dục hoang
tàn sông Nhật Lệ
Những lầm mê, hăy
quẳng ngay xuống hố
Nghiệp chúng sanh,
hăy vứt chốn tam đồ
Con đường tu, biết
quay đầu là bờ
Ṿng xiềng xích, bẻ
một khoen, dứt sạch
Băi khổ đau đổ vào
bờ lau lách
Bến tang thương đẩy
sóng, vỗ thanh lương
Đức từ bi thấm nhuận
nước cành dương
Tay vẩy nhẹ giọt
b́nh thùy cam lộ
Biết bao kiếp trải
cuộc đời quán trọ
Biết bao lần cửa
sinh tử hồi luân
Làm tội đồ cho ư mă
tâm viên
Cùm tam thế, tự lưu
đày ngục tốt
Nay quyết chí, đừng
lựa lần mai mốt
Nay không tu, đừng
ḥ hẹn mốt mai
Chưa kịp tu, đă tắt
ngủm tuyền đài
Mai không có, c̣n
đâu chờ tới mốt
Chết và sống, một
đôi bạn chí cốt
Tử và sinh, t́nh
bằng hữu tri âm
Há miệng ra, thành
tiếng nói vạn năng
Chưa kịp ngáp, hồn
ĺa xa khỏi xác
Cứ như thế và triền
miên thui đốt
Khuyên người nghe,
đừng ngựa chứng cao phi
Đừng truy phong phất
mă chốn kinh kỳ
Rồi ngă gục trên
đường dài thiên lư.
Điểm nụ không hoa
Tháng 10 – 2007
Đem ghép chữ mà
thành thơ mới lạ
Đem ghép từ mà thành
ngữ mới hay
C̣n riêng tôi, không
chứa một mảy may
Nắm cái không, nên
tôi tha hồ bắt
Bẻ đi một điểm quặt
Đă đánh mất chỗ cong
Cuốn xoáy đi một
ṿng
Đă ngửa nghiêng nhật
nguyệt
Ai bảo đó là biển
băng, giá tuyết
Ta đốt lên một đóm
lửa có không
Băng giá kia băng
trinh, nhẹ hơn mảnh lông hồng
Cột chặt và treo lơ
lửng mấy tầng vũ trụ
Ai bảo kia là bát
nạn, tam đồ khổ
Ta đốt lên vạn hạnh
đẹp như mơ
Vô số sinh linh trầm
thống mong chờ
Sao lại ngại đường
đi không có nẻo
Gắn trên cành khô
héo
Một điểm nụ không
hoa
Khắp pháp giới sáng
ḷa
Nụ không hoa rạng rỡ.
Hoa Rộng Lượng
Tháng 10 – 2007
Hoa Rộng Lượng núng
ḷng người nhỏ hẹp
Mở rộng ra cho đẹp
lối nhân từ
Tội t́nh chi mà đóng
cửa ngục tù
Sẽ ngọp thở trong
căn hầm ích kỷ
Hoa Rộng Lượng nở
nguồn tâm của ư
Vị nhân t́nh, vị
nhân thế, vị tha
Đường thênh thang
lộng hương sắc châu pha
Thơm bát ngát trên
hành tŕnh cao quư
Khắc một triện son,
treo thiện mỹ
Gắn một dấu ấn, lộng
tấm gương
Không ǵ hơn tiếng
nói t́nh thương
Trao nhân thế đèn
tâm sáng tỏa
Hoa Rộng Lượng, xin
em nâng một đóa
Hoa Nhân Từ, xin chị
mở ṿng tay
Xin người người, hăy
mở rộng hôm nay
Để ngày mai, đầy
ḷng vàng chan chứa
Nhân thế, không c̣n
những nơi đói khổ
Trần gian, không c̣n
ngơ tối hẩm hiu
V́ đâu đâu cũng có
nhịp cầu kiều
Bắc qua sông giàu
nghèo reo tiếng hát
Hoa Rộng Lượng là
cung đàn tiếng nhạc
Là lời ca cao vút
tiếng t́nh thương
Là nhịp cầu bắc muôn
hướng ngàn phương
Cùng ḥa tấu vạn lời
ca nhân ái.
Hoa
Dấn Thân
Tháng 10 – 2007
Hoa Dấn Thân, hiến
cho đời phụng sự
Tặng cho người giàu
tâm lực cưu mang
Tặng cho ai có những
tấm ḷng vàng
Cho sức sống b́nh
minh reo gió nắng
Hoa Dấn Thân, mọc
trên rừng hoang vắng
Nở trong đầm, dưới
hố thẳm thâm u
Giữa đồng khô, băng
suối nhỏ, ao tù
Vào sông lớn, hát
trời cao biển rộng
Hoa Dấn Thân, đức
trượng phu gối mộng
Hạnh quân tử làm đức
độ kê đầu
Đêm không trăng, nhờ
ánh chớp hỏa châu
Đêm tăm tối, nhờ bàn
tay tiếp lửa
Em đă có, xin em làm
thêm nữa
Anh đă có, xin anh
cứ miệt mài
Nếu chỉ sống riêng
ḿnh, không biết sống cho ai
Cũng mệt mỏi, cũng
già, và ngày mai cũng chết
Chết là lẽ thường
t́nh, ai ai cũng chết
Sống, không biết
sống cho ai, sống cũng dư thừa
Nếu biết sống, một
ngày trọn vẹn, đẹp như mơ
Không biết sống, dù
có trăm năm, thêm chật đất
Hoa Dấn Thân, xin
người người mạnh bước
Một bàn tay, kết nối
vạn bàn tay
Một bước chân, kết
nối vạn bước chân
Trao bông hoa dấn
thân và phụng hiến.
Hoa Thân Thiện
Tháng 10 – 2007
Hoa Thân Thiện, ḷng
người không ngăn cách
Không khép khung,
đóng kín cổng, cao tường
Không hàng rào, hàng
giậu vượt quá tầm
Mắt nhắm mở, nhiều
gai đâm mách xé
Hoa Thân Thiện, hát
câu ḥ khe khẽ
T́nh tương thân,
tương ái, vạn lời ca
T́nh ấm êm chan chứa
khắp mọi nhà
Nếu ai ai cũng có
ḷng rộng mở
Hoa Thân Thiện tỏa
mùi hương biết thở
Để hai chiều không
bít lối, nghẽn tim
Thở không ra, mạch
máu lại tăng lên
Tràn lên óc và bầm
gan, tím mặt
Hoa Thân Thiện, xóa
tan đi rắng mắc
Mở đôi đàng kết nối
lại thân thương
Mà lâu nay cắt đứt
bỏ bên đường
Thật uổng phí những
t́nh thân đánh mất
Hoa Thân Thiện, thật
b́nh thường, chơn chất
Vốn gần nhau và có
mặt bên nhau
Như miếng trầu, lại
có thêm miếng cau
Cộng chút vôi, ôi
mặn mà hết ư
Hoa Thân Thiện nở
trên đầu sông Vị
Xuống sông Thương
vang vọng vạn lời ca
T́nh thân thương
chan chứa đến mọi nhà
Tay bắt, mặt mừng,
ḥa nhau chung sống.
Hoa
Nhân Ái
Tháng 10 – 2007
Hoa Nhân Ái cho ḷng
người thêm đẹp
Biết tương kính,
tương yêu, tương ái, tương thân,
Biết tương hoan,
tương hỷ, tương nhượng, tương lân
Tương càng lớn th́
nhân càng cao quư
Hoa Nhân Ái, trao
cái nh́n thiện mỹ
Biển trần ai sẽ trổ
đóa tin yêu
Biển gian truân sẽ
đơm nụ mỹ miều
Xây dựng lại những
hoang tàn đổ nát
Hoa Nhân Ái, em cất
cao tiếng hát
Anh ḥa ca theo điệp
khúc chân t́nh
Người người vui, reo
ánh sáng b́nh minh
Cơn gió mát mang óng
vàng nắng mới
Cùng hân hoan trên
đồi cao dịu vợi
Cùng sẻ chia trên
môi thắm hoa cười
Chim reo mừng cùng
ca hát vui tươi
Người người trổi,
khúc t́nh ca nhân ái
Gởi ngăn cách đi ra
ngoài quan ải
Gởi tỵ hiềm xuống hố
thẳm ch́m sâu
Bởi mây mù nhân ngă
phủ ngập đầu
Đă đánh mất t́nh
thân thương nhân ái
Kể từ nay, xin đừng
ai ái ngại
Hăy cắt cành, hoa
nhân ái trao nhau
Người với người, hết
sỏi, đá, ch́, thau
Chỉ c̣n lại màu
hoàng kim thân mến.
Hoa Nhân Sinh
Tháng 10 – 2007
Hoa Nhân Sinh, ươm
ḍng đời và sự sống
Cho người người cùng
reo khúc ḥa ca
Cho người người cùng
kết trái đơm hoa
Cùng trân trọng t́nh
người là hơn hết
Hoa Nhân Sinh mọc
trên những tỳ vết
Những hận thù, những
ai oán làm phân
Hoa Nhân Sinh ḥa
nhân ái nảy mầm
Từ ũng thối tạo
thành cây trái ngọt
Diệt hờn căm theo
chiều dài chất ngất
Diệt hơn thua theo
lịch sử đẳng đeo
Chiến tranh, khủng
bố, đối trả, quẳng xuống đèo
Kỳ thị, chủng tộc,
màu da, treo gió thổi
Xương tan, thịt nát,
máu rơi,
là ô nhục tồi tàn
muôn thuở
Tranh tối, tranh
sáng, gườm nhau,
Không phải là văn
minh, tiến bộ, con người
Hoa Nhân Sinh, trồng
trong vườn hoa nhân loại xinh tươi
Khắp thế giới, vút
cao tiếng hát ḥa b́nh thánh thiện
Tặng cho nhau Hoa
Nhân Sinh kiều diễm
Tặng cho nhau T́nh
Nhân Loại bao la
T́nh anh em trong
bốn biển một nhà
Cùng ca hát trên đồi
cao thế kỷ.
Hoa T́nh Thương
Tháng 10 – 2007
Hoa T́nh Thương trên
phiêu trầm phù thế
Xoa dịu người đau
khổ cơi trần gian
Sống hẩm hiu, đầy
cay đắng ngập tràn
Đánh đổi cả cuộc đời
không trả nổi
Hoa T́nh Thương nở
những nơi tăm tối
Xóa bóng đen, mang
chút sáng hiện về
Để ḍng đời, thôi ác
mộng trong mê
Bừng tỉnh dậy, da gà
c̣n sởn ốc
Hoa T́nh Thương trổ
bông, thơm ngào ngạt
Cho người người
chung sức sống thăng hoa
Một bông hoa thành
muôn vạn đóa hoa
Không khô cứng trên
pháo đài yêu ghét
Hoa T́nh Thương,
thắp ḷng người nến ngọc
Gieo cam lồ dịu ngọt,
ngát hương thơm
Chan t́nh người, xẻ
manh áo, chén cơm
Khơi bếp lửa sưởi
hồng cơn ấm lạnh
Em bé nghèo được
miếng quà, miếng bánh
Trẻ cơ cùng được bút
mực, sách đèn
Nước văn minh, đừng
ủ vật chất, lên men
Nước chậm tiến, đừng
vắt cần lao, chết đói
Hoa T́nh Thương, hết
đạn bom, hận thù, lửa khói
Nghe lương tâm, nh́n
nước mắt biết đau
Nghe trái tim, khóc
da nát thịt thau
V́ sự sống, cùng
khai thông dị biệt
Hoa T́nh Thương,
tương thân tha thiết
Hoa T́nh Thương,
tương ái mặn nồng
Nước khác nguồn,
trôi muôn nẻo, kéo về sông
Năm đại dương, năm
đại lục, mọi màu da
Đồng thăng hoa tiệm
tiến.
Thỏa tâm nguyền
Tháng 10 – 2007
Ba rừng giáo lư
quằng cổ kính
Phủ bóng thời gian,
mạng nhện giăng
Trăng khuất, sao mờ,
sương giá lạnh
Bụi bay, mờ cát,
trắng sông Hằng
Đâu Đức Cồ Đàm tự
thuở xưa
Ta La cổ thọ, nhớ
rừng thưa
Dọc đường sỏi đá,
rong rêu phủ
Sương gió điêu tàn,
gội nắng mưa
Linh Thứu mây mù,
thương núi Tuyết
Kỳ Viên cây cỏ, nhớ
Trúc Lâm
Chiếc áo cà sa, ḷng
hoại sắc
Ba y một bát, dạ tơ
tằm
Nh́n cây tích trượng
nhớ Tổ Sư
Giáo biệt, ngoại
truyền, ấn tâm như
Chánh - Tượng qua
rồi, thời mạt pháp
Gậy c̣n không có,
tích được ư
Minh châu ẩn tàng
trong đất đá
Ngộ kỷ, ngộ nhân,
ngộ cố nhân
Trâu mất, t́m trâu,
làm sao thấy
Kỳ thời, kỳ thế, đắc
kỳ tâm
Vạn lư phiêu du, vạn
nhớ nhà
Đường trường vạn
hạnh, khách đường xa
Về thăm một mảnh
trời quê cũ
Để thỏa tâm nguyền,
ta với ta. |