|
(Từ bài số 811 đến số 820)
-
T́nh tự mênh
mông
-
Một mai nhức
nhối hoàng tuyền !
-
Đi vào giấc
ngủ ngàn năm
-
Tiếng khóc cội
nguồn
-
Mấy mươi năm
-
Sông trăng bến
cũ
-
Hoàng hôn tan
đêm tối
-
Hoa Chân Lư
-
Hoa Bất Diệt
-
Hoa vũ trụ
T́nh Tự mênh mông
Tháng 9 - 2007
Bút nghiên nát
mực phong trần
Bụi đường c̣n tiếc
ḷng nhân chưa tàn
Luân hồi, từ
độ lang thang
Đến nay, chưa mỏi
trên đàng phù sinh
Em ơi, luôn
giữ bóng h́nh
Trong ta, c̣n có bên
ḿnh với ta
Dù cho chỉ một
sát na
Hay rong khắp nẻo ta
bà xưa nay
“Có, th́ có tự
mảy may
Không, th́ cả thế
gian này cũng không”
Nên ta, không
có mùa đông
Không nghe hạ nắng,
không bồng thu sang
Không trông
xuân thắm mơ màng
Không đem trăng, vắt
trên ngàn, chờ sao
Em ơi, đừng
đợi chiêm bao
Nh́n xem trước mặt,
cây đào trổ bông
Đan tay, mạng
mạch khơi ḍng
Đan tâm, trang trải,
mở ṿng trùng vây
Không chung,
mà cũng chẳng tây
Trống không, mà lại
đong đầy tâm như
Càn khôn, nh́n,
chẳng chỗ dư
Nhét trong hạt cải,
thái hư hiện h́nh
Trông ta thấy
cả đến ḿnh
Trơ vơ một cơi, tự
t́nh mênh mông.
Một mai, nhức nhối Hoàng tuyền !
Tháng 9 – 2007
Không phi thuyền, mà
mơ hồ cứ phóng
Không bong bóng, mà
cứ thổi ḅng bong
Vẽ sừng cho thỏ, vẽ
rùa thêm lông
Hỡi phù thế, bày
nhau ăn bánh vẽ
Thắp đêm đen, đom
đóm bay, tội thế
Thổi bào ảnh, đón
gió lộng từng không
Khổng Minh xưa, phe
phảy chiếc quạt lông
Khổng Minh nay, sa
lông cơn điếu đổ
Tranh tối sáng, tắt
đèn đem tố khổ
Bát quái đồ, thử vận
đủ thứ chiêu
Gạo chưa vo, đă vội
bảo cơm thiu
Cháo chưa nấu, c̣n
loăng hơn nước ốc
Tha hồ đâm ngang, xẻ
dọc
Tha hồ đánh ngược,
thổi xuôi
Người mù nói chuyện
người đui
Kẻ ngu luận bàn kẻ
dốt
Chợt nhớ cổ nhân :
“Biết th́ thưa thốt,
Không biết, th́ dựa
cột mà nghe”
Ai cũng muốn làm ông
Nghè
Xă hội liệt la hàng
Tổng
Đường dài khóa đóng
Cửa ngơ c̣n xa
Gót vó chưa qua
Mờ mịt cát bay bụi
gió
Hỡi kiếp phù sinh
nhỏ thó
Thẹn thùng quân tử,
trượng phu
Đem đốt hết chữ ngu
C̣n nhớp nhơ nhân
thế
Chính trị, chính
nhân, chính thể
Gian trần, tan nát
nhân gian
Bụi tro mờ mịt bên
đàng
Rong rêu chực chờ
phủ kín
Xanh, đỏ, trắng, đen,
nâu, tím
Lộng màu nhân ngă
tàn khô
Một mai kéo xuống
đáy mồ
Hoàng tuyền chưa yên,
nhức nhối.
Đi vào, Giấc ngủ ngàn năm
Tháng 9 – 2007
Em ở đâu, và làm ǵ
Chị ở đâu, và làm ǵ
Anh ở đâu,và làm ǵ
Ta vẫn c̣n nhau, và
gọi đúng tên nhau
Em ở đâu, và làm ǵ
Chị ở đâu, và làm ǵ
Anh ở đâu, và làm ǵ
Tuy sống khác nhau,
nhưng chung một niềm đau
Tôi biết rằng,
Em đă thấy
Chị đă thấy
Và anh đă thấy
Nước trường giang,
đă triều dâng, băo thổi
Sóng biển đông, đă
bạc trắng Trường Sơn
Không cần lời lẽ
thiệt hơn
Tràn ngập lệ buồn
đất mẹ
Không cần chôn vùi
quạnh quẽ
Cảm rung nhức nhối
thiên thu
Thịt da anh,
Thịt da chị,
Thịt da em,
Thịt da tôi,
Đă nổi những khối u
Đi vào tâm can, cốt
tủy
Máu, biết bao lần
nghẽn chảy
Tim, biết bao lần
tắt ngang
Thẩm thấu tự nguồn
cơn
Xuyên qua tế bào,
tóc tơ, mạch thở
Phải thế không anh
Phải thế không chị
Phải thế không em
Dù ai có ngủ quên
Vẫn lắng nghe và
giật ḿnh trổi dậy
Đón nhận sâu xa t́nh
tự
Đi vào giấc ngủ ngàn
năm.
Tiếng khóc cội nguồn !
Tháng 9 – 2007
Sao tôi khóc, khi
không c̣n nước mắt
Bởi niềm đau, đào
mạch lệ khơi ḍng
Rồi con tim lại gảy
khúc lăn tăn
Tạo thành giọt nối
dài tuôn hai lối
Sao tôi khóc, em ơi,
đừng có hỏi
Nếu nói ra, giọt lệ
sẽ nghe đau
Như tang thương đă
tràn ngập biển dâu
Như muối mặn đă mênh
mang bốn biển
Nước mắt chảy mà
không cần lên tiếng
Chỉ những ai chín
rụng nỗi niềm tây
Sẽ biết nghe tiếng
khóc phủ trời mây
Tràn lấp cả ruộng
đồng, ao hồ, sông núi
Nước mắt đó sẽ tràn
lên khắp phố
Sẽ băng lên khắp
thân thể châu thành
Sẽ biến thành hồn lệ
sử long lanh
Đốt ngọn lửa soi Đền
Thờ Tổ Quốc
Ta sẽ thấu thuở đầu
đời dân tộc
Ta sẽ nhuần đến muôn
thuở vị lai
Chữ Việt Nam chỉ có
một không hai
Chữ Hồng Lạc chỉ thế
ư, bất nhị
Nước mắt ấy, đă chảy
từ vô thỉ
Khi Tổ Tiên dạy hai
tiếng thương yêu
Khi Cha Ông luôn răn
bảo nhiễu điều
Và cháu con phải
nâng niu ǵn giữ
Nước mắt ấy, không
là lời than thở
Không là lời thán
oán : nát phân ly
Không là lời cầu
nguyện : thắp kinh kỳ
Mà là mạch sống của
t́nh thương, nguồn cội
Tôi không nói, nghĩa
là tôi đă nói
V́ tôi nghe tiếng
khóc của Ông Cha
V́ tôi nghe tiếng
khóc nước non nhà
Hiểu tiếng khóc, mới
biết :
Gục đầu, lặng câm,
nâng niu, ǵn giữ !!!
Mấy mươi năm
Tháng 9
- 2007
Mấy mươi năm một
chuyến đi
T́m trong dĩ văng có
c̣n chi
Dấu mờ nḥa nhạt bờ
rêu phủ
Theo bóng thời gian
chẳng lưu ǵ
Mấy mươi năm một
chuyến về
Bụi mờ sông núi lộng
sơn khê
Vết tích non sông
nằm rên rỉ
Son sắt ch́m sâu năo
ước thề
Mấy mươi năm nửa
cuộc đời
Phong trần đập dũa
tấp trăm nơi
Nắng mưa năm tháng
trêu sỏi đá
Sương gió bốn mùa
cợt biển dâu
Mấy mươi năm thế kỷ
ṃn
Hệ lụy can qua nát
ḷng son
Ḷ cừ nung nấu thui
gang sắt
Bóp bốn góc vuông
bảo vẹn tṛn
Mấy mươi năm một con
đường
Be bờ lau lách, vá
tang thương
Lấp đê bùng vỡ, bồi
hang ổ
Chữ đoạn cảm cơ, đắp
chữ trường
Thế đủ rồi mấy mươi
năm
Cũng đi cũng đứng
cũng uống ăn
Cũng tới cũng lui
cũng ngủ nghỉ
Khác chi trăng bạc
ngủ trên ngàn.
Sông trăng Bến Cũ
Tháng 9 – 2007
Tôi đang đi trên
đường Hàn Mặc Tử
Ngồi trong quán cà
phê Lối Cũ nhớ thương
Đắm tâm tư nh́n mặt
nước sông Hương
Bèo mấy lớp bềnh
bồng trôi lơ lửng
Hàn Mặc Tử, đâu rồi
h́nh bóng cũ
Mộng Cầm xưa, “áo
trắng quá” nơi đâu
Nước sông Hương ôm
mơ mộng vương sầu
Trăng man mác gối
đầu thôn Vỹ Dạ
Áo trắng năm xưa,
gợi hồn tượng đá
Áo trắng năm nay,
vợn gió bay bay
Thuyền ai đẩy sóng
lung lay
Sông trăng bến cũ
tháng ngày điểm hoa
Lá me thu tím la đà
Chiếc vương bèo giạt
chiếc sa dặm trường
Thuyền ai rẽ bến
sông Hương
Cánh hoa khép nhụy
trên đường về đâu
Cạnh sông Hương, có
con đường Mặc Tử
Thôn Vỹ Dạ, c̣n đâu
nữa Mộng Cầm
Mặc Tử ru hồn bên
dốc đá
Mộng Cầm lặng lẽ
khóc đêm trăng.
Hoàng hôn tan đêm tối
Tháng 9 – 2007
Tôi trở về, con
đường dài chào đón
Hoa khô cành, lá khô
nhánh, rung cây
Cơn gió Đông se lạnh
thổi gió Tây
Cơn gió Nam gọi hồn
reo gió Bắc
Tôi trở về, t́m
những ǵ c̣n mất
Ḍng thời gian ch́m
dĩ văng phôi pha
Dấu hương xưa ṃn
năm tháng nhạt nḥa
Khung kư ức c̣n
nhiều ngăn quên nhớ
Tôi trở về, cái già
treo trước gió
Cái xuân xanh trả
tuổi trẻ từ lâu
Tóc điểm sương pha
trắng phủ mái đầu
Đeo khối óc cơi cằn
chờ lú lẫn
Tôi trở về, mẹ tôi
mờ chín suối
Cha của tôi, nấm mộ,
cỏ mọc hoang
Anh của tôi, chân
yếu, đỡ thân c̣ng
Chị của tôi, nh́n
không xa mấy thước
C̣n em tôi, da sần
sùi đầy mặt
Đàn cháu thơ, thưa
Cố mới trở về
Ḍng thời gian, sỏi
đá nhuộm xác xơ
H́nh bóng cũ gởi bảo
tàng cổ viện
Ḍng sông xưa ngậm
buồn không gợn sóng
Nước ơ hờ lặng lẽ
chẳng buông trôi
Núi nghiêng nghiêng
ngả bóng gát lưng đồi
Rừng ngái ngủ hoàng
hôn tan đêm tối.
Hoa Chân Lư
Tháng 9 – 2007
Hoa Chân Lư nở trên
ḍng bất nhị
Đưa muôn loài về
tánh thể nhất nguyên
Để nhận chân, lư vô
thượng diệu huyền
Luôn hiện hữu, giữa
đôi bờ không sắc
Hoa Chân Lư tỏa
thường hằng bất diệt
Nở an nhiên cho vạn
hữu tồn sinh
Một là hai, hai là
một, nguyên trinh
Không biến hoại trên
hành tŕnh c̣n mất
Hoa Chân Lư vượt trụ
thành đắc thất
Kim cương ṭa bừng
tỏa ánh minh châu
Tỏa ngũ sắc thanh
thiên mọi nhịp cầu
Dung tất cả trên
ḍng sông tam thế
Không kẹt giữa rừng
vô minh nghẹt thở
Không vướng vào biển
sinh tử trầm mê
Ngàn năm trước, vẫn
là núi Tào Khê
Ngàn năm sau, vẫn là
sơn Linh Thứu
Hoa Chân Lư, em ơi,
đừng có hỏi
Hoa Ưu Đàm, em ơi,
thật huyền vi
Nhận ra rồi, em cứ
bước chân đi
Giác hữu t́nh, cùng
ḥa reo tiếng hát
Ngọn bát phong, tan
hoang bên bờ cát
Lửa tam đồ, xơ xác
cạnh bờ lau
Hoa Chân Lư trăng
trắng như hoa cau
Thơm bát ngát trên
đường về quê cũ.
Hoa Bất Diệt
Tháng 9 – 2007
Hoa Bất Diệt nở trên
ḍng sinh diệt
Cỡi vô thường để tỏa
đóa vô sanh
Biển trần gian, hiện
hữu nét tinh anh
Ta bà khổ, bừng minh
châu muôn thuở
Hoa Bất Diệt ngàn
đời, ta vẫn nhớ
Tỏa chơn thường, vạn
thuở, ta không quên
Trên lộ tŕnh Bồ Tát
đạo, thênh thênh
Đưa chúng sinh bước
lên đường Tứ Thánh
Hoa Bất Diệt vào tam
đồ giá lạnh
Cửa tam vô, bừng ánh
đạo từ bi
Ngân tiếng chuông
đạo lư bất tư ngh́
Tan tất cả biển trầm
luân thống khổ
Này em hỡi, ta biết
nhau từ đó
Này em hỡi, ta c̣n
nhau muôn đời
Như mây trời, cỡi
sóng bạc rong chơi
Như trùng dương, du
thuyền, reo bát nhă
Một là một, ta c̣n
đây tất cả
Đường quy nhất, ta
có mất ǵ đâu
Hoa Bất Diệt chính
là đóa minh châu
Tâm như như, vốn
thường hằng miên viễn
Vẫy chào nghe, leo
lên đ̣ vĩ tuyến
Không c̣n đau, tiếng
vỗ khóc ly tan
Hoa Bất Diệt ngợi ca
ánh đạo vàng
Tỏa bát ngát khắp
mười phương ba cơi.
Hoa vũ trụ
Tháng 9 – 2007
Hoa vũ trụ nở ra
vầng nhật nguyệt
Để Thái dương xoay
chuyển có đêm ngày
Tạo sự sống hiện
sinh trái đất này
Con người và vạn vật
chung nhau ḥa điệu
Hoa vũ trụ thắp vầng
trăng vi diệu
Để đêm đêm bừng tỏa
ánh trăng ngàn
Tạo an lành trang
trải khắp trần gian
Chứ nếu không, nửa
ḍng đời khép lại
Hoa vũ trụ nở hằng
sa tinh tú
Để bảo ḥa vô hạn
cơi thái hư
Một ánh sao mờ,
không có chỗ dư
Một ánh sao băng,
không hề biến mất
Ta vén tay, đỡ vành
hoa vũ trụ
Xoay và nh́n từng
cánh thắm càn khôn
Từ li ti đến biến
hóa vô cùng
Như Hoa Tạng trùng
trùng nhân duyên khởi
Nơi ta đi, không đâu
là chỗ tới
Nơi ta đến, không
đâu chẳng nẻo về
Như đi trên thềm vũ
trụ nở hoa
Nh́n sắc thể đi qua
từng cánh mở. |