|
(Từ
bài số 781 đến số 790)
81. Em
là Vũ Trụ Thần Tiên 781
82. Hành
tŕnh bất diệt 782
83.
Tiếng khóc Nhiệm Mầu 783
84. Khúc
nhạc T́nh Người 784
85. Cảm
thương Sư Cô Trí Bửu 785
86. Sóng
vỗ đôi bờ ! 786
87. Màu
Hoa trăng trắng phủ dày 787
88. Nâng
vành tang trắng 788
89. Mẹ
đi, lối cỏ hoa cài 789
90.
Đóa Hoa Song Đường 790
Em
là Vũ Trụ Thần Tiên !
Tháng 7 – 2007
Em hỡi em, có biết
không em hỡi !
Mỗi chúng ta, là vũ
trụ riêng ḿnh
Mỗi vi sinh, một vũ
trụ nguyên trinh
Ta riêng ta giữa
muôn ngàn sinh thể
Vũ trụ kia, có cái
riêng của nó
Trời đất kia, không
đá động tới ai
Mỗi hiện sinh là một
cơi phương đài
Ta tự sống, đứng, đi,
nằm, ngồi, hít, thở
Em riêng em, tự ngàn
xưa, vô thỉ
Em riêng em, đến vô
tận, ngàn sau
Mỗi tử sinh, chỉ là
những nhịp cầu
Em đi măi trên hành
tŕnh bất diệt
Đừng vướng sầu trên
bài ca thi thiết
Đừng nghẹn lời khi
t́nh tự đau thương
Em đưa tay, vẽ bức
ảnh miên trường
Treo bất tuyệt giữa
rừng tranh nhân thế
Khi th́ khóc, đừng
để khô ḍng lệ
Khi th́ cười, đừng
để mất niềm vui
Hoa nhân gian, xin
trao tặng mọi người
Hoa chân lư, ngát
mười phương thế giới
Sống đi em, xin em
đừng có hỏi !
Sống đi em, xin em
đừng t́m cầu
Em là em, có bao giờ
mất đâu !
Một Vũ Trụ Thần Tiên
riêng em đó !
Hành
tŕnh bất diệt !
Tháng 7 – 2007
Ta thấy rồi, không
ngại ǵ sinh tử
Ta thấy rồi, không
ngại ǵ hồi luân
Mỗi sắc thân, một
móc xích tuần hoàn
Nếu không một, th́
ngàn muôn biến mất
Trong diệu hữu,
chính ta đây, có mặt
Cuộc tử sinh, tự ta
bước vào ra
Không ai cho, không
ai lấy kia mà
Đừng phó thác, đổ
thừa Thần Sống - Chết
Trong vũ trụ, có ta,
không c̣n mất
Trong hư vô, có ta,
một hiện sinh
Chính ta mang h́nh
bóng của riêng ḿnh
Để góp mặt với muôn
ngàn tinh thể
Nếu không ta, vũ trụ
kia buồn lắm
Nếu không ta, hư vô
kia trống trơn
Vậy th́ ta có mặt,
vẫn c̣n hơn
Kẻo vạn hữu tịch
băng, không sự sống
Đă bước đi, có khi
gặp ghềnh láng
Có khi băng qua đỉnh
dốc núi đèo
Có khi ngồi trên
tảng đá cheo leo
Để ca hát tiếng
triều dâng sóng vỗ
Khi th́ vào nghĩa
địa thăm cổ mộ
Hát vô thường an ủi
những hồn ma
Khi th́ vào nơi bất
hạnh trầm kha
Hát đau thương sẻ
chia người thống khổ
Thế, ngại ǵ sinh tử
Thế, ngại ǵ khổ đau
Nếu không ta, vũ trụ
sẽ biến màu
Hư vô tịch, th́ con
quay thôi động
Ta bước măi chan ḥa
muôn điệu sống
Ta bước đi ḍng máu
đỏ thêm hồng
Như giọt mưa đem
nước đổ về sông
Và sông kia bềnh
bồng ra cửa biển.
Tiếng khóc nhiệm mầu
Tháng 7 – 2007
Khóc đi em, khi trái
sầu đă chín
Kẻo úa tàn, ũng thối
trái tim đau
Khóc đi em, khi nước
mắt lên màu
Cho ḍng lệ đừng khô
nguồn thổn thức
Nếu cuộc đời không
trải nhiều bức xúc
Th́ trần gian đâu có
băi tang thương
Bản nhạc kia, ai tấu
khúc đoạn trường
Trong nhân thế, ai
ca bài thống khổ
Hoa có héo, hoa có
tàn, xuân về hoa mới nở
Lá có vàng, lá có
rụng, thu tím mới thê lương
Rét có căm, lạnh có
buốt, mới thấm những mùa đông
Chói có chan, nóng
có nồng, mới xót xa hạ nắng
Ta hiểu rồi, môi em,
mềm trái đắng
Ta hiểu rồi, mắt em,
thấm niềm đau
Hăy khóc đi, tiếng
khóc thật nhiệm mầu
Kẻo một mai, dễ ǵ
buông tiếng khóc
Em sẽ tiếc, lệ sầu
sao biến mất
Vành mi khô, lệ ướt
nghẽn đâu rồi
Nên khóc được, sung
sướng lắm em ơi
Giọt nước mắt, vơi
nguồn cơn than thở
Xin cảm ơn những
giọt sầu lệ nhớ
Xin cảm ơn những
giọt đắng lệ cay
Em ấm ḷng nắm lại
đôi bàn tay
Vẽ thành nét dấu yêu
bờ mi thẳm.
Khúc
nhạc t́nh người
Tháng 7 – 2007
Ta muốn khóc, nhưng
nước mắt không chảy
Không phải ta thiếu
rung động cuộc đời
Không phải ta khô
ḍng lệ đầy vơi
Hay trái tim không
biết nghe thổn thức
Ta muốn khóc, khi
thấm niềm bức xúc
Khi khối đầu, cơn
động năo đi qua
Nhưng ḍng lệ không
nhỏ giọt châu sa
Nên đời ta tràn đầy
t́nh thế thái
Hăy lắng nghe nỗi
trầm kha khổ ải
Hăy trĩu ḷng nỗi
trầm thống bi thương
Đốt tâm can cho cháy
hết đoạn trường
Để người người khơi
bếp hồng sưởi ấm
Không c̣n chiến
tranh và thù hận
Không c̣n bạo lực và
tham tàn
Không c̣n cay đắng
và lầm than
Đường đi tới, nẻo
thông thương, mở cửa
Bắc nhịp cầu, Phá
Tam Giang, bỏ ngơ
Người với người trao
thân thiện ḥa vang
Bản trường ca nhân
thế khảy cung đàn
Reo khúc nhạc t́nh
người chan nhựa sống.
Cảm
thương Sư Cô Trí Bửu
Sau khi dự
Lễ nhập quan, siêu độ, thành phục
vào lúc 6pm
ngày 13-6-Đinh Hợi tại Linh Sơn,
trở về bổn
tự và viết để cảm thương Sư Cô Trí Bửu,
thọ thế 76
tuổi, một vị xuất gia viên tịch thứ 2, sau
Sư Cô Diệu
Pháp tại tiểu bang này.
Mười mấy năm xuất
gia học Phật
Nương cửa thiền cất
bước Tây quy
76 tuổi thọ, rồi
chẳng có ǵ
Hay trăm tuổi hạc,
cũng phải buông tay, nhắm mắt
Cách nay hơn tuần,
tôi vào thăm Sư Cô trên giường bịnh
Vừa thấy dáng tôi,
Cô lổm ngổm ngồi lên, tay chắp hoa sen
Tôi ôn tồn, Cô cứ
nằm yên
Cô cảm động, sợ rằng
thất lễ
Người bịnh mà Cô, có
ǵ mà thất lễ hay không thất lễ
Học bát kỉnh pháp,
kỉnh pháp thâm sâu, kỉnh pháp ở trong tâm
Ứng xử, ngôn từ, đối
đăi, chỉ ở ngoài thân
Cô mới an ḷng, và
Thầy Tṛ nói chuyện
Cô cho biết,
Thầy Tịnh Đạo từ
Melbourne cũng đă thương t́nh đến viếng
Sư Cô trụ tŕ Linh
Sơn, Chư Ni, thỉnh thoảng ra vô, vừa mới đi về
Cô đọc mấy câu Thầy
Tịnh Đạo viết, cho nghe
Tôi han hỏi chuyện
gần, chuyện xa, Cô đều nhớ hết
Tôi nhắc Ḥa Thượng
Bổn Sư, Cô rưng rưng nước mắt
Tôi nhắc Sư Cô Trí
Lợi, Cô nói, c̣n nằm chỗ cũ bạch Thầy
Tôi hỏi các số điện
thoại, nếu cần, liên lạc, Cô liền nói ngay
Nào của Hậu, của
Phượng, của Tâm, của Vui, của Mỹ
Nhớ niệm Phật nghe
Cô,
Căn nhà xưa, nằm
trong tâm ư
Nhớ buông xả nghe Cô,
Nơi trở về, nằm chỗ
tâm như
Tôi nhắc thêm chuyện
hai mươi mấy năm
Khi đó, có một ḿnh
Hậu
Rồi lần lượt vượt
sóng trùng khơi
Hai bờ đại dương,
hai mảnh địa cầu
Chốn quê nhà, đành
đoạn ch́m sâu
Mẹ con, anh chị em,
kẻ trước người sau đoàn tụ
Ĺa nơi cắt rốn chôn
nhau
Ĺa xa quê cha, đất
tổ
Tự nguyện lưu đày,
khách thổ tha phương
Dấu mờ khép kín quê
hương
Bờ rêu thấm lạnh nhớ
thương lên màu
Quê người không có
mưa ngâu
Mà sao thấm cả thịt
thau da gầy
Quê người không có
mưa bay
Mà sao thấm cả nỗi
này t́nh kia
Ḍng sông mấy khúc
phân chia
Núi non mấy nẻo xa
ĺa sơn khê
Thế rồi hôm nay, Cô
đă về Tây
Trước Tam Bảo, khói
hương trầm lan tỏa
Tiếng chuông ngân,
ḥa vang theo tiếng mơ
Sau, di ảnh Cô, báo
thân nằm ngủ, yên giấc kim quan
Chung quanh đây,
pháp lữ, bạn đạo, người thân
Cung tiễn Cô, thương
tiếc, ngậm ngùi, lời kinh tiếng kệ
Này, Sư Cô Trí Bửu
ơi,
Thân tứ đại vô
thường, rồi ai ai cũng thế
Cuộc đời là trọ quán,
Thánh – Phàm cũng vậy thôi
Nh́n kia, băng giá
lên ngôi
Phong sương tuế
nguyệt, núi đồi xanh xanh
Nh́n kia, bốn biển
lênh đênh
Chúng sinh lặn hụp,
trầm luân vô bờ
Đấng Từ Nghiêm, huệ
mạng thâm ân, đạo lư Phật Đà
Thuyền Bát Nhă, bờ
giác bến mê, đáo đầu bỉ ngạn
Nhớ ngày nào, chính
nơi đây
Có khi Cô chống gậy,
chống nạn
Có khi Cô đứng lên,
ngồi xuống
Cố mím ḷng, chịu
đựng, nghe đau
C̣n hôm nay, Cô an
nhiên về cơi nhiệm mầu
Bạn đạo bùi ngùi,
hiếu quyến vành khăn thấm lệ
Tiếng Mẫu Thân, ch́m
sâu trong nỗi nhớ
Tiếng Mẫu Từ, thầm
khóc trong niềm thương
Mùa Vu Lan đến rồi,
lành lạnh thê lương
Xin chắp đôi bàn tay,
tṛn đầy Hiếu Hạnh
Đây bát cơm đầy, con
hiền cháu thảo
Đây tấm chân thành,
nặng nghĩa tứ ân
76 năm, một cuộc đời,
trả lại phù vân
Nắm tro tàn, lưu dấu
tích, sinh thành cốt nhục
Mùa đông lạnh, mưa
bay lất phất
Mỗi đêm về, ủ dột
mùi sương
Nghe ḷng, nát cơi
t́nh thương
Từ nay, hai tiếng
Song Đường c̣n đâu
Biển dâu xanh ngát
một màu
Cháu con đứng lại
bên cầu từ ly
Nhớ thương gởi bến
sầu bi
Hiếu ân gởi bến tư
ngh́ thiên thu
Cô đi đi, cơi nhiệm
mầu thanh thoát
Chốn hồng trần, trả
huyễn ảo, hoàn chơn
Hôm nay, đang độ
trăng tṛn
C̣n trăng mười sáu,
lối ṃn dặm băng
Phật ân vi diệu
thường hằng
Mười phương tỏa rạng
pháp âm nhiệm mầu.
Sóng
vỗ đôi bờ
Tháng 7 – 2007
Hai bờ đại dương
Hai mảnh tinh cầu
Một cơi quê nhà,
đành đoạn ch́m sâu
Đâu rồi, nơi cắt rốn
chôn nhau
Đâu rồi, nơi quê cha
đất tổ
Mang thân phận, tha
phương khách thổ
Kiếp lưu đày, mờ mịt
trùng khơi
Quê cha, lời nói
nghẹn lời
Đất mẹ, se thắt da
mồi tóc sương
Dấu mờ, khép kín quê
hương
Bờ rêu thấm lạnh,
nhớ thương lên màu
Xa xa nh́n mấy nhịp
cầu
Biển khơi sóng vỗ,
ch́m sâu muôn trùng
10 năm, chưa có điểm
cuối cùng
20 năm, chưa băng
qua điểm mốc
30 năm, thuyền viễn
xứ vẫn phiêu du
Mỗi năm, qua một mùa
thu
Ba mươi năm đă mấy
thu lá vàng
Lá nào theo gió bay
ngang
Lá nào vùi dập bên
đàng rêu xanh
Tâm can vướng nhện
tơ mành
Đoạn trường mấy khúc
treo cành tàn khô
Hồn ai thổn thức
dưới mồ
Hồn ai khắc khoải
trên bờ ly tan
Đường kia, kinh
tuyến băng ngang
Đường này, vĩ tuyến
bẽ bàng biển dâu
Quê người không có
mưa ngâu
Mà sao thấm cả thịt
thau da gầy
Quê người không có
mưa bay
Mà sao thấm cả nỗi
này t́nh kia
Ḍng sông mấy khúc
phân chia
Núi non mấy nẻo xa
ĺa sơn khê
C̣n đâu là lối đi về
C̣n đâu là lối lê
thê dặm trường
Tiếng quê hương, gởi
lên đồi gió hú
Tiếng tự t́nh, gởi
xuống hố tịch băng
Bóng thời gian mờ
sương gió rêu phong
Bóng không gian giữa
đôi bờ sóng vỗ.
Màu
Hoa trăng trắng phủ dày !
Tháng 7 – 2007
Mẹ ơi mẹ, tiếng mẹ
hiền c̣n đâu nữa
Bóng mẫu từ, hương
thờ nhả khói mờ sương
Mẹ đi đâu trên khúc
rẽ vô thường
Con t́m mẹ giữa ngàn
dâu xanh biếc
Con t́m mẹ bên ḍng
sông ly biệt
Nghe lạnh lùng Cầu
Ái Tử ngân vang
Sông phân ly, c̣n
gặp nhau qua lối băng ngang
Ḍng sinh tử, vĩnh
viễn giữa đôi bờ sóng vỗ
Quán trọ của cuộc
đời, xưa nay là thế
Ai tạo nên chiếc
quán trọ mà chi
Chỉ một lần, Mẹ cất
bước ra đi
Là đi măi, không bao
giờ trở lại
Vành tang Mẹ, biết
bao lần thấm lệ
Mảnh khăn sô, biết
mấy lớp thê lương
Tiếng mẫu từ, đổ
xuống bến t́nh thương
Tiếng mẹ yêu, trôi
bờ sông ly cách
Mùa đông lạnh, mưa
bay lất phất
Mỗi đêm về, ủ dột
mùi sương
Nghe ḷng nát cơi
t́nh thương
Nhiều khi thổn thức
canh trường mẹ ơi
Con t́m mẹ leo đồi
gió hú
Đỉnh đơn côi ṿ vơ
sơn khê
Biển Đông sóng vỗ xô
bờ
Con đi t́m mẹ, mịt
mờ bụi bay
C̣n đâu t́nh mẹ đong
đầy
Màu hoa trăng trắng
phủ dày thiên thu.
Nâng
vành tang trắng
Tháng 7 – 2007
Mẹ ơi mẹ,
Lục thân quyến thuộc
c̣n đây, nhưng mà sao trầm lắng
Mẹ ơi mẹ,
Con hiền cháu thảo
c̣n đây, nhưng mà sao lặng thinh
C̣n mẹ th́ nằm yên,
nằm chỉ một ḿnh
Nhắm mắt lại, không
bao giờ mở nữa
C̣n đâu nữa, bóng mẹ
hiền muôn thuở
C̣n đâu nữa, t́nh
thương mẹ thiêng liêng
Con nh́n mẹ mà nước
mắt rưng rưng
Cuộn thành ḍng, hai
hàng, lăn trên má
Gió lay động th́
thầm khua kẽ lá
Sao lưa thưa ủ dột
khóc trăng vàng
Mẹ đă đi xa, cánh
nhạn mây ngàn
Thế gian, trả lại
trần gian cho đời
Mẹ về một cơi xa xôi
Giă từ nhân ảnh lở
bồi phù sinh
Mẹ về một cơi vô
thinh
Lắng nghe tiếng gọi
một ḿnh thiên thu
Con t́m mẹ trong đêm
mờ tăm tối
Bóng đơn côi, đom
đóm thắp canh trường
Vành áo nào thấm
đượm ướt ngân sương
Chan giọt lệ đầy vơi
ṃn mi mắt
Khói quyện trầm
hương, vẽ hai chữ vô thường, nghi ngút
Chiếc cầu hợp tan,
găy một nhịp Ái Tử, biệt ly
Trăm năm c̣n lại
được ǵ
Bờ dâu thăm thẳm,
xanh ŕ trăm năm
Nói chi đến nữa ngàn
năm
Bên thềm băng giá
lạnh căm xa mờ
Mẹ ơi, như một giấc
mơ
Đêm đêm tỉnh mộng,
vật vờ hồn đau
Mẹ ơi, chuông mơ
kinh cầu
Nâng vành tang trắng
trên đầu rụng rơi.
Mẹ
đi, lối cỏ hoa cài !
Tháng 7 – 2007
Mẹ tôi khép cửa trần
gian
Tôi đi t́m mẹ trên
đàng đơn côi
Mẹ tôi khép lại cuộc
đời
Tôi đi t́m mẹ, chơi
vơi muôn trùng
Mẹ tôi khép chữ vô
chung
Tôi đi t́m mẹ tận
cùng hồn đau
Mẹ ơi, băi biển
nương dâu
Ngàn năm hoang lạnh
khối sầu thiên thu
Lá vàng rụng mấy mùa
thu
C̣n bao chiếc lá
ngàn thu lá vàng
Ḍng sông mấy khúc
băng ngang
Để cho sóng vỗ
trường giang mịt mờ
Đâu là bờ vô thỉ
Đâu là bến vô chung
Cơi trần gian mộng
mị
Cơi mầu nhiệm vô
cùng
Hai bờ mi nằng nặng
Nghẹn ngào rơi giọt
đắng
Đội vành khăn tang
trắng
Thổn thức đếm giọt
cay
Con t́m mẹ đến suốt
đời, quên thương, gởi nhớ
Con t́m mẹ đến suốt
đời, quên nhớ, gởi thương
Hương thờ nhả khói
mờ sương
Từ ly mẫu tử trên
đường đơn côi
Âm vang không nói
nên lời
Mẹ hiền khuất bóng
suốt đời bơ vơ
Ḍng sông xưa, thôi
rồi, xin dừng chuyến
Bến đ̣ ngang, thôi
nhé, rẽ đôi bờ
Mẹ đi, sương khói
hương mờ
Con về thầm khóc
giấc mơ đêm dài
Mẹ đi, biết thuở nào
phai
Con về, lối cỏ hoa
cài thiên thu.
Đóa
Hoa Song Đường
Tháng 7 – 2007
Viết nhân Mùa Hội Vu Lan Đinh Hợi – 2007 đang đến
để
chia sẻ những ai không c̣n cha mẹ,
và
nhắc nhở những ai c̣n cha mẹ trong đời.
(Hoa
Song Đường, theo tôi, là bất cứ đóa hoa nào
khi người con với tấm ḷng thành dâng đóa hoa đó
lên cho Cha Mẹ).
Tiết tháng Bảy, mưa
ngâu lạnh giá
Hội Vu Lan, cháu
thảo con hiền
Ôi Mùa Hiếu Hạnh
thiêng liêng
Bông hồng, bông
trắng, trên viềng áo ai
Gắn nhè nhẹ, hoa cài
lệ thắm
Tạo thành màu hoa
đắng không tên
Mẹ Cha, ngủ dưới
hoàng tuyền
Cho con lạc lơng
giữa miền trần gian
Mỗi một năm, Vu Lan
lại đến
Biết làm sao trọn
vẹn hiếu ân
Hoa này là của mẫu
thân
C̣n bông hoa của phụ
thân đâu rồi
Hoa Song Đường nghẹn
lời không nói
Một bông hoa tên gọi
là hai
Không tên, mà chính
hoa cài
Cánh hoa lành lạnh
đêm dài ngấn sương
Cánh hoa này, mẹ
thương cơm áo
Cánh hoa kia, dưỡng
giáo công cha
Nắng mưa ủ dột mái
nhà
Bốn mùa sương gió lệ
nḥa song thân
Vẽ bốn chữ thâm ân
nghĩa nặng
Cất một nơi sâu thẳm
tâm hồn
Tôn thờ thành kính
vẹn toàn
Đáp đền muôn thuở,
không cần luận suy
Theo ánh Đạo Từ Bi
thấm nhuận
Bóng Từ Quang trùng
chấn muôn phương
Đóa hoa cao cả Song
Đường
Dâng Mùa Hiếu Hạnh,
không lường thâm sâu
Tam đồ khổ, bắc cầu
bỉ ngạn
Cứu đảo huyền, Thắng
Hội Vu Lan
Trên thời đền nghĩa
Tứ Ân
Dưới thời đáp cả hàm
linh muôn loài
Vu Lan - Hiếu Hạnh
ai ơi
Hoa Song Đường đó,
người người nhớ ghi. |