|
(Từ
bài số 771 đến số 780)
71. Hỏi
ai mang nửa vầng trăng 771
72. Một
chút lưu t́nh 772
73. Mảnh
trăng treo 773
74. Vành
trăng, treo dốc đá 774
75. Ca
vang Đồi Thế Kỷ 775
76. Đưa
em về quê cũ 776
77. Hoa
Đàm reo nhân thế 777
78. Khép
cửa Thiên Thu 778
79.
Chính ta là Vũ Trụ 779
80.
Khúc nhạc Thần Tiên 780
Hỏi
ai mang nửa vầng trăng !
Tháng 6 – 2007
Hỏi
ai mang Nửa Vầng Trăng !
Đi
đâu, nhớ rủ chị Hằng theo chơi
Dù
cho bốn biển trùng khơi
Hay
ngàn sương gió, núi đồi xa xăm
Dù
cho biền biệt dặm băng
Thời
gian c̣n đó, tháng năm xa mờ
Vầng
Trăng nghiêng bóng đêm mơ
Chị
Hằng vẫn nhớ, đợi chờ từ lâu
Sông
Ngân, ai bắc nhịp cầu
Lung linh bóng
nguyệt, kê đầu gối trăng.
Một
Chút Lưu T́nh
Tháng 6 - 2007
Vầng trăng
nghiêng nửa mái đầu
Nửa in dưới biển,
nửa chầu trên non
Vầng trăng khi
khuyết khi tṛn
Hỏi ai lưu giữ nét
son ửng hồng
Ra đi, từ thuở
hồng hoang
Hương thơm đồng nội,
tâm hồn trinh nguyên
Dù cho đập dũa
truân chuyên
Không lay bào ảnh
đảo điên cuộc đời
Dù cho ch́m
nổi muôn nơi
Không sờn dấu ngọc,
không rời tánh linh
Xưa nay,
nguyên vẹn bóng h́nh
Phong trần gọt dũa,
cũng ḿnh với ta
Rong chơi một
cơi ta bà
Lửa nung không cháy,
sắc pha không tàn
Trần ai, mới
quí đá vàng
Ngă nhân, mới quí
tâm can tuyệt vời
Dặm ngàn sẵn
ánh trăng soi
Đường trường mở lối vạn
lời hoan ca
Đi đâu, không
phải là nhà
Ở đâu, không phải là
ta với ḿnh
Vào ra bao nẻo tử
sinh
Ta xin giữ chút lưu
t́nh, thế thôi !!!
Mảnh
Trăng Treo
Tháng 6 – 2007
Mảnh trăng treo giữa
lưng trời óng ánh
Xuyên khung thềm cửa
sổ, đẹp quá chưa
Ta đưa tay, nhẹ vén
bức rèm thưa
Nh́n thật kỹ vành
trăng reo ánh nguyệt
Mảnh trăng treo, đẹp
tự nhiên, diễm tuyệt
Xin mượn lời diễn tả
mảnh trăng treo
Chữ nghĩa bay, bay
theo gió đưa vèo
Bút ngập ngừng không
lăn trên trang giấy
Ta gác bút, chận
nguồn cơn của ư
Để cùng trăng thưởng
thức nét diễm huyền
Đă vẽ nên bức ảnh
đẹp thần tiên
Mà lâu nay, ta chưa
từng để ư
Mảnh trăng treo, ôi
vô cùng tuyệt mỹ
Vắt trên ngàn như
nhắn gởi hồn ai
Đêm từng đêm mở lối
đến thiên thai
Ôm tinh nguyên rải
lên thềm vũ trụ
Rải xuống cơi phiêu
bồng đang ngải ngủ
Trong ấm êm ru giấc
điệp mơ màng
Bỏ quên đi sự kiều
diễm b́nh an
Vốn sẵn có từ hồng
hoang tác tạo
Mảnh trăng treo, đêm
từng đêm, nhắn gởi
Tự trên ngàn, soi
rọi xuống trần gian
Sống an lành, một
cơi sống mênh mang
Trang trải khắp mọi
vành đai thiên thể
Sung sướng quá, ḷng
nhủ thầm khe khẽ
Kể từ nay, ta sẵn có
trăng treo
Sống an nhiên, hồn
tịch lắng, trong veo
Dong ruổi măi trên
hành tŕnh miên viễn.
Vành
Trăng Treo Dốc Đá
Tháng 6 – 2007
Ta chợt nhớ ngày xưa
Hàn Mặc Tử
Mỗi đêm về đau đớn
ánh trăng soi
Mỗi mùa trăng, con
bịnh lại lên ngôi
Nên Mặc Tử, nói đến
trăng nhiều nhất
Ôm con bịnh, nhốt
trong pḥng, cô độc
Từng cơn đau hành hạ
thức đêm trường
Đưa mắt ra, đă nh́n
thấy ánh trăng
Nhắm mắt lại, bóng
nguyệt vờn tâm trí
Mặc Tử với trăng, ôi
chao, tội thế
Nên thơ người thổn
thức khóc v́ trăng
Thả xuống sông, sóng
nước đẩy bềnh bồng
Rải trên ngàn, ánh
vàng loang khắp nẻo
Khi th́ rao, ai mua
trăng, sẽ bán
Khi th́ mơ, trăng về,
kịp tối nay
Bởi cơn đau lên
tiếng suốt đêm ngày
Nên t́nh tự ngập
tràn trên trang giấy
Mấy năm thôi, mà thơ
văn ngần ấy
Con đường về cửa tử,
mở sớm hơn
Chứ nếu không, Mặc
Tử lấy hết trơn
Trong thiên hạ, đâu
c̣n trăng để nói
Thương Mặc Tử,
thương đường lên dốc đá
Lầu Ông Hoàng, bóng
nguyệt vẫn dơi soi
Thương họ Hàn,
thương lắm, họ Hàn ơi
Ta xin vẫy trăng
ngàn bên dốc đá
Một ḿnh ta, ngàn
cây reo kẽ lá
Mượn canh thâu, nói
chuyện với đêm trường
Ta muốn nghe hết mọi
tiếng đau thương
Để nhân thế không
c̣n ai khóc nữa !!!
Hàn Mặc Tử, đường
nào lên dốc đá
Con đường nào dẫn
lối bước ta đi
Đi khắp nơi, cho tan
hết sầu bi
Ta sẽ vớt vành trăng,
treo dốc đá !!!
Ca
Vang Đồi Thế Kỷ
Tháng 6 – 2007
Những hàng cây
nghiêng nghiêng bên bờ suối
Mỗi ngày lên đổ bóng
xuống ḍng sông
Nước lăn tăn, đẩy
sóng, gợn bềnh bồng
Gió thoang thoảng
nhẹ nhàng phơn phớt lá
Hoàng hôn đợi, ánh
tà dương chưa ngả
Đêm ngập ngừng,
trăng vắt mảnh trời xa
Muỗi vo ve, ḥa lẫn
tiếng ngân nga
Mọi sinh vật về đêm
đồng trổi khúc
Thức canh trường,
nặng ḷng con quốc quốc
Vọng hồn quê, trĩu
gánh cái gia gia
Giang là sông, sơn
là núi, tụ sơn hà
Căn là gốc, cội là
nguồn, thêu cẩm tú
Mở mắt chào đời, nơi
chôn nhau cắt rốn
Mảnh h́nh hài, mang
vóc dáng mẹ cha
Từ mẹ cha, ngược lên
nữa, ngàn xưa
Ta bắt gặp thuở khơi
ḍng Tiên Tổ
Cảm ơn nghe, hàng
cây bên bờ suối
Cảm ơn nghe, bóng đổ
xuống ḍng sông
Quốc quốc, gia gia,
ḷng những dặn ḷng
Nghe tiếng gọi, nhớ
hồn thiêng non nước
Từng thế hệ trao
nhau lần dấn bước
Con đường dài reo
khúc nhạc quê hương
Hát vang lên trên
khắp vạn nẻo đường
Con cháu Việt, giống
Rồng Tiên muôn thuở
Cha Long Quân, gối
đầu, ngàn thương nhớ
Mẹ Âu Cơ, ôm tay,
vạn yêu thương
Trăng sáng soi ngàn
vạn lư tỏ tường
Chim Hồng Lạc ca
vang đồi thế kỷ.
Đưa
em về quê cũ
Em ra đi trên con
đường muôn hướng
Đi loanh quanh trên
sáu nẻo phiêu bồng
Sống nổi ch́m trong
ba cơi lông bông
Làm người khách lữ
hành lang thang măi
Em ra đi giữa muôn
bờ khổ hải
Em nổi ch́m trên vạn
bến sông mê
Đeo tiền khiên, mang
oán trái, ê chề
Vào cửa tử, ra cửa
sinh, thống thiết
Tiếng chuông ngân,
vang lên rồi, tỉnh thức
Mộng ba sinh, phe
phẩy ngọn gió lùa
Chợt thấy rồi, bóng
dáng của ngày xưa
Em cất bước lên
đường về quê cũ
Đă từ lâu, mang kiếp
người du thủ
Cơi hồng trần, làm
viễn khách lang thang
Vẽ rong rêu, treo
bức ảnh trần gian
Gom cát bụi, tô bức
tranh phù thế
Giọt nước mắt cạn
rồi, thôi ngấn lệ
Ḍng sầu bi khô đọng,
hết ngân sương
Em hỡi em, hăy cất
bước lên đường
Đường đi đó, đưa em
về quê cũ !!!
Tháng 7 – 2007
Hoa
Đàm reo nhân thế !
Em trở về căn nhà xa
xưa ấy
Em trở về t́m lại
bóng dáng xưa
Chốn dương trần đă
tàn tạ nắng mưa
Đường khổ ải xát xây
bờ lau lách
Đỉnh Linh Sơn, ngân
cao muôn tiếng hát
Núi Tu Di, vang vọng
vạn lời ca
Con đường nào, em đă
bước đi qua
Ḍng thời gian, giữ
ǵn h́nh bóng cũ
Em ra đi, tự đầu
nguồn, vô thỉ
Khi đất trời, khởi
động, thuở hồng hoang
Đến hôm nay, em vẫn
thế, trinh nguyên
Như dấu ngọc lung
linh, vầng trăng tỏa
Em dừng bước trên
con đường thống khổ
Nghe th́ thầm nhịp
sóng, vỗ sông mê
Đường xưa đâu, ḱa,
một cơi đi về
Em thấy đó, bóng
h́nh xưa muôn thuở
Con đường về, nằm
ngay bên đầu ngơ
Căn nhà xưa, em đang
sống, là đây
Nhận ra niềm chân
thực, hạnh phúc thay
Em mỉm nụ Hoa Đàm,
reo nhân thế !!!
Tháng 7 – 2007
Khép
Cửa Thiên Thu
Tháng 7 – 2007
Buồn trông mây
ngủ trên ngàn
Chim bay mỏi cánh
trên đàng về đâu
Buồn trông
canh gơ đêm thâu
Trăng treo óng ánh
đỉnh đầu sơn khê
Buồn trông lối
ngơ đi về
Bước chân ṃn mỏi lê
thê dặm trường
Buồn trông
chiếc lá ẩm sương
Đong đưa trơ cội,
vấn vương đeo cành
Buồn trông én
liệng loanh quanh
Đông tàn thu héo,
xuân xanh mấy mùa
Buồn trông bao
ngọn gió lùa
Rong rêu mấy lớp
được thua lên màu
Buồn trông
nước chảy qua cầu
Bèo trôi man mác về
đâu giữa ḍng
Buồn trông giá
buốt đêm đông
Bao giờ nắng hạ, chờ
trông ấm ḷng
Hẳn chưa, mây
trắng thong dong
Biết đâu không hướng,
bềnh bồng nổi trôi
Hẳn chưa, núi
ngủ lưng đồi
Thâm u huyễn hoặc
lên ngôi mịt mùng
Hẳn chưa, biển
cả điệp trùng
Đẩy xô tan tác, rối
tung vô bờ
Vắt cho kiệt
sức tàn khô
Ép cho cạn lực cơ hồ
chưa xong
Rồi đem nước
đổ trôi sông
Đổ xơ xác bụi rêu
phong hoen mờ
Rồi đem đánh
lận vật vờ
Đẩy đưa né tránh
cuộc cờ can qua
Nắng mưa tàn
tạ mái nhà
Cột xiêu vách đổ
nắng tà phơi sương
Xoáy cho loang
lổ mọi đường
Đá chồng, ḥn tản
thê lương điêu tàn
Đuổi theo bóng
gió thời gian
Rượt theo ảo ảnh
trên đàng lăn quay
Buồn trông đêm
ngủ ban ngày
Đến khi đêm đến loay
hoay mịt mù
Buồn trông
bóng tối âm u
Gật gù, khép cửa
thiên thu rợn hồn.
Chính ta là vũ trụ !
Tháng 7 – 2007
Ta cất bước khi gà
chưa gọi sáng
Khi vừng đông c̣n
ngái ngủ yên lành
Khi làn sương c̣n
nhả sợi mong manh
Gội bóng đêm, mơ
màng ru giấc điệp
Tiếng ếch nhái thỉnh
thoảng vang từng chặp
Hạc về khuya rỉ rả
tiếc đêm dài
Quốc canh trường ṃn
mỏi tiếng một hai
Khua động tĩnh, rót
kỷ canh thăm thẳm
Đèn phố thị lờ mờ
nhoi, nhấp nháy
Vọng ngàn sao lí nhí
gợn, xa mờ
Lâu lâu vang tiếng
rú của động cơ
Rồi im bặt giữa
thinh không lồng lộng
Vành vũ trụ đen ng̣m,
không chỗ trống
Ta bước đi, xô bóng
tối thâm u
Bóng tối bao quanh,
khép lại mịt mù
Nghe xây xát giữa
phong sương thấm lạnh
Ta cất bước, gơ tịch
băng cô quạnh
Khua âm vang đánh
động thả hư vô
Nghe càn khôn mở cửa
tận đáy hồ
Và thúc giục, hỡi
sinh linh, thức dậy
Ở dương gian, chen
trầm kha đưa đẩy
Xuống hoàng tuyền,
chồng chất ngủ mê say
Rồi bảo rằng, sao
con tạo quá tay
Đâu biết được, chính
ta là vũ trụ !!!
Khúc
nhạc Thần Tiên
Tháng 7 – 2007
Ta bước đi rung rinh
vành đại địa
Ta bước đi chấn động
cả thiên hà
Từng âm ba xô đẩy
mọi âm ba
Làm vũ trụ dăn ra và
lớn măi
Khi hội tụ, gom vào
trong hạt cải
Khi phân kỳ, phổ
pháp giới châu sa
Đi với có, th́ có cả
hằng sa
Đi với không, vo
tṛn không có một
Khi gối tựa kê đầu
trên đỉnh tuyết
Khi vươn vai, đụng
chóp núi Tu Di
Duỗi chân ra, thấu
địa ngục A Tỳ
Đưa bàn tay, quá ba
ngàn thế giới
Hoa vũ trụ, nở trùng
trùng duyên khởi
Hoa tâm như, trùm
vạn hữu vô biên
Hoa pháp thân, không
c̣n chỗ hậu tiền
Hoa nhị nguyên, kéo
hai đầu chung thỉ
Hăy nh́n kia, nẻo
tận cùng của ư
Th́ hư vô đă bỏ lại
sau lưng
Muôn v́ sao, c̣n sắp
lớp mấy từng
Thân hữu hạn, tâm vô
cùng là thế
Có nghĩa ǵ trên dọc
đường sinh tử
Có nghĩa ǵ trong
sáu nẻo vào ra
Hoa không gian nhỏ
hơn hạt sương pha
Hoa thời gian không
đầy trong tích tắc
Hoa thực tại mở
phương trời huyễn hoặc
Hoa chân như là tự
tánh hằng nhiên
Ta với ta, trổi khúc
nhạc thần tiên
Ca hát măi, không
c̣n đâu biên tế !!! |