|
(Từ
bài số 761 đến số 770)
61. Mang
lại niềm tin 761
62. Quê
Hương đâu rồi ! 762
63. Xây
dựng Nhà Lam 763
64. Hăy
trả lại tôi ! 764
65. Bước
chân không mỏi 765
66. Một
lần ra đi 766
67. Ấp ủ
niềm tin 767
68. Vỗ
cánh mênh mông 768
69. Đừng
mê ngủ nữa 769
70.
Xây dựng t́nh người 770
Mang
lại niềm vui
Tôi mang lại niềm
vui
Niềm vui cho bé
Niềm vui cho em
Niềm vui cho chị
Niềm vui cho anh
Niềm vui hương
thoảng trong lành
Kết tay xây dựng màu
xanh ưu đàm.
Năm 1983
Quê hương đâu rồi
Tôi đứng đây
Hơn nửa ṿng trái
đất
Hồn quê chợt thoáng
qua và biến mất
Qua ánh nắng ban mai
Qua sương sa lành
lạnh
Gió rít từng cơn
Âm thanh của xứ
người, sôi động
Tiếng chim hót vọng
về
Reo vui trong đồi
cây, kẽ lá
Hoa sung sướng mỉm
cười
Từng em bé đi qua
Nh́n tôi, cười, ngơ
ngác
Mây xuống thấp loáng
bạc
Tôi dấu kín trong
ḷng
Cho t́nh tự phôi pha
Quê hương đâu rồi
???
Xa ngút ngàn xa !!!
Tháng 10 –
1982
Xây dựng Nhà Lam
Vầng mây bạc lung
linh
Ẩn hiện muôn v́ tinh
tú
Trong bao la vũ trụ
Thâu gồm trong sát
na, tích tắc hiện về
Đưa bàn tay nhẹ mân
mê
Sắc hương tại ngoại,
bồ đề tại tâm
Dùng đuốc tuệ phá mê
lầm ảo tượng
Đem từ bi gieo rắc
cơi diêm phù
Hăy góp lại bàn tay
Của anh
Của chị
Của em
Của tôi
Hướng về chân thiện
mỹ
Bi trí dũng làm đầu
Hàn gắn chút nhỏ
nhoi trong muôn ngàn đổ nát
Nở niềm vui trước
muôn vạn thương đau
Tự t́nh, ơi hỡi
thương nhau
Xót xa máu lệ, nhuộm
màu nát tan
Đuổi đeo chi những
hoang tàn
Cho nhau sự sống
chứa chan t́nh người
Nói với tuổi hai
mươi
Cùng thanh thiếu và
mầm non mới lớn
Đây, Đạo vàng hiện
lộ
Kia, đầy dẫy biển
dâu
Kiến tạo lại t́nh
thương đă mất
Dựng cho nhau sự
sống thiên đường
Vén lên khói bạc màn
sương
Chân trời mới, mở
màu xanh bát ngát
Không hôm qua hạn
hẹp
Không hôm nay tơi
bời
Nâng lấy bàn tay,
đừng khép nép
Đi về mở rộng khắp
nơi nơi
Hoa Đàm, rực rỡ, ai
ơi !!!
15/7 âm lịch
Nhâm Tuất 1982
Viết cho
GĐPTCQ và tổ chức GĐPT
Hăy trả lại tôi
Tôi đến đây
Mảnh áo nâu sồng
Đầu trần chân đất
Không có ǵ
Ngoài hai bàn tay,
ôm đạo pháp nâng niu
Tôi đến đây
Không tiền không bạc
Không quyền thế lợi
danh
Không tranh giành
chức phận
Chỉ mang theo ḍng
máu nóng Lạc Hồng
Và con tim từ lượng
thương yêu
Tôi đến đây
V́ đồng bào tự
nguyện lưu đày
V́ Phật tử một ḷng
yêu đạo
V́ đàn em thơ dại mỹ
miều
Mang ánh đạo vàng
gieo rắc
Xây dựng Ưu đàm nở
rộ khắp nơi nơi
Không ngại những
tham sân cuồng nộ
Không ngại những
đắng cay vây bủa
V́ thương những
nghiệt ngă nước mắt chan ḥa
V́ thương những
phong trần t́nh tự can qua
Tôi muốn bịt tai, để
không nghe một lời ô uế
Tôi muốn ngậm lời,
để cửa khẩu xanh trong
Tôi muốn lặng yên,
như sông sâu biển thệ
Tôi quyết bước đi
những bước vô cùng
của người Tăng sĩ
thong dong
Riêng cá nhân và tự
thể
Đâu cần dương thế
thị khinh
Giữa đại đồng và vi
tế
Đâu cần chiếc bóng
hư vinh
V́ quê hương - đạo
pháp
V́ lịch sử - dân tộc
Kẻ không nhà đă mang
màu hoại sắc
Dơng dạc bước đi,
đầu trần chân đất
Bước đi từ cơi nhiệm
mầu
Sá ǵ bùn nhơ, lau
lách
Sá ǵ hồng trần hỗn
tạp
Vẫn ngàn đời, tựa
hạt minh châu
Hăy trả lại tôi
Đôi tay trắng trinh
nguyên
Vượt tường thành,
lâu đài, danh vọng
Hăy trả lại tôi
Một con tim trinh
nguyên
Đă bao lần rỉ máu,
mang nhiều vết tích thương đau
Cơi từ bi, không
vướng biển đục trần gian ta thán
Người dấn thân,
không sờn biển khổ nhân gian năo phiền
Tôi có mặt, cuộc đời
vốn đă là trọ quán
Tôi có mặt, đạo pháp
vốn tự thể hằng nhiên
Tôi luôn nở măi nụ
cười
Nhân gian c̣n đó,
con người
Trần gian c̣n đó,
thắm tươi Hoa Đàm.
12-01-1983
Bước chân không mỏi
Chót vót tận trời
cao
Gió nghiêng qua kẽ
lá
Ánh nắng thủng tầng
mây
Ôi hương hồn tượng
đá
Tiếng chim hót vọng
về
Nhớ một buổi ra đi
Nghe hồn ai vẫy gọi
Tựa cung nhạc thầm
th́
Bàn tay tôi khép mở
Cánh cửa rộng từ tâm
Nhịp thoáng qua hơi
thở
Bát ngát tựa trăng
rằm
C̣n đâu nữa tháng
năm
Thời gian đà đứng
lại
Ḱa, viễn mộng xa
xăm
Quay về trong thực
tại
Ḱa, vầng dương thư
thái
Tôi cất bước ra đi.
15-8-1982
Một lần ra đi
Quê hương
Khung trời yêu dấu
Dung hợp tôi
Vóc dáng con người
Mắt đen
Máu đỏ
Da vàng
Ngàn năm xưa, cũng
như ngàn năm sau
Một lần đi
Xa mờ
Mộng mị
Ba mươi năm cuốn
trôi
C̣n đó
Lắng đọng tâm tư
Vô thỉ cáo chung
Tương lai đứng lại
Không thời gian
Không không gian
Ấn lên dấu tích
Cung nhịp yêu thương
Đưa tay phản chiếu
nhiệm mầu
Rêu mờ đă phủ ngàn
năm
Sương sa lạnh
Tuyết vơi đầy
Cuộc hành khách lữ
xa xăm.
29-8-1983
Ấp ủ niềm tin
Đất lành sao
thiếu dư hương
Ai hay vời vợi t́nh
thương đạo mầu
Ươm mơ, ước
vọng ch́m sâu
Trần gian lặn hụp
biển dâu gập ghềnh
Sương mờ, băng
giá mông mênh
Quê hương - Đạo pháp,
hằng bên cuộc đời.
Năm 1983
Vỗ
cánh mênh mông
Mây trời mông mênh
Vụn vỡ chín tầng
lồng lộng
Từng vi tế hiện sinh
Hư vô, hằng hữu bóng
h́nh
Tôi hát bài ca
Cùng chim muông hoa
lá
Ḥa vào chân không
Nhịp điệu nhiệm mầu
Bóng tối ch́m sâu
Ch́m sâu vào ḷng
đại thể
Không phân chia ngơ
ngách, không, thời
Bởi v́ anh
Bởi v́ em
Tôi, như hơi thở
mong manh
Nhưng vô cùng chân
thực
Bởi v́ em
Bởi v́ tôi
Chưa một lần lặn hụp
tử sinh
C̣n đó
Mây bay
Đất trời lồng lộng
Tôi đi
Vỗ cánh mênh mông.
Năm 1983
Đừng mê ngủ nữa
Thức dậy đi cho ḍng
đời thêm hương sắc
Thức dậy đi cho vũ
trụ đơm hoa
Cho Mẹ Việt Nam
không lệ nḥa mi mắt
Cho giống Lạc Hồng
không vạn nẻo chia xa.
Năm 1983
Xây dựng t́nh người
Ngoài kia mây
trắng trời xanh
Tâm tư mời gọi hương
lành thoáng qua
Hôm nay đă có
ngày qua
Trời xanh mây trắng
cho ta hương lành
Ḱa xem, vần
vũ long lanh
Cho em cho chị cho
anh trở về
Trở về một
khối t́nh quê
Tha phương đất khách,
chưa hề ra đi
Ra đi, mở lối
kinh kỳ
Ra đi ôm ấp cũng v́
quê hương
Đi qua mấy nẻo
đoạn trường
Đi về mấy nhịp yêu
thương vẹn toàn
Cố nhiên nước
chảy đá ṃn
Lửa hồng đốt cháy
sắt son rạng ngời
Ra đi, xây
dựng cuộc đời
Ra đi, xây dựng t́nh
người Việt Nam.
Năm 1983 |