|
(Từ
bài số 751 đến số 760)
51. Bảo
ngọc trên tay 751
52. Nét
ngọc diễm hằng 752
53. Hoa
lá đơm cành 753
54. Nỗi
niềm còn đó 754
55. Nghe
từ bản thể 755
56. Bay
về tổ ấm 756
57. Tinh
sầu vụn vỡ 757
58.
Đường xưa lối cũ đi về 758
59. Còn
đâu tuổi trẻ ngây thơ 759
60.
Nụ cười 760
Bảo
ngọc trên tay
Tháng 6 – 2007
Đem triết lý gởi lên
đồi gió hú
Đem luận bàn gởi
xuống biển giá băng
Ngay lúc đó, im bặt
mọi nói năng
Niềm chân thực hiển
bày như trăng sáng
Có, thì một điểm vẫn
ngàn đời nguyên vẹn
Không, thì vô số vẫn
bào ảnh hư hao
Sao đi tìm mộng ảo
của chiêm bao
Chân không nhận, lại
bày thêm giả tướng
Đã là chơn, thì muôn
trùng cộng hưởng
Đã là giả, thì vạn
hữu giai không
Ta là ta, vô biên tế
tương đồng
Nhận ra rồi, lìa
ngôn từ biện lý
Hãy nhìn trăng, đừng
nhìn vào tay chỉ
Bước về nhà, còn hỏi
đường làm chi
Đói ăn, khát uống,
đó là cửa huyền vi
Duyên hợp, duyên
tan, đứng trên bờ không sắc
Nẻo vô cùng, ngân
vang lên tiếng hát
Đường vô chung, trổi
khúc nhạc trường ca
Bản lai diện mục, ta
vẫn là ta
Thì ngại gì giữa
hằng sa thế giới
Cứ sống đi em, đừng
có hỏi
Cứ sống đi anh, đừng
lo âu
Ta đã có rồi, bảo
ngọc minh châu
Mạnh bước đăng trình,
bảo ngọc trên tay.
Nét
ngọc diễm hằng
Tháng 6 – 2007
Hỏi ai vẽ bước
tử sinh
Để cho muôn loại
chui mình đi qua
Hỏi ai vẽ cảnh
ta bà
Để cho muôn loại
trầm kha luân hồi
Ba đường sáu nẻo nổi
trôi vô bờ
Ngàn xưa, cũng
đã mịt mờ
Ngàn sau cũng thế,
dại khờ hồn đau
Tang thương,
còn vẽ biển dâu
Hợp tan, còn vẽ nhịp
cầu bỏ không
Tử sinh từ độ
khơi dòng
Mất còn từ độ phiêu
bồng ra đi
Lệ tràn, mòn
mấy bờ mi
Khổ đau, mòn mấy vết
tì cằn khô
Đưa tay gõ cửa
hư vô
Rong rêu đổ xuống
mịt mờ giá băng
Nâng niu bức
ảnh diễm hằng
Giữ gìn nét ngọc
trên đường phù sinh
Sắc không còn
có tựu hình
Ta còn chơn thể như
mình với ta.
Hoa
Lá Đơm Cành
Tình thân thương ấy
còn ghi dấu
Dù có thế nào, phải
không anh
Tôi giữ mãi, nghìn
năm cô đọng
Dù mây mưa, hoa lá
vẫn đơm cành
Năm 1982
Nỗi
niềm còn đó
Trăng lên,
nghiêng nửa lưng đồi
Mùa thu, mấy lá vàng
rơi bên đường
Giữa dòng thác
loạn ly hương
Chơi vơi tiếng khóc
đau thương dậy hồn
Đôi chân những
bước dập dồn
Ngày mai, ước vọng
có còn gì không
Hôm nay, con
nước bềnh bồng
Nghe như mộng mị
mênh mông cuối trời
Thuyền đi, đi
mãi xa khơi
Lênh đênh bến đậu,
cuối trời lênh đênh
Triều dâng,
sóng vỗ vang rền
Trăng khuya len lén,
nghiêng bên bóng hình
Ngấn sương nhỏ
giọt lung linh
Tang thương ập phủ,
nặng tình can qua
Buồn trông
chiếc lá la đà
Đan tâm đoài đoạn,
xót xa sao đành
Trong ta, còn
mãi nghe anh
Tìm trong đổ nát
mong manh kiếp người
Chờ nhau, còn
có nụ cười
Một năm chưa được,
thì mười năm sau
Thời gian dù
có thay màu
Phong trần mấy lớp,
biển dâu khác gì
Sông xưa bến
cũ thầm thì
Tôi đi, nào có ra đi
bao giờ
Dòng sông hai
ngả đôi bờ
Ngả đi còn đó, ngả
chờ còn đây
Chiều tà én
liệng truông mây
Hoàng hôn khép cánh
nỗi nầy tình kia
Đêm đêm tiếng
vạc kêu khuya
Lại thêm tiếng quốc
vọng về nước non
Tình quê nào
có mất còn
Hồn quê nào có hao
mòn thời gian
Nỗi niềm còn
đó, mênh mang !!!
Năm 1982
Nghe
từ bản thể
Tôi bình thản giữa
cuộc đời dâu biển
Như hiện hữu của nụ
cười, và của con tim
Hay không,
bóng tối im lìm
Vẫy tay cuốn nhẹ nổi
chìm tử sinh
Tử sinh từng
cuộc tử sinh
Cuồng si đeo đuổi hư
vinh làm gì
Giữa dòng thác
loạn trôi đi
Tâm không, tánh rỗng,
Tu Di hiện về
Dừng chân, đổ
bóng sông mê
Có không, không có,
chưa hề có không
Kìa trông em
bé mục đồng
Cùng ngưu hòa thể
bên dòng sông xanh
An nhiên độc
biến nhất hành
Đôi bờ bất nhị, đồng
thành chân không
Nhìn trông một
áng mây hồng
Phù vân, mạc vấn
phải không làm gì
Nhiệm mầu, tự
thể huyền vi
Hằng sinh tử mãi,
chưa đi bao giờ
Hiện, thời một
khắc nguyên sơ
Quá – tương, tỉnh
mộng, giấc mơ tuyệt tình
Nghe từ bản
thể, nguyên trinh
Bờ rêu khép lại,
riêng mình thế a !!!
Tháng 01 -
1983
Bay
về tổ ấm
Ai hay giữa khung
trời
Một cánh chim bay
qua
Tìm đâu dấu tích
Mỗi chiều về
Hoàng hôn chưa muốn
tắt
Chim vội bay mau
Cuối chân trời biền
biệt
Màu xanh thay tím
chìm sâu
Đâu là con đường nào
Đâu là thời gian nào
Đâu là không gian
nào
Màn đêm buông xuống
Kéo trăng sao
Chim bay về đâu
Một hốc đá
Một khe núi
Một cội cây già
Có phải là tổ ấm
Tổ ấm thật đơn sơ
Chim dù cách xa
Vẫn cố bay về
Cuối trời mỏi cánh
Một mình cô quạnh
Úa màu xanh
Vàng màu tím
Đường còn xa
Đừng gãy cánh
Chim ơi !!!
Tháng 6 – 1983
Tinh sầu vụn vỡ
Tràn nước mắt cho bờ
mi tê tái
Ngập thương đau cho
cay xé tâm hồn
Gió nào yên dày xéo
nỗi thê lương
Mảnh rách nát vá
tinh sầu vụn vỡ !
Năm 1983
Đường xưa lối cũ đi về
Cửa chùa mở, lòng
hân hoan nở rộ
Ánh đạo vàng hiển lộ,
vững niềm tin
Mùi tục lụy, vốn
thăng trầm mấy độ
Bóng phù du huyễn
tượng mải mê tìm
Chiều buông xuống,
tà dương dần tắt hẳn
Thôi hết rồi, ảo
vọng giữa trùng khơi
Về đây, đạo lý tuyệt
vời
Ấm êm cảnh sắc,
thảnh thơi tâm hồn
Dù một phút, nhưng
vô cùng thư thái
Nhứt niệm tâm, nhưng
vô ngại không lường
Dù một phút, nhưng
muôn ngàn tự tại
Bao diệu kỳ khi khói
quyện trầm hương
Về đây, đạo
của tình thương
Về đây, mở cửa thanh
lương, hỡi người
Về đây, tìm
lại nụ cười
Lá tươi thêm thắm,
hoa tươi thêm màu
Về đây, thân
thiện cho nhau
Tình đời, nghĩa đạo,
bớt đau, bớt sầu
Về đây, dưới
ánh đạo mầu
Đường trường xây đắp
nhịp cầu ngàn năm
Lung linh bát
ngát trăng rằm
Nâng tay đỡ cánh hoa
đàm thơm hương
Trước tòa Điều
Ngự Pháp Vương
Chắp tay cầu nguyện
muôn phương thấm nhuần
Giã từ muôn
kiếp trầm luân
Lên thuyền bát nhã,
vượt ngàn bến mê
Đường xưa lối
cũ đi về
Trùng trùng hoa tạng
đợi chờ từ lâu
Cam lồ pháp
nhũ thẩm sâu
Muôn phương ân hưởng
đạo mầu từ bi
Chần chờ lần
lữa mà chi !!!
Năm 1982
Còn đâu tuổi trẻ ngây thơ !
Ngày xưa tôi còn bé
Mẹ đưa tôi tới
trường
Ngày xưa tôi còn bé
Mẹ cho tôi tình
thương
Ngày xưa tôi còn bé
Không biết giận biết
hờn
Ngày xưa tôi còn bé
Ôi lứa tuổi thanh
lương
Ngày xưa tôi còn bé
Nào biết mộng biết
mơ
Rong chơi cùng bọn
trẻ
Ôi, tuổi đẹp ngàn
thơ
Châu thân hằng ảnh
hiện
Dòng sữa mẹ ngọt
ngào
Quê hương đồng cỏ
nội
Tắm suối mát trăng
sao
Nằm trong nôi tôi
khóc
Mẹ âu yếm nâng niu
Hỏi sao con lại khóc
Mẹ ơi, biết nói gì
Những ngày xưa mẹ
dạy
Biết sống với tình
thương
Là cuộc đời khơi dậy
Như muôn sắc thiên
hương
Những ngày xưa mẹ
dạy
Uống nước biết nhớ
nguồn
Mẹ từ muôn thuở ấy
Là còn mẹ, nghe con
Hôm nay, con xa mẹ
Ôi, nhớ mẹ vô vàn
Đâu còn hoa với lá
Nghe lành lạnh tâm
can
Đôi chân giờ đã mỏi
Bóng xế kéo chiều
tàn
Tuổi thơ còn đâu nữa
Ôi, nhung nhớ miên
man
Cuộc đời hằng biến
chuyển
Tôi lơ đãng buồn
trông
Mẹ hiền ơi, dịu vợi
Tình thương mãi khơi
dòng
Quê hương mãi xanh
trong
Lòng tôi mãi chờ
mong !!!
Một đêm khuya
1984
Nụ
Cười
Nụ cười ẩn
hiện trên môi
Nụ cười còn đó, một
thời đã qua
Nụ cười chợt
thoáng gần xa
Nụ cười kết tụ vòng
hoa nhiệm mầu.
Tháng 1 - 1983 |