|
(Từ
bài số 741 đến số 750)
41. Hành tŕnh 25
năm 741
42. Hoa Đạo Pháp 742
43. Kính mừng
Khánh Tuế HTHT 743
44. Mộng b́nh
thường 744
45. Cỡi không
trung vờn thế giới 745
46. Đừng hỏi ngày
mai 746
47. Khách lữ hành 747
48. Vạc rừng khua
kẽ lá 748
49. Ta nghe rồi
em ! 749
50. Em là ai
? 750
Hành
tŕnh 25 năm
Tháng 4 – 2007
Hai mươi lăm năm,
kiến lập đạo tràng
Hai mươi lăm năm,
đánh đổi lầm than
Nước muôn sông trôi
về hạnh nguyện
Nguyện nhân gian
thắm nhuận đạo vàng
Hai mươi lăm năm,
tâm lực vô ngh́
Hai mươi lăm năm,
xây đạo từ bi
Nước cam lồ, cành
dương, pháp nhũ
Đạo nhiệm mầu đại lộ
ta đi
Trên báo Phật ân,
dưới hoằng dương tế độ
Trên cầu Phật thừa,
dưới cứu khổ hàm linh
Bao công khó, gian
nan mới có
Bao tấm ḷng, góp
sức mới nên
Độc lộ di hành, cuộc
hành tŕnh khách lữ
Lục độ vạn hạnh, là
sứ giả Như Lai
Cỡi phù sinh, vào ra
ba cơi
Thức tỉnh ḷng, tự
kỷ, là ai
Hai mươi lăm năm,
mang kiếp tha phương
Hai mươi lăm năm,
biết mấy đoạn trường
Góp bàn tay, nâng
niu t́nh tự
Quyết một ḷng, Đạo
Pháp – Quê Hương
Hai mươi lăm năm,
một mái quê nhà
Hai mươi lăm năm,
chưa thỏa ḷng ta
V́ Đạo Pháp, tâm
nguyền dấn bước
V́ Quê Hương, tâm
nguyện thiết tha.
Hoa
Đạo Pháp
Tháng 4 – 2007
Hoa chân lư ngát
hương trên nền cờ ngũ sắc
Hoa từ bi thấm nhuận
trên sáu nẻo ba đường
Đưa muôn loài tắm
mát trong ḍng nước thanh lương
Xóa tan đi những
phiêu trầm kết từ vô thỉ
Từ đầu ghềnh, chận
nguồn cơn của ư
Cuối vực sâu, dứt
phiền năo trần sa
Mọi lưu xuất, đều là
lá là hoa
Ưu đàm tỏa, ngát ba
ngàn thế giới
Chúng sanh khổ, bởi
lầm mê, lạc lối
Chúng sanh đau, bởi
quên mất linh tri
Ngọn hải đăng, soi
biển đục, hồi quy
Bát nhă reo, bước
lên thuyền, bỉ ngạn
Xóa màn đêm, ánh
vừng đông tỏa rạng
Xóa vô minh, ngọc
sáng chiếu minh châu
Hỡi nhân sinh, cùng
nhau bước qua cầu
Đường thánh đức, ta
về chân thiện mỹ
Hoa ưu bát, ngát
hương vườn chân lư
Hoa từ bi, thắm
nhuận khắp muôn phương
Hỡi nhân sinh, mau
cất bước lên đường
Chắp tay nguyện, Đạo
Vàng tươi sáng măi.
Kính
Mừng Khánh Tuế Bát Thập
Đại
lăo Ḥa Thượng thượng Huyền hạ Tôn
(Tổ chức tại
Bảo Vương tự, 10am-02pm Chủ Nhật 10-06-2007)
Tám mươi
đại thọ trong trần thế
Thất thập
quá thời cổ lai hy
Huyền,
liễu tam thừa, chơn tánh thể
Tôn,
thâm diệu pháp, lư vô ngh́
Đồng ấu
xuất gia, ngời xứ Quảng
Một đời
phụng sự, nghiệp Như Lai
Đạo Pháp,
bao thời lâm pháp nạn
Dân tộc,
bao phen vướng ách tai
Tám mươi
năm, độc thọ, vẫn miệt mài
Cả một
đời, đơn hành, không mệt mỏi
Nhớ ngày
nào, xa mái chùa quê, lặn lội
Vào Sài
Thành, phố phường đô hội, tiếp tay
Tánh
trực cương, tâm trung nghĩa, giải bày
Đạo như
thể, quốc như gia, ư chỉ
Tù, đă nếm
những bạo tàn, xiềng gông, lao lư
Tội, nói đi,
tội yêu đạo, yêu nước, yêu dân
Quốc gia
hưng vong, lịch sử 2000 năm, Phật Giáo dự phần
Thành bại
nhục vinh, Phật Giáo với Dân Tộc, đan thanh nước
Việt
Kiến
nghĩa bất vi, vô dũng tiết
Vô tàm
vô quư, hổ vô tâm
Trên rừng
hoang, một đóa ưu đàm
Cây cỏ dại,
thơm hương cát đá
Bảo
Vương thị kim cang bảo tọa
Pháp
Vương thị pháp thể Huyền Tôn
Đệ tử,
môn đồ, pháp quyến, mới gọi tông môn !
Đạt lư
vô ngă chơn thường, là ǵ cho biết ?
Sáng lập
Phật Giáo Thống Nhất Úc Châu, chỉ là tiểu tiết
Chứng minh
Giáo Hội Thống Nhất Hải Ngoại, chỉ là nhiệm phần
Thấu tam
đồ, bát nạn, mới đáng lượng phân
Thâm tam
tạng, pháp trần, mới là chơn thể
Chư Phật
thị hiện giáng thần, cũng chỉ có thế
Chư Tổ chấn
tích trùng quang, cũng chỉ vậy thôi
Đó mới là
đạo giải thoát, cứu đời
Đó mới là
đạo từ bi, độ thế
Không
câu chấp ô dù lễ mễ
Không
nại hà bào ảnh hư danh
Ḱa trông
mây trắng trời xanh
Ḱa trông
cam lộ reo nhành thanh lương
Ḱa trông
trăng tỏa đêm trường
Phù vân ngả
bóng vô thường ai hay
Khi sinh,
cũng chỉ trắng tay
Tám mươi,
cũng chỉ mảy may, có ǵ
Thành
quách, lâu đài, trêu ánh nguyệt
Núi cao,
biển cả, cợt thâm u
Huyền
Tôn, đại khánh, ngôn bất tuyệt
Bảo
Vương, tam thế, ấn thiên thu.
Mộng
B́nh Thường
Tháng 6 – 2007
Cho tôi mang
mộng b́nh thường
Không cao không vọng
trên đường nhân gian
Cho tôi cuộc
sống b́nh an
Không chao không
động muôn ngàn lợi danh
Ḱa trông gió
thoảng hương lành
Con chim nho nhỏ reo
cành thùy dương
Nhục vinh chi
lắm đoạn trường
Khổ đau chi lắm, tư
lường hồn ai
“Thức đêm mới
biết đêm dài”
Dốc đèo mới biết
miệt mài sơn khê
Mai sau một
cơi đi về
Hoàng tuyền chật
ních cốt hài sinh linh
Đèo bồng nhân
ảnh phù sinh
Giàu nghèo, cao thấp
phơi ḿnh tha ma
Tan xương,
đừng nói thịt da
Đẹp xinh cũng hết,
xấu xa chẳng c̣n
May ra, một
tấm ḷng son
Treo gương trần thế
tâm hồn thanh cao
Sống, thời như
thể chiêm bao
Bước qua cửa tử,
chiêm bao hết đường
Cho tôi giấc
mộng b́nh thường
Nhân gian phù thế
nghê thường thế thôi
Rừng nghiêng
núi ngả lưng đồi
B́nh thường giấc
mộng một đời thế nhân.
Cỡi
không trung vờn thế giới
Tháng 6 – 2007
Đôi cánh sắt nhấc
tầng không bay bổng
Xé khung trời, lao
vút giữa mênh mông
Cỡi ngàn mây loáng
bạc nổi bềnh bồng
Đẩy bóng đêm, vẫy
muôn v́ tinh tú
Những v́ sao chập
chờn, như ngái ngủ
Một cánh bằng thét
gió, lộng hư vô
Vũ trụ xoay, cuốn
hút tận xa mờ
Ta đi về đâu, chân
không chấm đất
Đường không gian,
nơi nào làm điểm mốc
Đường thời gian,
đánh dấu ở nơi đâu
Nước băng băng, lặng
lẽ chảy qua cầu
Hỡi biển khơi, đă
ngàn trùng sóng vỗ
Leo ngược dốc, ta
băng về vô thỉ
Xuôi triền đồi, ta
quẳng đến vô chung
Không nơi nào là
điểm chấm cuối cùng
Vẽ một nét vô h́nh,
không ngằn mé
Đi ra ngoài cửa bể
Hỏi lại bến sông mê
Đường nào là lối về
Bóng thời gian rêu
phủ
Đôi cánh sắt, đáp
xuống rồi, đă tới
Ồ, th́ ra trái đất
quá nhỏ nhoi
Ta chưa ra, khỏi khí
quyển địa cầu
Một sinh thể li ti
vờn thế giới.
Đừng
hỏi ngày mai !
Tháng 6 – 2007
Xin đừng hỏi ngày
mai, rồi sao nữa
Trong cuộc đời đều
tự quyết hôm nay
Nhân đă gây, kết quả
sẽ hiển bày
Nhanh hay chậm, tùy
duyên sinh giao cảm
Xin đừng hỏi ngày
mai, rồi sao nữa
Trong cuộc đời,
không phải có tự nhiên
Không túc trái, th́
cũng bởi tiền khiên
Quá - hiện - tương,
đều do ta tạo tác
Xin đừng hỏi ngày
mai, rồi sao nữa
Lưới phù sinh lồng
lộng đă bao hàm
Nên nghĩ suy tường
tận trước khi làm
Đừng bôn tẩu, chạy
trời sao khỏi nắng
Xin đừng hỏi ngày
mai, rồi sao nữa
Nghĩ và làm, cách
một khoảng thật xa
Tận tâm lực, chưa
được như ư mà
Đường vạch sẵn, có
khi c̣n lạc lối
Xin đừng hỏi ngày
mai, rồi sao nữa
Đừng đuổi đeo, cắm
mũi, phóng theo lao
Thức không nhận, mà
lại hỏi chiêm bao
Người có mắt, nhờ
người mù đoán mộng
Sung bao giờ mới
rụng
Gió bao giờ mới lay
Không chịu làm mà
chỉ nói loay hoay
Càng hư luận, càng
tâm viên ư mă
Cây bao lần thay lá
Cội bao lần cằn khô
Đến phút giây đang
chui xuống đáy mồ
Lại c̣n hỏi, ngày
mai rồi sao nữa !!!
Khách lữ hành
Tháng 6 – 2007
Ta đứng ngắm trên
con đường cô độc
Khách lữ hành lững
thững bước chân đi
Cứ bước đi và không
nói năng ǵ
Đường thăm thẳm,
không ai chào ai vẫy
Duyên nghiệp nào đă
bày nên thế ấy
Căn cội nào đă tạo
nên thế ni
Người cứ đi, mà
chẳng than văn chi
Không hơn thiệt,
không muộn phiền, ta thán
Đồi heo hút, một
ḿnh bên suối cạn
Dưới chân đèo, một
bóng vắt sơn khê
Bước thong dong, đâu
là nẻo trở về
Khi nào đến, dừng
chân, là chỗ tới
Vẽ bức tranh diêm
phù treo ba cơi
Dệt bức ảnh hư hao
lộng sáu đường
Trông mong manh hơn
bọt sóng hơi sương
Tự tan biến không
cần hong gió nắng
Tịch băng đêm vắng
Lặng lẽ canh thâu
Người lang thang như
một bóng tinh cầu
Đi đi măi giữa thiên
hà vẫn vũ
Hạt bụi nào tích tụ
Hạt bụi nào tan đi
Khách lữ hành như
một điểm li ti
Vẫn lững thững trên
đường dài thăm thẳm !!!
Vạc
rừng khua kẽ lá
Tháng 6 – 2007
Một áng mây ngủ giữa
lưng trời
Một vầng trăng lung
linh loáng bạc
Óng ánh sợi vàng
Rơi từng tia đổ
xuống chơi vơi
Vạc rừng khua kẽ lá
Gió rừng vọng tiếng
hoang vu
Màn đêm mở cửa mịt
mù
Trôi về hư vô huyễn
ảo
Ta đứng một khoảng
không gian nào
Ta đứng một khoảng
thời gian nào
Góp nhặt bóng dáng
hư hao
Tụ tan h́nh hài cát
bụi
Cơi sống hồi sinh
Một tâm hồn biết thở
Chuyển mạch hiện
h́nh
Máu chảy về tim
Lan đi khắp cùng
châu thể
Áng mây thức dậy
bồng bềnh
Vầng trăng lại ngủ
trên ngàn
Mập mờ xa tít những
v́ sao
Vạc rừng lay động
lao chao.
Ta
nghe rồi em !
Tháng 6 – 2007
Ta nghe rồi em,
tiếng ngày xưa em nói
Ta nghe rồi em,
tiếng em gọi hôm nay
Tiếng em gọi những
ngày mai
Tiếng gọi hằng nhiên
muôn thuở
Một vầng trăng chia
đôi hai nửa
Nửa cho ta trên vạn
nẻo đường đi
Nửa cho em lưu dấu
ngọc tinh kỳ
Không lạc mất giữa
muôn trùng diệu hữu
Ta đă có nhau từ vô
thỉ
Ta sẽ có nhau đến vô
chung
Cho đến khi vượt
thoát điểm cuối cùng
Khép hai nửa, trăng
tṛn hơn mười sáu
Ta nghe rồi em, cho
dù em không nói
Ta nghe rồi em, cho
dù em lặng thinh
Một điểm son vẫn c̣n
đó, nguyên trinh
Dù sinh tử đi qua
từng ḍng sống
Trên đỉnh đồi hy
vọng
Trước ngưỡng cửa hợp
tan
Vang lên tiếng cung
đàn
Kết thành bản trường
ca nhân thế
Khi vũ trụ c̣n hóa
đài lân thể
Ta c̣n nhau nhịp
bước tử sinh
Reo lên khúc hát
đăng tŕnh
Bảo ngọc minh châu
ngời sáng
Như vầng trăng khi
tṛn khi khuyết
Nhưng ngàn đời vẫn
bóng nguyệt lung linh
Ta nghe rồi em,
tiếng nói lặng thinh
Ta nghe rồi em,
tiếng nói riêng ḿnh.
Em
là ai ?
Tháng 6 – 2007
Ta đang đứng giữa
đất trời lồng lộng
Ta đang đi giữa vạn
hữu phù sinh
Em ở bên ta, như
bóng với h́nh
Trông ngoại cảnh đến
– đi, em không nói
Ta bước đi bên bờ
lau đá sỏi
Ta bước đi bên cát
bụi rêu mờ
Đi giữa đời như
trong mộng trong mơ
Em có mặt, không rời
ta nửa bước
Ta đi xa, từ kiếp
sau qua kiếp trước
Ta đi xa, qua mọi
bóng h́nh hài
Cơi hồng trần, hay
diễm ảo thiên thai
Ta vẫn thấy, dù em
không hiển lộ
Ta trở về, em chờ ta
đầu ngơ
Ta bước đi, em đứng
đợi từ lâu
Ta ra đi, trải bao
cuộc biển dâu
Bóng dáng em, vẫn
ngàn đời nguyên vẹn
Trước biển khổ trần
lao vỗ sóng
Trên dọc đường gió
bụi lung linh
Cơ chừng như, ta cô
độc một ḿnh
Chợt thấy em, ta
không c̣n quạnh quẽ
Từ ngàn xưa vẫn thế
Cho đến tận mai sau
Em là ai, cho ta hỏi
một câu
Em lặng thinh, không
bao giờ lên tiếng. |