|
(Từ
bài số 671 đến số 680)
(Ghi
chú : từ 641 đến 700 là toàn bộ
Tỉnh, Thành nước Việt Nam)
Kon Tum
quê tôi 671
Đà Lạt -
Lâm Đồng quê tôi 672
Lai Châu
quê tôi 673
Lạng Sơn
quê tôi 674
Lào Cai
quê tôi 675
Long An
quê tôi 676
Nam Định
quê tôi 677
Nghệ An
quê tôi 678
Ninh
Bình quê tôi 679
Ninh
Thuận quê tôi 680
Kon
Tum, quê tôi
(Thị
xã Kon Tum)
Tháng 3 – 2007
Quê em ở xứ Kon Tum
Núi rừng réo gọi
Trường Sơn
Miên, Lào, hai
phương góp gió
Đêm về tắm ánh trăng
sao
Quê em ở xứ Kon Tum
Nhạc rừng vi vu
tiếng hát
Chim rừng lảnh lót
ngân vang
Phất phơ áo bay đón
nắng
Bước đi thoăn thoắt
nhịp nhàng
Dak Su, dak Nghe,
dak Poine
Bao con sông nhỏ
ngoan hiền
Nai vàng thong dong
bờ suối
Là quê tôi đó, Kon
Tum
Anh có nghe Đắk Hà,
Đắk Tô
Anh có nghe Đắk Glei,
Ngọc Hồi
Em Kon Plông, Sa
Thầy
Giữa miền cao nguyên
đó
Người đồng bằng, lên
cao, mới khó
Người miền cao xuống
thấp, dễ ơi
Bập bùng xa đưa nhảy
lửa
Ấm êm một mái cuộc
đời
Anh cất chòi, cao
cao mé núi
Em lều tranh, thấp
thấp ven rừng
Cho rừng nghiêng
nghiêng bóng núi
Chan hòa, cuộc sống
Kon Tum.
Đà
Lạt - Lâm Đồng, quê tôi
(TP
Đà Lạt, TX Bảo Lộc)
Tháng 3 – 2007
Đà Lạt mến yêu,
thành phố sương mù
Lâm Đồng núi rừng,
một vùng mênh mông
Nói đến Việt Nam,
nơi nào nghỉ mát
Đà Lạt ứng liền, bậc
nhất Việt Nam
Đà Lạt mến yêu,
thành phố sương mù
Suối Vàng, Suối Bạc,
nét đẹp thiên thu
Có Hồ Xuân Hương, có
Hồ Than Thở
Đồi Thông Hai Mộ,
như một giấc mơ
Kia, Lâm Hà, Bảo Lâm,
Cát Tiên
Kia, Đức Trọng, Đạ
Huoai, Đạ Tẻh
Di Linh, Bảo Lộc,
nổi tiếng danh trà
Đơn Dương châu thành,
lâm sản Lạc Dương
Đà Lạt mến yêu,
thành phố sương mù
Một lần đến rồi, ai
nhớ, ai quên
Gởi gió ngàn bay,
gởi làn mây trắng
Trăng gác đầu non,
phố lạnh lên đèn
Đà Lạt ơi, thành phố
sương mù
Đà Lạt ơi !
Đà Lạt ơi !
Thành phố tôi yêu.
Lai
Châu, quê tôi
(TX Điện Biên Phủ)
Tháng
3 – 2007
Quê em vùng Lai Châu
Hoàng Liên Sơn, bước
mau
Vầng trăng nghiêng
đỉnh đầu
Óng vàng soi mái tóc
Quê em vùng Lai Châu
Gió rừng phơn phớt
má
Nắng rừng xuyên kẽ
lá
Rơi giọt nắng loanh
quanh
Trung – Lào, hai
phương mỏi mắt
Ngắm nhìn cô gái Lai
Châu
Trăng sao, dỗi hờn
man mác
Thế nhân, dễ mấy tìm
cầu
Hoàng Liên Sơn cao
nhất
Chỉ tấm tắc, tiếc
thôi
Buồn không, người
phương ấy
Đừng mơ ước chi nào
Quê em vùng Lai Châu
Đẹp từ bên Mường Lay
Đẹp đến chốn Mường
Lè
Nhờ Sìn Hồ, Phong
Thổ
Nên đẹp như Tủa Chùa
Anh đứng từ Tuần
Giáo
Anh đứng từ Điện
Biên
Nhìn bồng lai tiên
cảnh
Lai Châu, đẹp nhất
mọi miền.
Lạng
Sơn, quê tôi
(TX Lạng Sơn)
Tháng
3 – 2007
Lạng Sơn quê tôi
Một trong 6 tỉnh địa
đầu phương Bắc
Một trong cửa ngõ
đường bộ, gần nhất thủ đô
Quê hương ta, vẻ
vang sự nghiệp, cơ đồ
“Anh hùng tử, khí
hùng bất tử”
Nhớ Đồng Đăng, mắt
hoen mờ lệ sử
Nhớ Chi Lăng, bạc
phai áo chiến bào
Văn Lãng, Cao Lộc
rạt rào
Lộc Bình, Văn Quan
tê tỉ
Tràng Định giữ yên
vị trí
Đình Lập trấn thủ
biên cương
Bình Gia, nhắc đến
nhớ thương
Bắc Sơn, Hữu Lũng
khói hương chưa tàn
Lạng Sơn quê tôi
Có động Tam Thanh
Có Phố Kỳ Lừa
Anh quyết Kỳ Cùng
Em nhớ Vọng Phu
Quê tôi ở tỉnh Lạng
Sơn
Sắt son không nhạt,
đá mòn không phai
Lạng Sơn tình sử
vương dài
Vẽ tranh bất tuyệt
treo đài biển dâu
Sơn hà Nam quốc minh
châu
Việt Nam sông núi,
địa đầu Lạng Sơn.
Lào
Cai, quê tôi
(TX Lào Cai, TX Cam Đường)
Tháng
3 – 2007
Lào Cai quê tôi,
Ngẩng đầu phương Bắc,
chân duỗi phương Nam
Như Hồng Hà nước
chảy mênh mang
Như thượng du, núi
rừng hùng vĩ
Thủ phủ Lào Cai,
trấn ngay Hà Khẩu
Bát Xát đây, vách
núi thành đồng
Mường Khương đây,
sừng sững non sông
Một động thủ, Bảo
Yên, Bảo Thắng
Yên Bàn, ngẩng lưng
trời, đỡ nắng
Than Uyên, trèo dốc
đá, che mưa
Sa Pa, tuyệt nhân
thế bốn mùa
Thử hỏi, tìm đâu ra
trong hoàn vũ
Thiên nhiên, khéo
dày công từ thuở
Khi đất trời chuyển
mạch lúc hồng hoang
Một Sa Pa, không thể
có đâu hơn
Hoa vũ trụ, thắm tô
vùng Việt Bắc
Lào Cai ơi, hoàng
hôn chưa kịp tắt
Thắp khung trời đã
có ánh sao đêm
Hay vầng trăng khi
khuyết tận đáy liềm
Ta vẫn có Sa Pa,
lồng lộng quá.
Long
An, quê tôi
(Thị
xã Tân An)
Tháng 3 – 2007
Long An quê tôi,
Vàm Cỏ Đông, Vàm Cỏ
Tây, đi về một mối
Tân Hưng, Vĩnh Hưng,
Mộc Hóa, bên này
Đức Huệ, Đức Hòa,
Bến Lức, bên kia
Tân Thạnh, Thạnh Hóa
hát ca
Thủ Thừa, Tân Trụ,
chan hòa Tân An
Cần Giuộc, Cần Đước
vang vang
Cho dòng Vàm Cỏ lan
man Châu Thành
Long An quê tôi, ai
còn có nhớ
Lòng Nhật Tảo, xác
tàu còn đó
Nguyễn Trung Trực,
sử tích lưu danh
Nêu cao chí khí hùng
anh
Của người dân Việt
ngàn năm không sờn
Long An quê tôi,
Hàng dừa nước thẹn
thùng khép lá
Tà áo ai gió phất
bay bay
Gạo Nàng Thơm ửng
nắng hây hây
Khóm Lương Hòa dịu
ngọt thanh thanh
Vàm Cỏ Đông, anh đi
Vàm Cỏ Tây, em đợi
Những bờ kênh giao
nối
Trăng lăn sóng thì
thầm
Long An quê tôi
Sông nước mênh mang
Thơm thơm mùa lúa
mới
Ươm tình sống chứa
chan.
Nam
Định, quê tôi
Nam Định quê tôi ai
có nhớ
Vùng đất thanh bình
giữa hai sông
Biển đông sóng vỗ
reo bờ cát
Sông Đáy cong cong
đỡ Sông Hồng
Nhớ Ý Yên, nhớ về
Giao Thủy
Nhớ Trực Ninh, Nam
Trực, Xuân Trường
Nhớ Mỹ Lộc, Vụ Bản,
Nghĩa Hưng
Thương Hải Hậu sông
trăng đẩy sóng
Chờ ngày lên, Thái
Bình gọi nắng
Đợi đêm về, gác mái
hoàng hôn
Để lắng nghe nỗi nhớ
chưa mòn
Nhớ Phủ Giầy - Quỳnh
Hoa Công Chúa (1)
Và để nhớ, Đền Thành
Vàng muôn thuở (2)
Nơi sản sinh những
người kiệt xuất Nhà Trần
Dù trải qua : phong
sương, tuế nguyệt, phù vân
Không phai mờ những
tấm gương rạng soi kim cổ
Nhớ không anh, Nam
Định quê tôi
Nhớ không em, Nam
Định quê tôi
Sử tích còn ghi
Lưu truyền mãi mãi.
- Công
Chúa Liễu Hạnh, dân đất Bắc tôn là Bà Chúa Liễu
Hạnh, lập đền Phủ Giầy tại Vụ Bản để thờ Bà. Tục
truyền, bà là một vị tiên tên Quỳnh Hoa, bị đày
xuống trần gian, thời Vua Lê Anh Tôn, làm con
của ông Lê Thái Công, thôn Vân Cát, xã Yên Thái,
Vụ Bản.
- Đền
Thành Vàng, được lập để thờ các vua Nhà Trần,
tại làng Tức Mạc, huyện Mỹ Lộc. Làng Tức Mạc là
quê hương chính của các vua Nhà Trần vậy.
Nghệ
An, quê tôi
(TP Vinh, TX Cửa Lò)
Tháng 3 – 2007
Quê tôi vùng đất
Nghệ An
Nghĩa Đàn thơm tiếng,
Nam Đàn thơm danh
Hưng Nguyên sát
thành phố Vinh
Nghi Lộc ngấm nghé
xinh xinh Cửa Lò
Diễn Châu cát trắng
nên thơ
Quỳnh Lưu sóng vỗ
ven bờ biển đông
Quỳ Châu tựa cửa Quế
Phong
Quỳ Hợp vén lối Con
Cuông, Tân Kỳ
Yên Thành lên tiếng
thầm thì
Đô Lương ai nhớ, ai
về Thanh Chương
Anh Sơn có nhớ Kỳ
Sơn
Bên dòng Sông Cả,
Tương Dương ai cùng
Nghệ An rừng núi
chập chùng
Trường Sơn mờ khói
vẫy vùng biển khơi
Nghệ An thế núi lưng
đồi
Đi đâu cũng nhớ tình
người Nghệ An.
Ninh
Bình, quê tôi
(TX Ninh Bình, TX Tam Điệp)
Tháng
3 – 2007
Ninh Bình quê tôi,
cực nam đất Bắc
Gối đầu Thanh Hóa,
cực bắc Miền Trung
Bên dòng Sông Đáy,
nước chảy vang vang
Nhìn ra biển khơi,
trùng trùng sóng vỗ
Hoa Lư xưa, cờ lau
Bộ Lĩnh
Là kinh đô, một thuở
Đinh – Lê
Tam Điệp xưa, Hưng
Đạo quyết thề
Đinh Công Tráng, một
thời kháng Pháp
Ai về Ninh Bình,
vùng đất quê tôi
Thăm Gia Viễn, Nho
Quan đưa tay bên đó
Thăm Yên Mô, Yên
Khánh nối tay bên này
Còn Kim Sơn lắc biển
sóng lay
Như bàn tay đỡ vòm
trời thơ mộng
Nhớ không em, sông
Vân, núi Thúy (1)
Nhớ không em, thạch
động Thiên Tôn
Hoa Lư ơi, nước chảy
đá mòn
Còn Ninh Bình, còn
đây thương nhớ.
(1) Sông
Vân gọi đủ là sông Vân Sàng. Núi Thúy gọi đủ là núi
Dục Thúy. Sông Vân bao bọc ba mặt quanh núi Thúy,
núi Thúy chỉ còn một mặt dính vào đất liền, ngay
giữa tỉnh lỵ.
Ninh
Thuận, quê tôi
(Thị
xã Phan Rang)
Tháng 3 – 2007
Ai về Ninh Thuận,
quê hương tôi
Phố cát bụi bay, gọi
nắng bốn mùa
Gắn liền Phan Rang,
Tháp Chàm trầm lắng
Để nhớ nhung thừa,
một thoáng xa xưa
Phan Rang tôi ơi !
Tháp Chàm tôi ơi !
Đôi mắt xa đưa, hoen
mờ cố sử
Có những đêm về, hồn
mộng Chiêm xưa
Lệ thấm bờ mi, nhỏ
giọt thầm mưa
Khói tỏa bay bay,
như tháp hương Chàm
Ninh Thuận quê tôi
Vật đổi sao dời
Nước lở cát bồi
Mây trắng mênh mang
Kìa, Ninh Phước,
Ninh Hải
Kìa, Bác Ái, Ninh
Sơn
Bao sông Con, đổ về
Sông Cái
Lại, Cà Ná, Mũi Dinh,
Hòn Đỏ, Hòn Chồng
Anh và tôi, chan hòa
điệu sống
Tôi và anh, muối mặn
tình nồng
Nước chảy qua cầu
Biển lắng chìm sâu
Nước chảy qua cầu
Biển lắng chìm sâu. |