|
(Từ
bài số 611 đến số 620)
11. H́nh
bóng Thầy 613
12. Nhớ
ơn Thầy 614
13. H́nh
bóng Mẹ Hiền 615
14. H́nh
bóng Cha Già 616
15. Một
người đi 617
16. Hạnh
nguyện người tu 618
17. Nhớ
nghĩa ân Sư 619
18. Đời
tôi là Tăng Sĩ 620
19. Đời
tôi là Ni Cô 621
20. Cung
tiễn HT Đổng Chơn 622
H́nh
Bóng Thầy
Tháng
10 - 2006
Thầy ra đi, cơi chơn
thường miên viễn
Mái sân chùa, như
vắng bóng Thầy ơi
Chốn liêu pḥng,
buông khung rèm cửa sổ
Gió phất phơ, reo kẽ
lá không lời
Thầy ra đi, khung
trời c̣n nhung nhớ
Chiếc áo nâu, nhuộm
bạc nếp khói hương
Chiếc y vàng, bay
bay màu hoại sắc
Mái chùa xưa, ấp ủ
lớp ngân sương
Thầy ra đi, h́nh
bóng Thầy c̣n đó
Quăng đường dài, ghi
dấu nét, không pha
Cát bụi bay, th́
thầm khua sỏi đá
Gợi hồn ai, bóng
nguyệt nhớ trăng già
Thầy rũ áo, gác
thuyền từ bát nhă
Ḍng sông xưa, nhịp
sóng vỗ đôi bờ
Khách lại qua, nh́n
ḍng sông, gợi nhớ
H́nh bóng Thầy dẫn
dắt thuở ban sơ
Tiếng chuông đầu hôm
buông thả
Tiếng chuông mỗi sớm
xa đưa
Ngân vang trôi về
nỗi nhớ
Mênh mang h́nh bóng
tôn thờ
Lời kinh trầm bỗng
bên chùa
Người nghe hết tiếng
hơn thua
Trở về nguồn tâm
muôn thuở
Giật ḿnh thấy bóng
Thầy xưa.
Nhớ
Ơn Thầy
Tháng
10 - 2006
Nam Mô A Di Đà Phật
Chúng con xin nhớ ơn
Thầy
Một đời, nguyện bước
Như Lai
Trên cầu Thượng Thừa
chứng quả
Dưới thời, chuyển
hóa hoằng khai
“Thầy là con thuyền
thanh lương”
Thầy là Tăng Bảo tựa
nương
Thầy là cây cao bóng
mát
Dắt d́u đệ tử muôn
phương
Thầy mang hạnh
nguyện từ bi
Tâm dung, bất khả tư
ngh́
Dùng xe Ba Thừa
chuyển bánh
Thời thời chuyên chở
người đi
Nam Mô A Di Đà Phật
Chúng con xin nhớ ơn
Thầy
Búp sen xin chắp hai
tay
Nguyện Phật mười
phương minh chứng
Thâm ân giáo dưỡng
cao dày
Dù cho nước chảy đá
ṃn
Dù cho lấp biển dời
non
Huệ mạng một đời mới
khó
Chúng con xin nhớ ơn
Thầy.
H́nh
Bóng Mẹ Hiền
Tháng
10 - 2006
Mẹ ra đi, cơi vô
thường tan biến
Mái tranh nghèo, như
vắng bóng Mẹ ơi
Chốn cô pḥng, buông
khung rèm cửa sổ
Gió phất phơ, reo kẽ
lá không lời
Mẹ ra đi, khung trời
c̣n nhung nhớ
Áo bà ba, nhuộm một
nắng hai sương
Áo vải thô, bạc phai
màu hoại sắc
Mái nhà xưa, ấp ủ
bóng Mẹ thương
Mẹ ra đi, bóng Mẹ
Hiền c̣n đó
Quăng đường dài, ghi
dấu nét, không pha
Cát bụi bay, th́
thầm khua sỏi đá
Gợi hồn con, bóng
nguyệt nhớ trăng già
Mẹ rũ áo, cuộc đời
như bỏ ngơ
Ḍng sông xưa, nhịp
sóng vỗ đôi bờ
Mỗi lần qua, thêm
một lần thương nhớ
Mắt Mẹ già vời vợi
tóc bạc phơ
Tiếng chuông đầu hôm
buông thả
Tiếng chuông mỗi sớm
xa đưa
Ngân vang trôi về
nỗi nhớ
Mênh mang h́nh bóng
tôn thờ
Lời kinh trầm bỗng
bên chùa
Dọc đường rơi rụng
hơn thua
Trở về nguồn tâm
muôn thuở
Đây rồi h́nh bóng Mẹ
xưa
Hàng me ru gió đong
đưa !!!
H́nh
Bóng Cha Già
Tháng
10 - 2006
Cha ra đi, cơi vô
thường tan biến
Mái tranh nghèo, như
vắng bóng Cha ơi
Vẫn c̣n đây, bức
mành thưa cửa sổ
Gió phất phơ, reo kẽ
lá không lời
Cha ra đi, khung
trời c̣n nhung nhớ
Áo bà ba, nhuộm một
nắng hai sương
Áo vải thô, bạc phai
màu hoại sắc
Cảnh nhà xưa,
nghiêng một mái Song Đường
Cha ra đi, bóng Cha
Già c̣n đó
Quăng đường dài, gai
góc vẫn không phai
Cát bụi bay, th́
thầm khua sỏi đá
Gợi hồn con, bóng
núi đổ sông dài
Cha rũ áo, cuộc đời
như bỏ ngơ
Ḍng sông xưa, nhịp
sóng vỗ đôi bờ
Mỗi lần qua, thêm
một lần thương nhớ
Bóng Cha già cằn cỗi
tóc bạc phơ
Tiếng chuông đầu hôm
buông thả
Tiếng chuông mỗi sớm
xa đưa
Ngân vang trôi về
nỗi nhớ
Mênh mang h́nh bóng
tôn thờ
Lời kinh trầm bỗng
bên chùa
Dọc đường rơi rụng
hơn thua
Trở về nguồn tâm
muôn thuở
Đây rồi h́nh bóng
Cha ơi
Quê nhà một mái xa
khơi !!!
Một
Người Đi
Tháng
10 - 2006
Người ra đi, cơi
phiêu bồng đâu đó
Cửa không gian, như
vắng bóng người ơi
Cửa thời gian, treo
bức mành khép mở
Gió phất phơ, reo kẽ
lá không lời
Người ra đi, khung
trời c̣n nhung nhớ
Những ngày qua,
nhuộm vạc nắng pha sương
Những hôm nay, loang
loang màu tim tím
Bóng h́nh ai, ghi
nḥa nhạt bên đường
Người ra đi, những
ngày xa xưa đó
Của một thời dĩ văng
vẫn chưa phai
Cát bụi bay, xạc xào
khua sỏi đá
Gợi hồn ai, nhắm mắt
thức đêm dài
Người cất bước, cuộc
đời chưa bỏ ngơ
Ḍng sông xưa, nhịp
sóng vỗ đôi bờ
Mỗi lần qua, thêm
một lần nhung nhớ
Nước th́ thầm ấp ủ
bến sông mơ
Vạc đầu hôm buông
thả
Dế rỉ rả canh khuya
Ngân vang trôi về
nỗi nhớ
Mênh mang h́nh bóng
chưa mờ
Giữa ḍng đời muôn
ngả
Trôi những nẻo xa
khơi
Lá vàng buông lả chả
Phơi gió bụi không
lời.
Hạnh
nguyện người tu
Tháng
10 - 2006
Từ ngày tôi
bước đi tu
Tâm tư rũ nhẹ mây mù
trần gian
Đẹp trong như
thể trăng ngàn
Thong dong tự tại
trên đàng phù sinh
Ngoài, không
nặng nhẹ nhục vinh
Trong, không vẩn đục
duyên t́nh thế nhân
Tương chao dưa
muối thanh bần
Đầu trần chân đất,
phong trần sá chi
Nâu sồng vá
nhuộm từ bi
Cà sa hoại sắc, b́nh
thùy cành dương
Từ ngày tôi
bước đi tu
Nguyện xin vén nhẹ
mây mù trần gian
Nguyện xin
biển khổ muôn ngàn
Không c̣n dậy sóng
miên man cuộc đời
Nguyện xin
nhân thế nơi nơi
Chan ḥa điệu sống,
nói lời từ bi
Đan tâm trang
trải tư ngh́
Đan tay tô thắm từ
bi đạo vàng
Thương người
trong cơi trần gian
Nên tôi đi măi trên
đàng tôi đi !!!
Nhớ
Nghĩa Ân Sư
Tháng
10 - 2006
“Ân giáo dưỡng một
đời nên huệ mạng”
Nghĩa bảo khuyên một
kiếp mới nên người
Mang tâm lực đi
phụng hiến cuộc đời
Mang bi nguyền đi
dựng xây đạo pháp
Muốn là cây đỡ phong
ba băo táp
Muốn là thuyền vượt
sóng cả trùng dương
Phải là kiềng ba
chân, phải khí khái đường đường
Không những chỉ
chuộng tài, mà c̣n to bồi tâm đức
Mầm cây non làm sao
được tươi tốt
Cội tre già, uốn nắn
lúc c̣n măng
Biết bao nhiêu công
khó mới làm nên
Thi ân không cầu báo,
nhưng người thọ ân phải nhớ
Ân nghĩa đáp đền, là
châm ngôn muôn thuở
Câu, “nhất tự vi sư,
bán tự vi sư”
Nhắc nhở cho ta, và
nhắc nhở cuộc đời
Thế học không thừa,
Đạo học cũng không dư
Những v́ sao sáng tỏ
Soi đêm tối xa mờ
Tiếng gầm sư tử hống
Làm tan vỡ hư vô
Xanh bốn mùa tùng
bách
Là đức tánh trượng
phu
Học tang bồng lương
đống
Là nhớ nghĩa ân sư.
Đời
tôi là Tăng Sĩ
Tháng
10 - 2006
Đời tôi là Tăng sĩ
Đâu không phải là
nhà
Nên từ ái ly gia
Nghĩa thương người
nhân thế
Ân tín thí đàn na
Đời tôi là Tăng sĩ
Không có cái riêng
ḿnh
Nh́n bào ảnh hư vinh
Trên, đền ơn Phật,
Tổ
Dưới, thương khắp
chúng sinh
Thân, đầu trần chân
đất
Đời, một áo ba y
Đi trên ḍng sinh tử
Chỉ nói Đạo Từ Bi
Bước vào nhà Như Lai
Ăn cơm của Như Lai
Nh́n pháp giới không
hai
Nên nói Đạo Như Lai
Đời tôi là Tăng sĩ
Vũ trụ vẫn c̣n dư
Nhà lửa là ngục tù
Nên sống đời độc cư
Đời tôi là Tăng sĩ
Khi sinh chỉ một
ḿnh
Đến đi là đối cảnh
Nên độc lộ di hành
Đời tôi là Tăng sĩ
Quy nhất chỉ một
thôi
Tâm không là tự tánh
Rồi như thế mà đi
!!!
Đời
tôi là Ni Cô
Tháng
10 - 2006
Đời tôi là Ni Cô
Đầu xanh tự bỏ bao
giờ
Không c̣n tóc bay
bụi gió
Nên sống đời đẹp như
mơ
Đời tôi là Ni Cô
Tương chao dưa muối
thanh bần
Tiếng chuông ḥa
theo tiếng mơ
Hương thơm ngào ngạt
tương lân
Trên tôn thờ Đức
Phật
Dưới từ ái vị tha
Cho là cho tất cả
Nên có, có hằng sa
Muốn sạch gốc Ta Bà
Sạch phiền năo, trần
sa
Nên con Săi ở chùa
Thời thời quét lá đa
Ĺa thường t́nh nhi
nữ
Học thánh đức Như
Lai
Pháp thân là tự tánh
Biển tuệ tự nhiên
khai
Đời tôi là Ni Cô
Tấm thân khoác áo
nâu sồng
Hạnh nguyền gương
soi sáng tỏ
Nên nh́n pháp giới
trống không
Đời tôi là Ni Cô
Nh́n trông Mê-Giác
hai bờ
Thong dong du thuyền
Bát Nhă
Nên sống đời đẹp như
mơ.
Cung
tiễn Giác Linh
Ḥa
Thượng Thích Đổng Chơn
Viên tịch
ngày 29-8-Bính Tuất, tiểu bang Pennsylvania, Hoa Kỳ
43 Pháp Lạp,
71 thế tuế. TNT kính bái.
Đất Hoa Kỳ, năm mươi
mốt tiểu bang, c̣n trống
Úc Đại Lợi, sáu bang
hai lănh thổ, chẳng hơn
Địa cầu nầy, bặt một
niệm, trống trơn
Khắp pháp giới, dứt
sát na, huyễn hóa
Khi Thị Hiển, như
Hoa Đàm một đóa
Khi Đổng Chơn, như
tĩnh mặc Vô Ưu
Từ vô thường, duyên
duyên khởi truyền lưu
Cỡi vô thường, đi
trên đường sinh diệt
Bảy mươi mốt năm Thế
Tuế, một ṿm trời xanh biếc
Bốn mươi ba năm Pháp
Lạp, áng mây trắng thong dong
Xuất thân Phật Học
Đường Nam Việt-Ấn Quang
Pháp Sư Giảng Sư
Đoàn-Như Lai Sử Giả
“Nơi nào cần, chúng
tôi tới
Nơi nào gọi, chúng
tôi đi
Không quản gian nguy
Không màng khó nhọc”
(1)
Mấy chục năm trường,
Cùng quê hương, đồng
bào, cao nguyên, núi rừng, đồi dốc
Mấy chục năm trường,
Cùng pháp lữ, đệ
huynh, thành thị, thôn quê, biển rộng, sông dài
Chiếc thông y, ṃn
năm tháng, vẫn nâu sồng không phai
Chiếc vàng y, trải
thời gian, vẫn một màu hoại sắc
Vị thời thế, dùng
trí tuệ từ bi, dẫn dắt
Vị nhân sinh, dùng
t́nh thương từ ái, đắp xây
Hạnh lợi tha,
ḥa-tương-chuyển-hóa, đong đầy
Nguyện phụng sự,
nhập-ứng-tùy-cơ, chiêu cảm
Khi thế núi gác lưng
đồi, treo ghềnh ráng
Khi thế nước cạn
mạch nguồn, chúc non sông
Chữ tang đánh đổ chữ
bồng
Chữ Lạc réo rắt, chữ
Hồng nghe đau
Qua cầu, dừng bước
bên cầu
Nước trôi man mác,
rầu rầu tang thương
Ra đi cũng bởi quê
hương
Ra đi cũng bởi t́nh
thương quê ḿnh
Dù cho nghiệt ngă
mặc t́nh
Nếu không, ai hiểu
nước ḿnh thế đâu
Mang một khối tinh
cầu
Mang một khối tinh
anh
Reo ngàn năm sỏi đá
Mang một khối tự
t́nh
Mang một khối niềm
tây
Trải muôn vạn ḷng
quê
Cờ Hoa, gieo cội Bồ
Đề
Cờ bay ngũ sắc,
quyện về hồn thiêng
Biển dâu, mới nói
tang điền
Non sông, mới nói Ba
Miền Việt Nam
Phật Giáo Việt Nam
huy hoàng
Từ ngàn xưa vẫn thế
Phật Giáo Việt Nam
muôn đời
Đến ngàn sau, không
lay
Sắt son Thị Hiển tỏ
bày
Đổng Chơn tánh thể
xưa nay
“Có, th́ có tự mảy
may
Không, th́ cả thế
gian này cũng không” (2)
Có, th́ có cả núi
sông
Không, th́ vạn hữu
càn khôn chẳng c̣n
Tiễn Ngài Thị
Hiển-Đổng Chơn
Đằng vân chi lộ,
Linh Sơn trở về
Rong chơi bến khổ
sông mê
Rung chuông tỉnh
thức bên lề tử sinh
“Cây Đa c̣n đứng đầu
Đ́nh
Cành Mai trước ngơ,
nghiêng ḿnh trổ bông” (3)
Úc Châu vào Thu,
ngày 22-10-06
Thích Nhật Tân cung
tiễn
(1) Trích
4 câu của Cố Ḥa Thượng Thích Thiện Hoa
(2) Trích
2 câu của một vị Thiền Sư
(3) Trích
2 câu của Mặc Giang |