|
Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc
Giang - 57
(Từ bài số 561 đến số 570)
Cất bước rong chơi
Ḥa reo vạn hữu
Chia xẻ với đời
Màn đêm xin khép lại
!
Cúng dường Phật Đản
Một cành hoa dâng Mẹ
Một cành hoa trắng thiên thu
Công đức sinh thành
Phù sinh khua sỏi đá
Mừng Phật Đản Sanh
Cất bước rong chơi
Tháng 3-2006
Một ngày, rồi sẽ tới
Một ngày, rồi sẽ qua
Đầu non gát chiều tà
Hoàng hôn nghiêng bóng núi
Một ngày, sẽ hết buổi
Một ngày, sẽ đi qua
Đêm đến đợi trăng ngà
Giữa ngàn sao chi chít
Có những đêm đen nghịt
Có những đêm mù mờ
Đứng một cơi trơ vơ
Hư vô lồng lộng quá
Kiếp phù du chi tá
Trên phù thế muôn trùng
Chỗ nào là vô cùng
Điểm về, đâu nói thử
Nện một khèo, ứ nự
Giáng một búa, thất kinh
Hư vô treo mông mênh
Hỏi làm chi vũ trụ
Nhưng một thân là đủ
Cỡi vạn hữu sắc không
Đi muôn cơi bềnh bồng
Có cần chi cát bụi
Nắm bắt là mê muội
Buông bỏ là mộng mơ
Chặt đứt hết hai bờ
Đâu không là tánh thể
Mỉm cười reo phù thế
Hăy cất bước rong chơi.
*****561*****
Ḥa reo vạn hữu
Tháng 3-2006
Hăy nhắm mắt, thấu tận cùng
thăm thẳm
Hăy lặng yên, thấu tận nẻo âm u
Hăy tịch băng, thấu tận chốn
mịt mù
Và cho biết, ta ở đâu, lúc đó
Dù thân ta, thật vô cùng bé nhỏ
Nhưng đâu đâu, ta cũng có vô
cùng
Đă có từ vô thỉ đến vô chung
Sao lại hỏi, ta là ai, c̣n mất
Vũ trụ vốn hư vô, nhưng ta đây
chơn thật
Pháp giới vốn rỗng không, nhưng
ta đây chơn h́nh
Dù nguyên, trung, ḥa tử, nhưng
ta đây, chơn linh
Từ hư huyễn và tựu thành muôn
thể
Ta có mặt, th́ ngại ǵ phù thế
Ta hiện hữu, th́ ngại ǵ phù
sinh
Nếu không ta, th́ diễm ảo không
ḿnh
Nhưng đă có, nghĩa là ta bất
diệt
V́ không biết, nên âu lo, sợ
sệt
V́ không thông, nên hoảng hốt,
chẳng yên
Khi nhận ra, như thạch trụ ba
kiềng
Ḥa nhất thể như kim cương bất
hoại
An như thế, th́ tâm như chói
lọi
Nhiên như thế, th́ tâm thể diễm
hằng
Đường thênh thang, ta cứ bước
thong dong
Cứ vui sống, và ḥa reo vạn hữu.
*****562*****
Chia sẻ với đời
Tháng 3-2006
Em đă khổ bao nhiêu,
Em có thấy người ta khổ
Em đă đau bao nhiêu
Em có thấy người ta đau
Tay ôm tay, tṛng lên gối, bó
đầu
Thế th́ em, đâu có nào đến nỗi
Em đă cực bao nhiêu
Em có thấy người ta cực
Em đă buồn bao nhiêu
Em có thấy người ta buồn
Mắt lưng tṛng, hoen ngấn lệ,
trào tuôn
Không muốn khóc, nhưng giọt khô
lả chả
Em gian nan, người ta tàn hoa
lá
Em ră rời, người ta thở hết ra
Em nhiêu khê, người ta thấu ta
bà
Cứ nh́n đi, mới biết ḿnh c̣n
đỡ
Em thiếu thốn, người ta giăng
bủa nợ
Em nghèo nàn, người ta chẳng
dính xu
Hăy nh́n trông những mảnh tối
âm u
Em mới thấy chưa tận cùng thân
phận
Vốn cuộc đời, là cát đá, bùn
nhơ, cặn bẩn
Nhưng chính ta có thanh cao,
thánh thiện ǵ đâu
Vốn đă mang nghiệp dĩ phải t́m
chầu
Chứ nếu không, th́ làm sao túc
trái
Hăy nhận và trả, chứ không nên
trốn chạy
Hăy đối và đầu, chứ không nên
buông xuôi
Khi đi qua, là khứ tự thoái lui
Hiện và tương sẽ không c̣n trói
buột
Khi tâm em đă thắp lên ngọn
đuốc
Đường mù mờ sẽ biết lối để đi
Một lúc kia sẽ có tiếng thầm
th́
Em sẽ thốt, ồ, th́ ra, thế nhĩ
!
*****563*****
Xin màn đêm khép lại !
Cảm tác để chia sẻ với đồng bào ruột thịt, phải trả
giá tự do
16 năm trường tại Phi Luật Tân từ những năm 1990.
Đến nay (cuối tháng 3-06), Hoa Kỳ đă nhận 1561 người,
Úc : 230 người, Na Uy : 107 người. Gia Nă Đại đang
xét 27 người.
Vẫn c̣n 108 gia đ́nh gồm 188 người đang chờ và chưa
ai nhận ?
Tháng 3-2006
Đường tự do, ôi con đường quá
đắt
Mưới sáu năm, một khung trời
khép chặt
Một khoảng đời, vùi dập chốn
thương đau
Ngày tháng dài, ngóng đợi vẫn
ch́m sâu
Thời khắc gơ, trông chờ, ṃn mi
mắt
Đường tự do, ôi con đường quá
đắt
Chọn hướng đi, lại bịt lối lưu
đày
Sóng vơi đầy, từng giọt đắng
cay cay
Nhỏ dai dẳng giữa hai bờ ngấn
lệ
Bên nầy bờ, sợi dây tḥng ngấp
nghé
Bên kia bờ, đóng cánh cửa,
giằng co
Ôi, những con người đi t́m cuộc
sống tự do
Chỉ phó thác mơ hồ trao thân
phận
Chữ tỵ nạn, đă xếp thành lá
chắn
Chữ dung từ, đă khép nếp lặng
tăm
Chữ nhân đạo, đă khép lối,
nhùng nhằng
Ṿng kẽm sắt, thêm nhiều khung
xích khóa
Cửa công pháp là chiếc ṿng kềm
tỏa
Cửa công quyền là vỏ bọc ú tim
T́m tư do, bị nhét vào xà lim
Người vô tội mang bao nhiêu ách
vạ
Phủ Cao Uỷ, đứng canh chừng,
mặc cả
Đường đào-tỵ, hết chính sách,
lỗi thời
Mười sáu năm muốn cùng kiệt tàn
hơi
Họ mới hốt, đang hốt, chưa hốt,
vậy mà mừng hết lớn
Trong tận cùng đau đớn
Trong tuyệt vọng âu lo
Ôi cái giá tự do
Phải đối đầu sống chết
Mười sáu năm, biết bao nhiêu t́
vết
Mười sáu năm, nói chi nữa, dư
thừa
Đếm khung trời được mấy ánh sao
thưa
Tăm tối quá, xin màn đêm khép
lại !!!
*****564*****
Cúng Dường Phật Đản
Mặc Giang * 10-5-06
Ngày Rằm tháng Tư
Ngày Khánh Đản huy hoàng
Mở ra một triện son
Ấn mười phương ba cơi
Ba nẻo trầm luân, chúng sanh đà
ṃn mỏi
Sáu đường thống khổ, muôn loại
thấm niềm đau
Tự cung trời Đâu Suất
Khi khế cơ khế lư hợp đầu
Ngài xuất Thánh nhập phàm
Sáng hơn vầng nhật nguyệt
Bảy bước nở hoa, sen vàng diễm
tuyệt
Đất trời rung động, lay chuyển
mười phương
Hân hoan mừng đón, bậc xuất thế
phi thường
Mở cửa huyền vi, trên đường
sinh diệt
Thương chúng sinh mê mờ, lạnh
băng hơn giá tuyết
Thương muôn loài ch́m đắm, than
hầm hơn diệm sơn
Ngài ứng thế pháp trần
Ban cam lộ pháp vương
Khai ba rừng pháp tạng
Ngày Rằm tháng Tư
Ngày Phật Đản Sanh
Hoa chân lư muôn đời luôn tỏa
rạng
Đạo nhiệm mầu muôn thuở măi
truyền lưu
Kính lạy Đức Thế Tôn
Thiên nhơn chi đạo sư
Kính lạy Đức Trung Tôn
Tứ sanh chi từ phụ
Đèn trí tuệ soi khắp cùng phạm
vũ
Đức từ bi thấm nhuận khắp muôn
phương
Hoằng khai đạo lư chơn thường
Chúng sanh ba cơi, sáu đường
đồng quy
Chấp tay bất khả tư ngh́
Cúng dường Phật Đản huyền vi
nhiệm mầu.
*****565*****
Một Cành Hoa Dâng Mẹ !
Tháng 5-2006
Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là thiêng liêng, là tất cả
nhiệm mầu
Mẹ đă đi rồi, từ nay t́m mẹ ở
đâu
Mây ngủ trên ngàn, bóng tối
ch́m sâu
Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là t́nh thương, là tất cả
cuộc đời
Mẹ đă đi rồi, thôi c̣n ǵ nữa
mẹ ơi
Con đi t́m mẹ, từng bước đơn
côi
Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là muôn sông, là biển cả rạt
rào
Mẹ đă đi rồi, bầu trời mất hết
trăng sao
Con đi t́m mẹ, bóng dáng hư hao
Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là yêu thương, là cao quí
khôn lường
Mẹ đă đi rồi, hương thờ nhả
khói mờ sương
Có những đêm về, lành lạnh thê
lương
Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Hoa hỡi là hoa, hoa màu trắng
hay màu hồng
Trắng đă phai nḥa, mà hồng đă
chết màu bông
Con đứng một ḿnh, t́m mẹ, đêm
đông !!!
*****566*****
Một cành hoa trắng thiên
thu
Tháng 5-2006
Ngày xưa mẹ dắt con đi
“Con đi trường học, mẹ đi
trường đời”
Ngày xưa mẹ dắt con chơi
Con chơi bé bỏng, mẹ chơi thế
trần
Lớn lên bôn bả lập thân
Mẹ dần nghiêng bóng phù vân
nắng chiều
Đến khi biết tiếng mẹ yêu
Mẹ đà về với tịch liêu cuối
trời
C̣n đâu câu nói tiếng cười
Chín c̣n không có, hỏi mười mà
chi
Mẹ ơi, t́m bóng biệt ly
Bên cầu Ái Tử, sầu bi th́ thầm
Mẹ ơi, t́m bóng biệt tăm
Bên ḍng sinh tử, ngàn năm xa
mờ
Trầm hương quyện khói đêm mơ
Con kêu tiếng mẹ, cuối bờ hoang
vu
Một cành hoa trắng thiên thu
Gắn trên giá lạnh, mịt mù mẹ ơi
!
*****567*****
Công Đức Sinh Thành
Tháng 5-2006
“Ba năm bồng ẵm cảm ơn cha
Chín tháng cưu mang nhờ đức mẹ”
Bốn chữ tứ ân, t́nh cao cả
Chín chữ cù lao, nghĩa thâm sâu
T́nh thương mẹ, biển Đông thấm
vào đâu
Công đức cha, núi Thái làm sao
sánh
Thương nhớ mẹ, hăy tô bồi tâm
tánh
Thương nhớ cha, hăy tôi luyện
trung trinh
Sống ở đời, đừng câu nệ hy sinh
Mà cảm khái những ǵ ta có thể
Nhớ ơn cha, tấm thân ta là để
Đỡ phong trần, đi cống hiến quê
hương
Nhớ đức mẹ, cuộc đời ta là để
Mang tin yêu, đi xây dựng t́nh
thương
Đáp như thế, chưa tṛn ơn cha
mẹ
Đền như thế, chưa vẹn nghĩa
Song Đường
Như núi rừng, bàng bạc lộng
Thái Sơn
Như biển Đông, mênh mang triều
sóng vỗ
Chiều nghiêng bóng đổ
Công đức sinh thành
Mây trắng trời xanh
Ngàn năm lan tỏa !
****568****
Phù sinh khua sỏi đá
Tháng 8-2006
Đă biết khổ lại lao vào cái khổ
Đă biết đau lại lao vào cái đau
Thế th́ sao không bạc hếu mái
đầu
Đừng nói chuyện lưa thưa vài
cọng trắng
Ngồi một ḿnh lặng yên trong
trống vắng
Trông lạnh tanh như một cơi mồ
ma
Càng thẩm sâu những nghiệt ngă
ta bà
Để thử sức b́nh sinh treo độc
mộc
Ngồi một ḿnh trầm tư bên thảo
cốc
Nh́n hư vô nḥa nhạt phủ xa mờ
Văi tan hoang rơi rụng những
vầng thơ
Rớt xuống băi phù sinh khua sỏi
đá
Cuộc đời ta, c̣n ǵ không chi
tá
Góp rong rêu vẽ dấu nét nghê
thường
Biết thế rồi nhưng nằng nặng
vấn vương
Ba vạn sáu, ôi vẫn c̣n ngắn quá
Lúa chín trĩu ngát mầm non lá
mạ
Đất khô cằn ươm ngọc trổ tinh
hoa
Bên ngoài kia, đêm xuống lạnh
sương sa
Thế ḷng ta máu hồng làm sao
cạn
Chiều nghiêng ghềnh ráng
Mây ngủ lưng trời
Vạn hữu trùng khơi
C̣n đó chơi vơi.
*****569*****
Mừng Phật Đản Sanh
Tháng 8-2006
Ba ngàn thế giới đều rung
chuyển
Cùng hân hoan mở hội rải hoa
Cùng đằng vân hội nhập cơi ta
bà
Cúng dường ngày Phật Đản Thích
Ca
Vườn Lâm Tỳ Ni, hoa vô ưu thơm
bát ngát
Nước Ca Tỳ La, thần dân trổi
nhạc hát tưng bừng
Mừng ngày Phật Đản huy hoàng
Mừng ngày Thích Tôn giáng thế
Bốn loài chúng sanh hết khổ
Sáu đường sinh tử hết đau
Tựa nương dưới ánh đạo mầu
Đuốc tuệ, từ bi soi sáng
Ba ngàn thế giới hoan ca
Mừng vui dưới ánh Phật Đà
Mừng ngày Phật Đản, Đức Thích
Ca ra đời
Phổ chiếu Đạo Vàng, ban pháp
nhủ nơi nơi
Cứu độ chúng sanh, lên thuyền
từ bát nhă
Cứu độ muôn loài, dứt tăm tối
lầm mê
Mừng ngày Phật Đản, Đức Thích
Ca giáng trần
Khái sáng Đạo mầu, ban pháp nhủ
thanh lương
Ba rừng giáo lư, soi khắp cùng
thế giới
Mười phương tam thế, nhờ cam lộ
Pháp Vương.
*****570***** |