|
Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc
Giang - 56
(Từ bài số 551 đến số 560)
01. Trường ca người viễn xứ
02. Sinh tồn là giành nhau
sống chết !
03. Đất chùi ! Đất sụt !
04. Đủ rồi, thôi máu lệ !
05. Cứ sống đi em !
06. Thương-Ghét trong đời
07. Đôi bờ nhớ thương
08. Tiếng hát Việt Nam muôn
đời
09. Chưa nghẽn lối về!
10. Chuyện dài thi nhân
Trường ca viễn xứ !
Tháng 3-2006
Những ngày xưa, mẹ thường hay
hỏi
Đến bao giờ, trở lại thăm quê
Những ngày nay, em thường hay
nói
Đến bao giờ, thì anh mới về
Thời gian trôi, cứ kéo lê thê
Mây lang thang, cứ dạt bốn bề
Thuyền xa bờ, vỗ sóng đê mê
Không nói trước nhưng dài ra
đằng đẵng
Tôi ra đi, mẹ tôi chưa tóc
trắng
Tôi chưa về, mẹ đã phủ cỏ xanh
Lá rung cây, đã bao lúc xa cành
Thời rung nhịp, đã bao lần cúng
kỵ
Nhớ về mẹ, gởi phương trời mộng
mị
Nhớ về em, gom một khoảnh mến
thương
Xếp vành khô thắm đượm mấy lần
sương
Đêm chưa xuống mà nhìn cây ướt
lá
Tôi chưa về, quê xưa cũng sỏi
đá
Tôi có về, sỏi đá cũng quê xưa
Khi nhớ nhung, như những ánh
sao thưa
Khi quên nhớ, cũng sao mờ nhấp
nháy
Thuyền ai đưa đẩy
Bóng nước lung linh
Bến sông xưa không nhòa nhạt
bóng hình
Quê làng cũ không phai mờ dấu
tích
Để ta nghe những đêm dài cô
tịch
Nhìn đêm khuya gõ nhẹ tiếng
canh trường
Trông xa vời cho thấm nghĩa nhớ
thương
Để hát khúc trường ca người
viễn xứ !
*****551*****
Huyễn hóa phô bày
(Sinh tồn là giành nhau
sống chết !)
Tháng 3-2006
Những sinh vật xuất hiện, bám
trên vành đại địa
Từ loại nhỏ li ti, như con muỗi
con mòng
Đến loại lớn như bò, trâu, voi,
tê giác tồng ngồng
Đến loài người trắng, đen, nâu,
vàng, đủ cả
Mỗi một phút, hiện sinh bao
hình hài mới lạ
Mỗi một giây, è nhau hàng loạt,
biến mất đi
Cấu xé, tranh giành, dẫm đạp,
giết chóc, chẳng ra gì
Thế sinh tồn là tranh nhau chết
sống
Cùng rượt, bắt, chụp, vồ, kêu
la thổi bộng
Cùng xé, nhai, mổ, xẻ, dãy dụa
khóc thương
Ngấu nghiếng đầu, đuôi, da,
thịt, máu, xương
Bãi phù sinh bạo tàn hơn phù
thế
Thoáng trông qua, không biết
bao nhiêu mà kể
Từ loài hạ đẳng cho đến loại
thượng thừa
Nhai tươi, nuốt sống, nấu chín,
không chừa
Cùng tranh đoạt, cùng giành
nhau sống chết
Lại chí chóe mà sinh ra hàng
loạt
Lại kêu gào mà dãy chết hàng lô
Sống thế ư ! Sống như thế, ố ô
!
Chết thế ư ! Chết lạnh lùng,
man rợ !
Hành tinh xanh, nhìn cho cùng,
dễ sợ
Cũng máu xương làm ngập trái
đất này
Cũng hình hài vùi tan nát phơi
thây
Hỡi huyễn hóa phô bày chi nông
nỗi !
*****552*****
Đất chùi ! Đất sụt !
Viết để thương cho trận đất chùi, sụt, sạt, lở, xảy
ra ngày 17-02-06
tại làng Ginsahugan, đảo Leyte, Phi Luật Tân, chôn
vùi khoảng
2000 người mất xác, và xảy ra dù nhỏ hơn trên nhiều
nơi khác.
Đất chùi ! Đất sụt !
Mới đó ! Mà cả một làng, mất
hút !
Mới đó ! Mà cả một vùng, nín
khe !
Sỏi, bùn, đất, đá, sạt, lở, im
re !
Cùng vùi lấp, cùng ngậm tăm,
hết thở !
Một mình em, tay ôm đầu, bó rọ
Gia đình em biến mất, không còn
một ai
Mẹ không kịp nhìn em, buông tay
duỗi dài
Anh chị em, không kịp la, một,
hai
Cha của em, không kịp thốt,
biến mất
Em giẫm đôi chân, đất ơi là đất
!
Em nắm đôi tay, trời ơi là trời
!
Còn chi đâu nữa cuộc đời
Một mình em sống ở đời với ai
Còn chi, than ngắn thở dài
Ngày nay đã hết, ngày mai sao
còn
Khóc đi, cho nát tâm hồn
Buồn đi, cho rữa héo hon trái
sầu
Cái chết tức tưởi chìm sâu
Cát đá, bùn lầy nhầy nhụa
Xoáy thành một vùng, tua tủa
Khoảng năm bảy thước, trống
chân
Biết làm sao nữa mà lần
Dò, tìm, coi chừng, chìm nghỉm
Tay em vẽ một vòm trời màu tím
Đã hết rồi những êm ấm màu xanh
Gió đưa, cửa sổ không mành
Đời em héo hắt, treo cành tàn
khô
Sóng đưa, cửa biển nhấp nhô
Đời em trống rỗng, nấm mồ không
tên
Thời gian, liều thuốc lãng quên
Kinh hoàng tỉnh mộng, đêm đêm
giật mình
Thôi em, đừng khóc tội tình
May còn một núm ân tình, nghe
em
Thôi em, đừng khóc nữa em
Bèo mây đã trải bức thềm phù
vân
Trần gian biết lựa sao lần
Nhân gian biết lựa thế thân bao
giờ
Cuộc đời, hư ảo hơn mơ !
*****553*****
Đủ rồi, thôi máu lệ !
Tháng 3-2006
Em càng lao vào cái chết
Thì người ta càng lên án
Em càng lao vào banh thây
Thì người ta càng kinh hoàng
Em càng chống trả bạo tàn
Thì người ta thấy dã man
Chứ không có lắng nghe
Và không hề thương xót
Cái chữ lý, cắm trên đầu lửa
đốt
Cái chữ tình, vùi dưới hố tối
tăm
Chữ hận thù càng ngấm dấm, lên
men
Chữ đối kháng càng sục sôi, bốc
cháy
Càng công kích lại càng thêm
tháu cáy
Đem dầu sôi, đổ lửa bỏng, coi
chừng
Khi cả hai mà ngùn ngụt điên
khùng
Cùng tán tận lương tâm,
chứ đừng nói tình người khô cạn
Khi đằng lưỡi, khi đằng chui,
gãy cáng
Khi thế cô, khi thế mạnh, đạp
chà
Họ đem cân, xét lại chuyện đã
qua
Em hứng chịu, chúc đầu mà lao
tới
Kẻ quyền lực, đụng chạm họ, làm
gỏi
Kẻ cô cùng, đừng ép họ, hết
chân
Đường song song mà không biết
lượng phân
Càng cố phóng, càng lao vào
thái cực
Dù vẫn biết, em đủ điều oan ức
Dù vẫn biết, người ta chẳng
đặng đừng
Hãy ngừng tay, không nên nói
chữ nhưng
Mà chỉ nói, đủ rồi, thôi máu lệ
!!!
*****554*****
Cứ sống nghe em !
Tháng 3-2006
Cứ sống đi em
Cuộc sống của từng ngày
Dù có nhiều đắng cay
Khi đêm đến, em sẽ quên trong
giấc ngủ
Cứ sống đi em
Phong trần đan kết đủ
Mỗi người, có nỗi khổ riêng
Chứ nào, phải một mình em
Khi bóng tối đang lên
Đèn nhà ai nấy sáng
Nước sông kia, biết bao lần khô
cạn
Ghềnh thác kia, biết bao lúc
cheo leo
Lại còn dốc còn đèo
Lại còn hang còn hóc
Vậy mà còn rơi, lộn nhào, lăng
lóc
Vậy mà còn đổ, chúi mũi, ngửa
nghiêng
Dập vùi xơ xác triền miên
Quay quanh, đảo lộn liền liền
chẳng ngưng
Khi yên, là chỉ có chừng
Rồi cơn thịnh nộ bừng bừng nổi
lên
Như em, khi nhớ khi quên
Nhờ quên nhờ nhớ mà yên tạm
lòng
Dù cho số phận long đong
Bao nhiêu cực khổ đem tròng vào
thân
Nhưng nghĩ lại từng phần
Đắng cay là cái tân toan
Cũng đều nhờ em mà có
Hãy nhìn kia, miếng trầu sao
ngon trong đó
Cũng nhờ chút vị hương cau
Lại thêm chút vị của vôi
Càng giã, càng nhai, lại càng
đậm mùi chí lý
Cứ sống đi em
Đưa suy tưởng vào tận cùng của
ý
Cứ sống đi em
Đưa tâm tư vào tận đáy của lòng
Nước còn khi đục khi trong
Em sẽ thấy niềm vui từ đau khổ
Nếu không đất, phân, chăm bón,
hoa làm sao nở rộ
Nếu không chua, cay, phiền muộn,
làm sao quí nụ cười
Điêu tàn mới quí xinh tươi
Khổ đau mới quí tình người nghe
em !
*****555*****
Thương - Ghét trong đời
Tháng 3-2006
“Thương nhau nước
đục cũng trong
Ghét nhau nước chảy giữa dòng
cũng dơ”
Thương nhau tệ mấy
cũng vờ
Ghét nhau tốt mấy cũng trề xỏ
xiêng
Thương nhau rách
nát cũng liền
Ghét nhau lành lặn huyên thuyên
chê cười
Thương nhau chín bỏ
làm mười
Ghét nhau thành chục cũng khươi
chưa tròn
Thương nhau ô uế
cũng son
Ghét nhau thanh bạch vẹn toàn
cũng chê
Thương nhau bảo vệ
chở che
Ghét nhau tìm cách tung hê chợ
chiều
Thương nhau vải bọc
nhiễu điều
Ghét nhau nhung lụa gấm thêu
cũng thừa
Thương nhau xúng
xính cũng vừa
Ghét nhau tươm tất cũng chưa
đẹp lòng
Thương nhau o bế a
tòng
Ghét nhau đánh đổ ngoài vòng
cuộc chơi
Ở đời rẻ rúng chi
đời
Ở đời bôi đãi cho đời thêm đau
Trách chi một bãi
nương dâu
Trách chi sóng bạc phủ đầu tang
thương
Trách chi trắng xóa
màu sương
Trách chi gió bụi trên đường
phù tang
Hỡi ơi, cái thế
trần gian
Hỡi ơi, cái cõi mênh mang nghê
thường
Một khi đã ghét khó
thương
Đừng đem thương ghét chận đường
thế nhân
Cho đời đỡ bớt
phong trần
Cho người đỡ bớt lựa lần mà đau
Chút gì, còn để cho
nhau !
*****556*****
Đôi bờ nhớ thương
Tháng 3-2006
Tôi đứng bên này sông
Anh đứng bên kia sông
Cùng nói chuyện dòng sông
Mà cách nhau đôi bờ biền biệt
Nước vẫn chảy miên man thi
thiết
Khi lăn tăn, khi nổi trận ba
đào
Có những khi, mùa lũ lụt dâng
cao
Làm sạt, lở, cho hai bờ tơi tả
Tôi dang ra, để tránh mưa tầm
tã
Anh thụt lùi, để khỏi đẫm mưa
tuôn
Khi đã qua cơn thác lũ điên
cuồng
Nước rút xuống, cùng trở về,
đứng ngó
Cùng nhìn nhau giữa đôi bờ
loang lở
Chỗ phù sa, chỗ cát đá bùn lầy
Chỗ xoáy vòng, chỗ trộn lẫn đục
ngây
Chỗ nghiêng ngửa, chỗ dập vùi
lau lách
Một dòng sông, mà sao nhiều oan
nghiệt
Biết bao phen phải lặn lội đưa
đò
Hay bắc cầu, nối từng nhịp sao
cho
Cầu không gãy, đau thêm cho
lòng nước
Như Mỹ Thuận, mấy trăm năm chầu
chực
Như thuở nào, lại sợ Phá Tam
Giang
Lúc nào cũng cách ngăn, cản trở
đôi đàng
Muốn thông thương, phải bào mòn
trí lực
Vì suối, nguồn lượn lờ uốn khúc
Vì sặc, nứa chằng chịt bao
quanh
Nên ngăn che gió mát trong lành
Cùng gian khổ, và chưa trọn
tình vui hưởng
Hãy ngược dòng tận nguồn dẫn
thượng
Hãy xuôi dòng cuối ngọn ra khơi
Lắng nghe tiếng nói không lời
Vỗ về sông nước đầy vơi đôi bờ
Lắng nghe tiếng nói xa mơ
Dòng sông chỉ một, đôi bờ nhớ
thương
*****557*****
Tiếng hát Việt Nam muôn
đời
Tháng 3-2006
Rằng non nước Việt
năm ngàn
Của giòng Hồng Lạc da vàng Rồng
Tiên
Rằng non nước Việt
ba Miền
Giang sơn gấm vóc hồn thiêng
muôn đời
Rằng người dân Việt
ta ơi
Nhớ về nguồn cội nơi nơi tôn
thờ
Nhớ từ lập quốc
dựng cờ
Mở mang xây dựng cơ đồ Việt Nam
Nhớ từ nguồn cội
Văn Lang
Kinh bao thời đại huy hoàng đến
nay
Ân thâm tiên liệt
cao dày
Cháu con kế nghiệp không thay
đổi lòng
Nối liền lịch sử
một dòng
Nối liền một dãi hình cong cơ
đồ
Trong, thời gìn giữ
điểm tô
Ngoài, thời giao hảo hải hồ bốn
phương
Hiên ngang, lẫm
liệt, đường đường
Tinh anh, khí tiết, chân phương
sáng ngời
Quê hương, đất nước
ta ơi
Dâng cao tiếng hát muôn đời
Việt Nam.
*****558*****
Chưa nghẽn lối về
Tháng 3-2006
Mấy mươi năm, có còn gì không
nhĩ !
Ta muốn tìm quá khứ những ngày
xưa
Dù phôi pha theo cát bụi gió
lùa
Nhưng sót lại chút nhạt nhòa dĩ
vãng
Mấy mươi năm mạch hồng tươi khô
cạn
Nhưng ẩn tàng những dáng dấp
đan thanh
Gió vi vu xào xạc lá khua cành
Vẫn tê tỉ suối nguồn lay gốc
cội
Theo đom đóm lập lòe trong bóng
tối
Ta lần mò tưới tẩm hạt sương
khuya
Nhìn thật sâu trong đổ nát chia
lìa
Còn sót lại những gì chưa đánh
mất
Nét thời gian trôi đi từng cung
bậc
Nét không gian cô đọng nốt tình
tang
Ta lắng nghe tiếng tích tịch
giăng ngang
Còn rung động những âm từ hồi
vọng
Động ly tâm, giọt hồng tươi còn
nóng
Tĩnh quy tâm, chưa nghẽn lối đi
về
Mấy mươi năm vẫn chưa vẹn ước
thề
Trơ gốc cội giữa đất trời thăm
thẳm.
*****559*****
Chuyện dài thi nhân
Tháng 3-2006
Vầng thơ, một để
nguyên xi
Khi đi với gió, khi về với
trăng
Sợi thơ gợn sóng
lăng tăng
Đầu vương góc biển, ngọn quằng
thiên nhai
Vầng thơ, đem chẻ
làm hai
Đã không ngắn bớt, còn dài quá
thay
Càng trau càng
chuốt càng lay
Càng xô sóng đẩy, càng dày lan
xa
Vầng thơ, đem chẻ
làm ba
Cả ba vương vãi hải hà chưa
thuyên
Loang đi óng ánh
mọi miền
Sông dài biển rộng con thuyền
lắc lư
Vầng thơ, đem chẻ
làm tư
Vuông tròn nhồi nhét đã dư còn
thừa
Dập vùi sương gió
nắng mưa
Ngày nay vương nhện ngày xưa
vướng tằm
Vầng thơ, đem chẻ
làm năm
Xa xôi vọng nhớ biệt tăm hiện
về
Khói lam mờ tỏa sơn
khê
Sương mù giăng mắc bốn bề mênh
mông
Làm sáu, thử chẻ
cho đồng
Phần lăn xuống biển, phần bồng
lên non
Phần thời ửng mộng
sắt son
Phần thời đậm nét, tang bồng
tinh anh
Làm bảy, thử chẻ
thật nhanh
Thất phu hữu trách, sao đành sĩ
phu
Xình xang khễ nễ ô
dù
Bóng đêm che phủ, mịt mù sao ra
Làm tám, thử vút
hết đà
Lưỡi hươm hết nổi, cán đà nhũn
tay
Đất trời nghiêng
ngửa lăn quay
Ba hồi trống giục đêm ngày chưa
xong
Làm chín, đã hẳn đi
đong
Tròn quay đứng lại, giữa vòng
điểm tâm
Nếu cần, bặt hết
thinh âm
Nếu không, khơi động ầm ầm vang
vang
Làm mười, cho trọn
mười đàng
Lối dọc càng rộng, lối ngang
càng dài
Đem thơ gởi chốn
thiên thai
Trần gian còn nhắc chuyện dài
thi nhân.
*****560***** |