|
Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc
Giang - 55
(Từ bài số 541 đến số 550)
01. Trăm năm chưa vẹn lời thề !
02. Phải biết sống !
03. Quê hương, Dân tộc tồn sinh bất diệt
04. Chưa về cuối đỉnh
05. Trên chuyến tàu đêm
06. Phù
ảnh hư hao
07. Bốn chiều gió động
08. Xây mộng kê thành
09. Nhiều khung chưa đóng
10. Khứ-Lai đáp khẽ, thế à !
Trăm năm, chưa vẹn lời thề
!
Tháng 02-2006
Ba mươi năm, tam thập nhi lập
hĩ !
Bảy mươi năm, thất thập cổ lai
hề !
Một trăm năm, thế kỷ kéo lê thê
Ai không thấm quãng đời ba vạn
sáu
Máu động tĩnh, nhịp tim dần cạn
máu
Xương khô gầy, cốt tủy lụn tàn
xương
Là nam nhi, cũng vắt kiệt can
trường
Là nữ nhi, cũng nhũn mềm cơ cảm
Ba mươi năm, dốc đồi treo ghềnh
ráng
Bảy mươi năm, đèo hố mỏi sơn
khê
Nước Biển Đông, cũng bạc sóng ê
chề
Núi Trường Sơn, cũng bạc màu
sương khói
Hoàng hôn xuống, đã mòn bao đêm
tối
Vầng nhật lên, đã mỏi ánh hừng
đông
Ta với ta, cũng héo ruột cạn
lòng
Tằm rũ mục, còn đâu tơ với kén
Tôi tỉnh mộng, dù không một hứa
hẹn
Em tỉnh hồn, dù không một ước
thề
Hứa hẹn chi, thề ước hỡi lý hề
Tôi hết thở thì em làm sao sống
Sóng đẩy thuyền, thuyền lung
linh đẩy sóng
Chống tay chèo, chèo chống bến
sông xưa
Ba mươi năm, biết nói nữa sao
vừa
Bảy mươi năm, hỏi còn chi em
nhĩ
Tích tịch tang, đàn không dây,
tuyệt ý
Tang tích tịch, đàn không phím,
tuyệt đàn
Ba mươi năm, một lối rẽ âm vang
Bảy mươi năm, một lối về, đoản
khúc
Trăm năm kết thúc
Đã hết một đời
Tôi đi về với chơi vơi
Em đi về với mù khơi dặm trường
Sương mờ, mờ khói, thương
thương
Tình vương vương lý, lý vương
lý hề
Trăm năm chưa vẹn lời thề
Thôi đi, chớ để lỗi thề nghe em
!
Phải biết sống
Tháng 02-2006
Nhìn người đau, trong ta nghe
thấy khổ
Nhìn người cười, trong ta cảm
an vui
Nhìn người sầu, trong ta xót
ngậm ngùi
Nhìn người chết, ta làm sao
thoát nắng
Khi đau khổ đã đến hồi tuyệt
đích
Thì an vui sẽ đột biến tất sinh
Khi sầu bi đi đến chỗ tuyệt
tình
Thì lối thoát mở đường từ tử lộ
Cuộc đời này, thế thường,
thường vẫn thế
Kiếp sống này, thời thế, thế
phải xoay
Ước sẽ thành khi điểm cuối hết
quay
Nguyện sẽ tựu khi điểm cùng hết
đợi
Nay người chết, nghĩa là ta
không khỏi
Đừng nghĩ rằng, cái chết chẳng
đến ta
Chỉ khác nhau, lóng ngóng cách
gần xa
Cùng sắp lớp đua nhau về nghĩa
địa
Nếu còn sống, sống sao cho ý
nghĩa
Nếu chết đi, cõi tử chẳng lo âu
Phải đón thêm một của nợ bù đầu
Sao dương thế không kéo dài hơn
nữa
Đừng nghĩ rằng, sống không kèn
không cựa
Chết là xong, chẳng dính líu
đến ai
Con đường đi giữa trần
cảnh-tuyền đài
Giây túc trái vẫn ngàn đời nối
kết
Khi bên này hiện sinh ra một
vệt
Thì bên kia đã trống mất một ô
Lấm lét nhau, kêu thảng thốt, ố
ồ
Sao oan nghiệt tiền khiên chi
thế nhĩ !
Quê hương dân tộc, tồn sinh
bất diệt
Tháng 02-2006
Vừa sinh ra, mới có mặt trong
đời
Bật tiếng khóc, thay tiếng cười
Mắt nhắm nghiền, chứ không thốt
ra lời
Ta đã mang huyết thống Việt Nam
từ đó
Ngay ngày đầu còn trẻ thơ bé
nhỏ
Nói bập bẹ đầu đời, đã tiếng
Việt Nam
Vùng đất sinh ta, là của cha
ông
Dòng sống nuôi ta, thơm thơm
sữa mẹ
Thước bảng phấn bay, Thầy làng
gõ trẻ
Dẫm bước sân trường, con cháu
Rồng Tiên
Tự thuở Văn Lang, nay kết Ba
Miền
Chữ S cong cong, non sông một
dãi
Nam Quan phía Bắc, địa đầu quan
ải
Cà Mau phía Nam, giáp vịnh Thái
Lan
Khắp nẻo quê hương, lẫm liệt
hiên ngang
Tổ quốc kiêu hùng, ngàn năm văn
hiến
Càng lớn lên, trong ta càng lưu
luyến
Bước vào đời, bao tình tự ta
mang
Của người Việt Nam, máu đỏ da
vàng
Của nước Việt Nam, lịch sử huy
hoàng
Sông núi hồn thiêng, ngàn xưa
để lại
Một, nguyện ước quê cha còn mãi
mãi
Hai, vẹn thề đất mẹ trọn ngàn
sau
Dù biển dâu có biến đổi sắc màu
Nhưng nòi giống, ngàn đời không
thay đổi
Chân có mỏi trên đường dài muôn
lối
Sức không tàn trên vạn nẻo đắp
xây
Tay đan tay, tiếp nối mọi bàn
tay
Tâm đan tâm, mọi tấm lòng trao
chuyển
Cờ bay khói quyện
Đất nước non này
Từ ngàn xưa cho đến tận hôm nay
Từ hôm nay cho đến tận ngàn sau
Vẫn ngước mặt, ngẩng đầu
Đất nước nầy, dân tộc nầy, tồn
sinh, bất diệt !
Chưa về cuối đỉnh !
Tháng 3-2006
Bao lần cất bước ra
đi
Đồng hành dị thể, không vì cùng
ai
Bao lần bước ngắn
bước dài
Đơn thân dĩ đáo không ai cùng
mình
Mới hay từng cuộc
đăng trình
Mỗi người một bóng đeo hình mà
thôi
Cũng may nghiệp dĩ
chưa vơi
Đi-về, còn đó, nói cười, nọ kia
Chẳng may nghiệp dĩ
xa lìa
Biệt còn không biết, nào chia
nỗi gì
Nếu mà sự thể thế
ni
Bọt tan sóng nước thầm thì bèo
mây
Xạc xào gió động
rung cây
Rụng rơi xác lá, lay lay hoang
tàn
Lung linh gió bụi
lan man
Tinh anh bảng lảng trên đàng
phiêu du
Thân sơ, bặt tích
mịt mù
Ghét thương, bặt dấu thiên thu
xa mờ
Rồi ra, như một cơn
mơ
Nghê thường gối mộng trôi bờ tử
sinh
Nhưng chưa cuối
đỉnh tuyệt tình
Nên ta nói chuyện với mình, a
ha !
Trên chuyến tàu đêm
Tháng 3-2006
Trên chuyến tàu đêm, cao vút
lưng trời
Đèn phố xa mờ, bỏ lại sau lưng
Hun hút ngàn sao, nhấp nháy vô
chừng
Một cõi mịt mùng, về với mênh
mông
Trên chuyến tàu đêm, nói chuyện
riêng mình
Vắng ngắt, im lìm, không một âm
thinh
Nhìn thấu tâm tư, khắp cùng
chơn thể
Khi đến khi đi, độc lộ phiêu
hành
Trên chuyến tàu đêm, đi về
phương nào
Cỡi sóng phiêu bồng, vần vũ
trăng sao
Vũ trụ băng trinh, cơ hồ diễm
ảo
Một cố sự gì, xin gởi hư hao
Trên chuyến tàu đêm, tất cả xa
rồi
Ta bước riêng mình, bóng tiễn
đưa chân
Cát bụi vương vương, biết mấy
phong trần
Cớ sự thế nào, xin gởi phù vân
Ta đã từng đi, độc hành như thế
Cuộc lữ xưa nay, khép mấy khung
thềm
Như đi chuyến này, một chuyến
tàu đêm
Nhỡ một chuyến này, xin gởi
lãng quên !
Phù ảnh hư hao !
Tháng 3-2006
Chỉ nghe tiếng nói
rồi thôi
Lại nghe tiếng nói thế rồi mờ
xa
Cơ chừng mới thoáng
đi qua
Mà sao thấm thoát đã tà tháng
năm
Cá ơi, bặt dấu ly
tăm
Chim ơi, bặt dấu dặm băng chưa
về
Nhỡ khi qua khỏi
cơn mê
Mông mênh xin trả bốn bề mênh
mông
Nhưng còn, nên hỏi
khỏe không
Rồi thôi, lại gởi thả sông trôi
bờ
Trông chi, đâu có
rằng chờ
Ước chi, đâu có rằng mơ nữa nào
Ngày qua, như giấc
chiêm bao
Ngày nay, như giấc mộng đào gió
bay
Ngày mai, còn chút
mảy may
Tìm trong hoang vắng tỏ bày
thinh không
Để nghe rét buốt
mùa đông
Để nghe tím ngắt gió lồng mùa
thu
Để nghe vào hạ ve
ru
Sang xuân cũng thế, mặc dù lá
hoa
Nhân gian hư ảo kết
tòa
Hợp tan còn mất nhạt nhòa bèo
mây
Như vầng dương đổ
về tây
Như hoàng hôn phủ cho đầy trăng
sao
Mịt mờ phù ảnh hư
hao !
Bốn chiều gió động
Tháng 3-2006
Hiu hiu từ gió Bắc
Nhè nhẹ ngọn gió Nam
Tây, còn vướng sơn lam
Đông, còn vương biển lộng
Ta ngồi đây, giữa bốn chiều gió
động
Đâu có đi, mà hỏi chẳng lần về
Bỡi không gian nhiều tầng
Còn giăng mắc nhiêu khê
Bỡi thời gian nhiều mốc
Còn chập chùng lắm mộng
Thuyền lắc lư giữa ba đào ngược
sóng
Buồm lộng căng kéo gió khuất xa
bờ
Và trùng dương bốc khói phủ mịt
mờ
Hướng không định, địa-hải bàn
chao đảo
Tin khí tượng, nâng cấp báo
Nhiệt độ thấp, cố dự phòng
Trục lăn quay, vẫn xoáy vòng
Những bất ngờ, chưa tránh khỏi
Trên màn ảnh chập chờn tranh
sáng tối
Mỗi một nơi tùy ứng chẳng
giống nhau
Chẳng biết trước, chẳng biết
sau
Gió xoay bốn hướng, biết đâu mà
lần
Có chi, sao biết đỡ đần !
Xây mộng kê thành
Tháng 3-2006
Thời gian thấm
thoát đi qua
Tháng ngày lần lữa bóng tà đầu
non
Ráng chiều đẩy nhẹ
hoàng hôn
Vầng dương đã tắt cuối cồn đảo
xa
Lạc vào một bãi tha
ma
Hồn ai tê tỉ canh gà điểm sương
Đèn khuya phố thị
quên đường
Trên cầu vọng nhớ vương vương
dưới cầu
La đà mặt nước chìm
sâu
Nghiêng nghiêng bóng núi lộn
đầu ngó nhau
Tang thương dù có
đổi màu
Biển dâu dù có làm nau mấy lần
Thể nào chẳng nhớ
thương thân
Xuân Huyên còn để gốc phần qui
căn
Dù cho, cá lặn bặt
tăm
Chim bay bặt dấu, nhện giăng
bặt hình
Tuyết phong còn có
băng trinh
Xa mơ còn có ngàn tinh tú cầu
Đêm mơ còn có canh
thâu
Ta mơ còn có kê đầu điểm không
Ô hay, cát bụi mây
hồng
Kê thành xây mộng kết vòng
thiên nhai
Một mai trơ cội
phương đài
Tư nghì độc chiếu
riêng ai !
Nhiều khung chưa đóng
Tháng 3-2006
Nếu một mai có đi về một chuyến
Một chuyến về, cũng phải một
chuyến đi
Thử nhìn xem trong đó sẽ được
gì
Hay để thấm thêm một lần tan
hợp
Nếu một mai, có đi về một
chuyến
Tháng năm dài cũng đã lắng chìm
sâu
Những xa xưa như nước chảy qua
cầu
Cuốn hun hút bềnh bồng ra biển
cả
Cánh đồng xanh mởn mơ màu lá mạ
Lúa đòng đòng trĩu hạt ngậm sữa
non
Và còn kia trái chín ánh mộng
vàng
Từng mùa mới thơm thơm lòng đất
mẹ
Núi vọng đồi nghiêng bờ rừng
nói khẽ
Quá, đi rồi, khép cánh, gởi
thiên thu
Hiện, là đây, từng bước dẫu cho
dù
Tương, sẽ biến, không bao giờ
đứng lại
Lịch là sử, đi và đi mãi mãi
Phiêu là hành nào có nghĩa từ
ly
Theo thời gian, khi đến nghĩa
là đi
Thì một chuyến, cũng đều như
thế cả
Nếu có về thì cũng cây rung lá
Nếu không về thì cũng lá rung
cây
Như đất trời còn có gió heo may
Như con người có niềm tây cho
thõa
Rồi tơi tấp vào bụi mờ bôi xóa
Cho cuộc đời thêm những nét
rong rêu
Và thầm nghe trong khe khẽ
tiếng kêu
Vũng tiếc nuối còn nhiều khung
chưa đóng.
Khứ-Lai đáp khẽ, thế à !
Tháng 3-2006
Một mai về lại thăm
quê
Đã lâu biết nhớ lối về hay
không
Lần mò, dọ dẫm,
ngóng trông
Sao dời vật đổi trôi dòng thời
gian
Đổi thay cả phố cả
làng
Đổi thay rào dậu đến hàng tre
xanh
Thành Hoàng lên núi
xem thành
Cột Đình xuống biển ngắm vành
trăng soi
Sông xưa, nay khác
nhiều rồi
Bến xưa, nay khác đến người lại
qua
Biết rằng dĩ vãng
là xa
Tìm trong dĩ vãng càng xa mịt
mùng
Như con sóng vỗ
điệp trùng
Như con đóm nhỏ đường cùng
khuất nhanh
Trăng vàng cũng ánh
trăng thanh
Sao đêm cũng ánh mong manh trên
ngàn
Tâm tư rụng ý mênh
mang
Mùi cơm gạo mới bay ngang thơm
lừng
Bước chân dừng lại
ngập ngừng
Cõi lòng chùn xuống nửa chừng
nghe đau
Thời gian, quả thật
qua mau
Ngày mai cũng hết ngày sau có
còn
Đường làng đứng đợi
cuối thôn
Đèn khuya đứng đợi dấu mòn phố
xa
Khứ-Lai đáp khẽ,
thế à ! |