|
Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc
Giang - 54
(Từ bài số 531 đến số 540)
01. Chân tâm hiển lộ
02. Nếu tôi chỉ sống riêng tôi
03. Hai nẻo cùng đường
04. Cát đá sẫm màu
05. Tuổi ngọc thiên thần
06. Thời oanh liệt nay còn đâu !
07. Hành trình du thủ !
08. Phai mờ gió bụi
09. Nhân
sinh tự thán !
10. Ở đời, xử sự dễ coi !
Chân tâm hiển lộ
Tháng 01-2006
Birrigai, vùng đồi núi của thủ
đô nước Úc
Khóa tu học Phật Pháp Kỳ V, đã
diễn ra nghiêm túc
Vì sự nghiệp hoằng dương chánh
pháp,
Giáo Hội tiếp tục duy trì
Thời gian năm ngày, rồi cũng sẽ
qua đi
Nhưng không gian, còn ghi mãi
pháp âm vi diệu
Hai bên núi đá, còn vương vương
nụ hoa hàm tiếu
Mấy lối đường đi, còn phảng
phất pháp nhũ từ ân
Năm ngày chưa gột phong trần
Nhưng như hiển lộ Pháp thân Phụ
Từ
Biển trầm luân, lò cừ nung nấu
Trong sáu đường, chìm nổi xưa
nay
Vì mê, trí giác theo mây
Vì mờ, phiền lụy đọa đày trần
lao
Năm ngày như giấc chiêm bao
Có tan mộng mị ba đào đẩy xô
Rừng khuya, vẳng tiếng Nam Mô
Núi đồi, hồi vọng tam đồ ba
sinh
Vỡ toang bóng tối vô minh
Chân tâm hiển lộ tánh linh diệu
kỳ
Trên đường Tứ Thánh ta đi
Linh Sơn còn đợi Long Hoa hiện
về
Nghe không Bến Giác-Bờ Mê
Cả hai không một, lỗi thề riêng
ai
Đình tiền, tạt dạ, chi mai !
Nếu tôi chỉ sống riêng tôi
Tháng 01-2006
Nếu tôi chỉ sống riêng tôi
Thì cuộc đời không có gì để nói
Nếu tôi chỉ sống riêng tôi
Thì cuộc đời, rồi sao nữa, cũng
xong
Dù cho nước đục nước trong
Dù cho nước xoáy giữa dòng cũng
thôi
Dù cho đất lở cát bồi
Dù cho bèo bọt nổi trôi vô bờ
Nếu tôi chỉ sống riêng tôi
Thì trần gian có tang thương
tuế nguyệt
Nếu tôi chỉ sống riêng tôi
Thì nhân gian có ủ dột nghê
thường
Như tằm kéo nhả tơ vương
Bỡi nằm trong kén tầm đường
chui ra
Như ve, kéo hạ rát da
Bỡi hong nắng đổ cho tà đầu
dương
Nếu tôi chỉ sống riêng tôi
Thì thời gian đâu cần dài ngắn
Nếu tôi chỉ sống riêng tôi
Thì không gian chẳng nệ xa gần
Bồng bềnh cũng ánh phù vân
Tang thương cũng bóng phong
trần biển dâu
Dù cho sóng vỗ bạc đầu
Dù cho bến cũ ưu sầu sông xưa
Nếu tôi chỉ sống riêng tôi
Thì ánh trăng dù tròn hay
khuyết
Nếu tôi chỉ sống riêng tôi
Thì bầu trời dù chẳng sao đêm
Đưa tay chưa vãi xuống thềm
Rụng rơi cát đá trời quên chẳng
về
Đan tâm đem quẳng cơn mê
Đời tôi chẳng mất bên lề bỏ
hoang
Dù cho như núi nhớ non
Như sông nhớ biển đèo hòn đảo
xa
Như con quốc quốc gia gia
Canh thâu trăn trở xót xa đêm
trường
Dù cho ai ghét ai thương !
Hai nẻo cùng đường
Tháng 01-2006
Người đi xây mộng
cuộc đời
Tôi về sống với những nơi quê
mùa
Người đi cao vọng
hơn thua
Tôi về nước mặn đồng chua lúa
vàng
Người đi vượt suối
băng ngàn
Tôi về đồng nội bên hàng tre
xanh
Người đi thõa chí
hùng anh
Tôi về vá viú mái tranh hoen mờ
Người đi chắp cánh
mộng mơ
Tôi về bến cũ đôi bờ sông xưa
Người đi vùng vẫy
cho vừa
Tôi về quê nhỏ nắng mưa đã
nhiều
Người đi công toại
bao nhiêu
Tôi về tô vẽ nhiễu điều giá
gương
Người đi cho thõa
đường trường
Tôi về ôm mộng bình thường tình
quê
Người đi cho vẹn
ước thề
Tôi về vui thú với nghề điền
viên
Người đi vì Tổ vì
Tiên
Tôi về sông núi hồn thiêng tôn
thờ
Người đi biết đến
bao giờ
Tôi về một mảnh cơ đồ cho ai
Cũng vì xây dựng
tương lai
Ngày nay đồng hội ngày mai đồng
thuyền
Đi-về, một vạch nối
liền
Về-đi, không cách có phiền ngại
chi
Sá gì kẻ ở người đi
Đa mang như thế, tuyệt kỳ nghe
chưa !
Cát đá sẫm màu !
Tháng 01-2005
Tình phu phụ leo lên đồi chí tử
Nghĩa phu thê trèo dốc đá cheo
leo
Những trầm kha, cố mang, vác,
gánh, đèo
Những giông tố, gắng dập vùi,
chịu đựng
Thở hết nổi, kê đầu nghiêng
vách đứng
Nói không ra, bóp bụng nén tâm
can
Nát chì thau, còn đâu nữa bạc
vàng
Tàn gan thép, còn chi là châu
ngọc
Thử đốt đuốc soi tận cùng hang
hóc
Thử thắp đèn khắp trần thế mênh
mông
Đường gian truân vá trên đạo vợ
chồng
Manh hạnh phúc đắp nát mền
loang lổ
Là sự thật, không lẽ đem tố khổ
Đèn nhà ai, sáng tỏ biết riêng
ai
Nợ trăm năm mà nói quả thật dài
Đành khép lại chữ oan gia túc
trái
Đường khổ ải là con đường tình
ái
Nợ đau thương là cái nợ phu thê
Xé tâm can ngậm nuốt trái ê chề
Khổ thì khổ nhưng nhào vô mới
được
Mở lời chơi, đừng cho rằng nói
trước
Không mở lời cũng nát đẫm trầu
cau
Phu thê cát đá sẫm màu
Vợ chồng gió bụi ngập đầu tang
thương
Nợ đời không vướng cũng vương
Tình đời đừng có khinh thường
nghe chưa
Đất trời tơi tả nắng mưa
Con người tơi tả cho vừa lòng
ai !!!
Tuổi ngọc Thiên Thần
Tháng 02-2006
Tuổi còn thơ là cái tuổi đẹp
nhất
Đẹp thanh thiên như tuổi ngọc
thiên thần
Đẹp lung linh như diễm ảo cẩm
vân
Vẽ những nét hồn nhiên, giữa
cuộc đời trôi nổi
Tuổi còn thơ là cái tuổi dịu
vợi
Đẹp trinh nguyên như hương sắc
ngọc ngà
Đẹp trong ngần như ảnh hiện
châu pha
Như hoa lá mỉm cười reo gió
nắng
Tuổi còn thơ êm đềm hơn bến
vắng
Mang tinh mơ bát ngát đón trăng
ngàn
Mang vui tươi lảnh lót hát ca
vang
Sống nhởn nhơ hơn cá vàng bơi
lội
Tuổi thơ ơi, cứ vui đi, đừng
hỏi
Khoảng đầu đời sẽ kéo được bao
lâu
Khi lớn lên, dần nhuộm đủ sắc
màu
Em sẽ thốt, ước gì còn nhỏ mãi
Sung sướng nhất là tuổi thơ nhỏ
dại
Cần khôn chi giữa muôn ngả cuộc
đời
Cần lớn chi trước sóng gió tơi
bời
Đừng xua đuổi tuổi thần tiên em
nhé !
Thời oanh liệt nay còn đâu
!
Tháng 02-2006
Mãnh hổ già gầm gừ bên bờ suối
Sư tử lão hậm hực cạnh lòng khe
Lê tấm thân rã rượi ngẩn tò te
Kéo từng bước đẫn đờ không muốn
nổi
Con nai vàng nhởn nhơ không
thèm đoái
Con cừu non nhỏ dại không thèm
hoài
Mở mắt nhìn há hốc miệng ngáp
dài
Rồi lủi thủi gặm xương khô sót
lại
Nhìn rừng sâu, mãnh hổ ta ái
ngại
Nhìn núi thẳm, sư tử ta rùng
mình
Thở không ra và còn khiếp oai
linh
Trông ngây dại, còn đâu thời
oanh liệt
Dáng bơ phờ trên tấm thân suy
kiệt
Vóc tiêu ma trên sức lực khô
tàn
Mặt buồn hiu nhìn nóng bức chói
chang
Đánh cái bạch trên nền trơ, thở
dốc
Ruồi nhặng bu không thèm lay tơ
tóc
Muỗi mòng đeo không thèm vẫy
làn da
Núi rừng xưa, hẳn có phải là
nhà !
Trời đất rộng, hẳn là nơi hùng
cứ !
Sư tử hống, hỡi một thời sư tử
Mãnh hổ gầm, hỡi một thuở hùm
thiêng
Đã hết rồi những oanh liệt vẫy
vùng
Nhưng kỳ vĩ của núi rừng muôn
thuở !
Hành trình du thủ !
Tháng 02-2006
Tôi vẽ lại cuộc hành trình
Mà đời tôi đã dấn bước
Mấy mươi năm, từng điểm mốc
chưa nhòa
Cứ ngỡ rằng, khi con thoi đưa
đẩy đi qua
Thì thời gian sẽ chìm vào quên
lãng
Mạch khơi lên từ vũng sâu chìm
lắng
Chảy thành dòng ướt đẫm nẻo tâm
tư
Những tưởng, mọi tàn khô nung
nấu lò cừ
Nào ngờ, vẫn tinh nguyên như
vừa xuất hiện
Bóng xa mờ tiệm tiến
Vẽ thành nét hoang mơ
Như chưa từng mất bao giờ
Mà sao tôi đứng bên bờ tầm
không
Như chưa tan biến cõi lòng
Mà sao tôi đứng bên dòng cô
liêu
Cuộc hành trình vẫn yêu kiều
Lộ diện rõ dần, đậm nét
Nguyên hình đời tôi đan kết
Của người du thủ đi hoang
Đãi chơi gió bụi mất còn
Lọc chơi bọt bèo tụ tán
Kiếp hải hồ, khi nào sông biển
cạn
Đời phiêu du, khi nào khép hư
vô
Ôm rong rêu đậy kín nấm mồ
Tiêu tan cả cần chi dong ruổi
Núi non kia chưa tan một hạt
bụi
Sông biển này chưa mất một hạt
sương
Dấu nhòa tôi để bên đường
Bụi mờ tôi để bên nương nắng
chiều
Trở về tìm lại cô liêu
Dệt thành bức lụa nguyên siêu
xa mờ
Phiêu bồng phù ảnh như mơ !
Phai mờ gió bụi
Tháng 02-2006
Đời không thật mà sao luôn vọng
ước
Kiếp phù sinh mà sao vẫn hằng
mơ
Bọt sóng kia khi đã tấp vô bờ
Tung tứ tóe và vỡ tan trắng xóa
Mỗi tự thể cứ vẽ ra, và cùng
nhau bôi xóa
Mỗi con người cứ tự phóng, và
cuốn hút theo lao
Sóng reo giỡn mặt ba đào
Nổi trôi bèo bọt lộn nhào mà
chơi
Hải hồ trào lộng xa khơi
Trùng dương ngán ngẫm lơi bơi
vô bờ
Cát vàng đập vỗ xác xơ
Lều bều gối đầu ngọn sóng
Leo lên đồi hy vọng
Đeo mộng ước tân toan
Vẽ cơ nghiệp mất còn
Gởi trụ thành mây khói
Hãy nhìn kia, sương mờ trên
đỉnh núi
Hãy nhìn kia, bọt biển giữa
trùng khơi
Cội nhìn cây, tàn gốc rễ chơi
vơi
Cát nhìn đá, phai nhạt nhòa gió
bụi.
Nhân sinh tự thán !
Tháng 02-2006
Người đã chết, nghĩa là ta cũng
chết
Người thõng tay, nghĩa là ta
cũng buông
Người trôi sông, nghĩa là ta
chìm xuồng
Người tắt ngủm, nghĩa là ta đứt
bóng
Vậy mà chỉ thoáng phút giây
trầm lắng
Cái bung xung vẫn tiếp tục lăn
quay
Cái rộn ràng vẫn tiếp tục loay
hoay
Còn vênh váo dối mình, che
thiên hạ
Cái tính toán, thủ bo bo đủ cả
Cái thiệt hơn, dấu đút kéo bòn
chài
Chẳng ra gì mà trưởng giả đeo
ngai
Sao không nhớ thuở thằng Cu con
Hẽm
Rong rêu phủ tự đầu nguồn Sông
Trẹm
Bọt bèo trôi đến cuối ngọn trào
tuôn
Nổi lêu bêu giữa biển cả dập
dồn
Trôi lều bều giữa hồng trần hư
ảo
Vậy mà tự cho mình là uyên áo
Thổi cho to, trời đất lộng gang
tay
Vẽ mục hạ treo mành sống phay
phay
Đeo vô nhơn lí nhí cười thủ đắc
Rồi một mai, cũng lăn vào cõi
chết
Cọp để da, người để tiếng chiêm
bao
Có làm đau cho cát bụi hư hao
Và làm đau cho sương pha giá
lạnh !
Ở đời xử sự dễ coi !
Tháng 02-2006
“Cười người chớ
chẳng cười lâu
Cười người bữa trước, bữa sau
người cười”
Chê người vừa phải
ai ơi
Ta đâu có khá hơn đời lắm sao
Giận người đừng có
đổ nhào
Ta đâu thánh thiện thanh cao
bao giờ
Ghét người còn để
tóc tơ
Giữa sông nước đục, bên bờ nước
trong
Hờn người đừng có
cạn lòng
Con tim biết thở còn hong chút
tình
Khinh người thấp
kém hơn mình
Thành Hoàng còn núp đầu đình
nghe oai
Ganh người phất gió
lên voi
Còn ta bì bõm loi ngoi bên
đường
Bỉ người cùng khốn
tai ương
Còn ta hèn mạc tư lường cùng ai
Tỵ người chí cả anh
tài
Còn ta bóng tối dùi mài sử kinh
Trách người đeo bã
nhục vinh
Còn ta mang vác bóng hình bụi
tro
Nghi người đóng cửa
thập thò
Còn ta bất tín lần mò thật hư
Ngờ người nung nấu
lò cừ
Còn ta bào ảnh đã dư mấy bồ
Bèo trôi sóng nước
đẩy xô
Bọt trôi sông biển hải hồ bung
xung
Có nghe tiếng nói
thẹn thùng
Sống sao cho phải, chia cùng ai
nghe
Tôi sao tệ quá vậy
hè ! |