|
Tuyển tập 10 bài -
thơ Mặc Giang - 53
(Từ bài số 521 đến
số 530)
01. An bình ơi, ngươi trốn mất
ở đâu !
02. Những phương trời cao rộng
03. Giải mở khối đầu, đè chi
gai góc !
04. Nở mặt, nở mũi ơi !
05. Tiếng chuông vang vọng ngân
dài
06. Xưa nay, cái thế cuộc đời
07. Ta sẽ lên ngôi !
08. Xuân ơi, em đâu đó !
09. Nụ cười điểm hoa
10. Mê-Giác đây rồi !
An bình ơi, ngươi trốn mất
ở đâu !
Tháng 11-2005
Con người, thường hay thích bày
trò tranh đấu
Con người, thường hay thích
giỡn mặt đấu tranh
Nên đầu óc không ca ngợi những
nét đan thanh
Mà trọng vọng vẽ tô nhiều màu
đen xám
Leo dốc đồi, làm sao không
ghềnh ráng
Bám cong queo, làm sao khỏi
quanh co
Đã hơn thua, làm sao hết đôi co
Luôn tranh chấp, an bình sao ló
mặt
Đường cao rộng, lại đi về ngõ
tắt
Lối thênh thang lại cắt xẻ dọc
ngang
Cùng phun ra những chất độc
hung tàn
Thì tình người làm sao không
điêu đứng
Bãi sa mạc, thời gian dày khô
cứng
Bãi sình lầy, năm tháng nhuộm
hôi tanh
Cỏ không còn cất đầu lên ngọn
tươi xanh
Cây nhũn tàn làm sao thơm hoa
lá
Bỡi trần gian, nên gian trần
tơi tả
Bỡi phù sinh, nên phù thế tương
tàn
Bỡi xám xịt, nên xịt xám tan
hoang
Làm loang lở mảnh hành tinh
rách nát
Đêm về, sao mờ nhòa nhạt
Ngày lên, nổ đóm ánh dương
Bao nhiêu năm, còn ê ẩm bụi
đường
Hơn thua nữa, hay ngừng tay
đánh động
Hỡi những trò chơi phiêu bồng
thổi mộng
An bình ơi, ngươi trốn mất ở
đâu !!!
Những phương trời cao rộng
Tháng 11-2005
Rác rưới, cuốn lăn theo gió lều
bều
Bèo bọt, cuốn trôi theo nước
lêu bêu
Một nhúm nhỏ nhoi, làm sao ngăn
thác lũ
Cánh chim bằng, vờn bay cùng
mây trời vần vũ
Cánh chim hồng, vờn lượn cùng
bát ngát trăng sao
Lướt sóng băng băng, đánh vút
cây sào
Sông biển trùng trùng, không
đâu ngằn mé
Cành trúc đào, vẽ chi hình chim
sẻ
Đường thênh thang, vướng chi
chút cỏ hoang
Bụi phấn nào làm hoen ố vết son
Bốn mùa chuyển mới thanh cao
tùng bách
Có nghĩa gì, đứng trên bờ lau
lách
Có nghĩa gì, bám sương khói
mong manh
Sao không nhìn giữa mây trắng
trời xanh
Mà bi lụy chốn đầm lầy nước
đọng
Hổ gầm vang, thét núi rừng lồng
lộng
Cá kình lao, còn nát mặt biển
khơi
Nào sá chi màu cát bụi cuộc đời
Nhũn sao được tinh anh không
nhiễm thể
Hỡi bào ảnh, phết sơn tranh phù
thế
Hỡi con quay, xoáy trục cảnh
phiêu bồng
Tỉnh hồn mê trong ngõ tối lông
bông
Và bước tới những phương trời
cao rộng.
Giải mở khối đầu, đè chi gai
góc !
Tháng 11-2005
Hãy nhốt thử tâm tư vào hang
tối
Hãy nhốt thử tâm hồn dưới vực
sâu
Hãy đóng khung, đè một khối lên
đầu
Rồi cho biết, khả thi hay bất
khả
Không nắm bắt mà vo tròn mới lạ
Vốn vô hình mà cột chặt sao
xong
Nhưng nhân gian thích trói buột
vào tròng
Và bó rọ cứng đơ như gỗ đá
Chim tự bay, dù cửa lồng bịt
khóa
Cá tự bơi, dù tù túng ao hồ
Tâm vô cùng, đừng có khép hư vô
Ý vô tận, đừng có khoanh lằn
mức
Ở đời, xảy ra đủ thứ chuyện, là
bỡi
Nhứt cử nhứt động, đôi co chấp
nhứt
Nhứt ứng nhứt xử, câu lụy hỏi
tra
Thì làm sao, không nghiệt ngã
ta bà
Và làm sao, sống an lành cho
được
Bỡi trần thế, ngửa nghiêng dòng
uế trược
Bỡi nhân tình, lặn hụp bến sông
mê
Bỡi tự thân, vùi trong mộng gối
kê
Nên nhào lộn đảo điên, sao
tránh khỏi
Trong ô kín lại còn quay tăm
tối
Nên đối đầu, tắt nghẽn, thở
không ra
Rồi tiếc than, oán trách, lẫn
kêu ca
Và trút đổ cuộc đời sao đau khổ
Thì ra bao duyên cớ
Xuất phát bỡi từ đâu
Phải giải mở khối đầu
Đừng đè chi gai góc !!!
Nở mặt, nở mũi ơi !
Tháng 11-2005
Mũi mà nở, phình ra, coi chướng
lắm
Mặt mà phồng, phúng phính, ngộ
nghĩnh không
Rồi có khi bí sị, như cảnh chợ
chiều đông
Mới khen chê, đã trở thành thế
ấy
Lợi danh, là một bãi phù du lầy
lội
Cuộc đời, là một bãi nhiễm thể
phù sinh
Trôi bồng bềnh những cặn bã
nhục vinh
Và bầm dập những rong rêu thành
bại
Cái chân thật biến giữa ngàn
quan ải
Cái giả danh, lại phóng bổng
trời xanh
Thổi cho to chiếc bong bóng
mong manh
Rồi lo sợ bọt bèo sao tan vỡ
Cái thiện mỹ, chận, rào, ngay
ngoài ngõ
Cái tạp ô, lại mời gọi vô nhà
Thật oái oăm căn bịnh chướng
trầm kha
Đến khi chết, vẫn còn đeo xuống
hố
Rừng thăm thẳm, nên rừng
nghiêng bóng núi
Dốc đèo heo, nên dốc đá cheo
leo
Gió vi vu, nên gió cuốn đưa vèo
Biển mù khơi, nên trùng dương
sóng vỗ
Bỡi lặn hụp bã phù du khốn khổ
Ê ẩm rồi, người ngợm của tôi ơi
!
Tiếng chuông vang vọng ngân
dài
Tháng 11-2005
Tiếng chuông vang
vọng ngân dài
Nào ai mê ngủ, nào ai tỉnh hồn
Nắng chiều, ngả
bóng hoàng hôn
Lại đêm mờ mịt sóng cồn đẩy đưa
Ước mong, theo ngọn
gió lùa
Ngóng trông, theo lá bốn mùa
rụng rơi
Canh tàn treo đỉnh
chơi vơi
Trăng khuya vàng vọt, rã rời
ngàn sao
Cuồng phong vùi dập
ba đào
Cuồng si phẫn nộ, phóng lao
tuyệt tình
Đọa đày cho rã nhục
vinh
Dày vò cho nát nhân tình trần
ai
Thử xem, son sắt có
phai
Thử xem, khí tiết kéo dài tới
đâu
Nổi chìm cho thấm
biển dâu
Xát xây cho thấm sắc màu tang
thương
Tinh anh, còn có
đường đường
Kim ngân, còn có lo lường vàng
thau
Đôi co cho biết
thuẫn mâu
Nhục nhằn cho biết vũng sâu tư
nghì
Lỡ lầm chỉ có một
ly
Băng đi vạn dặm dễ gì thõng
buông
Ngân vang, đánh
thức tiếng chuông
Tiếng chuông đồng vọng, tỉnh
hồn cùng ai
Giật mình, gối mộng
thiên thai
Bừng trong giấc ngủ mê dài đã
lâu
Rụng rơi một cõi
tinh sầu !
Xưa nay, cái thế cuộc đời !
Tháng 11-2005
Lỡ bước phong trần chưa dứt
sạch
Trăm năm gai góc vẫn phiêu lưu
Cuốn trôi lăn hun hút mịt mù
Thẹn mặt tang bồng chưa phỉ chí
Đầu phóng mãi muôn nẻo về của ý
Sức lực mòn, suy kiệt muốn
buông lơi
Nói cho to, nhưng ngán ngẫm lắm
rồi
Khi đóng cửa, thu mình căn gác
nhỏ
Thử gõ cửa, anh hùng là thế đó
Thử gõ cửa, trượng phu chúm
chím cười
Chỉ mỉm cười, nhưng rất thật
con người
Anh hùng khựng, đành buông tay
gát kiếm
Rừng sách vở, là một rừng câu
chuyện
Rừng cổ kim, là một đống tàn
khô
Nói với ta, thở một tiếng ô hô
Nói với người, dương dương, đâu
có được
Lại cũng phủ bằng tấm mành
phương chước
Lại cũng bao bằng mảnh lưới
phương phi
Nhưng thực chất, vốn biết chẳng
được gì
Khi đối diện chính mình, ngươi
quá lắm
Anh hùng tận, khi anh hùng đã
thấm
Trượng phu cười, đừng quá quắt
người ơi
Xưa nay, cái thế cuộc đời !!!
Ta sẽ lên ngôi !
Tháng 11-2005
Ta đã thấy,
Những cụ già mà còn sa nước mắt
Bỡi phong trần thấm thía những
niềm đau
Bỡi cỗi cằn dằn vặt nát khối
đầu
Và cay đắng ngập tràn không chỗ
chứa
Ta có nghe,
An lão rồi, đừng nghĩ suy chi
nữa
Hãy quẳng đi, đừng níu vói chi
nhiều
Nhưng người già, là một trời
đơn độc, cô liêu
Muốn than thở, mà làm sao lên
tiếng
Sức đã gởi theo con đò vĩ tuyến
Lực tiêu ma theo ánh hỏa châu
rơi
Buông không được, nên hụt hẫng
chơi vơi
Trơ gốc rễ, nên tàn khô độc thọ
Bỡi khối óc, vẫn còn đầy nỗi
nhớ
Bỡi tâm tư, chưa cuối nẻo trời
quên
Nên nhìn trời, nhìn đất, gởi
chênh vênh
Càng thẩm thấu quãng đường dài
gai góc
Mắt cằn sâu, như rừng chùi đỉnh
dốc
Lòng tịch băng, như sông hút
biển khơi
Ôm hai tay, ê ẩm một cuộc đời
Chân bó gối, run run đi hết nổi
Thấy thương thương, viết đôi
hàng nhắn gởi
Để một mai, ta cũng sẽ lên ngôi
Và ngồi kia, từ một góc khung
trời
Đường đi đến, hướng về muôn vạn
nẻo !
Xuân ơi, em đâu đó !
Xuân đang đến cho muôn hoa thêm
sắc
Xuân đang về cho muôn nhụy thơm
hương
Xuân đang đi cho hương sắc
vương vương
Lòng xuân rộng cho tình xuân
sâu nặng
Nụ xuân tươi lá hoa cười trong
nắng
Nụ xuân nồng hoa lá động rung
cây
Hương xuân bay theo gió gởi
trời mây
Thềm xuân mở đượm xuân tình
nhân thế
Xuân đang đến đón xuân trong
nỗi nhớ
Xuân đang về đón xuân trong
niềm mong
Mỗi mùa xuân hoa ướm nhụy đơm
bông
Người nhân gian cái già đơm
thêm tuổi
Xuân là cung bậc bốn mùa thay
đổi
Nên xuân đi xuân đến vẫn còn
xuân
Nhưng người đi người đến thoáng
bâng khuâng
Nhất Chi Mai, em có còn đâu đó
???
Nụ Cười Điểm Hoa
Xuân đi hoa lá rụng rơi
Xuân về hoa lá mỉm cười lá hoa
Xuân mơ êm ấm chan hòa
Xuân mộng hương sắc nhẹ xoa
nhân tình
Xuân về ánh ngọc lung linh
Xuân đi mai đứng đầu đình trổ
bông
Xuân tàn sắc có phai không
Xuân tan hương hỡi nhẹ lồng gió
bay
Tình xuân nán đợi đêm ngày
Nụ xuân còn đó hây hây ửng hồng
Tầm xuân qua những đêm đông
Đón xuân đeo đá trổ bông xuân
về
Xuân không lỗi hẹn ước thề
Xuân đi ươm sắc xuân về ươm
hương
Xuân về vướng nhụy tơ vương
Xuân đi rơi rụng sắc hương phai
tàn
Nhưng xuân còn mãi nhân gian
Nụ xuân còn đó, bên đàng trổ
bông
Xuân đi xuân có xuân không
Xuân về xuân có chờ mong ai
người
Không xuân khép mở đẹp tươi
Có xuân chúm chím nụ cười điểm
hoa.
Mê-Giác đây rồi !
Tháng 01-2006
Hai bên núi đá lưng
đồi
Người đâu lại đến tô bồi tâm
hương
Bỗng trầm vang vọng
pháp vương
Cùng nhau dìu dắt trên đường về
xưa
Bến mê bờ giác ai
đưa
Sông đau biển khổ ai chưa tỉnh
hồn
Trời chiều đổ bóng
hoàng hôn
Màn đêm khép lại đã mòn tử sinh
Từ lâu che khuất
tánh linh
Đắm chìm lục đạo quên mình là
ai
Xưa nay lặn hụp
miệt mài
Đường về quê cũ dấu hài dặm
băng
Đêm dài không cả
ánh trăng
Canh khuya mòn mỏi nhập nhằng
ngàn sao
Mộng mơ còn hỏi
chiêm bao
Một chùy đập vỡ cây đào trước
sân
Tử sinh như áng phù
vân
Giác mê như bóng sương ngân
treo cành
Nụ cười hàm tiếu
tinh anh
Nở trên môi ngọt trong lành
thơm hương
Hòa trong vi diệu
pháp vương
Thong dong rảo bước trên đường
ta đi. |