Tuyển
tập 10 bài - thơ Mặc Giang - 51
(Từ bài
số 501 đến số 510)
01. Xin
cảm ơn người !
02.
Những con người chịu khó
03. B́nh minh thắp sáng nụ cười
04. Thơ
tôi để đó tôi chơi
05. Bước
qua ngưỡng cửa dị đồng !
06. Chỉ
c̣n vang tiếng vọng !
07. Tôi
vẫn cứ ra đi !
08. Là
của Việt Nam
09. Lại
động đất Kashmir
10. Tôi
là một người đầu bếp
Xin cảm
ơn người !
Tháng 10 - 2005
Tôi xin cảm ơn anh,
Tôi xin cảm ơn chị,
Tôi xin cảm ơn em,
Tôi xin cảm ơn người,
Đă ngân cao tiếng vọng, vượt
thoát mọi giai tầng
Để đưa thơ tôi bay đi, đến mọi
khung trời cao rộng
Đă ch́m lắng ngôn từ, xuống tận
đáy thâm sâu
Để đưa thơ tôi rơi rụng, đến
mọi ngơ ngách đau thương
Tao đàn réo rắt
du dương
Cung đàn ḥa điệu
vấn vương cung đàn
Ḥa reo thanh
sắc âm vang
Ư thơ thánh
thoát băng ngàn bay đi
Đàn tranh, sáo
trúc diệu kỳ
Đàn bầu nhuận
sắc vân vi tuyệt vời
Xa tít biển
khơi
Trùng dương
ngưng sóng
Mờ mịt núi rừng
Bóng gió ngừng
lay
Nhờ anh, thơ
của tôi rung động trời mây
Nhờ chị, thơ
của tôi hoa lá rung cây
Nhờ em, thơ của
tôi đong đầy t́nh tự
Tiếng của anh,
bóng chiều vương lệ sử
Lời của chị,
đêm về gợi niềm riêng
Giọng của em,
canh khuya chưa ngủ quên
Cùng ḥa điệu
cho b́nh minh thức dậy
Thơ của tôi
Chỉ là những
chữ đơn sơ, vo tṛn trang giấy
Nhưng nhờ anh,
biến thành nước lênh láng tràn bờ
Nhưng nhờ chị,
biến thành sông âm ả nên thơ
Và nhờ em, biến
thành ḍng lung linh rung động
Xin cảm ơn anh,
cho thơ tôi triều dâng vỗ sóng
Xin cảm ơn chị,
cho thô tôi man mác trùng dương
Xin cảm ơn em,
cho thơ tôi rào rạt t́nh thương
Xin hiến tặng
cho đời, và gieo vào ḷng nhân thế.
Những
con người chịu khó
Tháng 10 - 2005
Tôi đă thấy, những con người
chịu khó
Một tấm ḷng trang trải biết
bao nơi
Một tấm thân dài năm tháng dập
vùi
Sỏi đá cũng ṃn, huống chi là
sức lực
Đă hy sinh, th́ không có lằn
mức
Đă chịu đựng, th́ không có
lượng dung
Cứ miệt mài, và nỗ lực tới cùng
Muốn buông bớt nhưng ḷng không
cam được
Đôi lúc mềm đau, nghĩ ḿnh bạc
phước
Cho th́ nhiều, nhưng nhận chẳng
bao nhiêu
Nên có khi nằm trên gác cô liêu
Bỗng cơ cảm những nỗi niềm
quạnh quẽ
Nhưng th́ thầm nói khẽ
Cho th́ cho, chứ nhận, chẳng
cần ǵ
Sống ở đời, đừng câu nệ cái chi
Nếu không làm, th́ ngày mai
cũng chết
Xoay chiều nghiêng lệch
Mở cửa tâm hồn
Đức hy sinh, không có chỗ thiệt
hơn
Đức chịu đựng, không có nơi
chứa chấp
Đă “thi ân”, không nên cầu đền
đáp
Đă “thí đức”, không nên vọng
nhớ ơn
Miễn làm ǵ có ư nghĩa là hơn
Vẫn tốt hơn là không làm ǵ
được
Hễ c̣n sống, c̣n làm, không nói
trước
Nếu chết đi, từ tạ, thế là xong
Nên an vui cho trọn vẹn tấm
ḷng
Kẻo uổng phí một lần vào sinh
tử.
B́nh
minh thắp sáng nụ cười
Tháng 10 - 2005
Tôi xin thắp ngọn đèn khuya
Nh́n trông những nơi leo lét
Tôi xin vào trong ngơ kẹt
Nh́n trông mảnh tối cuộc đời
Tôi xin vào nẻo đơn côi
Nh́n trông những người cô độc
Tôi xin vào nơi hẻm hóc
Nh́n trông cuộc sống âm u
Tôi xin vào chốn mịt mù
Nh́n trông mảnh đời đau khổ
Này anh, cho đến nay, sao anh
vẫn như thế
Này chị, cho đến nay, sao chị
vẫn buồn đau
Này em, cho đến nay, sao em vẫn
ưu sầu
Đường thân phận c̣n dài, chưa
qua khỏi
Nơi leo lét, dễ
ǵ hết le lói
Nơi ngơ kẹt, dễ
ǵ hết tối tăm
Nơi hẩm hiu, dễ
ǵ hết vắng tanh
Nơi khốn khổ, dễ
ǵ không mù mịt
Có quan tâm,
nhưng thật ra quá ít
Từ quan tâm, mà
thực hiện, c̣n cách xa
Năm từng năm
luôn vây bủa chiều tà
Không b́nh minh,
th́ làm sao tỏa rạng
Ai hiểu được
hoàng hôn soi chạng vạng
Ai hiểu được
đom đóm rọi bóng đêm
Biết cảm thông,
và chưa bị lăng quên
Đă an ủi phần
nào cơn ấm lạnh
Xin chào nghe,
xin ve sầu cất cánh
Xin chào nghe,
nào em, nào chị, nào anh
Xin một mai sớm
gió nắng trong lành
Đừng có măi
hoàng hôn và đêm tối !
Thơ tôi để đó tôi chơi
Tháng 10 - 2005
Tôi làm thơ để
đó tôi chơi
Tôi làm thơ để
đó khơi khơi
Cho dù mai có
giă biệt cuộc đời
Tôi vẫn nghe những
lời thơ vang tiếng
Nương theo làn
hương khói quyện
Quay về nh́n chốn nhân gian
Thơ tôi c̣n rớt bên đàng
Tôi xin góp nhặt gởi ngàn thiên
thư
Một cuộc đời, có mặt, vẫn c̣n
dư
Nên khi mất, không bao giờ thấy
thiếu
Trái vẫn đơm trên đầu cành nặng
trĩu
Hoa vẫn cười khi hé nụ lên bông
Thơ tôi trôi nổi trên sông
Tôi xin vớt lại chờ hong nắng
chiều
Đêm về gơ cửa cô liêu
Vầng thơ mở lối yêu kiều hoan
ca
Trăng khuya, vàng vọt trăng ngà
Gió khuya kéo gió la đà nghe
sương
Thơ tôi trầm lắng vương vương
Tôi t́m dấu tích thương thương
trở về
Đôi bờ vỗ sóng bên đê
Buông thuyền gác mái, gối kề
đêm sông
Thơ tôi reo nước bềnh bồng
Lênh đênh mặt nước theo ḍng xa
khơi
Thơ tôi để đó tôi chơi !
Bước qua
ngưỡng cửa dị đồng !
Tháng 10 - 2005
Nếu không lửa làm sao có khói !
Nếu không tiếng làm sao có lời
!
Nếu không tăm làm sao có hơi !
Nếu không dấu làm sao có vết !
Điều quan trọng là đừng nên
thêu dệt
Sống ở đời, đừng bới vết t́m
lông
Cái con quay như chong chóng,
xoáy ṿng
Chỉ có yên, khi b́nh tâm, tĩnh
lặng
Nghe những tiếng thương yêu
trong đêm vắng
Thắp đèn khuya soi rọi nẻo tâm
tư
Để con tim, nếu có chỗ c̣n dư
Chỉ xin chứa đức dung từ chan
chứa
Đời đă khổ, đừng gieo thêm khổ
nữa
Đời đă đau, đừng chồng chất
thêm đau
V́ t́nh người, hăy dành chỗ cho
nhau
Đành chấp nhận những ǵ không
chấp nhận
Đừng trách cứ bùn lầy sao cặn
bẩn
Đừng vọng cầu sao nước đục
chẳng trong
Là con người, đeo nghiệp dĩ
xoáy tṛng
Nếu thánh thiện, đâu c̣n trần
gian nữa
Bằng thân thiện, để cùng nhau
nương tựa
Bằng nhịp cầu, để nối kết cảm
thông
Hăy bước qua những ngưỡng cửa
dị đồng
Cùng ca hát trên hành tŕnh
nhân ái.
Chỉ c̣n
vang tiếng vọng !
Tháng 10 - 2005
V́ là mơ, nên tiếng kêu cốc cốc
V́ là chuông, nên tiếng vọng
boong boong
Chầm chậm, vang vang, thức tỉnh,
gọi hồn
Gơ liên tục những mê lầm, ảo
tưởng
Từ Hoa Tạng, bỗng vướng làn gió
chướng
Rơi tả tơi trên khắp nẻo trầm
luân
Thoảng có nghe, chỉ đứng lại,
giật ḿnh
Nhưng không đủ vượt thoát qua
ba cơi
Căn nhà xưa, ngày càng xa vời
vợi
Nẻo quay về, ngày càng tít mù
khơi
Ch́m nổi tử sinh, vật lộn từng
đời
Nên cuốn hút và mịt mờ đi măi
Tiếng cốc cốc, chỉ phút giây
ngưng lại
Tiếng boong boong, chỉ thỉnh
thoảng ngừng quay
Rồi trôi lăn theo nghiệp dĩ sâu
dày
Và chồng chất thêm nghiệp duyên
tác tạo
Hoa chân lư trở thành hoa diễm
ảo
Tánh chân như trở thành mộng
diêm phù
Chốn quê nhà rũ mục gởi thiên
thu
Ta thành kẻ lang thang không
định hướng
Mặt mũi ta, phủ hồng trần, biến
tướng
Vóc dáng ta, phủ gió bụi, biến
h́nh
Nên lạc loài trong biển cả vô
minh
Và chuông mơ chỉ c̣n vang tiếng
vọng !
Tôi vẫn
cứ ra đi !
Tháng 10 - 2005
Có người đă ngồi yên, 2500 năm,
không nói
Có người đă đứng lặng, 2000 năm,
dang tay
Một hiện sinh, như gió nhẹ bay
bay
Tôi cuốn hút, trầm ḿnh trong
giông băo
Vô thỉ là ǵ
Có thể là, thuở hồng hoang diễm
ảo
Vô chung là ǵ
Có thể là, thời cùng tận diễm
huyền
Tôi đi, chưa hết nẻo hoàng
tuyền
Nên không bỏ giữa ḍng đang
phiêu bạt
Một kiếp này thôi, tuy có nhiều
chua chác
Nhưng cũng kiếp này, lại có lắm
tin yêu
Nên tôi ca, khi nhịp khúc cầu
kiều
Và tôi hát, khi cầu tre lắt lẻo
Đường c̣n dài, tôi đi chưa cuối
nẻo
Lối c̣n xa, tôi đến chưa tới
cùng
Dù gian nan và huyễn hoặc mông
lung
Nhưng đứng lại, cũng mơ hồ đâu
đó
Nên tôi đi, để được nh́n cho rơ
Và tôi đến, để được thấy tận
nơi
Vẫn c̣n hơn dệt những nét vẽ
vời
Rồi h́nh dung lờ mờ trong trí
tưởng
Nếu vô thỉ, có tôi bằng h́nh
tướng
Th́ đến nay, tôi vẫn có đây này
Dù vô chung, chưa có chút mảy
may
Nhưng hiện hữu, th́ tôi đâu có
chết
Trong hư vô c̣n nổi lên một vệt
Biết đâu chừng dấu nét tự ngàn
xưa
Và lung linh cho đến tận ngàn
sau
Dù biến dạng nhưng vẫn là tôi
đó
Đêm đen bỗng bừng tỏa
Bỡi vết xẹt lưng trời
À, một ánh sao rơi
Đă từ muôn thuở trước
Cho dù thanh hay trược
Tôi vẫn cứ ra đi !
Là của Việt Nam
Thơ nhạc * Tháng 10 - 2005
Ta đi tới Nam
Quan
Ta đi tới Cà
Mau
Đi trên mọi con
tàu
Thăm những nẻo
đường đất nước quê hương
Ta đi vào Sài
G̣n
Ta đi ra Hà Nội
Đi và đi cho tới
Thăm mọi mến
yêu của phố của phường
Việt Nam ơi,
quê hương ta đó
Việt Nam ơi,
non nước Ba Miền
Thuở chào đời,
trong ta đă có
Da thịt nầy
gịng giống Rồng Tiên
Thăm Đền Hùng,
ngàn năm văn hiến
Thăm Thăng
Long, vật đổi sao dời
Thăm Cố Đô,
kinh kỳ khói quyện
Thăm Sài G̣n,
nét ngọc minh châu
Ta sẽ ghé Trường
Sơn, nghe rừng reo gió núi
Ta sẽ ghé Biển
Đông, nghe sóng vỗ triều dâng
Ta sẽ ghé miền
quê, nghe hương thơm đồng nội
Ta sẽ ghé châu
thành, nghe đô hội theo chân
Kia Hồng Hà,
vùng phôi sinh mở nước
Nọ Thái B́nh,
nhớ bao thuở hùng anh
Kia Cửu Long,
hàm rồng giao chín khúc
Nọ Đồng Nai, bồng
mây nước xanh xanh
Ta đi vào cuối
Nam
Ta đi ra đỉnh Bắc
Nh́n quê hương
gấm vóc
Ḷng nhắn gởi
ḷng t́nh tự yêu thương
Ta đi ra Hà Nội
Ta đi vào Sài
G̣n
Nghe tiếng quốc
gọi hồn
Đất nước nầy,
Non sông nầy,
Là của Việt Nam.
Lại động đất
Kashmir
Mặc Giang *
Viết cho trận động đất xảy ra tại Kashmir,
hơn 70 ngàn
người bị chết, hơn 100 ngàn người bị thương.
Lại động đất,
Lại sập, chùi,
Hơn bốn mươi
ngàn người, tích tắc bị chôn vùi
Cả một vùng đất
đôi co, biến mất
Vào cơi chết lạnh
lùng, không kịp nấc
Một cái ầm, đă
ch́m lấp, biệt tăm
Có c̣n chăng, một
bầu trời xám xịt, đen ng̣m
Những phóng ảnh,
phóng h́nh, đưa tin, nín thở
Nhà cửa tan
hoang, phố phường vụn vỡ
Cát đá chất chồng,
xương thịt nát tan
Lệ, bộc chảy
hàng hàng
Hai bờ mi tràn
trụa
Nh́n trông, ngơ
ngác, bàng hoàng
Không c̣n lời
nào nói nữa
Nông nỗi nầy,
không c̣n gọi là thiên tai
Mà trời đất
không c̣n chân, nên té nghiêng té ngửa dài dài
Để cho vạn vật
và con người, cam tâm gánh chịu
Hết Châu Âu,
Châu Mỹ, những hoang tàn chưa vá víu
Lại Châu Phi,
Châu Á, tràn đầy đổ nát thê lương
Chỉ vài tháng
thôi, mà bao nhiêu băi tang thương
Người người nghẹt
thở, nh́n bờ dâu chưa khép kín
Băo tố, lụt lội,
quét những vùng trời màu tím
Động đất, tai
ương, phủ những vùng đất màu đen
Những kinh
hoàng, chưa kịp trôi vào cơi lăng quên
Những thống thiết,
lại lù lù xuất hiện
Về thiên tai,
viết đă nhiều,
cứ nghĩ rằng,
tôi sẽ không thêm tiếng
Nhưng những thổn
thức của con tim, nên thảng thốt thành lời
Nếu do trời,
tôi sẽ chỉ mặt ông trời
Nếu do đất, tôi
sẽ dày cho xéo đất
Trời đất chi,
mà gieo rắc những đau thương chất ngất
Thiên địa chi,
mà ập phủ những oan nghiệt vô vàn
C̣n chi một cơi trần gian
Con người đón nhận phũ phàng
đắng cay
C̣n chi một cơi đọa đày
Con người tàn tạ, cỏ cây ră rời
Chỉ ba năm, ba nơi Châu Á
Đă ba lần, tam động quá tam
Số ngàn, đă quá ba trăm
Vùi chôn tức tưởi, sao cam hỡ
trời
Các châu kia nữa, nơi nơi
Chia nhau cay đắng, nghẽn lời
nhân gian
Đừng gieo thêm nữa hoang tàn
Đừng gieo thêm nữa nát tan, khổ
đời
Đan tâm thổn thức đầy vơi !!!
Tôi là một người đầu
bếp
Tháng 10-2005
Tôi là một người đầu bếp
Cái nghề nấu nướng, pha, chế,
là tôi
Thoáng nh́n qua, đă biết việc
ǵ rồi
Trong chốc lát, những món ăn đă
có
Nếu c̣n muốn dọn lên bàn, lên
cỗ
Cỡ b́nh dân, cỡ sang trọng, thử
nói tôi nghe
Chọn lựa xong, đừng có ngại, e
dè
Thưởng thức rồi, sẽ nhớ đời,
thượng hạng
Tôi là một người đầu bếp
Cũng ngần đó, nhưng có khi, sẽ
cho ăn xả láng
Cũng ngần đó, nhưng có khi, chỉ
dè sẻn, cầm chừng
Tùy số người, tôi sẽ biết lượng,
dung
Nên mang danh, có biệt tài tính
toán
Tự xưa nay, từ Vua, chúa, quan,
quân, sĩ, tướng
Đến b́nh dân, lê thứ, cũng tấm
tắt ngợi khen
Qua bàn tay tôi, tuyệt quá,
phát quên
Cả đường về, c̣n không nhớ, nào
hay tới cửa
Tôi là một người đầu bếp
Những khách quen, thường hay
nhớ bữa
Những khách lạ, ghé thử một lần
Khi đi, c̣n nhớ bước chân
Khi về, c̣n nhớ “mười phân vẹn
mười”
Chưa ăn, miệng thắm môi cười
Ăn rồi, c̣n để nụ cười dính môi
Tôi là một người đầu bếp
Tháng ngày dầu, khói bốc hơi
Quanh năm lửa táp, ră rời, phát
rêm
Cho nên có những giọt đêm
Vô t́nh đánh rớt bên thềm ai
hay
Cái nghề nấu nướng đắng cay
Khen chê, ngon dở, đọa đày,
trần lao
Đă mang, đành chịu, biết sao
Nếu buông, cuộc sống dễ nào,
tới đâu
Nghề nào cũng nặng ưu sầu
Nghề nào cũng nhọc, bể dâu vô
bờ
Đời tôi, đầu bếp, ố ô
Xin chào ngươi nhé, mệt khờ,
quá tay
Chào nghe, ông Táo loay hoay
Quay quanh xó bếp, biết ngày
nào ra
Cái nghề đầu bếp can qua !!!