|
MỘT
NGUỒN THƠ BẤT TUYỆT
Giáo Sư Bửu Ư

Mặc
Giang không phải là một người du lịch,chẳng phải là
một kẻ hiếu kỳ, càng không phải là một nhà chép sử,
nhưng trái tim của ông vươn tới cùng khắp mọi vùng
miền, t́m thấy qua đó những điểm chung nhất, chẳng
hạn khắp nơi đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt, xương
máu của từng thế hệ cha ông đă đổ ra để dành giật,
vun đắp và con người đă vật lộn triền miên với nghèo
đói, thiên tai, vùi ḿnh trong những tháng ngày bom
đạn tưởng chừng khó ḷng thấy lóe sáng ở cuối đường
hầm.
Có lẽ
đất nước từng trải qua lắm giai đoạn chia cắt, vùng miền manh múm,
thân sơ tứ tán, ranh giới nứt nẻ ra ngay giữa ḷng gia đ́nh, nghe ra
nhiều nỗi đứt đoạn trong không gian và thời gian, đến nỗi giọng nói
của người anh em cũng nghe ra lạ tai, cho nên tất cả mọi người mong
gặp lại nhau trong những mơ ước chung, dù nhỏ bé, học tập lại những
bài học vỡ ḷng làm con, làm anh em, cha mẹ, công dân, mới có thể
yêu thương mảnh đất ḍng sông nuôi nấng ḿnh, yêu thương mái nhà
xiêu lệch đầu đời để từ đó học tập yêu thương người khác.Và muốn
được vậy, con người phải biết đóng ngoặc lại bao nhiêu mảng tối
trong bức tranh lập thể toàn cảnh, ư phải phóng xa hơn lực, tâm phải
dạt dào hơn ư.
Với Mặc
Giang, người đọc cảm nhận rằng thơ không phải làm bằng chữ nghĩa,
thơ làm bằng cảm xúc. Và cảm xúc luôn ở vào tư thế sẵn sàng.
Mặc
Giang là con người ly hương lâu năm nhưng thường trực theo dơi nhịp
đập trái tim đất mẹ, buồn vui lẫn lộn với thời cuộc mà không ngừng
nói lên những cảm xúc theo cách riêng của ḿnh. Nhưng nhà thơ đă
phát nguyện không bỏ lỡ cơ hội trở về sống với thực tế để từng lúc
so dây t́nh cảm:
“Tôi
là một con thuyền đi muôn thuở
Cỡi
phong trần góp nhặt bụi phù sinh”.
Thơ Mặc
Giang có nhiều nét riêng biệt.
Thứ
nhất là thơ của ông lai láng, tưởng chừng khó cạn nguồn.
Tiếp
đến là nguồn thơ lai láng ấy trải dài, trải rộng ra đến bốn phương
trời đất nước, như thể nhà thơ muốn ôm trọn tất cả vào ḷng.
Đứng
trước một biển thơ như vậy, người đọc nào cá nhân chủ nghĩa nhất
cũng phải mềm ḷng và vui ḷng thu rút cái cá nhân của ḿnh lại để
chan hoà vào cảnh chung.
Một nét
khác nữa mà người đọc dễ dàng ghi nhận ở thơ Mặc Giang là cái nét
bộc phát ở một số câu thơ, khiến cho ta có cảm tưởng như câu chữ bắn
vọt ra từ búp sen thơ, và bài thơ trở nên một cuộc phối ngẫu giữa
vần điệu và cảm xúc cùng chữ nghĩa. Cho nên những vần thơ này không
tṛn trĩnh, không trau chuốt đẽo gọt, và nhờ vậy gần với người, gần
với đời.
Bất cứ
một cái ǵ một khi đă thành thơ đều trở nên bớt thật, nhưng đó không
phải là một sự xô lệch thực tế, điều ấy có một ư nghĩa chuyển hoá
làm cho sự vật trở nên gần lại với con người trong một mối tương
thân làm hoà hoăn những sắc cạnh giữa đời và đồng thời giúp con
người dễ dung nạp thực tế hơn.
Con
người ta, dù dọc ngang hải hồ, danh vang hiển hách, cũng trở thành
nhỏ bé vô cùng trước non sông đất tổ và những lẽ thường hằng của
trời đất.
Nhà thơ
của chúng ta mơ ước đem hết tâm tư của ḿnh ra đo đạc mọi chiều của
đất nước quê hương “để nâng niu từng cái nhỏ mảy may”.
Thơ Mặc
Giang chất chứa cái chiều tâm tư thống thiết ấy.
GS Bửu
Ư |