Mở cửa nguồn tâm
-o0o-
Tôi lại thoảng nghe đâu đây mùi hương đạo pháp từ
những bông hoa “bất tử” trong vườn thơ của thi sĩ
Mặc Giang đang ngược gió bay về. Và rồi sau chuyến
về thăm làng, mưa bay lất phất khi trở lại chùa,
ḷng lại nhớ quê hương da diết, bỗng gặp được vườn
hoa ấy.
Qua
“Mở cửa nguồn tâm”, th́ ra:
Chúng
sanh khổ, lặn hụp trong bốn bể
Nước
mắt nhiều, hơn bốn biển đại dương
và
Dây
oan trái, kết chặt sự năo phiền
Không
tỉnh ngộ, muôn đời đeo đẳng măi.
Ḍng
thơ như một hồi chuông thức tỉnh mọi người hăy
quay về với con người thật của chính ḿnh, biết
đời là bể khổ để tỉnh mộng mà về bến giác. Một
vườn thơ đầy hương hoa, song những bông hoa không
khoe sắc rực rỡ giữa đất trời mà là những đóa hoa
giản dị hiền ḥa, dịu dàng nho nhă tỏa hương, mùi
hương đức hạnh. Đó cũng chính là cái quư giá nhất
mà chúng ta hằng nâng niu trân trọng. Chính hương
đức hạnh mới có thể ngược gió tỏa hương khắp muôn
phương. Khi hoa hương đạo pháp trổ bông, con người
nh́n nhau bằng ánh mắt thân thiện, trao cho nhau
niềm tin yêu, hàn gắn lại sự đổ nát hay vết thương
ḷng:
Hoa nhân ái trao cái nh́n thiện mỹ
Biển trần ai sẽ trổ đóa tin yêu
Biển gian truân sẽ ươm nụ mỹ miều
Xây dựng lại những hoang tàn đổ nát
(Hoa nhân ái)
Và
như thế chúng ta được chiêm ngưỡng từng loại hoa,
tận hưởng hương vị ngọt ngào của nó ḥa vào sức
sống mới. Hẳn bạn cũng sẽ cảm nhận một điều ǵ đó
nhẹ nhàng b́nh yên và thanh thản, đó chính là cửa
ngơ đạo hạnh với hương vị giải thoát của những
người con yêu quư trong ngôi nhà chánh pháp. Và
đây:
Hoa đạo pháp nở trên ḍng sanh diệt
Tỏa hương từ khắp ba nẻo sáu đường
Tỏa hương bi khắp pháp giới muôn phương
Cho vạn hữu kết cành dương cam lộ
Lấy
từ bi cam lồ mà tưới mát cho nhân loại. Nơi nào có
khổ đau, th́ thi nhân muốn nơi ấy có ḍng suối
ngọt ngào của từ bi ngang qua.
Ngày nay trong thời đại công nghiệp hóa, trong
nhịp sống hiện đại hóa này, nhiều ngôi chùa khang
trang mọc lên, nhưng nếu xây chùa mà không “xây
người” theo hướng sống thơm hoa chánh pháp th́ rốt
cuộc có lợi ích ǵ. Vậy, xây dựng một con người
hoàn chỉnh có nhân cách, có đạo vị là điều cần
thiết đầu tiên. Khi “mở cửa nguồn tâm”, hẳn bạn sẽ
thấy cuộc sống tuy khổ đau nhưng tràn đầy t́nh
thương, bởi trong thi tập này, tác giả đă chuyển
tải cả một vườn thơ đầy hương hoa, cho chúng ta
tỉnh giác khi trầm tư về thế cuộc để quay về với
chánh niệm, gởi tất cả vào hư vô thiên thu cho
ḷng thanh thản:
Những hơn thua tranh chấp gởi thiên thu
Biết nh́n nhau cảm thông và chia sẻ
Bài
thơ hay của Mặc Giang giúp bạn t́m về suối nguồn
an tịnh của tâm ḿnh. Thi sĩ đă từng mong mỏi “hăy
lặng yên và đưa nhau qua khổ ải, d́u dắt nhau về
ngưỡng cửa yêu thương”. Chính hương vị ngọt ngào
đó đem lại lợi ích thiết thực cho con người, là
nền tảng để xây dựng và hoàn thiện một con người
đạo hạnh.
Phải thế không anh trao cho nhau lành mạnh
Phải thế không em trao cho nhau t́nh thương
…Cùng dựng xây trang trải đóa thanh lương
Hương
dịu ngọt ấm ḷng đêm giá lạnh
(Hoa Phật pháp)
Dù
cuộc sống ngày lại ngày qua với bao nỗi khổ chồng
chất như “hoa tủi thân xếp cánh sầu hé nắng, dáng
buồn sầu khép lá mộng ru mơ”, nhưng hăy “đừng
tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng”, v́:
Cuộc đời là một bản trường ca em nhé
Không cung đàn mà trổi khúc ngân vang
Khi đau thương khi hạnh phúc kéo màn
Đại nhạc hội ai không là ca sĩ
Cuộc đời là một vỡ kịch, vỡ tuồng chèo, khi kết
thúc kéo màn th́ niềm vui lại im bặt trong tăm tối,
bởi con người sinh ra trong tăm tối vô minh và
biển khổ. Nhà thơ đă vỗ về ôm ấp chia sẻ, an ủi
động viên bằng vần thơ ấm áp t́nh người, sưởi ấm
trái tim ta: “Đau buồn chi trần thế biết bao người.
Hăy bầu bạn cùng trăng ngàn gió núi”.
Thơ
Mặc Giang sao mà thân thương tŕu mến đến như vậy,
cảnh vật cũng có hồn, cũng biết yêu thương và chia
sẻ nỗi niềm với mọi người. Một đóa hoa luôn ở bên
ta và nhắc nhở th́ thầm: “đừng quên tôi mỗi khi
lâm cảnh ngộ”.
Chao
ôi! nhà thơ đă đem đến cho chúng ta những giây
phút thăng hoa và tịnh hóa hồn ḿnh. Ta cảm nghe
ḷng nhẹ như có cánh bay, không c̣n than khóc
trước khổ đau và biết phương pháp chuyển nghiệp:
Khổ
là ǵ? Cuộc đời tại sao là biển khổ.
Bởi nhiễm ô huân tập tự xưa nay
Tập
càng huân th́ khổ lại càng dày
Như
bóng theo h́nh, như vang theo tiếng.
Cho nên ta phải:
Biết
nhận chân trước mắt, cứ như thế mà đi
Hoa tứ diệu đế, thơm hương đường giải thoát
(Hoa
tứ diệu đế)
Thế mới biết tâm
là chủ tất cả, như một họa sĩ vẽ tất cả cảnh tượng.
Hăy “mở cửa nguồn tâm” để trở về với nghĩa sống
chân thật.
Hoa vẫn nở, hương vẫn thơm măi bên đời, thơm ngát
muôn phương. Hoa tàn và trái đắng giờ nhường chỗ
cho đóa hoa vô ưu, hoa của đức hạnh và bốn mùa
tràn ngập t́nh thương. Bạn có thấy và cảm nhận ra
chăng !
Xin tặng em một bông hoa rạng rỡ
Nở trong ḷng thành một đóa từ tâm
Thanh
thiên hơn bát ngát của trăng rằm
Tỏa
hương sắc thương yêu cùng nhân thế
Mặc
Giang cho ta món quà tinh thần vô giá, đó là món
quà pháp. Và trong tất cả quà, th́ quà pháp là quư
nhất phải không các bạn! Vậy th́ “đóa hoa đạo pháp”
tôi đă trao cho anh rồi đó, hăy cầm lấy mà vui vẻ
lên đi, để chuyển hóa uế nghiệp thành tịnh nghiệp,
để vườn tâm măi tỏa ngát làn hương giới hạnh, theo
gió khắp đến muôn phương. Đó mới là đích thực “mở
cửa nguồn tâm”.
Huế
2009
Thu
Hồng