Ḷng Thành
-o0o-
“Mọi hiện hữu trong
cuộc sống hồng trần
Như ḍng chảy trùng
trùng nhân duyên khởi”
Mặc Giang
Ngày ấy, tôi như cánh nhạn lẻ loi tẻ nhạt bơ vơ
trước muôn ngàn lối đi bí ẩn của cuộc đời. Tôi cất
tiếng hát buồn tênh để gọi bầy trông bạn nhưng
chẳng có tiếng nào đáp trả dù chỉ một lần thôi.
Cho đến một hôm, tôi đang u buồn theo dơi những
bước lang thang của đôi chân bao lần muốn ngă qụy,
lẩn thẩn như người khách lạ cố t́m người quen.
Hạnh phúc thay ! tôi đă gặp được vườn hoa Đạo Pháp
của thi sĩ Mặc Giang. Tôi mải miết rong chơi trong
đó, chiêm nghiệm từng loại hoa với cuộc đời. Ôi !
một vẻ đẹp lạ thường, cái hương đức hạnh, hương từ
bi, hướng chánh pháp … đang ngược gió lan tỏa khắp
muôn phương. Mặc Giang ! người lữ khách đi t́m
trăng sao cửa động, đá đầu non trên “chiếc cầu mộc
mộc” cheo leo giữa thế giới ba ngàn. Người đă trao
cho tôi đóa hoa giác ngộ, những lúc này đây, tôi
đă ngửi được hương vị giải thoát và lần theo đó mà
chuyển hóa tâm ḿnh qua những lời thơ tràn đầy
nhiệt huyết, chân thành, thân thiện. Tôi đă t́m
thấy sự tịch tịnh của tâm hồn, và cuộc đời tôi đă
được hồi sinh từ dạo đó…
Và
cứ thế, theo thời gian, lá vẫn trải ḿnh xanh non
mấp máy xinh xắn như miệng em bé thơ ngây, những
cành non đâm chồi nảy lộc óng ả xanh tươi. Hoa Đạo
Pháp nở rộ. Những vần thơ của thi sĩ chan chứa
t́nh người như những làn mây lướt qua làm dịu lại
ánh nắng mặt trời để sưởi ấm ḷng người. Xa xa,
từng đàn én chao liệng gọi bầy ríu rít, vui tươi
như hát lên bài ca muôn thuở của đất trời ḥa cùng
lời ca của Mặc Giang ca ngợi hương hoa Đạo pháp.
T́nh người tỏa sáng. Niềm tin yêu cuộc sống được
thắp lên. Những cánh hoa vần vũ, lên xuống, lại
qua giữa đôi bờ t́nh thương và trí tuệ. Những đóa
hoa vẫn cứ hé nở, khởi sắc, ươm nhụy và tỏa ngát
hương lành :
“Hoa Chân Lư tỏa
thường hằng bất biến
Nở an nhiên cho vạn
hữu tồn sinh
Một là hai, hai là
một nguyên trinh
Không biến hoại trên hành tŕnh giải thoát »
Lần nữa dạo chơi giữa cơi trần, tôi lại bắt gặp
Vườn hoa Đạo pháp của thi sĩ Mặc Giang qua Mở Cửa
Nguồn Tâm 2. Đây là nơi lư tưởng nhất để cho ta
t́m lại với chính ḿnh, Vườn hoa ấy, mỗi loại hoa
là một trong muôn vàn trân quư của gia bảo Phật
pháp, làm kim chỉ nam cho lộ tŕnh t́m về bờ giác,
giúp con người t́m lại Phật tánh trong căn nhà
thâm tâm của ḿnh :
« Mở rộng, không c̣n
đâu chốt khóa
Cửa nào khép gió lộng
càn khôn
Nguồn sống, muôn đời
luôn sáng tỏa
Tâm như, muôn thuở rạng sắt son »
Thiết nghĩ, nếu đă bước chân vào cuộc đời th́ phải
chấp nhận nỗi dày ṿ của thế cuộc với bao đợt sóng
trần ai. Song đến với thơ Mặc Giang, suối nguồn
luân lư đạo đức chuẩn mực, mở ra cho cuộc sống
đương đại, cho con người đang sống trong biển trầm
luân sinh tử nghiệt ngă của vô minh, một cơ hội
chuyển hóa, quay về với cội nguồn thánh thiện. Từ
đó bạn sẽ hiểu rằng, nỗi đau của trần thế chẳng
qua chỉ là một thoáng thăng trầm cho bước đường
ước hẹn. Và một ngày kia, bầu trời sẽ lặng gió mưa
bay, bể đời sẽ không c̣n những con sóng năo phiền
nhấp nhô nơi cơi nội. Đó chính là tấm ḷng và tâm
huyết của nhà thơ :
« Tôi viết, cho đời
bớt khổ đau
Đừng mang cay đắng
tạo ưu sầu
Đừng mang oan nghiệt
xây phiền lụy
Mà tỏa hương thơm đượm sắc màu »
Giữa cuộc lữ «Vạn sầu đeo thế kỷ », thi nhân đă
gieo trồng, un đúc cả một Vườn hoa Đạo pháp chan
chứa t́nh thương, nở b́nh yên, thanh thản. Nhà thơ
đă hàn dựng lại cả một cuộc tái sinh thầm lặng để
cho mọi người ai ai cũng có cơ hội tiếp xúc thẳng
với bổn tâm, trực tiếp nghe ḍng sông tâm linh
đang ngày đêm trôi chảy về miền chân như bất hoại,
làm cho tâm hồn con người trở nên thuần tuư, cảm
thọ, nhẹ nhàng, thanh thoát, và an lạc, vững vàng
bước đi trong cơi vô thường.
Hoa Đạo pháp đă đơm bông !
Nhà thơ đă trao tặng cho ta món quà tinh thần vô
giá. Thi sĩ không chỉ để dành tặng ngày sinh nhật,
ngày lễ … mà đây chính là những đóa hoa Người tặng
cho ta suốt cuộc đời, là hương ngát t́nh thương
bàn bạc diêm phù, là ngọn lửa ấm nồng trong đông
dài giá lạnh, tiếp thêm sức mạnh nghị lực để mọi
người b́nh thản bước đi trên sáu nẻo ba đường :
« Vô thường cất bước
rong chơi
Mở ra gót ngọc, ngát
lời hoan ca »
Với t́nh thương cao thượng, với ḷng bi mẫn xót
thương cuộc đời, từ ư thức sâu sắc, nhà thơ đă ươm
trồng cho nhân gian nhiều loại hoa. Chính v́ vậy,
« Trên đất trồng nhiều hoa th́ đâu ngại ǵ cỏ dại …»
Ôi !
Có những người đi qua cuộc đời
Chẳng để lại một mảy may bóng dáng
Có
họ hay không th́ đời vẫn thế
Nhưng có những người đi qua lặng lẽ
Cơi phiêu trầm không vẽ nổi chân dung !
Trầm mặc Kinh kỳ
Ngày 20 tháng 4 năm 2009
Hoàng Thu