|
Lời giới thiệu
(Trích
Lời Giới Thiệu - Hành Tŕnh Quê Mẹ)
Lư Việt Dũng

Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài
niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Tŕnh
Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri
thiên mạng, nhưng lại luôn ghi ḷng tạc dạ, nâng niu
trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân;
tác giả c̣n hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết
thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang,
hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác.
Hoài niệm và ước mơ ấy đă trở thành chất liệu tài
bồi cho ḍng thơ với chủ đề Hành Tŕnh Quê Mẹ
tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi
nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự
cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hănh của
trào lưu thi ca hiện đại.
Tập thơ Hành
Tŕnh Quê Mẹ, trước tiên cho người đọc một sự bất ngờ đầy thú vị
về quá tŕnh dong ruổi của tác giả trên các nẻo đường đất nước Việt
Nam. Với các địa danh và một vài chi tiết chấm phá của mỗi nơi, tác
giả đă nói lên t́nh tự của ḿnh như một người con chính thống của
các vùng đất mà tác giả đi qua. Tập thơ có thể được xem như là một
quyển địa lư thi, một bản địa chí tóm tắt cho những ai chưa có dịp
đi xa hoặc chuẩn bị cất bước lên đường làm một cuộc viễn du xuyên
Việt. Riêng tôi vốn là một người trải bước giang hồ khắp 62 tỉnh
trên cả nước, nên càng có sự đồng cảm cao với tác giả, bởi qua những
“quê tôi” của Mặc Giang, tôi như sống và thấy lại các nơi mà có lần
ḿnh đă tạm dừng bước.
Về h́nh thức, tập
thơ được viết bằng nhiều thể loại, có thể xem là thơ tự do, tuy
nhiên lục bát vẫn giữ vai tṛ truyền thống của nó ở những nơi mang
nặng t́nh tự dân tộc. Về nội dung, tác giả biết dung ḥa đan xen nỗi
niềm hoài cổ và phong cách hiện sinh. Ở đây, người ta bất chợt ngậm
ngùi về một thời lịch sử, về một vùng địa lư gắn liền với bao biến
cố đă qua. Ngậm ngùi mà không oán trách. Ngậm ngùi để trực nhận công
đức của tiền nhân, để nh́n lại ḿnh, để thế hệ hôm nay càng có ư
thức xây dựng cuộc đời, ǵn giữ và phát triển đất nước.
Thoát ra ngoài những
phạm trù hạn cuộc về ư thức, và nhằm trở về nguồn cội, tác giả lúc
nào cũng xem mọi miền quê Việt Nam là “vùng đất hứa” là nơi
“quy cố hương”. Qua đó, đă hoàn thiện hoá những h́nh
ảnh tưởng chừng đă rạc rời v́ thương hải tang điền, hay bị tha hoá
bởi làn sóng văn minh cơ khí. H́nh ảnh đó là ai? chính là những
thanh niên, thanh nữ, thôn nữ, nông dân, chinh nhân ….; họ là những
con người đầy cốt cách và nghĩa khí. Có thể nói, chỉ những thi nhân
nào mang trong ḷng nhịp đập của trái tim Việt Nam, niềm tự hào dân
tộc và sự vững tin vào linh khí Việt Nam mới có thể có được phong
cách thi ca đó.
Qua đó chúng ta thấy,
sự từng trải của tác giả qua các địa phương Viêt Nam cũng là sự đi
qua các nẻo đường của tâm thức, để cuối cùng trở về với quê hương
bản nguyên - quê hương vô tận vô biên tế. Vậy, ư niệm về Tổ quốc quê
hương của Mặc Giang là ư niệm về những giá trị văn hoá vật chất và
tinh thần, cụ thể là tâm linh của mỗi người chúng ta. Nói cách khác,
Tổ quốc hiện hữu một cách trọn vẹn ngay trong mỗi vùng đất, mỗi ngọn
núi con sông của mẹ Việt Nam, được vun đắp bởi xương máu, mồ hôi,
nước mắt của tiền nhân; vừa hiện hữu trong hơi thở cha ông, trong
từng nếp suy tư và ḍng máu chúng ta đang mang.
Ôi ! “một nắm
xương khô nghe ḷng da diết, mộ giọt máu đào thấm nhuận non sông”.
Quê hương bây giờ và ở đây, bạt ngàn vô tận nhưng cũng
ngay trong tầm mắt, gang tay của mỗi chúng ta. Mong quư đọc
giả hăy cùng thi nhân cưu mang và sống trọn vẹn với quê hương điền
địa của ḿnh.
Tháng 4/2007
Tiến sĩ
Lư Việt Dũng
Cẩn chí |