|
Lời giao cảm
Vô
lượng kiếp nổi nênh với những tháng ngày không tưởng, ta đă là ai ?
Sau cuộc truy t́m một câu trả lời cho riêng ḷng, ta sẽ thấy ḿnh
thênh thang giữa miền vô trú, ươm hoa cho nở ngọt ngào, kết tinh cho
bớt hư hao, trải ḷng và sống trọn những tháng ngày như thật đạo, tự
t́nh cùng với áng mây trôi nắng mưa không quản ngại.
Ta có
là riêng ai. Ta đă là tất cả rồi.
Ta đă
hoá thân mầu nhiệm trong từng loài giun dế, ngày đêm cất tiếng hoan
ca. Ta đă hiện h́nh trong muôn ngàn thân phận, biến suy theo ảnh ảo
ḍng đời để kết tinh thành vạn lần thay áo cũ.
Thơ,
bắt gặp ở Mặc Giang, một lời định nghĩa, ngắn mà tṛn:
" Có
người hỏi từ đâu tôi cảm hứng
Để
mở đầu và viết những vần thơ?
Tôi
nói rằng, cuộc sống, ấy là thơ
Và
nhân thế, đó là nguồn cảm hứng"
(Đâu nguồn
cảm hứng)
Dạo
chơi cơi thơ Mặc Giang, ta sẽ dễ dàng bắt gặp nguồn tư tưởng này
miên man với sức sống mănh liệt. Ông rêu rao con chữ trên bao thân
phận cát bụi lang thang nhằm biến vần thơ thành lời ru vỗ về an ủi
mỗi mỗi cụm lách lau. Từng ư tưởng chạm va và lặng lẽ trôi đi như
ḍng sông vắng gió, thế nhưng, bên trong ḷng nước đó, vạn trạng
đang cuồn cuộn xô dạt với lắm h́nh hài thăng trầm giữa hai nghĩa áo
cơm. Đọc thơ ông, ai không nhận ra, sao chất thơ lại gần đời đến vậy!
Trên
chuyến xe nhân thường trăm hướng vạn dặm rẽ lối bương băng kia, mỗi
người tự cho phép ḿnh t́m một góc riêng đăm chiêu nghe ngóng, tư lự
luận suy. T́m măi ? ở đâu nhỉ ? chẳng lẽ lại không đủ can đảm để
chuyển bánh với chuyến xe đời sao ? một tiếng ho rất khẽ, không phải
để bảo với thế giới rằng ta đang hiện hữu. Tiếng ho khẽ đó chỉ để
nhắc rằng ta đang sống và rất gần gũi với cơi người ta. Đây rồi, MẶC
GIANG, ông đang ngồi một góc rất khiêm tốn trên chuyến xe, bên cạnh
là hàng ngàn hiện thân cuộc thế. Quan sát, lắng tai, nghe ngóng từng
âm thanh rất nhỏ của tiếng mưa rơi oằn vai ngọn cỏ, từng tia nắng
yếu ớt của ngày không ấm; để rồi, bất chợt, người thơ bặt ra những
ḍng tâm sự ứa nghẹn, bao dung, chan chứa t́nh người.
Đêm
đă qua, ngày vẫn tàn, cơn đau tử sinh c̣n tỉ tê về hờn dỗi. Và nơi
kia, phía tận cùng cơi chết, vẫn ngập tràn những dấu hiệu hồi sinh.
Rụt rè, vài ḍng trân quư, tôi gắng gh́ ng̣i bút rưng rưng của ḿnh
tri ân cuộc hội ngộ với những lời tâm sự MẶC GIANG, người vẫn ngày
ngày âm thầm thả vào ḍng sông những phiên khúc ngọt ngào ngày mới,
làm ngập tràn trong âm điệu yêu thương. Chính lúc này, sự sống lại
được định h́nh, t́nh người tiếp lửa ca reo, cơi nghèo dâng dâng thêm
ḷng mênh mông cúi đầu lời bi nguyện.
Hiếu
Quang - 2008 |