|
MẶC GIANG KHÔNG BÁN THƠ
ĐÂU
THẾ HUYỀN

Đứng
dậy loanh quanh một ṿng. Khu vườn cuối đông trổ đầy
hoa dại, những cụm nứt nẻ tím vương, mấy chùm ngũ
sắc kiêu hănh, bụi cúc dại cũng tím biếc hoan ca,
rồi những loài không tên hay không biết tên vẫn hài
ḥa nhịp sống. Mấy con chim vui reo giục mặt trời
khan hiếm mùa đông lên thăm hỏi. Loanh quanh một
ṿng. Đây là ṿng thứ ba rồi. Không, thứ tư. Mà thứ
năm mới đúng. Bắt đầu một việc ǵ quả thật là điều
quá khó khăn, kể cả tiếng nói riêng thầm. Chúng nó
đang xô đẩy nhau. Vâng, cảm xúc, tôi nghe rơ ràng sự
tranh chấp của chúng. Cũng phải hiểu và bỏ qua thôi,
tại ḍng cảm xúc nào cũng muốn tuôn ra từ ng̣i bút
sớm nhất. Nguy hiểm. Bao ng̣i bút đă khô khan rồi mà
chưa thành ḍng được bởi sự tranh chấp này, dù có
lắm điều để viết.
Ôi, nấm mộ. Tôi
lại nghĩ đến nấm mộ. Phải bắt đầu từ nấm mộ thôi, những nấm mộ quen
thân của muôn vạn niềm diễm tuyệt. Mặc Giang ơi, tôi lại rung cảm về
người thơ với nấm mộ mất rồi.
Nấm mộ, trước
mắt tôi là nấm mộ. Mặc Giang trở thành nấm mộ khi nào mà nơi đó lại
tái sinh, lại nảy mầm những lời thơ bất biện, miên man? Tôi đang
ngồi với nấm mộ, nơi giao thoa giữa sự sống và cái chết, nơi mở đầu
cho những cuộc tương phùng của niềm đau và hạnh phúc, bất ngờ và thú
vị. Mặc Giang đă khai sinh liên tục từ thể trạng này sang thể trạng
khác, rồi thể trạng khác nữa trên cùng một xác thân, qua chỉ ánh mắt
nh́n. Thơ ông chính là minh chứng cho cuộc khai sinh ḱ lạ này. Bước
ra từ nấm mộ, thoát thai từ những ảo ảnh phù phiếm, người thơ reo ca
trong thế giới khôn cùng, góp chút lửa cho mùa đông ấm lại, rộng
ṿng tay cho đượm vị t́nh người, đem chút gió cho những ngày khan
hiếm, ḥa chút ḷng trên ánh mắt quê hương. Trịnh Công Sơn được ca
ngợi là gă hát rong phiêu du trong cơi tạm, viết ca từ y như hệt tṛ
chơi, lạ lẫm. Hàn Mặc Tử th́ rêu rao u uẩn, hát ca, thất tán, ru đời
hiu quạnh bằng những trang thơ. C̣n ai nữa? Nhiều lắm. Mỗi người là
một trang thơ, một bài ca rất mới. Mỗi người là một thế giới thầm
riêng. Với Mặc Giang, tôi có cái nh́n lạ về người thơ này. Mỗi buổi
trà khuya cùng người bạn già, người bạn đă để ng̣i bút ḿnh khô khan
khi viết chưa được mấy ḍng bởi sự tranh chấp của cảm xúc, chúng tôi
hay nhắc đến thơ ông. Bạn biến cùn dấu bút trên đá, từ đá ươm thơ,
từ thơ làm nhịp thở, cũng thênh thang trong những nỗi đau đời để nở
ra đóa Diệu Liên Sơn bạch phát. Người bạn già hạnh phúc lắm khi đọc
được thơ Mặc Giang, hạnh phúc lắm khi hai người bạn - nối liền hai
thế hệ ngồi nghĩ về người thơ này. Có lần :
“ Tôi là tôi
của âm ba tích tắc
Vượt vô cùng
đột phá mọi âm thanh
Đến và đi
trong một thoáng thật nhanh
Sẽ có mặt nơi
nơi cần biến hiện ”
(Tôi sẽ ngủ một
giấc yên, bất động).
- Lâu rồi mới
được đọc những vần thơ như thế này. Bồ tát thiên thủ thiên nhăn. Tui
có cảm tưởng như Mặc Giang đă nói hộ tui những điều sâu kín. Ông
sống chín quá, chắc thao thức nhiều! Người bạn già đă tâm sự với tôi
rồi cao hứng, lấy kính đọc thêm vài trang thơ nữa, nghe xúc động
dâng đầy. Tôi lên tiếng :
- Đúng chú à,
thơ Mặc Giang “hằng chuyển như bộc lưu”, ai ai đọc cũng sẽ
thấy được một phần h́nh ảnh ḿnh trong đó. Ông viết thơ xem ra c̣n
dễ hơn chú lôi điếu thuốc từ trong hộp. Thơ chi mà lạ lùng, càng đọc
càng thấm, có khi giật ḿnh.
- Người tui lặng
lẽ tri ân.
Mà “hằng
chuyển như bộc lưu” thật. Lần đầu tiên tôi thấy một người làm
thơ tài t́nh và dễ dàng đến vậy. Vào cơi thơ ông, ta bắt gặp một
điều ǵ rất lạ. Lạ tại trong lúc đọc, tôi thử đưa tay qườ vào không
gian là tưởng như nắm được những h́nh ảnh tuôn chảy trong thơ. Lạ
tại ở đâu thơ cũng có mặt, y hệt như đó là những cuộc nói chuyện
giữa con người và vũ trụ. Nh́n đây. Bước đi. Đi tiếp. Thấy không?
Thơ Mặc Giang đang có mặt. Thử bước ra đường. Thấy chưa? Đây này,
“Tôi là người đạp xích lô”, “Tôi là người phu quét đường”,
“Tôi là người phu khuân vác”, mờ mờ kia, nhận ra chưa,
“Tôi là người du thủ, em ơi”… Thử bước vào nơi quán trọ ḱ khôi,
kia ḱa, “Tôi là người khùng”, “Tôi là người câm”,
“Tôi là người điếc”, ghé mắt nữa đi mà “Thăm viếng trại cùi”,
“Thăm viếng nhà thương”, “Thăm nhà thương điên” để
“Thương cảnh ngục tù"… Thử lên vùng cao một chuyến sẽ gặp
“Tôi là người cạo mũ cao su”, “Tôi là người phu hầm mỏ”,
để cúi đầu “Gởi người ở vùng cao”… Về đồng bằng, về vùng sâu
nhé, nơi đó, thấy chưa, có “Xóm nhỏ t́nh quê”, có “Tôi là
người nông dân” để “Tôi thương em bé nhà nghèo”, “Tôi
là người dân quê đồn điền” nên thương lắm những “Vợ chồng quê”.
Bóng ai xa xăm kia. Nhận ra rồi, “Tôi là người lái đ̣”,
“Tôi chỉ là một ông thầy tu” dừng lại hỏi han, đôi lời thăm
“Người mua bán ve chai”, “Thăm chị bán hàng rong”… thăm
nhiều nơi nữa để “Thương cho những người bất hạnh”, để nói
lên một điều tưởng chừng như đơn giản “Thương trẻ thơ quê nghèo
khốn khó”… Mặc Giang bước đi, đi khắp mọi miền, bước chân in vạn
dặm đường qua. Đi để biết một ngày hoang vu. Đi để hiểu một đêm mịt
mù. Đi để về sống măi với thiên thu. Đi để “Vương h́nh cát bụi
lang thang”, để hóa “Ta là ta măi măi”. Cái giây phút
nhiệm mầu lắm!
“ Ta đi bóng
tối đêm dài
Để nghe sự
sống miệt mài về đêm
Ta đi ánh nắng
vươn lên
Để nghe sự
sống thênh thênh ban ngày”.
( Ta xin vào
cơi nhân gian )
Mặc Giang đă là
quê hương, đă là Bắc Trung Nam nối liền một dải, đă là sóng biển ḥa
vào sương núi, thở nhịp thở chung của nhân loại. Ông gieo vào đời
những phiên khúc thực tại rung cảm đến t́nh thương và ḥa b́nh cho
một ngày mới. Mặc Giang… cầu xin… “Người thương nước lại hai lần
thoát nước”… vong quê. Con sông trầm lắng đă ĺa cội nguồn rêu
rao đời ḿnh trên hành tŕnh vô định. Con sông lặng lẽ… trôi… t́m
kiếm… đợi chờ… rồi đêm đêm xa xăm nghe niềm đau buốt nhói!
“Ngày về ṃn
mơi ngóng trông
Nào ai hiểu
được người vong quốc buồn”.
( Việt Nam, Quê
hương c̣n đó)
Con sông trầm
lặng, cựa ḿnh xốn xang với những nỗi bọt bèo. Lạc dấu quê hương,
con sông cuộn mưa vào rưng rưng ḍng lệ thảm. Quê xa, hành trang tay
trắng, con sông vốn tĩnh mặc cũng vài lần cựa ḿnh t́m hơi thở Việt
Nam, gần mà xa vạn dặm. Xăm xoi đời ḿnh trong ḷng bàn tay. Mười
ngón khô khốc như hệ số nhân vạn lần nhớ thương cơi nhau rốn của một
kiếp ra đi định mệnh. Trong ḷng bàn tay, những đường rẽ dọc ngang
của tỉ con đường đời muôn hướng. Nào ai hiểu được người vong quốc
buồn? Câu hỏi hét toang cả vũ trụ. Quê hương đâu rồi mà mang hai chữ
"vong quốc", vác ba chữ "vong quốc buồn" tới tới lui
lui? Con sông thả ḿnh lặng lẽ t́m về nguồn xưa. Đi hướng nào đây
khi đôi bàn tay chai xạn, những ngă dọc ngang càng hiện rơ thiên
h́nh? Những trằn trọc làm gợn sóng lăn tăn. Quê hương đây rồi, trong
hơi thở của sông êm, trong thoáng nh́n xuôi ngược:
“Người và tôi
hít thở, nói cười
Nhưng có lẽ
tôi khác người
V́ tôi mang
hoài quê cũ xa xôi
Nơi đó có tôi
Từ lúc sinh ra
đến một khoảng cuộc đời
Ḍng máu nóng
c̣n tươi
Nhồi nhét con
tim
Chiếm trọn vẹn
và dâng tràn tâm tư lẽ sống
C̣n nơi đây,
quê hương xứ người ơi ”.
( Niềm thương
)
Ḍng sông thao
thức, thốt ra những lời trong nỗi nghẹn ngào ứ đọng. Câu thơ gẫy
khúc, đứt quăng, tiếng nấc viễn xứ đă thành h́nh. Con thuyền viễn xứ
lênh đênh, ḍng sông êm trôi mà chứa vạn ngọn ngành. Mặc Giang viết
về quê hương như thở từng hơi, có khi vội vàng, có khi thanh thản,
lúc th́ reo vui, lúc th́ quàng hoảng, gieo trong ḷng người đọc
những cảm xúc ứa nghẹn, rưng rưng. Dơi mắt trong thơ, ta cứ ngỡ ḿnh
bước chân đi trên vạn đường đất Việt, con đường sắc không mở ra từ
cánh cửa vô thỉ và khép hờ ở cánh cửa vô chung, cả hai cánh cửa chưa
ai đi thấu, mà thật ra nó có hiện hữu không? Thơ Mặc Giang trở thành
biểu tượng quê hương, trở thành tiếng gọi tận cùng tâm hồn của người
biết cảm thông và sẻ chia trước mọi thân phận. Cô gánh hàng rong vẫn
đi về khi c̣n sương đọng; người phu quét đường gom luôn cả ánh nắng
hạ để gọi cơn mưa đông, xua lá thu để đẩy nét xuân về; bác đạp xích
lô oằn lưng như người lái đ̣ đưa khách tới lui trong cơi ta bà; em
bé nghèo ngồi ao ước một điều ǵ rất lạ; rồi đó, những h́nh ảnh tang
thương, đau ḷng, xót xa với bao thân phận nổi nênh trên cán cân đời
hoen dấu… Tất cả đều là tiếng nói sâu kín, khó thổ lộ, khó viết, vậy
mà Mặc Giang đă làm được. Nấm mộ - ḍng sông, h́nh ảnh đẹp của buổi
hoang sơ. Nấm mộ lưu xuất h́nh hài. Ḍng sông rọi soi ảnh bóng. Như
cánh chim bay ngang qua mặt hồ cúi đầu thăm hỏi, vần thơ nào đă thả
xác giữa ḍng sông. Mặt hồ phẳng lặng nên bóng chim không níu giữ,
c̣n câu thơ thả vào ḍng sông trở thành muôn vạn gợn sóng ŕ rào gửi
giấc mơ đời óng ả. Mặc Giang – ḍng sông tĩnh lặng th́ cái ǵ mà
không thể soi bóng và hiện rơ cơ chứ. Tất cả đă thành thơ như quá
tŕnh quán chiếu nội tâm. Đúng rồi, Mặc Giang luôn soi ḍng thơ ḿnh
trên ánh mắt của quê hương. Quê hương bao mùa mưa nắng, vần thơ mấy
lượt nắng mưa. Cả hai cuốn nhau đi trên lộ tŕnh vô tận, ấp ủ giữa
ḍng, trôi …
Tôi không biết
ǵ về Mặc Giang ngoài việc ông là một người thơ – nghệ sỹ. Người thơ
– nghệ sỹ lặng lẽ thu xếp đời ḿnh lên đường đi góp nhặt những rác
rưởi, chăm chỉ thu gom phế thải, cần mẫn tích chứa những thứ tầm
thường để chế biến chúng thành những thức ăn rất tuyệt hiến dâng lại
kẻ đă vứt đi, khiến nhiều người phải giật ḿnh sửng sốt. Tôi cũng
mang tâm trạng như thế. Đọc một vài lần thơ ông bỗng lẩn thẩn: “Ủa,
đời ḿnh đă đánh mất những thứ b́nh dị mà rất đỗi thiêng liêng thế
sao?”.
Lần này tôi đă
lẩn thẩn với câu hỏi trên trang giấy, để rồi hai ngày gác bút không
viết được chữ nào. Câu hỏi ǵ mà sâu hun hút. Hai ngày đi rong, lang
thang đem thơ Mặc Giang thả trôi khắp nẻo đường xứ Huế. Dừng lại ven
ḍng Hương Giang, thấy câu thơ Mặc Giang nổi nênh bềnh bồng trên
sóng nước. Cuối đông, lạnh kéo về, mấy pho tượng trong công viên thu
ḿnh để lộ những nét uốn cong. Tại sao? Tại sao? Câu hỏi dồn dập đến
với tôi. Thư giản thôi, tôi thở nhẹ:
"Ông già thong thả
chờ mưa tới
Quên kiếp bấp bênh chiếc thuyền nghèo”.
Ḍng người tấp
nập qua cầu. Tại sao? Tại sao tôi lại viết nên cảm xúc của ḿnh về
thơ ông? Lại hỏi. Nó đó, nó đă làm tôi thả viết, xuôi cuộc rong rêu
hai ngày nay, tay bế tay bồng một điều ǵ không rơ. Tại sao phải
viết? Tại sao phải diễn tả? Tại sao? Ḍng sông ơi, trả lời cho ta
với. Viết ǵ đây khi thơ Mặc Giang đă bàng bạc mọi cảm xúc đời, mọi
nỗi đau đời, mọi tiếng rao t́m cầu hạnh phúc trên từng thân phận?
Nói ǵ nữa đây khi thơ ông đă ấm t́nh người, đă đầy t́nh quê, đă đưa
lời thề Chân Như đến với loài người trong t́nh thương vô ngă?
“Tôi chỉ là một ông thầy tu”. Ôi, người nghệ sỹ góp sỏi đá thành
thơ cho cơi người nhiều thêm hơi ấm! Cảm xúc riêng của ḿnh là ǵ
đây? Là trích thơ cho đầy trang giấy sao? Nếu trích th́ trích hết,
mấy trăm bài thơ không thiếu một chữ, kể cả một dấu câu. Như thế là
người viết đă nói xong cảm xúc của ḿnh rồi, đă viết lại toàn bộ từ
ngữ của người thơ Mặc Giang rồi. Thấy thơ ông nằm ở đâu chưa? Trên
mỗi cát bụi của mỗi nẻo đường đó. T́m ra không? Ngay trong cái nh́n
cố t́m thơ đă là thơ rồi, những đơn sơ đă thành thơ, bởi người nghệ
sỹ thênh thang đă liễu lí duyên sinh diệu vợi.
“Gă ăn trộm
bỏ quên ánh trăng bên cửa sổ”. Ánh trăng vằng vặc như thế mà gă
vẫn để quên, chỉ ham lao đầu vào những điều ǵ huyễn hoặc. Chân lí
là ánh trăng. Chân lí là sự hiện hữu đời thường. Nói chi hạnh phúc
khi không thấy đau thương. Sự sống được nâng niu khi ta biết đường
về cái chết. Thơ Mặc Giang xoáy sâu trong ḍng chảy duyên sinh, cái
này mở cửa để đón nhận cái nọ. Cánh bướm bên kia đại dương chao động
cũng khiến không gian bên này đại dương thấp thỏm. Cái quảy chèo nhẹ
của lăo ngư đầu nguồn cũng khiến nước sông trăng cuối bờ gợn sóng.
Thơ ông xuyên suốt được điều này, hầu như mọi h́nh ảnh đều hiện hữu
và đan xen với nhau khó tách rời, cho nên tất cả những ǵ ông viết
chung quy vẫn muốn mong con người có cái nh́n thiện cảm về nhau, bỏ
đi xiềng xích của cái ḷng ṿng, lẩn quẩn ngă – nhân. Đường tâm linh
tuy mỗi cơi mỗi thân nhưng gần gũi nhau lắm, vạn sự vạn hữu trong
cái nh́n người thơ đều liên hệ rơ ràng mật thiết. Đơn giản thôi. Bởi
ông là cuộc di cư của muôn ngàn tinh thể, rớt rơi vài giọt sương
trong; là mặt trời rong chơi cho trăng sao hiện hữu, mưa nắng đi về;
là tiếng thơ vắt vẻo trên lưng đồi cho phương xa nghe ngóng, sức lực
hồi sinh. Một người bạn thắc mắc khi cầm tập thơ Mặc Giang, bảo một
tháng mà viết mấy chục bài thơ th́ làm sao có cái mới được, làm sao
không lặp đi lặp lại được. Tôi cười. Một điều nhiều người không biết
đến, làm thơ đâu cần phải mất nhiều thời gian. Một bài thơ có khi
chỉ cần viết trong năm hay mười phút là xong, không cần chỉnh sửa ǵ
mà vẫn sâu và hay. Điều quan trọng của người làm thơ không phải tính
trên số lượng tác phẩm, tác phẩm chỉ là khâu cuối cùng. Điều cốt tủy
làm nên thơ phải là cách sống, cách nh́n. Mặc Giang đă thấy, đă biết
những bọt biển sương đèo, tánh là vậy, tướng là vậy, dụng là vậy… Và
viết, viết để cho thơ thành h́nh mà thôi. Ḍng duyên sinh trôi chảy
trong người thơ, đó chính là Sự Thao Thức Nhân Bản Của Một Đạo Sĩ.
Mặc Giang đă sống, biết sống, sống hết ḿnh trong tinh thần vô ngă,
hoạt dụng để hóa thân khắp cơi trần ai mà xoa dịu vết thương trần
thế, vẫy chào rộn ră b́nh minh. Ḍng chảy duyên sinh trong thơ ông
hiện h́nh ngay trên từng dấu phẩy mỗi câu. Đọc kỹ chúng ta phải giật
ḿnh. Những câu thơ bùng vỡ nguồn cơn, lặng người với mấy dấu phẩy
lạ lùng. Dấu phẩy ngạo nghễ, đứng hiên ngang phân chia khoảng cách
giữa các ngôn từ nhưng thật chất là kéo chúng gần lại với nhau hơn.
Đọc kỹ, mấy dấu phẩy làm hồn ta tê tái, rưng rưng như chuẩn bị cho
một cuộc bùng vỡ tâm linh có sự cộng tác của cuộc chấn động dữ dội
mang âm hưởng thi ca. Mặc Giang đă góp nhặt, nâng niu từng thân phận,
cho đến thân phận nhỏ bé của dấu phẩy, làm cuộc đời thêm đẹp và đáng
trân trọng hơn trong mắt ai. Có thể đó chỉ là một việc làm vô tâm,
một việc làm phát xuất từ tiềm thức nhưng chúng minh định một cách
rơ ràng rằng, mọi thứ đă đầy đủ trong người thơ, xúc sự hành tàng.
Ḍng duyên sinh cứ trôi, và ḍng sông êm cứ hát ca, ai cần rêu rao
đổi chác:
“Nhưng tôi
không bán thơ đâu
Óng ánh sợi
thơ gợn sắc màu
Đôi mắt qua
thơ đời tuyệt mỹ
Đêm tàn c̣n
đọng những canh thâu”.
( Không bán thơ
đâu )
Có lần đọc bài
thơ, ngồi một ḿnh mà như thể tôi đang tṛ chuyện với thi sĩ: “Hàn
Mặc Tử bán trăng, Tú Xương bán nghèo, người ta bán thân phận th́
thầy cứ bán thơ đi, ngại ǵ! Bán đi thầy, ai mua th́ người đó lỗ, lỗ
đậm. Hay tại thầy thương chúng sanh quá, muốn khuyên họ đừng mua thơ
nên bảo trước không bán?” Cuộc độc thoại làm tôi mĩm cười. (Chà!
Biết đâu có Mặc Giang th́ ông đă viết thêm một bài thơ nữa khi thấy
tôi cười cũng nên, nhưng nói trước, tôi không dại mà mua thơ đâu).
Mặc Giang không bán cũng phải, tại thơ ông là tiếng nói của cuộc đời.
Thấy đời là thấy thơ ông, lao vào đời là lao vào thế giới thơ ông.
Vậy th́ mua làm chi cho dư thừa rồi không có chỗ để, chẳng lẽ mua về
lại thả trôi sông? Không, xin đừng làm ḍng mặc giang gợn sóng!
Hai từ quê hương
trong thơ ông đă xoáy sâu bao thế hệ, có đủ mọi con người, bao hàm
cả thiên nhiên làm cho hai từ này trôi chảy măi không hết chuyện,
người đọc v́ thế mà cũng xao xuyến, ưu tư. Quê hương là thân phận,
là t́nh người, là t́nh đất đá nở hoa, là lời Kinh tuyệt diệu vang xa
để trở về nơi con sông lặng lẽ trăng ngàn. Quê hương là Mặc Giang…
thiên giang hữu thủy thiên giang nguyệt… Người bạn già của tôi đă
trở thành nấm mộ hoang vu, cắm ng̣i bút khô cằn làm bia không tên
tuổi. Trên
ngôi mộ ấy hoa cỏ
lại tái sinh… Thà uổng khẩu vô ngôn, ngậm miệng lại đừng nói ǵ cả…
Mà nói chi đây?... Nh́n lại thấy ḿnh chưa nói ǵ… Quay đi nghe
chừng đă hết chuyện… Tôi thích h́nh dung… Tôi h́nh dung thấy ḍng
sông… lặng lẽ… thao thức… đếm tóc bạc nghe chừng đời chưa trọn… ông
lái đ̣ khua mái chèo làm tung vỡ cả ngàn trăng, sông ôm ấp… Bác phu
xe thả giọt mồ hôi xuống mặt nước, sông vỗ về… Chị hàng rong hắt
phận nghèo qua ánh mắt, sông trân trọng… Bạch phát thiên vân… Cảm ơn
phu quét đường Mặc Giang, cảm ơn ngôi mộ - ḍng sông đă cho tôi trở
về với những ǵ gần gũi… không dám làm phiền, chao động sông êm.
Này em ơi, đừng
bao giờ hỏi thanh b́nh từ đâu có. Sống giữa cuộc đời với t́nh thương
không giới hạn, sự lân mẫn chẳng điểm dừng th́ nơi đó ắt sẽ trổ yên
vui. Câu Sám Hồi Đầu vẫn c̣n vang vọng từ quê nghèo đến xứ sở xa xôi.
Em ơi, không thành danh cũng thành nhân, đừng phụ!
Giật ḿnh, nhận
ra ng̣i bút của ḿnh cũng khô khan khi chưa thành ư bởi sự tranh
chấp của những ḍng cảm xúc. Thôi, hẹn gặp lại Mặc Giang, hẹn gặp
lại người thơ quê hương ở một nơi nào đó, có thể ở nơi không ai thèm
mua thơ, có thể trên lộ tŕnh miên viễn không tên để Nấm mộ - Ḍng
sông – Hồn thơ – Thế hệ gắn quyện vào nhau. Nhưng chưa hết đâu, c̣n
phải dâng tặng Mặc Giang một bài thơ nữa. Thơ rút tỉa từ con chữ ông
dùng, rút từ tựa đề của một số bài. Có thể, đây cũng là cảm xúc mà
Mặc Giang đă gửi vào thơ ḿnh, nếu tôi cảm nhận đúng về ông:
Em thấy đó,
nơi xa mờ hoang đảo
Ḍng thơ ươm t́nh
tự, gởi quê hương
Tôi xin tôi
là người phu quét đường
Tôi gọi tên tôi –
Bài ca sỏi đá
Này em nhé, cuộc
đời là thế đó
Đôi vành
khô ứ đọng, nước mắt nào?
Ngày trở về
hoa nở giữa rừng hoang
Đi là đến,
đường về luôn bỏ ngỏ.
Em đừng hỏi
An B́nh từ đâu có
Bên bờ lau biển
động Sám Hồi Đầu
Nơi quê nghèo nho
nhỏ gởi vùng sâu
Không thành danh
cũng thành nhân em nhé!
Xin chắp
tay cho Ḥa B́nh trở lại
Xin chắp tay
tái tạo thuở hồng hoang
Tôi muốn nói
giữa muôn ngàn miên viễn
Bùng vỡ Sắc
không mĩm nụ vô cùng
Vén lau lách bên
bờ rêu sỏi đá
Mai tôi về
trao thế hệ đàn em
Tôi thương
quê hương máu chảy ruột mềm
Nối một
nhịp cầu – Quê hương nguồn cội
Bài ca sỏi
đá - Tôi gọi tên tôi.
Hăy thử, chúng
ta sẽ c̣n viết được nhiều bài thơ như thế.
Tất cả như một
lời tri ân gửi đến Sự Thao Thức Nhân Bản của người thơ Mặc Giang,
dâng lên ḍng chảy tâm linh đang lưu xuất nối liền muôn cơi…
Nơi nấm mộ, một
ngày mới lại bắt đầu… Nhật Tân… cuộc tái sinh thầm lặng của một ḍng
sông êm… Mặc Giang… cuộc hóa hiện của những vần thơ không bán… |