Hóa Thân
-o0o-
Thơ là tiếng nói đầu tiên của tâm hồn khi đụng
chạm đến cuộc sống, làm thơ là để bày tỏ cảm xúc
tình cảm của mình. Khi tâm hồn nhà thơ Mặc Giang
rung cảm trước cảnh vật thì bất chợt những dòng
thơ cũng sẽ tuôn trào như thác đổ. Với Mặc Giang
thì: “sông dài trời rộng tâm ta rộng”. Người đã
hóa thân vào mọi cảnh khổ bằng trái tim yêu thương
tất cả muôn loại, thương xót bao mảnh đời cơ cực,
khó khăn của cuộc sống, mà bao người đã phải chịu
trong kiếp sống phù du này:
Tôi đã thấy những con người bần hàn cơ cực
Sống gian truân trong bóng tối cuộc đời
Sống khổ đau đầy dẫy khắp nơi nơi
Từ thành thị đến thôn quê đâu đâu cũng có
(Vơi hết khổ thì tình người mới đẹp)
Lòng từ bao
la, thơ ông tuôn chảy thành dòng cảm xúc vô tận.
Làm sao đó để “vơi hết khổ thì tình người mới đẹp”,
phải chăng cũng vì lẽ đó mà “dòng sông nhân ái” ra
đời:
Kéo đại dương cho biển khơi nhỏ lại
Xếp trùng khơi, để thu hẹp hai bờ
Đưa bàn tay bắt một nhịp nên thơ
Cây cầu đã nối liền muôn giới tuyến.
Con người Mặc Giang tuy nhỏ bé giữa đất trời bao
la, nhưng tấm lòng rộng lớn cao cả đến nhường nào.
Sự đối lập đó đã tạo nên một dòng cảm xúc, để rồi
lại cứ “mở cửa nguồn tâm” mà nâng niu từng hạt cát.
Vì vậy mà trái tim biết thở và hãy hát đi:
Hát nữa đi anh tiếng tự tình muôn thuở
Hát nữa đi em lời chan chứa yêu thương
Tiếng tình tự trao nhau như thế đó
Vẹn câu thề trang trải vạn tin yêu
(Trái
tim biết thở)
Thơ! mỗi người mỗi vẻ. Ðôi lúc thơ mang một
nỗi buồn, thơ là lời tâm sự (Hàn Mặc Tử), hay là
một sự ngợi ca quê hương và nỗi nhớ (Quang Dũng).
Còn Mặc Giang, thơ là cả một tấm lòng. Biển thơ!
Rừng thơ!... Ta uống trà làm thơ. Trà chưa ra, cà
phê nhỏ chưa hết giọt mà thơ Mặc Giang tuôn trào
như thác đổ, “đẩy tan những sắc màu buồn thảm” và
“quét sạch đi những bóng dáng tối tăm”. Mở cửa
tình thương để nghe sỏi đá gọi bên đường và để
thấy “Xuân cười gió nắng”.
Đọc những dòng thơ Mặc Giang giữa mỗi độ đông về,
ta cảm nhận điều gì đó kỳ lạ, đó là khiến tình
người ấm áp hơn lên:
Ðông lạnh buốt mà sao lòng vẫn ấm
Lửa yêu thương đốt cháy những oán cừu
Thơ Mặc Giang là dòng cảm xúc chảy dài vô tận.
Nó không dừng lại nơi đâu mà cứ đi, đi mãi khắp
mọi miền của Tổ quốc. Người như đang hóa thân
thành những mảnh đời cơ cực, muốn dang tay ôm tất
cả vào trái tim mình và lòng lại cứ thương:
Tôi thương người dân quê trải cuộc đời mưa
nắng
Tôi thương những người nghèo mua gánh bán
bưng
Tôi thương người dân phu mỏi gối còng lưng
Tôi thương người di dân, khẩn hoang xây
cuộc sống
(Tôi thương)
Tình thương hay là thơ? Thơ cũng chính là tình
thương
Bởi tình thương vô bến nên biết nói sao
cùng
Hỡi người nhân gian hòa tiếng gọi kêu chung
Hãy trang trải tình thương, cho ấm lòng
nhân thế
Ðó chính là mục đích cuộc sống và tấm lòng nhà
thơ, nó có thể làm thay đổi tất cả như ánh nắng
ban mai của một ngày mới hiện về… Nhật Tân.
Tác giả an nhiên từng buớc trên mọi nẻo đường
quê hương, nhìn thẳng vào bản lai diện mục khổ đế
của trần gian. Cái cảnh vợ bị lao tù, chồng thay
vợ chăm sóc con, được thi nhân viết thành lời thơ
chân tình mộc mạc:
Em ơi em! Thôi em đừng khóc
Anh thay em làm gà trống nuôi con.
Nếu tâm hồn khép lại không rộng mở cảm thông
trìu mến thì không dễ gì thi nhân có được lời thơ
dễ thương dễ cảm đó. Đây là những câu thơ neo lại
vững chắc trong tâm trí người đọc, theo mãi thấm
đậm giữa tháng năm. Người đọc lắm lúc rơi nước mắt
khóc cùng tác giả, cũng có khi họ để cho trái đập
rạo rực theo nhịp sống, bước đi và hơi thở của
muôn loài để lắng lòng yêu thương chia sẻ, và thêm
một lần “Mở cửa mà đi”.
Ði! Mặc Giang đi đến cuối chân trời góc biển,
đến hang cùng ngõ hẽm của những xóm làng heo hút,
cơ cực, để nhìn, để hóa thân và để thấy:
Trăng mờ sao tỏ, núi gối đầu non
Thời gian không mòn niềm đau nhân thế!
Ông cứ đi và thả lại sau lưng một “núi thơ”
chứa chan đạo tình và bao tiếng nói sâu thẳm của
con tim để hy vọng những gì cho tương lai, trả
tiêu điều xơ xác lại cho quá khứ và chỉ mong một
ngày kia “Xuân cười gió nắng”.
Người đã hóa thân vào bất tận, ấp ủ bao mảnh
đời khốn khó khắp nơi, để cho tình người cứ gần
nhau mãi mãi:
Trao tin yêu tràn ngập bến tình thương
Mặc Giang nhìn đời bằng ánh mắt đồng cảm, bằng
tấm lòng chan chứa yêu thương. Cùng “Nhịp bước
đăng trình” thấy lòng sao cay đắng, nghe giọt lệ
mằn mặn trên môi. Hãy lặng yên đưa nhau qua khổ ải
và dìu dắt nhau về ngưỡng cửa yêu thương. Và cứ
thế hãy trao và đón nhận. Người bên người sống để
yêu thương.
“Tôi thương và tôi thương và còn nhiều nữa chứ.
Bởi tình thương vô bờ bến nên biết nói sao cùng”.
Tôi còn “Thương em bé nhà nghèo”. Thi nhân Mặc
Giang đã hóa thân vào từng thân phận để cảm thông
chia sẻ nỗi khốn cùng của họ. Tác giả còn hóa thân
“Tôi là người mù”, “Tôi là người phu khuân vác”,
“Tôi là người câm”, “Tôi là người đạp xích lô” và
ngay cả “Tôi là một người khùng”, “Tôi là một
người điên”,…
Thơ ông là thế đó, tâm hồn ông là thế đó. Ông
đã ra khỏi cái tôi hạn hẹp ích kỷ để chia sẻ và
hòa vào cảnh chung của con người.
Cho thấy thơ Mặc Giang không phải là những gì
trừu tượng hay bóng mây lơ lửng cuối chân trời, mà
rất gần gũi thân quen với cuộc sống. Thơ Mặc Giang
là những gì trước mắt ta đang có, nó có thật trong
cuộc sống biển trần đọa đày khổ đau này. Nó giúp
ta ý thức ý nghĩa thâm sâu của cuộc sống và biết
rằng ta phải làm gì? Thu mình trong ốc đảo độc
thiện kỳ thân hay “Hãy trang trải tình thương, cho
ấm lòng nhân thế”.
Hãy nhìn “Mở cửa nguồn tâm” thì sẽ thấy tất cả
thơ Mặc Giang với bút pháp lạ lùng, niềm nhân ái
cứ gieo vào lòng nhân thế, để cho người biết yêu
thương, biết vỗ về nâng niu và chia sẻ. Cho nên
Mặc Gang nói:
Không, tôi không có bán thơ đâu
Óng ánh sợi thơ gợn sắc màu
Ai có muốn mua chăng thì Mặc Giang cũng không
bán đâu mà chỉ muốn ban phát. Còn tôi, tôi cũng
không mua thơ ông. Dù có cất giữ thơ ông nhưng
thật ra nào có cất giữ, vì cất giữ thơ Mặc Giang
cũng chính là cất giữ nâng niu cảm thương những
mảnh đời cơ cực đó thôi, cũng chính là sự chia sẻ
ngọt bùi để làm lẽ sống cho mình và tất cả, và để
trở về với đôi bờ nhớ thương:
Tôi dang ra để tránh mưa tầm tã
Anh thụt lùi để khỏi đẫm mưa tuôn
Khi đã qua cơn thác lũ điên cuồng
Nước rút xuống cùng trở về đầu ngõ
Vậy ta hãy “góp tin yêu chói sáng tỏa tình
người” và “mang chân thực cho trần gian tươi đẹp ”
Mặc Giang là ai nhỉ? sao không bán thơ mà nơi
đâu cũng có thơ ông, người ta nhắc đến ở trong
lòng. Qua thơ Mặc Giang, ai cũng có thể tìm thấy
cái cốt cách nhân bản, rồi truyền trao cho nhau
khắp mọi nơi, như chính cuộc hành trình với tâm
hồn rộng mở mà thi nhân đã đi qua.
Ngoài ra, một hồn thơ bình dị chân quê như
“Trái cây bốn mùa”, “Muôn chim ca hát”, “Sông bến
cũ mái nhà xưa ấm-lạnh”, “Xóm nhỏ quê nghèo”, “Một
mái chùa quê” và “Đợi trăng về” cũng chính là xuất
phát từ tấm chân tình, yêu thương cả đất trời vạn
loại của người thơ; đó là một tình yêu thương
trong sáng. Nước tình thương lưu xuất từ biển tâm,
êm đềm như tình mẹ ru mãi ngàn năm.
Huế 2008
Minh Ân