An Giang
ĐỊA LƯ
Diện
tích: 3.424 km2.
Dân số (2004): 2.108.039 người.
Tỉnh lỵ: Thành phố Long Xuyên.
Các huyện: Thị xă Châu Đốc, huyện Chợ Mới, An Phú,
Tân Châu, Phú Tân, Châu Phú, Tịnh Biên, Tri Tôn,
Châu Thành, Thoại Sơn.
Dân tộc: Việt (Kinh), Khmer, Chăm, Hoa...

An Giang là một tỉnh miền
Tây Nam bộ thuộc đồng bằng sông Cửu Long, bắt đầu từ
chỗ sông Mê Kông chảy vào nước ta được chia làm đôi.
Phía đông và
đông
bắc An Giang giáp Đồng Tháp, phía đông nam giáp Cần
Thơ, phía nam và tây nam giáp Kiên Giang, phía tây
giáp Cam Pu Chia. Khác với các tỉnh đồng bằng sông
Cửu Long, bên cạnh vùng đồng bằng phù sa, An Giang
c̣n có một miền núi nhỏ, dài 30 km (19 miles), rộng
13 km (8 miles). Đó là
đám
bảy núi (Thất Sơn) ở các huyện Tịnh Biên, Tri Tôn.
Phía tây tỉnh chạy song song với biên giới là kênh
Vĩnh Tế, được đ
ào
năm 1823 nối từ Châu Đốc đến Hà Tiên.
An Giang nằm trong vùng khí
hậu nhiệt đới gió mùa, nhiệt độ trung b́nh năm 27
°
C, cao nhất từ 35 - 36
°
C vào tháng 4 và tháng 5, thấp nhất từ 20 - 21
°
C vào tháng 12 và tháng 1. Lượng mưa trung b́nh
1.400 - 1.500 mm (57 - 59 in), có hai mùa rơ rệt,
mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 11, mùa khô từ tháng 12
đến tháng 4 năm sau. Hàng năm An Giang vẫn đón nhận
con nước lũ khoảng từ 2,5 tháng đến 5 tháng và h́nh
thành "mùa nước nổi".
An Giang là tỉnh đứng đầu
cả nước về sản lượng lúa (trên 2 triệu tấn), ngoài
cây lúa c̣n trồng bắp, đậu nành và nuôi trồng thủy
sản nước ngọt như cá, tôm... An Giang c̣n nỗi tiếng
với các nghề thủ công truyền thống như lụa Tân Châu,
mắm Châu Đốc, mộc chợ Thủ, bánh phồng Phú Tân, khô
ḅ và các mặt hàng tiêu dùng. Đặc biệt là nghề dệt
vải thủ công lâu đời của đồng bào Chăm và nghề nuôi
cá bè
đặc
trưng của vùng sông nước.
Thành phố Long Xuyên trên
hữu ngạn sông Hậu, cách Sài G̣n 189 km (118 miles),
được h́nh thành vào đầu thế kỷ 19. An Giang được
nhiều du khách biết đến với các danh lam thắng cảnh:
Núi Sam, Chùa Bà Chúa Xứ, núi Cấm, hệ thống hang
động Thủy Đài Sơn, Anh Vũ Sơn, Sơn Viên Cô Tô.
THẮNG CẢNH
Khu Du Lịch Núi Cấm (Huyện
Tịnh Biên): Cách
thị xă Châu Đốc 30 km (19 miles), là một ngọn trong
dăy "Thất Sơn" hùng vĩ của An Giang, trong đó có núi
Cấm cao 710 m (2,130 ft). Đường đi lên dốc núi thoải
mái dễ đi, trên sườn núi có nhiều cảnh đẹp như suối
Thanh Lang, động Thủy Liêm, hang Vồ Bồ Hong, vườn
cây ăn quả, đặc biệt khí hậu ở núi Cấm rất mát mẻ.
Đến khu du lịch núi Cấm, du khách sẽ được tham quan
thắng cảnh núi non, hồ chứa nước Otuka Sa, thảm cỏ
xanh tươi.
Khu Du Lịch Núi Sam:
Di tích núi Sam thuộc xă
Vĩnh Tế, phía tây thị xă Châu Đốc. Từ thị xă Long
Xuyên đến thị xă Châu Đốc 56 km (35 miles) theo
đường liên tỉnh 10 đi 5 km (3 miles) nữa th́ đến núi
Sam. Núi Sam cao 284 m (752 ft) nằm giữa cánh đồng,
có đường đá trải nhựa dài 5 km (3 miles) cho xe chạy
ṿng quanh lên tận đỉnh núi. Núi Sam cùng núi Bảy là
những cao điểm án ngữ biên giới Campuchia. Núi thấp
có nhiều đường ṃn, nhiều ngă lên xuống, ít cây cổ
thụ.
Theo truyền thuyết, núi có nhiều linh hiển, nên có
nhiều chùa thờ Phật đă dựng lên tại đây gần 2 thế kỷ.
Đồng bào khắp nơi về đây cúng lễ rất đông. Có đến
200 ngôi đền, chùa, am, và miếu nằm rải rác ở chân
núi, sườn núi và cả trên đỉnh. Trên đỉnh có một pháo
đ
ài
cũ do Pháp xây dựng. Đặc biệt dưới chân núi c̣n có
lăng Thoại Ngọc Hầu tức Nguyễn Văn Thoại, một tướng
triều Nguyễn có nhiều công đức đối với nhân dân địa
phương trong việc tổ chức đ
ào
các con kênh quan trọng trong tỉnh An Giang: kinh
Vĩnh Tế dài 90 km (56 miles) nối sông Hậu đến Hương
Thành (Hà Tiên) đổ ra biển Thái Lan; kinh Chỉnh An
nối sông Hậu qua sông Tiền. Tất cả những công tŕnh
quan trọng ấy đều hoàn tất trước khi quân Pháp xâm
lược Nam Kỳ (1858).
Núi Sam không chỉ là cảnh đẹp thiên nhiên mà c̣n gắn
liền với nhiều di tích lịch sử đă khắc sâu vào tâm
linh người dân đồng bằng Nam bộ. Nơi đây c̣n có miếu
thờ bà Chúa Xứ, chùa Tây An, lăng Thoại Ngọc Hầu,
vườn Tao Ngộ, đồi Bạch Vân... Đây là khu du lịch nổi
tiếng cả vùng Nam bộ.
KINH TẾ
Dân
chúng sinh sống trong tỉnh An Giang phần lớn là
người Kinh, kế đến là người Việt gốc Khmer, gốc Chàm
và gốc Trung Hoa. Các tôn giáo là
đạo
Phật, Ḥa Hảo, Cao Đài và Thiên Chúa.
Nông nghiệp là nghề căn bản
của đồng bào ta tại An Giang. Ngoài hoa màu chính là
lúa gạo, c̣n có các loại nông sản phụ đáng kể là ngô,
đậu xanh, các loại rau, các loại dưa, cầu (na),
chuối, dừa, thuốc lá, dâu, thốt nốt... Đường thốt
nốt rất ngon.
Núi Ba Thê có mỏ vỏ ṣ rất lớn. Vỏ ṣ tiện dùng
trong nông nghiệp và chế biến thức ăn trong nuôi gia
súc. Núi Sập có mỏ đá hoa cương dùng cho xây cất và
tráng thạch dùng làm đồ trang sức.
Những vùng gần sông ng̣i, kinh
rạch, dân ta hành nghề đánh cá, tôm , nuôi vịt và
làm nước mắm, cá khô. Trước năm 1975, hai nghành
đánh cá và nuôi gia súc phát triển mạnh trong tỉnh.
Việc nuôi cá ở ao hồ rất phát đạt, nhất là nuôi cá
tra. Đặc biệt, vùng cù lao Ông Chưởng có rất nhiều
cá, tôm, nên miền Nam có câu ca dao:
"Ba phe
quạ nói với diều.
Cù lao Ông Chưởng có nhiều cá tôm".
"Ông Chưởng" là tiếng gọi tắt
chức "Chưởng dinh" của ông Nguyễn Hữu Cảnh khi đem
quân đi dẹp giặc ở biên giới Việt - Miên, sau Miên
Chúa phải đi cầu ḥa. Đây là cù lao lớn và trù phú
nhất Long Xuyên, huyện Chợ Mới sầm uất như một tỉnh
lỵ ở miền Tây. Ngoài ra nghề mộc làm bàn ghế, đóng
ghe tàu và dệt vải cũng rất thịnh hành.
Rừng núi Châu Đốc mang lại
nhiều lợi ích cho tỉnh, đặt biệt là gỗ quư như:
giáng hương, cao, gơ, mù u. Núi Sam và núi Trá Sư có
đá tràng thạch, đá hoa cương và các loạïi đá dùng
trong công nghiệp. Núi Dài, núi Cô Tô có mỏ đá hạt
lóng lánh dùng làm trang sức. Đá đem lại nguồn lợi
rất lớn cho tỉnh. Châu Đốc c̣n có ong mật, ong ruồi
đem lại số lượng sáp ong, mật ong khá nhiều. Dân ta
dùng lá ở các rừng tràm chế biến dầu nóng. Vùng rừng
Thất Sơn có trên 150 loại cây làm thuốc nam.
Hai sông Tiền, sông Hậu
Giang có nhiều cá và dân chúng cũng nuôi thêm cá
nước ngọt ở ao hồ. Rừng tràm có cá đồng, cá linh làm
nước mắm ngon. Ai về Châu Đốc cũng phải thưởng thức
thổ sản là mắm Châu Đốc ngon nổi tiếng.
Trong các ngành nuôi gia súc, nghề nuôi ḅ thịnh
hành nhất. Dân chúng hợp "chợ trâu ḅ" rất đông dưới
chân núi Sam mỗi tháng ba lần. Tục ngữ có câu "mắm
Châu Đốc, dốc Nam Vang, ḅ Châu Giang, kinh Vĩnh Tế".
Châu Đốc có nhiều ao hồ
thiên nhiên. Đặt biệt là hồ "Bủng B́nh Thiên" ở giữa
Khánh B́nh và Nhơn Hội, rộng trên 300 mẫu.
Ngoài ra dân chúng c̣n
trồng thuốc lá, dâu tằm, dệt lụa, nhuộm hàng và các
nghành nghề tiểu thủ công nghiệp khác. Nghề trồng
dâu nuôi tằm ỡ quận Tân Châu khá phổ biến. Việc nuôi
tằm rất cực khi tầm ăn "ăn ba, ăn rỗi". Tục ngữ có
câu "làm ruộng ăn cơm nằm, nuôi tằm ăn cơm đứng" là
vậy. Tơ lụa lănh Tân Châu nổi tiếng khắp nơi.
LỊCH SỬ
An
Giang thuộc Thủy Chân Lạp, được vua Nặc Tôn dâng cho
chúa Nguyễn Phúc Khoát (1738 - 1765) để đền ơn lập
ḿnh lên vua và giúp dẹp nội loạn.
Năm Đinh Sửu 1757, đất An Giang thuộc ba đạo: Đạo
Đông Khẩu (xứ Sa Đéc), đạo Tân Châu (xứ Cù Lao ở Hậu
Giang) và
đạo
Châu Đốc (xứ Châu Đốc ở Hậu Giang). Tất cả ba đạo
đều thuộc dinh Long Hồ. Nam Kỳ, thời các chúa Nguyễn
được chia làm bốn dinh, ba dinh kia là Trấn Biên tức
Biên Ḥa, Phiên Trấn tức Gia Định và Trấn Định tức
Định Tường. Năm 1805, Gia Long chia Nam Kỳ làm năm
trấn, lúc đó đất An Giang và Vĩnh Long họp thành
trấn Vĩnh Thanh.
Năm 1832, Minh Mạng đổi các
trấn thành tỉnh và Nam Kỳ gọi là Gia Định. An Giang
trở thành tỉnh riêng gồm hai phủ Tuy Biên, Tân Thành
và bốn huyện Tây Xuyên, Phong Phú, Đông Xuyên và
Vĩnh An dưới quyền cai trị của tổâng đốc An - Hà (An
Giang - Hà Tiên). Thời Pháp thuộc, đất An Giang bị
chia ra thuộc sáu tỉnh mới: Long Xuyên, Châu Đốc,
Bạc Liêu, Sóc Trăng, Cần Thơ và Sa Đéc.
Khi quân Pháp tiến chiếm các tỉnh miền Tây th́ người
dân An Giang đă theo hai anh hùng Vơ Duy Dương và
Trần Văn Thành kháng chiến. Các đồn bót của giặc
quanh vùng Long Xuyên không bao giờ yên ổn với các
cuộc tấn công của nghĩa quân.
Năm 1910 một số nhà cách
mạng Đông Kinh Nghĩa Thục bị Pháp đ
ày
an trí tại miền Nam, trong số này có hai ông Lê Đại,
Dương Bá Trạc bị đưa về Long Xuyên. Nhưng sau đó hai
ông vẫn bí mật hoạt động, mở trường dạy học, truyền
bá tinh thần yêu nước đến thanh niên.
Năm 1914, anh hùng Lương Ngọc Quyến xuống miền Nam
để liên lạc với những người yêu nước, ông vào Sài
G̣n rồi xuống Long Xuyên tiếp xúc với bạn cũ là
Dương Bá Trạc và gặp cả tên Nguyễn Bá Trác, bạn học
ở Nhật. Lúc bấy giờ, tên này đă lén lút làm điềm chỉ
cho quân Pháp; sau đó, hắn đă bảo cho Pháp chận
đường Lương Ngọc Quyến ở biên giới Lào - Campuchia
nhưng không thành.
Tháng 8 - 1862, triều đ́nh
Tự Đức nhu nhược muốn hàng quân Pháp nên ra lệnh
Chánh Quản Cơ Trần Văn Thành (người làng B́nh Thạnh
Đông, quận Châu Phú) mang quân đi bắt anh hùng Vơ
Duy Dương. Thay v́ mở cuộc hành quân, ông đến bản
dinh Thiên Hộ Dương một ḿnh cho xem chiếu chỉ và
giúp ư kiến chiêu mộ thêm nghĩa quân đợi ngàøy khởi
nghĩa. Năm 1863, anh hùng Nguyễn Hữu Huân lui quân
từ Định Tường về Châu Đốc, tiếp tục hoạt động, kêu
gọi mọi người tham gia kháng chiến.
Tháng 6 năm 1867, đại quân thủy bộ của De la
Grandière kéo đến tỉnh. Tổng đốc Châu Đốc lập kế
hoạch bắt cóc bọn quan Pháp nhưng thất bại. Thành
Châu Đốc lọt vào tay giặc. Anh hùng Trần Văn Thành
và đề đốc Văn đưa nghĩa quân chiếm giữ vùng Lăng
Linh làm căn cứ "đoàn binh Gia Nghị", rồi tiến đánh
các đồn trại của giặc quanh vùng Châu Đốc và Long
Xuyên. Năm 1872, ông chiếm khu rừng "Bảy Thưa" (thuộc
làng Tú Tề), đánh Pháp quyết liệt ở Tri Tôn, Tịnh
Biên, Chắc Cà Đao. Ngày 20 tháng 2 năm 1873, nhờ
Trần Bá Lộc hướng dẫn, đại binh Pháp tấn công rừng "Bảy
Thưa", anh hùng Trần Văn Thành và
đề
đốc Văn tử trận.
Trên bước đường đấu tranh
cứu nước, nhiều nhà cách mạng đă xuống các tỉnh miền
Nam và
đến
Châu Đốc để liên lạc với những người yêu nước. Năm
1904, anh hùng Phan Bội Châu ghé quận Châu Phú; năm
1909, ông Cường Để từ Mỹ Tho đến quận Tân Châu, rồi
sang Cao Lănh...
Năm 1940, ảnh hưởng giáo lư Phật giáo Ḥa Hảo lan
rộng khắp nơi ở miền Nam, trở thành một phong trào
quốc gia dân tộc khiến quân Pháp nao núng. Chúng
liền bắt đức thầy Huỳnh Phú Sổ mang về Sài G̣n, sau
đó đem về quản thúc tại Bạc Liêu. Ở bất cứ đâu, đức
thầy vẫn tiếp tục truyền rộng trong quần chúng. Đầu
năm 1945, sau khi Nhật đảo chính Pháp, đức thầy
thành lập Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội để tranh
thủ nền độc lập cho Việt Nam.
DI TÍCH
Di Tích Lịch Sử Quản Cơ
Trần Văn Thành: Đền
thờ quản cơ Trần Văn Thành thuộc xă Thạch Mỹ Tây,
huyện Châu Phú, nằm giữa đồng lúa Lạng Vinh, bên bờ
kinh Xáng Vinh Tre (kinh Tri Tôn), cách thành phố
Long Xuyên khoảng 50 km (31 miles). Đền thờ do ông
Trần Văn Nhu, con trai cả ông Trần Văn Thành đứng ra
xây dựng năm 1897, sau 20 năm từ ngày ông Trần Văn
Thành hy sinh trong một trận chiến đấu chống quân
Pháp. Đền thờ là nơi tưởng nhớ người lănh đạo cuộc
khởi nghĩa Láng Linh - Bảy Thưa vào năm 1867 - 1873
và c̣n là nơi tập hợp nhân dân và tín hữu đạo Bửu
Sơn Kỳ Hương để chờ thời cơ đánh Pháp.
Lăng Thoại Ngọc Hầu:
Là công tŕnh đồ sộ nhất ở
chân núi Sam (Châu Đốc - An Giang). Khu lăng có đền
thờ ông Thoại Ngọc Hầu, mộ ông cùng hai phu nhân.
Thoại Ngọc Hầu tên thật là Nguyễn Văn Thoại (1761 -
1829), một danh tướng nổi danh của triều Nguyễn. Ông
sinh ngày 25/11/1761 tại Diên Phước, Tỉnh Quảng Nam,
được phong tước Ngọc Hầu và mất ngày 06/06/1829. Ông
là người đă chỉ huy đ
ào
kênh Vĩnh Tế, kênh Thoại Hà... để phát triển nông
nghiệp và mở đường từ Châu Đốc đi núi Sam, Châu Đốc
đi Ḷ G̣ và Sóc Trăng. Ông có công lớn trong việc mở
mang khai phá nhiều vùng đất phía Tây Nam tổ quốc.
Toàn bộ khu lăng tẩm kết thành một khối kiến trúc
hài ḥa, bao bọc xung quanh là bức tường dày đều đặn
các bậc xây bằng đá ong. Khu chính giữa gồm lăng mộ
của hai bà vợ. Bên phải khu mộ là những ngôi mộ vô
danh của dân công khi theo ông khai hoang, lập ấp, đ
ào
kênh Vĩnh Tế.
Ngoài ra, sau phần mộ của Thoại Ngọc Hầu có tấm bia
"Vĩnh Tế Sơn" bằng đá sa thạch, khắc 730 chữ được
dựng từ năm 1828, 4 năm sau khi đ
ào
kênh Vĩnh Tế. Lăng Thoại Ngọc Hầu được hoàn thành
vào cuối những năm 20 của thế kỷ 19. Trải qua bao
năm tháng, lăng vẫn c̣n nét uy nghi diễm lệ, là một
công tŕnh kiến trúc nghệ thuật mang nhiều ư nghĩa
lịch sử. Để ghi công ơn Thoại Ngọc Hầu, hàng năm đến
ngày 6/6 âm lịch, nhân dân quanh vùng đến làm lễ
tưởng niệm ông.
LỄ HỘI
Lễ Hội Bà Chúa Xứ (Lễ
Vía Bà): Đây là lễ
hội dân gian lớn nhất của Nam bộ, được tổ chức hàng
năm bắt đầu từ đ
êm
23 đến 27 tháng 4 âm lịch. Khách hành hương đến lễ
hội có thể đi theo tỉnh lộ số 10 từ Long xuyên lên
Châu Đốc, rẽ vào 7 km (4 miles) rồi tới núi Sam,
hoặc đi bằng đường thủy từ Cần Thơ, Sóc Trăng lên
hay từ Sài G̣n xuống. Trong ngày lễ c̣n có múa bóng
hát bội... Từ đ
êm
23 mọi người đă tập về chùa để xem lễ tắm Bà. Tượng
Bà
được
đưa xuống cởi áo ra, lấy nước mưa pha với nước hoa
để tắm. Phong tục này đă tồn tại hàng trăm năm nay.
Lễ Vía Bà hàng năm thu hút rất đông khách thập
phương đến, vừa để tham dự lễ hội dân gian, xin cầu
tài cầu lộc, đồng thời c̣n để du ngoạn, chiêm ngưỡng
cảnh trí thiên nhiên tuyệt đẹp của núi Sam, của các
di tích như lăng Thoại Ngọc Hầu, chùa Tây An.
Hội Đền Nguyễn Trung
Trực: Đền Nguyễn
Trung Trực ở xă Long Kiên, huyện Chợ Mới. Ông là thủ
lĩnh nghĩa quân chống Pháp ở Nam bộ, với chiến thắng
vang dội là
đă
đánh ch́m một tàu của Pháp trên sông Nhật Tảo (thế
kỷ 19). Lễ hội mở ra vào ngày 18, ngày 19 tháng 10
âm lịch hàng năm để tưởng niệm và ghi nhớ công lao
của ông. Sau lễ cúng và lễ tưởng niệm là
đến
mục diễn lại trận đánh con tàu trên. Hội thường tổ
chức chơi cờ tướng, bơi thuyền và nhiều tṛ vui khác.
Lễ Hội Chol ChNam Thmay:
Là lễ năm mới, lễ Tết
lớn nhất của người Khmer Nam bộ (tương tự như Tết
Nguyên Đán của người Việt), được tổ chức vào ngày
12, 13, 14 tháng 4 âm lịch tại chùa và ở gia đ́nh.
Lễ hội có ư nghĩa tống tiễn mùa nắng hạn, bước sang
thời kỳ có mưa để làm mùa. Bà con làm lễ tiễn đưa
Têvêda (Thần coi sóc) cũ, đón Têvêda mới. Trong dịp
này, ngoài cúng lễ bà con thăm hỏi c̣n chúc mừng lẫn
nhau. Buổi tối có đốt pháo thăng thiên, tham dự các
tṛ chơi như thả diều, đánh quay lửa... Trai gái
trong làng múa Roam Vông, hát Dù Kê...
Lễ Đôn Ta (Lễ Cúng Ông
Bà): Lễ Đôn Ta được
tổ chức từ ngày 1 đến 15 tháng 10 âm lịch tại vùng
đồng bào Khmer Nam Bộ sinh sống. Đây là ngày lễ ông
bà (như Tết Thanh Minh của người Việt). Trong những
ngày lễ này, nhân dân mang bánh tét, hoa quả, cơm
canh đến lễ chùa. Sau đó tổ chức ăn uống tại gia
đ́nh.
Lễ Hội Hát Gi (Haji hay
c̣n gọi Roya Hadji):
Là lễ hội của cộng đồng người
Chăm theo đạo Hồi, ở các tỉnh An Giang, Tây Ninh,
Đồng Nai, thờ thượng đế Allah. Lễ được tổ chức từ
ngày 7 đến 10 tháng 12 (hồi lịch) tại các thánh
đường Hồi giáo. Hàng năm ở An Giang lễ hội Hát Gi
diễn ra tại chùa Chăm Châu Giang xă Phú Hiệp, huyện
Phú Tân.
Vào ngày lễ, toàn thể tín đồ phải lắng nghe ông
Khojip nói lại sự tích ngày thánh Lbrôhim. Buổi tối,
tổ chức cuộc thi đọc kinh Coran và chấm giải nhất
cho ai đọc hay và thông suốt. Sau phần hành lễ,
người Chăm thường tổ chức các cuộc vui chơi, sinh
hoạt văn hóa thể thao như ca hát, đua ghe... Giống
như Tết của người Việt, đây là dịp để mọi người thăm
viếng, vui chơi và chúc mừng, cầu nguyện điều lành
cho nhau.
Lễ Hội Đua Ḅ Của Dân
Tộc Khmer: Lễ hội
đua ḅ kéo bừa truyền thống là nét sinh hoạt văn hóa
độc đáo của người Khmer ở 2 huyện Tịnh Biên và Tri
Tôn, nơi nuôi nhiều ḅ làm sức kéo nhất ở tỉnh An
Giang. Sân đua ḅ thường là một khu đất rộng khoảng
60 m (180 ft) và dài khoảng 170 m (510 ft), được bao
bởi bờ đất cao, đồng thời là nơi dành cho khán giả
ngồi hay đứng. Phía dưới là
đường
đua dài khoảng 90 m (270 ft), rộng khoảng 4m (12
ft), hai đầu đặt điểm xuất phát và
đích
đến.
Vào ngày hội, từng đôi ḅ được ách vào một chiếc bừa
đặt biệt, gọng bừa là bàn đạp gồm 1 tấm gỗ rộng 30
cm (12 in), dài 90 cm (35 in), bên dưới là răng bừa.
Mỗi đôi ḅ được đều khiển bằng 2 nài: nài chính và
nài phụ. Nài chính đều khiển đua ḅ đứng trên bàn
đạp, cầm cương và gậy thúc ḅ chạy nhanh. Trước và
sau mỗi lượt đua ḅ, ḅ được săn sóc cẩn thận. Lễ
hội đua ḅ được tổ chức vào lễ Đôn Ta (lễ cúng ông
bà), ngày cuối cùng của tháng 10 âm lịch của Khmer (năm
1998 tương ứng với ngày chủ nhật 20/09/1998 dương
lịch, trước chùa Khner Cốt Rômiết thuộc xă Lương
Phi, huyện Tri Tôn).